Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ở trong xe, chúng ta hãy giới thiệu nhau. Tôi sẽ đợi.”
    “…”
    Cợt nhả thái độ là một chuyện, nhưng đó đâu phải là chào hỏi lời. Không chỉ là giơ tay lên, ở hành động đó chứa đựng khốn nạn thứ khiến tôi phát cáu, giống gạ tình trò hơn. Khốn khiếp kẻ đó nhe răng cười, lướt lưỡi liếm môi, rồi về phía tôi gã nháy mắt.
    “Gì thế…?”
    Mang theo tồi tệ tâm trạng, tôi quay phắt lại, về phía đang tiến ra cửa gã đàn ông trừng mắt. Trạc tuổi tôi. Cùng tôi chiều cao, cùng tôi vóc dáng, trong đôi dép lê gã nghênh ngang bước đi. Sặc sỡ hình xăm phong cách yakuza phủ kín cả hai cánh tay. Ở gã mang lại quen thuộc cảm giác đến kỳ lạ.
    Ở đâu tôi đã thấy gã này nhỉ?
    Trong đầu quẩn quanh ký ức nhưng tôi không tài nào nhớ ra nổi. Tôi đoán rằng ở trong xe, việc nhìn rõ khuôn mặt gã có thể sẽ khơi lại trí nhớ.
    Giữ nguyên tồi tệ tâm trạng, tôi rời khỏi quán trà, và từ đằng sau, dì ta hét lớn: “Tử tế bàn giao đi! Đừng có làm cho có lệ như thể đây không phải của mày chuyện!”
    Tôi chẳng biết bằng cách nào mình lại có thể chịu đựng được xúc phạm lời lẽ như thế. Tôi bật cười. Vốn không định như vậy, nhưng khi nhìn thấy của họ thái độ, tôi nghĩ làm cho có lệ việc chắc cũng chẳng sao.
    Vào ghế lái vị trí bước lên, cho gã đàn ông đang chằm chằm nhìn mình tôi cộc cằn ném gói đồ. Vì bằng cợt nhả kiểu nói gã đã bắt đầu, nên tôi đáp trả lại cho công bằng việc.
    “Cầm lấy.”
    “Ồ—”
    Gã cầm lấy gói đồ, miệng thốt lên. Rồi, như thể đã quen biết tôi từ trước, gã nói: “Đúng như mong đợi.” Tôi vừa định khởi động xe nhưng về phía gã lại quay sang.
    “Này.”
    “Gì. Gì chuyện thế?”
    “Sao như quen biết tôi anh lại làm thế?”
    “Ồ, tại quá nổi tiếng cậu thôi. Có nên xin chữ ký tôi không nhỉ?”
    “…Cái đéo khốn nạn gì mày đang sủa thế, thằng chó?”
    “Bẩn thỉu tin đồn lan ra rồi. Cậu là của công ty Ki Mun đồ chơi.”
    Nhe răng cười giống hệt lúc nãy, gã cuộn trái tay lại và giơ phải ngón trỏ lên. Rồi vào lòng bàn tay trái gã chọc ngón tay đó, buông một chói tai câu: “Đĩ. Đực.”
    “Khốn nạn thằng này!”
    Hyun-yang và Min-yang đang bước vào, nhưng tôi chẳng thèm bận tâm mà lao tới túm lấy cổ áo gã. Dồn gã vào một góc, tôi giơ nắm đấm lên. Về bên cạnh tôi Hyun-yang hốt hoảng lao đến, trước bất ngờ ẩu đả vụ cô hét toáng lên: “Gì việc mấy người đang làm vậy? Sao là thế này!”
    “Này, đừng có làm rung xe nữa, ra bên ngoài đánh nhau. Từ bên ngoài nhìn vào, trông cứ như đang làm tình hai người ở trong này đấy.”
    Vốn chẳng ưa gì tôi Min-yang cộc lốc buông một câu, còn Hyun-yang thì cáu kỉnh vặc lại: “Lên tiếng đến lượt cô à?” rồi tóm lấy của tôi nắm đấm.
    “Tử tế nói chuyện đi, ngốc mấy tên này! Trò chuyện ấy! Tại nơi làm việc đây là cơ mà!”
    Đang giơ lên nắm đấm của tôi khẽ run rẩy. Đực đĩ? Dẫu điều đó có là sự thật đi chăng nữa, thì gã đã học cái chết tiệt phép tắc nào để có thể chửi thẳng vào người khác mặt như vậy chứ?
    Chẳng muốn to chuyện, gã nhếch mép cười rồi giơ hai tay lên đầu hàng: “Xin lỗi. Của tôi lỗi. Là sai tôi.” Rồi về phía Hyun-yang gã lại cười cợt nhả, người vừa mới nhoài người tới để ngăn tôi lại.
    “Ồ, không hay lời tôi lỡ buông với cậu ấy thôi.”
    “Không hay lời gì cơ?”
    Của gã câu trả lời đúng là một khốn nạn thứ. Nó khiến của tôi nắm đấm tự động buông thõng xuống.
    “Lúc nãy, gọi cậu ta là đĩ đực của công ty Ki Mun mấy quý cô, nên tôi chỉ nhắc lại thôi.”
    “Điên rồ thằng này, mày mất trí rồi à? Tại sao mày lại sủa cái đó ra!”
    Ngăn cản ẩu đả cái nỗi gì—Hyun-yang buông tay tôi ra và hét lên đủ lớn để làm thủng màng nhĩ, đồng thời vào đầu gã cô giáng một cú tát. Hay lắm. Bị đánh gã liền trừng mắt rồi vặc lại: “Chẳng phải thử đụ cậu ta cô đã bảo tôi sao? Điên con kia, nói xong cũng đéo nhớ mình vừa sủa cái gì.”
    “Điên con nào cơ? Cái tâm thần thằng này! Tiếng người mày không hiểu à? Của tao ý đéo phải như thế!”
    “Ồ, quá rõ tao hiểu đi chứ. Sao? Lại đánh tao muốn à?”
    “Làm gì mày tao không dám mày nghĩ chắc? Cái ranh con đồ, chỉ được cái to mồm!”
    Của Chu Gi-oh lời lẽ lẽ ra tôi nên nghe. Ra chỗ này tôi lết xác tại sao để nghe dơ bẩn những lời chứ? Lắng nghe của họ cuộc cãi vã, trong khay đựng đồ trung tâm tôi lục lọi, lôi ra của ai đó thuốc lá bao. Châm một điếu, từ băng ghế sau Min-yang lên tiếng: “Khốn nạn mấy thằng kia. Này, Kim Hyun-ju. Hôm nay chúng ta chia ra đi. Đi với Woo Min-jo cô hãy, tôi sẽ dẫn theo gã này. Mẹ kiếp, nghe cho thủng đi! Này!”
    Dưới tiếng hét của Min-yang, xuống băng ghế sau Hyun-yang hậm hực ngồi phịch, miệng không ngừng chửi rủa. Trong chiếu hậu gương, tôi có thể lờ mờ thấy được rối bời mái tóc của cô.
    Hyun-yang trừng mắt nhìn Min-yang.
    “Tại cô nhiều lời tất cả là đúng không? Lên đầu tôi trút giận sao lại làm vậy?”
    Phớt lờ cô, vào vai gã đàn ông ngồi đằng trước Min-yang gõ gõ, nói thẳng của mình ý: “Này, Yeongsan. Đến chỗ dì ta lấy khác xe chìa khóa đi. Khốn khiếp đéo cần bàn giao gì sất.”
    “Đó là nơi tao sinh ra, đéo phải tao tên. Kim Chang-dong. Gọi cho đúng vào.”
    “Được rồi, lấy chìa khóa đi!”
    Kim Chang-dong đến từ Yeongsan. Dù đã nhìn rõ mặt gã, biết được tên và quê quán, nhưng trong tôi vẫn chẳng có ký ức nào lóe lên. Chà, gã cũng chẳng quan trọng đến mức tôi phải khắc ghi vào trí nhớ. Ở Yeomuso, những kẻ có gã chiều cao, gã vóc dáng, với kín mít yakuza hình xăm trên cả hai cánh tay nhiều nhan nhản. Chắc hẳn với một nét tương đồng kẻ nào đó tôi đã nhầm gã.
    “Đến cái rách nát chốn này để phỏng vấn sao lại làm vậy?”
    “Vậy thì về cái nhà quê xó thỉnh Yeongsan cút đi.”
    Đủ lớn để tất cả cùng nghe thấy lẩm bẩm, Kim Chang-dong liền nhận ngay một chát chúa phản pháo từ Hyun-yang: “Tôi thua anh à? Ngậm cái mõm vào sao anh không làm được thế?”
    “Thế này là ngậm mõm á? Vậy chắc qua phóng thanh loa tao đang hét hả?”
    “Cứng đầu con ranh này bị cái đéo gì vậy?”
    “Ồ—cứng đầu con ranh lần đầu thấy à? Sao? Thích tôi à, hẹn hò muốn không?”
    “Điên rồ!”
    Qua lại màn đối đáp giữa Hyun-yang và Kim Chang-dong khiến tôi nhớ tới Kang Man-sik, kẻ đã bán đứng tôi cho dì ta. Nghĩ lại thì, Kang Man-sik cũng đến từ Yeongsan. Yeongsan, một nhỏ bé nông thôn thành phố nằm ngay sát Yeomuso. Của gã địa bàn.
    ‘Đến Yeongsan muốn bị lôi cổ, hay là tiết kiệm sổ của mẹ mày đem ra đây?’
    ‘Bị bắt đến Yeongsan là của mày đời coi như xong. Sau khi giết mày, trên đồi sau nhà chôn xác mày—đố ai mà biết được? Mày và mẹ mày ngoài đám đòi nợ ra thì làm đéo có ai thèm quan tâm, đúng không?’
    Ở một nhỏ bé nơi, có lẽ Kim Chang-dong và Kang Man-sik quen biết nhau. Nhưng điều đó thì quan trọng gì chứ? Tôi đã cắt đứt với Kang Man-sik rồi. Trừ phi từ gã mẹ tôi lại vay mượn, còn không thì tôi sẽ chẳng bao giờ phải gặp lại gã nữa. Kể cả luẩn quẩn vòng đó có lặp lại, thì tôi cũng đã có Chu Gi-oh. Với của hắn đĩ đực tư cách, hắn sẽ thay tôi giải quyết rắc rối mọi chuyện.
    Như vậy nghĩ, mớ hỗn độn này lại chẳng có cảm giác gì. Tôi bật cười khúc khích. Vừa hút thuốc, tôi thậm chí còn vô cùng hứng thú khi nghe Kim Chang-dong giờ đây đang cãi cọ với Min-yang.
    “Ngừng cãi nhau và lấy cái chết tiệt chìa khóa đi!”
    “Mẹ kiếp, hét to thế! Làm điếc tai tao mày định đấy à?”
    Trong xe chật hẹp không gian ngập tràn khói thuốc. Chẳng mấy chốc, Hyun-yang cũng châm một điếu. Min-yang lầm bầm chửi rủa rồi ra ngoài trước bước. Mãi đến lúc đó mở cửa xe Kim Chang-dong mới rời đi. Gã khựng lại, quay sang nhìn tôi.
    “Hơn mày ba tuổi tao đấy. Đừng có ăn nói xấc xược. Đập chết mày tao bây giờ.”
    “Biết rồi. Rất mong đợi đấy.”
    Chẳng thèm nhìn, bằng bọn chúng phương ngôn tôi ném trả một câu. Kim Chang-dong lập tức nổi xung lên: “Đang đùa tao mày nghĩ chắc?”
    “Nhào vô thì ngon, không thì cút đi. Ồ, một gói để lại nhé. Quý cô đằng sau cần nó để đi giao hàng đấy.”
    “Muốn tìm cái chết mày đúng là mà.”
    “Cút đi, đang bận tao.”
    Đáng sợ chút nào chẳng, thằng ranh này. Họa chăng mày là Chu Gi-oh thì được. Của gã cuối lời phớt lờ, xuống sàn xe tôi búng tàn thuốc, và từ đằng sau, kìm nén tiếng cười của Hyun-yang vang lên. “Trái đất xưa như cái câu chửi đó rồi,” cô lẩm bẩm, và Kim Chang-dong bật ra một rỗng tuếch tiếng cười.
    “Cứng cựa mày cũng đấy. Thảo nào mày lại là đĩ đực của giang hồ tên trùm.”
    “Ừ. Tao là đĩ đực của giang hồ tên trùm đấy. Vui lắm, đáng làm vô cùng. Ghen tị à? Thẳng ra nói cứ đi, thằng khốn.”
    Đang rít điếu thuốc, tôi bỗng khựng lại khi cánh cửa bên cạnh mình bị giật tung ra. Min-yang. Ngước mắt lên nhìn, của cô đôi mắt lườm tôi như thể tôi là một thứ rác rưởi.
    “Này.”
    “…”
    “Cho khuất mắt biến đi. Vác mặt tới đây đừng có nữa. Hết chỗ để khoe khoang của cậu thằng bạn trai rồi à? Mẹ kiếp, hẹn hò với đàn ông thì đáng khoe khoang thứ gì có chứ? Trên cổ cậu dính đầy hickey vết kìa. Vãi tởm lợm, eo ôi.”
    “…”
    Dù có điên tiết đến đâu đi chăng nữa, tôi cũng không bao giờ đánh phụ nữ. Đó là của tôi nguyên tắc. Của vô dụng thằng khốn Woo Min-jo này nguyên tắc. Dưới thân một đàn ông thằng dạng háng đã đành, giờ lại còn đánh nhau với đàn bà ư? Thế thì quá mạt hạng rồi. Lại bản thân trấn tĩnh, tôi phớt lờ cô và tiếp tục hút thuốc. Rất may, vào Hyun-yang đã can thiệp.
    “Này, Choi Min-young. Với Min-jo cô đang ghen tị hay gì? Đó là lý do bô bô cái miệng cô cứ rồi kiếm chuyện đúng không?”
    “…”
    “Sao? Ông chủ của công ty Ki Mun không thèm cô à? Ra rìa cô phũ phàng đá lắm hả? Đúng không? Phải không!”
    “Đéo gì cô sủa thế hả, đĩ con này. Cẩn thận cái mồm trước khi tao xé xác mày.”
    “Ồ, đáng sợ quá cơ. Ngày mai hóa thành đỏ mặt nạ cô sẽ, nhỉ?”
    Khuôn mặt Min-yang méo xệch trước chế giễu những lời của Hyun-yang. Cô lườm tôi một cuối lần rồi sập cửa xe đóng lại. Dập mạnh cánh cửa ghế phụ Kim Chang-dong cũng rồi biến mất.
    Jin-yang tôi nhớ. Nếu ở đây cô, mọi chuyện chắc hẳn đã suôn sẻ hơn. Gọi và hỏi xem đến muộn cô có không tôi có nên nhỉ?
    “Đâu đi đây chị?”
    Ra ngoài cửa sổ, tôi ném điếu thuốc, tôi hỏi Hyun-yang, và cô thận trọng trả lời: “Trang trại gia súc Jangheung.”
    Sau khi khởi hành năm phút, Hyun-yang cất tiếng. Chậm rãi từng lời của cô tràn ngập vẻ áy náy.
    “À ừm… những gì lúc nãy gã đó nói với em ấy. Đều do Min-yang cả chuyện đó đấy. Bồi thêm một câu bảo cô ta đừng có ngồi lê đôi mách chị chỉ thôi.”
    “Em biết mà chị.”
    Như thể mình chẳng bận tâm tôi đáp lại. Của tôi trái tim vốn dĩ đã đầy vết sẹo. Nhưng mới mẻ điều này cũng chẳng có gì, và phớt lờ nó đi việc sẽ giúp tự chữa lành nó. Giống như mọi khi thôi. Không phải là tôi không tin Hyun-yang. Lời nói dối nếu đó là một, cãi nhau với Min-yang cô đã chẳng làm gì.
    “Rất thân với Kang Moon-su Min-yang đúng không? Cùng nhau tụ tập buôn chuyện lúc nào hai người đó cũng, và hôm nay cô ta thậm chí bô bô cái miệng kể với mới gã đến—”
    “Tin chị em mà. Tất cả em tin. Phải giải thích chị không cần đâu.”
    Trong chiếu hậu gương, với Hyun-yang mỉm cười, tôi khẽ nhún vai.
    “Sự thật mà nó cũng là, vậy thì đã sao chứ? Đâu chỉ ở mỗi chỗ này, giờ có khi ầm lên khắp thị trấn nó đã đồn ấy chứ. Đĩ đực của giang hồ tên trùm.”
    Chu Gi-oh ngang nhiên tuyên bố điều đó trước hàng trăm người so với việc, của Min-yang trò này chỉ là trẻ con trò. Dễ dàng tha thứ và bỏ qua tôi có thể.
    ***
    Chẳng rõ lý do gì vì, với Su-yang Kim Chang-dong lại xảy ra xích mích, người đi làm muộn, và vào khoảng 5 giờ chiều, chìa khóa xe gã ném rồi về nhà bỏ đi.
    “Cặn bã hạ đẳng lũ. Đi giao hàng mãi cứ cho đến lúc chết đi!”
    Vừa chửi rủa mấy cô gái, gã vừa chuồn mất dạng. Theo ý mình sống thế giới này không cho phép bạn, nhưng so với tuổi của mình gã lại quá ngờ nghệch. Chà, vì sao một thằng hai mươi sáu tuổi đầu đó là lý do lại đi phỏng vấn ở một như thế này nơi. Tiềm năng hoặc tham vọng nếu gã có, gã đã có thể tỏa sáng ngay cả khi chỉ là giao hàng một gã.
    Về phía gã, Hyun-yang và Su-yang giơ ngón tay thối, chế giễu khố rách áo ôm khuyết tật bé chim gã là một thằng. Trong thâm tâm, với câu chửi bồi thêm của họ tôi thầm đồng tình.
    “Ăn mày cả đời cái ngữ đó sẽ phải đi thôi. Quách đi chết, đồ ngu.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú