Chương 21
bởi Chung SeikerDưới ánh đèn huỳnh quang sáng choang, phần đầu khấc bóng loáng, trông cứ như được tra dầu mỡ, luồn lách vào trong khoang miệng tôi. Những tiếng rên rỉ hòa lẫn cùng những lời chửi thề tục tĩu bùng nổ dội từ trên cao xuống.
“Haa, cái thằng khốn nạn chết tiệt này…”
Một vị mặn chát xộc thẳng vào vị giác của tôi, nhưng tôi chẳng tài nào phân biệt nổi đó là thứ chất lỏng rỉ ra từ đầu khấc hay là nước mắt của chính mình nữa. Tôi chỉ biết dồn toàn bộ tâm trí vào việc há hàm ra rộng hết mức có thể để bú mút và nuốt trọn lấy con cặc đó. Dẫu cho mới chỉ ngậm được một phần nhỏ xíu vào bên trong, khoang miệng tôi đã bị lấp đầy ứ hự. Và vẫn còn nguyên một đường hầm dài dằng dặc phía trước đang chực chờ bắt tôi phải nuốt trọn.
Chu Gi-oh, vừa rên rỉ vừa buông lời chửi rủa, đột ngột trút một tiếng thở dài đầy bực bội rồi dùng ngón tay búng mạnh một cái vào trán tôi.
“Đừng có vừa bú cặc tao vừa khóc lóc thảm thương như thế. Tao đéo thích cái trò đó đâu.”
Đây hoàn toàn chỉ là những giọt nước mắt sinh lý trào ra do phản xạ tự nhiên, nhưng tôi đang khóc nấc lên quá thảm thiết để có thể mở miệng ra giải thích. Cái bộ dạng tôi vừa sụt sùi nức nở vừa vụng về lóng ngóng bú cặc hắn, chắc hẳn trông phải thảm hại tột cùng.
“Đây là lời cảnh báo cuối cùng đấy. Cấm mày không được phát ra tiếng khóc nữa.”
Tôi tự ép buộc bản thân mình phải cắn răng kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi cố sức đẩy con cặc vào sâu tận cùng cuống họng rồi lại kéo tuột nó ra, cứ thế lặp đi lặp lại. Chỉ thầm cầu mong sao cho hắn nhanh chóng kết thúc cái sự đày đọa này cho sớm.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi phải đi bú cặc cho một kẻ khác, thế nên mọi thao tác đều vô cùng vụng về lóng ngóng. Đã vậy, con cặc của hắn lại còn là một thứ khổng lồ quá khổ – khác xa hoàn toàn với bất cứ thứ gì tôi từng được nhìn thấy trước đây – nên tôi chẳng thể nào làm cho trơn tru tử tế được. Cho dù tôi có cố gắng há miệng to ra đến mức nào đi chăng nữa, thì hàm răng của tôi vẫn cứ liên tục cọ quẹt cọ xát vào phần thân trục. Ngay cả cái đầu khấc, phần còn to dày hơn cả phần trục, cũng đã bị hàm răng tôi cào xước xát. Thế nhưng kỳ lạ thay, cái sự vụng về ấy dường như lại càng kích thích dục vọng của hắn mãnh liệt hơn, bởi vì cứ mỗi lần răng tôi vô tình cào trúng trục hay đầu khấc, Chu Gi-oh lại gầm gừ rên rỉ hệt như một con dã thú khát máu.
“Haa, cái thằng khốn nạn chết tiệt này.”
Cái thằng khốn bẩn thỉu rác rưởi. Rên lên một tiếng thô ráp khàn đặc, hắn đột ngột dùng cả hai bàn tay tóm chặt lấy đầu tôi. Nỗi sợ hãi tột độ dâng trào trào cuộn, tôi ngước mắt lên thì bắt gặp Chu Gi-oh, đôi mắt hắn lúc này đã đỏ hoe vằn vện, đang trừng trừng nhìn xuống tôi bằng một ánh mắt rực lửa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi ngay lập tức. Không chỉ riêng tròng mắt, mà ngay cả lòng trắng cũng đã đỏ ngầu tụ máu, trông giống hệt như người đang bị viêm kết mạc cấp tính vậy. Cơ hàm hắn thì cứ phồng lên xẹp xuống liên hồi, y hệt như những viên bi sắt đang va đập điên cuồng vào nhau trong lúc cao trào đỉnh điểm. Ôi trời ơi, cháu xin chú…!
“Mày. Dám bỏ qua. Lòng thành của tao à.”
“Ưm…!”
“Mày dám giẫm đạp. Lên trái tim tao. Y hệt như một con súc vật.”
“Ưm…! Ưm…!”
“Mày đồng ý làm thế à?”
Kèm theo mỗi một cụm từ bị băm vằm đứt quãng, con cặc của hắn lại đâm sầm sập vào sâu tận cuống họng tôi, đe dọa chọc thủng luôn cả vòm họng. Hai hốc mắt tôi nhức nhối đau đớn, có cảm giác như tròng mắt sắp sửa lồi cmn ra ngoài đến nơi, và cơn buồn nôn thì cứ chực chờ cuộn trào lên tận cổ. Nước dãi nhớp nháp cứ thế không ngừng nhỏ tong tong từ cằm tôi xuống, và những âm thanh ùng ục ùng ục dơ bẩn bóp nghẹt vang vọng ầm ĩ bên tai tôi. Xương hàm tôi kêu lên những tiếng rắc rắc ken két như thể sắp bị trật khớp văng ra ngoài, và cái lưỡi của tôi, bị đẩy lùi ép sâu tịt vào trong bởi những cú thúc tàn bạo, cuộn tròn cuộn cuộn cuộn tít lại trong cuống họng, bóp nghẹt mọi đường thở của tôi.
“Tại sao mày lại làm cái trò đó hả. Khiến cho tao có cảm giác bị phản bội một cách đau đớn như vậy.”
“Ưm…!”
“Mày nghĩ tao là một con heo vô tri vô giác đéo có cảm xúc gì chắc? Tao cũng là con người bằng xương bằng thịt mà, Min-jo. Tao cũng biết ăn, biết đái, và tao cũng biết cương cứng khi nhìn thấy một thứ gì đó xinh đẹp – tao là một con người, đéo phải là một hòn đá vô tri!”
“Ưm…!”
Tôi hoàn toàn không thở nổi nữa, cái cảm giác ngạt thở này như thể cái chết đã kề sát tận mang tai. Tôi điên cuồng giáng những cú đấm thùm thụp vào bắp đùi Chu Gi-oh bằng cả hai tay. Tuyệt vọng van xin sự thương xót, cầu xin hắn hãy dừng ngay cái trò này lại, tôi bấu chặt những ngón tay vào đùi hắn. Nỗi đau đớn tột cùng của cái lần suýt chết đuối hụt năm xưa bỗng chốc ùa về bủa vây lấy tâm trí tôi. Không, cái sự đày đọa này thậm chí còn kinh khủng tồi tệ hơn gấp hai, gấp ba lần cái cảm giác chết đuối đó nữa cơ. Dẫu cho tôi không hề bị dìm xuống dưới đáy nước, thì cả cơ thể tôi vẫn có cảm giác như đang bị nhấn chìm ngạt thở. Tôi ra sức cào cấu cấu xé vào lớp quần suit bó sát đắt tiền của hắn, điên cuồng véo von hành hạ da thịt hắn, cho đến khi cuối cùng, con cặc khổng lồ ấy cũng được rút ra khỏi miệng tôi.
“Hộc, hộc…!”
Tôi đổ gục sụp xuống mặt sàn lạnh lẽo, miệng há hốc ra, tham lam thở hổn hển từng ngụm không khí đứt quãng. Nước dãi dớt nhớp nháp nhễ nhại nhỏ tong tong xuống nền gạch dơ bẩn. Toàn bộ khoang miệng tôi đau nhức ê ẩm tột độ y như thể vừa bị một bầy ong vò vẽ lao vào đốt sưng vù. Cơn đau thấu xương lan tỏa từ xương hàm, đau đớn cứ như thể vừa bị một nhát búa tạ nện thẳng vào mặt vậy.
Thế nhưng chỉ vài giây ngắn ngủi trôi qua, mái tóc tôi đã lại bị tóm giật ngược về phía sau, và tôi bị ép buộc phải đứng thẳng người lên. Con cặc ấy lại một lần nữa trượt tọt vào trong cái miệng vẫn đang há hốc hớp ngáp không khí của tôi.
“Ngày hôm qua chính là ngày sinh nhật của tao đấy. Tao đã cảm thấy vô cùng vui sướng hạnh phúc. Mày chắc đéo thể nào hiểu nổi đâu, nhưng những cái ngày vui vẻ hạnh phúc như vậy đối với tao là một thứ vô cùng xa xỉ hiếm hoi. Cực kỳ hiếm hoi, hay nói đúng hơn là đéo bao giờ có luôn.”
Khuôn mặt Chu Gi-oh, lờ mờ thoáng hiện ra trong tầm nhìn, trông dữ tợn bặm trợn đến đáng sợ. Cái cụm từ “đôi mắt rực cháy ngọn lửa hận thù” chắc chắn là được sáng tạo ra để dành riêng cho cái khoảnh khắc kinh hoàng này đây.
“Nhưng mà cái ngày sinh nhật của một cái thằng khốn nạn như tao thì có ý nghĩa đéo gì cơ chứ? Chỉ là một thằng chó đẻ chuyên đi đâm thuê chém mướn cắt cổ người khác, dám trèo cao vọng tưởng mơ mộng hão huyền vượt quá cái vị trí thấp hèn của bản thân mình.”
Vòng thúc đẩy nhồi nhét thứ hai lại tiếp diễn một cách điên cuồng không ngừng nghỉ cho đến tận khi hắn bắn tinh. Sự tra tấn dã man này kéo dài lê thê tưởng chừng như đang muốn lấy mạng tôi. Cho đến khi cả hàm răng và khoang miệng tôi hoàn toàn tê dại mất đi mọi cảm giác, Chu Gi-oh mới chịu nhét tịt phần đầu khấc vào sâu tận cùng cuống họng tôi, cả cơ thể cường tráng của hắn run lên bần bật vì khoái cảm.
“Haa, ưm… cái thằng khốn nạn này…”
Dòng tinh dịch đục ngầu phun trào xối xả cứ thế trượt tuột xuống thực quản tôi một cách tự nhiên theo quán tính. Phần đầu khấc bị nhét kẹt cứng ở tít sâu bên trong họng đến mức tôi chẳng tài nào nuốt trôi nổi thứ chất lỏng nhớp nháp đó. Bị sặc sụa nghẹn ứ, tôi đành phải nhắm mắt nhắm mũi cố sức đẩy tống hết toàn bộ đống tinh dịch đó vào thẳng dạ dày. Nước mắt thi nhau tuôn rơi xối xả như mưa rào. Bắp đùi của hắn, vẫn đang bị hai bàn tay tôi bấu chặt không buông, run rẩy co giật dữ dội như một hành động phản kháng cuối cùng trong vô vọng. Việc thô bạo xâm phạm cưỡng bức tôi, quả thực đã mang lại cho hắn một sự hứng tình tột đỉnh.
Kèm theo những hơi thở dốc nặng nhọc, Chu Gi-oh từ từ nới lỏng rút con cặc mà hắn vừa nhồi nhét thô bạo vào miệng tôi ra rồi cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống tôi. Từng nhịp thở thô ráp khò khè của hắn cứ thế kéo dài dai dẳng. Mỗi một nhịp hít thở lại khiến cho cơ ngực vạm vỡ nổi bần bật của hắn phập phồng lên xuống nhịp nhàng, lúc thì che khuất, lúc lại để lộ ra khuôn mặt của hắn. Khi nhịp thở của hắn đã có phần dịu xuống đôi chút, cái bàn tay thô bạo vừa mới hành hạ đày đọa tôi đau đớn chết đi sống lại khi nãy giờ đây lại đang dịu dàng mơn trớn vuốt ve gò má tôi.
“Mày đã thấy hậu quả chưa hả? Nếu dám cả gan bất tuân chống đối lại tao, thì cái kết cục thê thảm này sẽ xảy ra đấy, Min-jo à.”
“…Hức.”
“Gì thế này hả? Đáng lẽ ra mọi chuyện đã có thể diễn ra một cách êm đẹp tử tế nhẹ nhàng hơn cơ mà. Chậc.”
“Hức….”
Trái tim trong lồng ngực tôi quặn thắt lại đau đớn. Chu Gi-oh nói ra những lời đó cứ như thể mọi hành động bạo lực của hắn đều là sự trừng phạt chính đáng, và tất cả mọi lỗi lầm đều thuộc về tôi vậy.
“Bây giờ thì mày đã học được bài học đắt giá gì chưa hả? Cái cách mà mày phải cư xử ngoan ngoãn phục tùng tao từ nay về sau ấy.”
Chu Gi-oh vừa nói những lời răn đe ấy, vừa tiếp tục vuốt ve mơn trớn tôi bằng một cái chạm mềm mại dịu dàng nhất có thể. Thế nhưng chất giọng trầm đục và đôi mắt vằn vện của hắn thì vẫn ánh lên những tia nhìn dữ dội đáng sợ. Cơn thịnh nộ nóng rực hừng hực trên khuôn mặt hắn vẫn không hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Cuối cùng, con cặc ấy cũng đã chịu rút hẳn ra khỏi miệng tôi. Hắn tiện tay xé lấy một ít giấy vệ sinh cuộn sẵn trên mặt sàn để lau chùi dọn dẹp qua quýt con cặc của mình. Mặc dù đã bắn tinh giải tỏa xong xuôi, nhưng cái thứ gồ ghề đó vẫn đang trong trạng thái dựng đứng kiêu hãnh. Nghĩ đến chuyện cái thứ khổng lồ gân guốc ấy vừa mới nằm ngoan ngoãn trong miệng mình thật sự là một điều khó tin đến mức hoang đường. Tình trạng thê thảm của tôi lúc này chắc chắn còn tồi tệ bết bát hơn những gì tôi có thể tưởng tượng ra. Chắc chắn là có một thứ gì đó đã bị xé rách toạc ra rồi. Khoang miệng của tôi, đang nhức nhối đau đớn dữ dội thế này, chắc chắn đã bị rách bươm… Liệu tôi có nên cảm thấy biết ơn vì chí ít thì tôi cũng đã thành công trong việc bảo vệ được sự toàn vẹn của nửa thân dưới không nhỉ? Không. Tuyệt đối không đâu, Woo Min-jo à. Nửa thân dưới của mày, sớm muộn gì mày cũng sẽ phải ngoan ngoãn dâng hiến cống nạp nốt cho hắn mà thôi…
Chu Gi-oh thô bạo ép con cặc vẫn đang cương cứng phình to tống khứ trở lại vào trong quần rồi quay ngoắt người lại đối diện với tôi. Quỳ một chân xuống sàn nhà, hắn nhìn thẳng sâu vào mắt tôi. Bàn tay to lớn thô ráp của hắn tóm chặt lấy xương hàm dưới của tôi.
“Cho mày thời hạn ba ngày đấy. Hãy tự nguyện ngoan ngoãn vác xác đến tìm tao trước khi cái thời hạn đó kết thúc.”
“…Hức.”
“Nếu như mày dám để lỡ hẹn hoặc lại dở cái trò chạy trốn bỏ trốn ngu xuẩn trong lúc tao đang mòn mỏi chờ đợi.”
Một cơn đau nhói buốt chạy dọc hai bên xương hàm dưới sức kẹp chặt như gọng kìm của hắn. Nhăn nhó nhíu mày lại, hắn càng ấn mạnh tay vào hơn nữa, ép khuôn mặt đáng sợ của hắn tiến sát rạt lại gần mặt tôi hơn.
“Mày thừa biết là trước giờ tao chỉ mới động tay động chân xử lý gót chân gân Achilles của bọn chúng thôi, có đúng không hả?”
“…Hức.”
“Nhưng mà đối với riêng mày thì khác.”
“….”
“Tao sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ đó đâu—tao sẽ thẳng tay chặt đứt lìa toàn bộ mọi thứ từ phần đầu gối của mày trở xuống. Mày đã nghe thủng lỗ tai chưa hả?”
“Hức, vâng ạ. Cháu nghe rõ rồi ạ.”
Lời đe dọa rợn tóc gáy của hắn, còn đáng sợ tồi tệ hơn cả cái chết ngàn lần, khiến tôi đành phải cắm cúi gật đầu lia lịa y hệt như một kẻ mất trí bị ma nhập. Vâng, vâng ạ.
Buông tha cho xương hàm đang đau nhức của tôi, hắn từ từ đứng thẳng người dậy rồi lùi lại một bước, đưa mắt nhìn chằm chằm xuống cái bộ dạng thảm hại của tôi. Đôi giày da được đánh bóng lộn của hắn, đứng đối diện ngay trước mặt tôi, vẫn cứ chôn chân đứng yên vị ở đó một khoảng thời gian khá lâu mà chẳng chịu quay gót rời đi.
“….”
“….”
Chu Gi-oh cứ đứng trơ ra đó, vừa rít từng hơi thuốc lá chậm rãi, vừa chằm chằm nhìn tôi trừng trừng suốt hơn năm phút đồng hồ liền. Làn khói thuốc khét lẹt chua xè xộc vào lấp đầy không gian chật hẹp của căn phòng, tôi chỉ biết cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống cặp đùi trắng bệch nhợt nhạt, đang bị phơi bày trần trụi của chính mình. Giống hệt như một kẻ vừa mới biết đến cái cảm giác khóc lóc nức nở lần đầu tiên kể từ khi bước sang tuổi trưởng thành, lồng ngực tôi cứ thế phập phồng lên xuống một cách thất thường không kiểm soát. Những âm thanh nấc nghẹn kỳ quặc vô thức trào ra khỏi miệng tôi. Hức. Hức-hức. Cảm thấy bản thân mình lúc này trông thật đớn hèn thảm hại tột cùng, tôi thầm thề độc với lòng mình là sẽ đéo bao giờ chịu rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa. Dĩ nhiên là nếu như tôi vẫn còn đủ khả năng để làm được cái điều đó.
Hắn vứt lại một lời chốt hạ cuối cùng rồi quay ngoắt người bước đi.
“Đừng có ép tao phải ra tay làm đau mày thêm nữa. Thấy mày đau đớn thì bản thân tao cũng cảm thấy xót xa lắm đấy.”
Lách cách. Chu Gi-oh cất bước rời đi, cánh cửa đóng sầm lại một cách lạnh lùng. Phải mất một khoảng thời gian khá lâu tôi mới ý thức được rằng mình đang bị bỏ lại một mình cô độc. Những bước chân bước đi dứt khoát sao mà tàn nhẫn vô tình đến thế. Vốn dĩ đéo thể nào hít thở nổi một cách bình thường khi có sự hiện diện của hắn ở đó, nên ngay khi hắn vừa rời đi, những hơi thở bị dồn nén nghẹn ứ bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ thoát ra vội vã, và cả cơ thể rã rời của tôi đổ ụp sụp xuống mặt sàn. Ưm, cơn buồn nôn trực trào dâng lên cuồn cuộn nơi cổ họng, tôi vội vã đưa tay lên bịt chặt lấy miệng mình. Thứ mùi tanh tưởi ngai ngái kinh tởm của tinh dịch cứ thế luồn lách xộc ngược lên thực quản tôi y hệt như một con rắn độc đang trườn bò.
“Ch…ết…tiệt thật…”
Mang cái cảm giác uất ức tột độ hệt như một đứa trẻ con sắp sửa khóc òa lên ăn vạ, tôi nghiến chặt hai hàm răng vào nhau rồi bắt đầu nhai đi nhai lại những lời nguyền rủa chửi thề cay độc. Tự ép buộc bản thân mình phải đứng thẳng dậy, tôi không ngừng lẩm bẩm rủa xả, Cái thằng khốn nạn chết dẫm, cái thằng chó đẻ khốn nạn chết tiệt, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa bản lề kêu cọt kẹt hé mở ra, và Kang Mun-su thò mặt xuất hiện. Khuôn mặt tôi lập tức vặn vẹo méo xệch đi khi nhìn thấy bản mặt đáng ghét của gã. Giọt nước mắt cuối cùng, vẫn còn đọng lại chưa kịp khô trên khóe mi, rớt bộp xuống má. Ánh mắt săm soi của gã cứ thế lia dọc theo vệt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tôi. Tôi chỉ hận không thể chui xuống lỗ nẻ nào đó chết quách đi cho xong vì quá đỗi nhục nhã ê chề. Cái ký ức tởm lợm về việc gã từng bộc lộ sự thèm khát dâm dục dơ bẩn đối với tôi trong cái nhà tắm công cộng chết tiệt kia lại càng làm cho tình huống lúc này trở nên tồi tệ kinh tởm hơn gấp bội phần.
“….”
Nếu như gã mà dám cả gan thốt ra bất cứ một lời nói tởm lợm ghê tởm nào lúc này, tôi sẵn sàng bất chấp tất cả mà lao vào sống chết ăn thua đủ với gã ngay lập tức. Bị gã tẩn cho một trận nhừ tử có lẽ còn giúp tôi dễ dàng vượt qua được cơn khủng hoảng đầm đìa nước mắt này hơn. Thế nhưng khác hẳn với cái bản tính đểu cáng thói thường, Kang Mun-su chỉ đưa đầu lưỡi ra liếm liếm bờ môi khô khốc trong khoang miệng, tuyệt nhiên không hé răng nói lấy nửa lời. Rồi, cứ như thể lỡ buột miệng buông ra một lời khuyên chân thành, gã cất tiếng nói, “Đi về nhà đi,” rồi nhanh chóng quay gót lỉnh đi biến mất hút khỏi tầm mắt của tôi.
Cái bộ dạng thê thảm tả tơi hiện tại của tôi rốt cuộc có cái điểm quái gì đáng thương để khiến cho một cái thằng khốn nạn ích kỷ chỉ biết sướng cái thân mình như gã phải động lòng thương hại cơ chứ? Một tiếng cười giễu cợt rỗng tuếch trào ra khỏi cổ họng tôi. Mặc dù cớ sự nông nỗi này xảy ra cũng một phần là vì những tổn thương tủi nhục mà tôi vừa mới phải trải qua, thế nhưng dẫu sao thì nó vẫn cứ là nực cười.
Tôi cúi nhặt chiếc quần jeans đã bị Chu Gi-oh xé rách bươm hỏng hóc tơi tả lên rồi tròng vội vào người. Vì cả phần khóa thắt lưng lẫn cái phéc-mơ-tuya đều đã bị giật đứt tung hỏng bét nhè chẳng thể nào đóng lại được nữa, nên tôi đành phải kéo tuột vạt áo phông xuống để che đậy tạm bợ. Tôi đã khóc lóc đến cạn kiệt cả nước mắt, nhưng phần lớn những giọt lệ nhạt nhòa ấy đều đã bết dính nhem nhuốc bám chặt lấy khuôn mặt tôi rồi. Thầm tự nhủ với lòng mình rằng đây chắc chắn sẽ là lần cuối cùng bản thân rơi nước mắt vì sự yếu đuối hèn mọn, tôi dùng mu bàn tay quệt ngang quệt dọc lau đi những giọt nước đọng trên mắt và hai má. Nước mắt nước mũi tèm lem nhiều đến mức dù có lau chùi kiểu gì cũng chẳng thể nào lau cho sạch sẽ dễ dàng được.
Tôi tiện tay tắt phụt công tắc đèn, lững thững bước ra ngoài hành lang rồi đi thẳng về phía nhà tắm. Khóa trái cửa lại cẩn thận, tôi tiến đến trước bồn rửa mặt, săm soi kiểm tra lại cái bộ dạng thảm thương của mình trong tấm gương tráng bạc. Những vệt máu đỏ chót rỉ ra dính be bét quanh khóe miệng rách toạc, và đôi môi tôi thì sưng vù tấy đỏ lên một cách thảm hại. Mái tóc tôi, do bị túm giật thô bạo quá nhiều lần, giờ trông còn xơ xác rối bù tồi tệ hơn cả một cái tổ chim hoang tàn. Hai mắt tôi đỏ ngầu vằn vện tơ máu y hệt như cặp mắt đỏ rực sát khí của Chu Gi-oh trong lúc hắn nổi cơn điên loạn. Xương hàm tôi do phải làm việc nhai nuốt bú mút quá sức dường như cũng đã bị sưng húp lên đôi chút. Toàn bộ khuôn mặt tôi sưng vù phồng rộp biến dạng. Mọi thứ hiện tại tồi tệ thảm hại hơn những gì tôi có thể tưởng tượng ra rất nhiều. Trông cái bộ dạng gớm ghiếc tởm lợm thế này, thì đố mà ngay cả một cái thằng khốn nạn đói khát như Kang Mun-su cũng đéo thèm đụng chạm vào người tôi nữa là.
Nhìn thấy cái tình trạng tàn tạ tan nát thê thảm của bản thân, tôi lại cảm thấy nơi khóe mắt mình rơm rớm cay cay nước mắt chực trào dâng lên một lần nữa rồi vội vã nhắm nghiền hai mắt lại. Tôi hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Tôi thực sự đéo biết nên oán trách hận thù ai bây giờ nữa. Trách Chu Gi-oh sao? Trách bà mẹ vô tâm đã đẻ ra tôi? Trách dì Kim Jeong-suk? Trách Kang Mun-su? Hay là phải tự oán trách lấy chính bản thân mình đây?
Chút hơi men rượu soju cuối cùng cũng bắt đầu ngấm dần phát huy tác dụng, khiến cơ thể rã rời của tôi lảo đảo nghiêng ngả chao đảo y hệt như một lá cờ rách bay phấp phới trong gió. Tàn nhẫn phũ phàng thay, đầu óc tâm trí tôi vẫn hoàn toàn tỉnh táo sáng suốt, đéo thể nào trốn chạy thoát khỏi cái thực tại cay đắng tàn khốc này được.
…Nếu như ngay từ đầu tôi ngoan ngoãn tự nguyện há miệng ra bú cặc cho Chu Gi-oh thay vì phải đợi đến lúc bị ép buộc cưỡng bức bằng bạo lực thế này, thì liệu bây giờ tôi có cảm thấy bản thân mình bớt đớn hèn thảm hại đi chút nào không nhỉ?
0 Bình luận