Chương 23
bởi Chung Seiker“Tao mượn xe một lát nhé.”
Tôi vớ lấy chiếc chìa khóa xe ô tô để trên quầy pha chế. Phớt lờ tiếng gắt gỏng “Mày đang nói cái quái gì thế hả?” của Kim Jeong-suk, tôi vội vã rời khỏi quán. Trước khi dì ta hay Kang Mun-su kịp định thần đuổi theo, tôi đã nhảy tót lên xe rồi phóng vụt đi. Điểm đến: cái văn phòng Ki Mun tối tăm, rùng rợn nằm sâu trong khu rừng hẻo lánh.
Nếu Chu Gi-oh không có mặt ở đó, tôi sẽ đỗ xe lại và cắm trại chờ đợi cho đến tận sáng mai khi hắn đến làm việc.
***
Đạp ga lái xe chạy thục mạng trong đêm, tôi thầm ôm một niềm hy vọng mong manh rằng Chu Gi-oh sẽ không có mặt ở đó. Tôi chẳng hề hay biết lịch trình giờ giấc làm việc của hắn ra sao, nhưng chí ít thì tôi cũng có thể câu giờ kéo dài thời gian sống sót cho đến tận lúc bình minh ló rạng.
Thế nhưng tôi đến nơi không hề muộn màng cũng chẳng quá sớm sủa—mà lại chuẩn xác đến từng giây. Cứ như thể cái khoảnh khắc định mệnh này đã được an bài sắp đặt sẵn cho tôi ngay từ cái ngày tôi cất tiếng khóc chào đời vậy.
Ngay khoảnh khắc vừa bước chân vào địa phận của Ki Mun, tôi đã phải giáp mặt với hàng tá những tên du côn bặm trợn đang tụ tập đông đúc ở khoảng sân trống trước văn phòng. Bọn chúng đứng rải rác tạo thành một vòng tròn bao quanh lấy Chu Gi-oh đang đứng ở vị trí trung tâm. Cảnh tượng bất ngờ và choáng ngợp ấy khiến tôi giật thót mình, đạp phanh xe đánh két một cái theo bản năng.
Khi ánh đèn pha chói lóa từ chiếc xe của quán rọi sáng bừng cả khoảng sân, đám đông lập tức dạt vội sang hai bên, để lộ ra khuôn mặt đang cau có khó đăm đăm của Chu Gi-oh. Đôi mắt sắc lẹm của hắn, nhìn xuyên thấu qua lớp kính chắn gió của chiếc xe, rực lên những tia nhìn dữ dội hệt như cái lúc hắn cưỡng ép nhét con cặc vào miệng tôi vậy.
Nhìn cái cảnh tượng bọn chúng tụ tập đông đúc thế này, chắc hẳn hôm nay là ngày bọn chúng đang thi hành một phi vụ làm ăn mờ ám nào đó. Vài tên du côn bặm trợn đang lăm lăm cầm xẻng trên tay, đeo găng tay bảo hộ kín mít, trong khi những kẻ khác thì đang bận rộn phủii phủi một thứ gì đó bám dính trên quần áo. Dưới ánh sáng le lói của đèn pha ô tô, cái thứ đang bay lơ lửng mờ ảo trong không khí trông giống hệt như những hạt bụi mịn liti.
Trái tim tôi đánh thót một cái rồi chùng hẳn xuống tận dạ dày. Trông bộ dạng của bọn chúng y hệt như vừa mới hì hục đào bới chôn giấu một thứ gì đó xong.
“…Mình tiêu đời thật rồi.”
Tôi đã xui xẻo chọn trúng phải cái ngày tồi tệ thảm hại nhất có thể. Lẽ ra tôi nên ngoan ngoãn chờ đến sáng ngày mai hẵng vác xác đến. Cái vận may mỏng manh của tôi rốt cuộc còn có thể tụt dốc chạm đến cái đáy sâu thẳm nào nữa đây?
Ngồi chết trân cứng đờ trong xe, tôi nhìn thấy Jang-bae, kẻ đang đứng hầu cận ngay sát bên cạnh Chu Gi-oh, bắt đầu sải bước tiến về phía tôi. Giật mình đánh thót, tôi vội vã tắt phụt đèn pha ô tô đi. Bây giờ có muốn quay đầu xe bỏ chạy thì cũng đã quá muộn màng rồi. Nếu như tôi dám liều mạng bỏ chạy vào lúc này, thì cái cơ hội sống sót cuối cùng duy nhất của tôi cũng sẽ tan thành mây khói, và cái đám người khổng lồ bặm trợn kia rất có thể sẽ phải tăng ca làm thêm giờ chỉ vì tôi mất. Với những chiếc xẻng đào đất sắc lẹm đang lăm lăm trong tay bọn chúng… Nói tóm lại là, nếu tôi dám bỏ chạy, tôi chắc chắn sẽ phải bỏ mạng chết thảm dưới tay Chu Gi-oh.
Tôi tắt máy xe rồi chậm rãi mở cửa bước xuống. Thở hổn hển từng nhịp khó nhọc, tôi bước ra ngoài. Khi tôi vừa làm vậy, Jang-bae lập tức khựng bước dừng lại, và Chu Gi-oh, với điếu thuốc đang ngậm hờ trên môi, khẽ nghiêng đầu sang một bên một cách điệu nghệ khi một tên tay chân nhanh nhảu chạy tới châm lửa cho hắn.
Ép buộc cái cơ thể đang run lẩy bẩy như cầy sấy của mình phải di chuyển, tôi gom góp chút dũng khí tàn tạ còn sót lại rồi lết từng bước tiến về phía Chu Gi-oh. Giữ cho đầu ngẩng cao thẳng đứng, Chu Gi-oh trừng mắt nhìn tôi với một luồng sát khí như muốn nghiền nát tôi ra thành bã ngay tại chỗ. Làn khói trắng đục phả ra mù mịt từ miệng hắn, nhưng cái biểu cảm dữ tợn bặm trợn trên khuôn mặt hắn thì tuyệt nhiên chẳng hề lay chuyển mảy may. Đột ngột, những lời đe dọa của hắn lại văng vẳng dội về âm vang trong tâm trí tôi.
‘Cho mày thời hạn ba ngày đấy. Hãy tự nguyện ngoan ngoãn vác xác đến tìm tao trước khi cái thời hạn đó kết thúc.’
Suýt chút nữa thì tôi đã quên béng mất cái mệnh lệnh đó. Tôi không nên tỏ ra to gan lớn mật kiêu ngạo bước đi bằng hai chân như thế này mới phải. Khi chỉ còn cách hắn vỏn vẹn vài bước chân nữa, tôi khuỵu gối quỳ sụp xuống mặt đất lấm lem bùn bẩn. Cái tài nghệ quỳ gối xin tha của tôi, vốn đã được trui rèn dạn dày qua năm tháng, vẫn còn bám rễ bám rịt một cách chắc chắn vào đôi chân của tôi.
Không gian xung quanh chìm đắm trong một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc cọ xát vào nhau trong gió đêm mới đủ sức phá vỡ đi sự tĩnh mịch rợn người ấy. Trong cái bầu không khí u ám tĩnh lặng đó, hàng tá đôi mắt mang hình viên đạn đang dán chặt soi mói vào tôi. Những cái nhìn áp bức đe dọa đáng sợ ấy cứ thế luồn lách bò trườn trên da thịt tôi hệt như những con lươn nhớp nháp. Tôi chưa từng bao giờ phải đối phó một lúc với nhiều kẻ bặm trợn đến thế này—liệu cái thân tàn này của tôi có thể gánh vác chống chọi nổi không đây? Ít nhất thì chỗ tôi đang quỳ cũng là nền đất nện chứ đéo phải là mặt đường nhựa đường cứng ngắc, đó cũng được coi là một sự thương xót nho nhỏ dành cho tôi rồi.
Cảm nhận được lớp bụi đất lấm lem đang từ từ thấm xuyên qua lớp vải quần jeans nơi đầu gối, tôi lết bằng đầu gối bò dần về phía Chu Gi-oh. Đó mới chính là cái đích đến thực sự cuối cùng của tôi. Khi đã bò đến nơi, tôi cúi gằm mặt nhìn trân trân xuống đôi giày da bóng lộn của hắn, một màu đen thăm thẳm còn tối tăm hơn cả màn đêm buông xuống, rồi cất giọng thì thầm lí nhí.
“…Cháu đã đến rồi đây ạ, thưa chú.”
Tôi bắt đầu dập đầu cúi lạy, nhưng chợt nhớ ra dường như hắn rất có hứng thú với những cái giọng điệu kịch tính làm màu làm mè, thế nên tôi liền thốt ra cái câu dạo đầu bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng thành khẩn. Cố gắng vớt vát kiếm chác lấy dù chỉ một điểm cộng cỏn con cũng có thể giúp ích cải thiện cái tình cảnh bi đát của tôi lúc này.
“Thưa chú, lẽ ra cháu đã phải vác xác đến tìm chú ngay từ ngày hôm qua rồi. Lẽ ra cháu đã phải có mặt ở đây ngay từ cái buổi bình minh ló rạng ấy… Cháu thật to gan lớn mật khi chỉ dám vác mặt xuất hiện vào ngày hôm nay. Cháu ngàn lần xin lỗi chú ạ.”
Nghe nó cũng không đến mức quá nịnh bợ lố lăng, chỉ là khá hợp tình hợp lý mà thôi. Tôi tự nhủ thầm trong bụng rằng mình vừa mới nói ra những lời lẽ khá là êm tai lọt tai đấy chứ.
Thế nhưng một lực siết mạnh bạo bất thình lình tóm chặt lấy cánh tay tôi, lôi tuột tôi đứng bật dậy. Ngước mắt lên nhìn, khuôn mặt Chu Gi-oh còn cau có khó đăm đăm dữ tợn hơn cả lúc nãy. Tôi cứ đinh ninh rằng mấy cái lời nịnh nọt suông hão huyền đó có lẽ sẽ đéo làm cho hắn cảm thấy vui vẻ hài lòng nhưng chí ít thì cũng không khiến hắn phải nổi trận lôi đình. Có lẽ tôi đã thực sự chọn nhầm sai ngày để đến đây mất rồi. Có lẽ hắn đang cảm thấy vô cùng bực bội khó chịu vì bị kẻ khác làm kỳ đà cản mũi phá đám giữa chừng…
Vết sẹo lồi lõm nằm chễm chệ ngay cạnh khóe mắt hắn khẽ giật giật liên hồi, và Chu Gi-oh thẳng tay nhổ toẹt điếu thuốc đang hút dở xuống đất.
“Mày hoàn toàn có thể đàng hoàng sải bước đi bằng hai chân cơ mà, thế mà mày lại chọn cái cách đê hèn là lết bằng đầu gối bò đến đây sao? Có giỏi thì chui rúc cái đầu mày xuống dưới háng tao rồi lẻn chui qua luôn đi—sao lại tự dưng khựng lại dừng bước thế hả?”
“…Cháu xin lỗi chú ạ.”
Hóa ra hắn nổi điên đéo phải là do tôi vác mặt xuất hiện vào cái lúc hắn đang bận rộn bù đầu, mà là vì cái cớ sự tôi lại đi bò lết đến dưới chân hắn. Tôi đã ngoan ngoãn làm theo đúng y chang những gì hắn hằng mong muốn, tất cả cũng chỉ là vì hắn, thế mà hắn lại quay ra nổi cơn thịnh nộ giận dữ với tôi sao? Cái gã đàn ông này đúng là một kẻ lập dị khó hiểu đến mức tận cùng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó trong tôi lại cảm thấy có chút nhẹ nhõm buông lơi. Dẫu cho hắn có là một kẻ cực kỳ khó chiều chuộng đi chăng nữa, thì cái bản tính khí thất thường sáng nắng chiều mưa của hắn rất có thể sẽ khiến cho sự hứng thú dâm dục mà hắn dành cho tôi nhanh chóng lụi tàn phai nhạt đi.
Giống hệt như một tên đàn em cắc ké ngoan ngoãn trong băng đảng của hắn, tôi cất giọng lầm bầm đáp lời, “Cháu… sẽ sửa chữa khắc phục ngay ạ…” Vừa cúi gằm mặt xuống vờ vịt làm ra vẻ hối lỗi ăn năn, cái cơ thể đang đứng xiêu vẹo lệch lạc của tôi liền bị hắn thô bạo nắn cho đứng thẳng băng lại. Cánh tay tôi được hắn nới lỏng buông tha, thay vào đó, xương hàm dưới của tôi lại bị hắn tóm chặt lấy như gọng kìm. Khuôn mặt đáng sợ của hắn lại tiếp tục ghé sát rạt vào mặt tôi.
“Đừng có diễn cái trò hèn mọn cứ như thể cả cuộc đời mày chỉ biết quỳ rạp cầu xin dưới chân tao như thế. Mày đến đây là để diện kiến tao, chứ đéo phải là để đến đây trả nợ xiết nợ. Đã thông não ra chưa hả?”
Một mùi tanh tưởi nhàn nhạt ngai ngái thoang thoảng phả ra từ người hắn khi hắn cất lời nói. Tôi đã từng ngửi thấy cái mùi vị tởm lợm đó ở đâu rồi thì phải. Chắc chắn là hắn vừa mới tự tay xử đẹp thanh toán một kẻ xấu số nào đó xong rồi. Có lẽ hắn cũng đã kịp thời rửa ráy gột sạch những vết máu tanh dính trên người rồi, bởi vì cả cơ thể hắn đang trong trạng thái ẩm ướt nhẹp mồ hôi một cách vô cùng kỳ lạ. Phần tóc mái vốn dĩ lúc nào cũng được chải vuốt ngược vuốt keo láng bóng ra phía sau giờ đây lại rũ rượi nặng trĩu ướt nhẹp, rối bù xơ xác.
Tôi cảm thấy bản thân mình tốt nhất là nên lảng tránh không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sát khí của hắn. Cố định điểm nhìn dán chặt vào đôi lông mày của hắn, tôi cất giọng trả lời lí nhí, “…Vâng ạ.”
Chu Gi-oh chằm chằm dán mắt nhìn vào đôi môi đang rách bươm rỉ máu của tôi một hồi lâu. Rồi hắn cất giọng ra lệnh cho cái gã đàn em đang đứng hầu cận ngay sát bên cạnh.
“Lấy cho tao một điếu thuốc.”
“Vâng thưa hyung-nim. Có ngay đây ạ.”
Nhanh nhảu rút một điếu thuốc ra rồi cung kính đặt vào giữa hai môi hắn, Chu Gi-oh, đúng như những gì tôi dự đoán, vẫn cứ đứng im như tượng để mặc cho cái gã đàn em bên cạnh châm lửa hầu hạ mình. Cái phản xạ đáp trả ngay tắp lự ấy gợi lên một sự quen thuộc đến mức rùng mình. Tôi thầm nhủ với lòng mình rằng tuyệt đối không được cứng đầu cứng cổ bướng bỉnh chống đối lại hắn lúc này, khi mà hắn vừa mới rít được vài ba hơi thuốc đã thình lình rút điếu thuốc đang cháy dở ra rồi nhét tọt nó vào giữa hai môi tôi. Chẳng rõ là hắn đang muốn tôi tạm thời cầm giữ hộ hay là bắt tôi phải hút luôn điếu thuốc đó, tôi đành cứ ngậm chặt nó trong miệng cho chắc ăn. Hắn bắt đầu đưa mắt rà soát một lượt khắp đám đông tay chân, như thể đang tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc nào đó.
“Thằng Doo-jik đâu rồi?”
“Vâng thưa hyung-nim. Em đang có mặt ở đây ạ.”
Từ phía đằng sau lưng, một gã đàn ông với thân hình to lớn lực lưỡng vạm vỡ khom lưng lầm lũi bước đến bên cạnh Chu Gi-oh rồi khúm núm cúi gập đầu chào. Hắn cũng sở hữu một thân hình đồ sộ và cái vẻ mặt bặm trợn đáng sợ chẳng kém cạnh gì gã Jang-bae. Thật là hợp lý làm sao, cái tên của hắn là “Doo-jik.” Có phải chữ “Doo” là viết tắt cho cái việc chuyên đi đánh đập hành hung người khác bằng hai tay hay còn nhiều hơn thế nữa, và chữ “jik” là đại diện cho cái nghề đâm thuê chém mướn đập phá đồ đạc không nhỉ? Tôi bỗng dưng cảm thấy tò mò thắc mắc về ý nghĩa ẩn sau những cái tên gọi của đám du côn lục lâm thảo khấu này và tại sao hắn lại gọi cái gã này ra làm gì, trái tim trong lồng ngực tôi bắt đầu đập thình thịch liên hồi. Chu Gi-oh quay ngoắt mặt sang phía Doo-jik rồi dõng dạc ra lệnh.
“Tao sẽ trở về phòng trà nằm ở trên lầu. Mày mau đi lo liệu chuẩn bị dọn dẹp phòng ốc cho đàng hoàng đi.”
“Vâng thưa hyung-nim. Em đi ngay đây ạ.”
Phòng trà sao? Đi lên đó ngay tắp lự sau khi vừa mới kết thúc công việc thanh toán đẫm máu xong ư?
Chắc chắn là hắn đang ám chỉ đến mấy cái phòng nghỉ của khách sạn hay nhà trọ bình dân thường hay được xây cất gắn liền sát vách với các quán phòng trà kinh doanh dịch vụ này. Bọn chúng thường được bố trí nằm ẩn khuất ở tít dưới những tầng hầm tối tăm của khách sạn. Nói tóm gọn lại là, Chu Gi-oh đang có một cái lịch trình hẹn hò tiếp đãi đối tác khách khứa nào đó ở phòng trà vào ngày hôm nay. Hắn đã nói rõ rành rành là đi “làm việc”, thế nên chắc chắn đéo phải là đi ăn chơi nhảy múa đàn đúm đàn đúm—mà rất có thể là một buổi tiệc tùng tiếp đãi đối tác làm ăn kinh doanh quan trọng.
Cho dù có là đi tiếp đãi khách khứa hay là đi làm cái quái gì đi chăng nữa, thì chuyện đó đối với tôi cũng đéo có ý nghĩa quan trọng mẹ gì. Điều hệ trọng sống còn duy nhất lúc này chính là cái thực tế phũ phàng rằng tôi sẽ phải lên giường ngủ chung đụng chạm thể xác với Chu Gi-oh ngay trong tối nay. Trái tim tôi giật thót nảy lên bần bật trong lồng ngực. Tôi hoàn toàn mù tịt đéo có một chút kinh nghiệm kỹ năng thực chiến nào về cái hành động đồi bại dơ bẩn đó cả. Điều duy nhất mà tôi nhận thức được rõ ràng đó chính là cái lỗ đít của tôi chắc chắn sẽ bị con cặc khổng lồ của Chu Gi-oh cày xới phá nát bét cho đến tan nát tơi tả mới thôi.
Sợ hãi ngộ nhỡ mình lóng ngóng làm rơi mất điếu thuốc xuống đất, tôi đành phải bặm môi mím chặt lấy nó. Chu Gi-oh thình lình vươn tay ra giật phắt lại điếu thuốc rồi tự mình rít một hơi dài. Rồi hắn dùng ngón tay búng mạnh tàn thuốc bay vèo đi mất dạng rồi cúi gập người xuống nhìn thẳng sâu vào đôi mắt tôi.
Đôi môi của hắn, vốn dĩ từ nãy đến giờ vẫn đang sưng sỉa nhăn nhúm đằng đằng sát khí, bỗng nhiên… lại nhoẻn miệng cười toe toét rạng rỡ. Từ cái khóe miệng đang cười tươi rói ấy tràn ra một giọng điệu êm ái dịu dàng đến mức khó tin.
“Vào trong đó tắm rửa cọ rửa cho sạch sẽ thơm tho đi rồi ngoan ngoãn nằm đó chờ tao. Sau khi giải quyết xong xuôi dứt điểm công việc, tao sẽ lập tức lên đó với mày ngay.”
Cái khuôn mặt nhăn nhúm đằng đằng sát khí vặn vẹo mà hắn vừa mới trưng ra dằn mặt tôi ban nãy đã hoàn toàn bốc hơi tan biến mất tăm mất tích hệt như cái tàn thuốc lá vừa bị búng bay đi vậy. Lẽ ra tôi nên ngoan ngoãn cất tiếng đáp lời “Vâng ạ”, thế nhưng sự thay đổi sắc mặt thái độ đột ngột nhanh như lật bánh tráng của hắn đã khiến tôi bị sốc nặng đến mức đứng hình, và chẳng thể nào thốt ra nổi một âm thanh tròn vành rõ chữ nào. Tôi chỉ biết gật gà gật gù cái đầu một cách vụng về lóng ngóng, mà ngay cả cái hành động gật đầu ấy cũng mang lại cảm giác cứng ngắc đơ như khúc gỗ.
Chu Gi-oh ném chùm chìa khóa xe ô tô cho Doo-jik rồi lớn tiếng ra lệnh cho một gã đàn em khác lái chiếc xe của quán mà tôi vừa chạy đến đem đi trả lại chỗ cũ. Hắn đích thân nhét tọt tôi vào ngồi yên vị ở băng ghế sau của chiếc xe do Doo-jik cầm lái. Chồm người nghiêng hẳn vào bên trong xe, hắn đưa tay lên dịu dàng mơn trớn vuốt ve đôi môi đang rách tơi tả rỉ máu của tôi, chằm chằm nhìn sâu vào tận tâm can tôi.
“Cái miệng rách bươm ra thế này thì liệu mày có ăn uống nhai nuốt gì được không đấy hả? Khớp hàm của mày có há ra nổi không đấy?”
“…Vâng ạ.”
Cái chạm mơn trớn của hắn nóng hổi rực rỡ như một hòn than hồng. Cơ thể vạm vỡ của hắn lại càng ép sát rạt nghiêng hẳn về phía tôi hơn nữa. Dẫu cho đang là lúc đêm hôm khuya khoắt tĩnh mịch, nhưng cái bóng dáng khổng lồ của hắn đã che khuất tối sầm toàn bộ tầm nhìn của tôi. Những ngón tay đang nấn ná nán lại mơn trớn nơi khóe miệng tôi bắt đầu trơn tuột luồn lách vào giữa hai bờ môi đang hé mở của tôi.
“Mày có biết là tao đã mòn mỏi chờ đợi mày đến mức phát điên phát cuồng lên như thế nào vào cái ngày hôm ấy không hả? Đéo thể nào chợp mắt ngủ nổi lấy một giây, tao đã vật vã trằn trọc hệt như một thằng bệnh hoạn lên cơn nghiện vậy.”
Giọng nói trầm đục rỉ rả thì thầm của hắn thậm chí còn tỏa ra sức nóng mãnh liệt thiêu đốt hơn cả những ngón tay đang trượt dọc mơn trớn vuốt ve bên trong khoang miệng tôi. Và thứ còn rực lửa nóng bỏng thiêu đốt hơn thế nữa chính là đôi mắt rực lửa của hắn đang dán chặt soi mói vào tôi.
“Mẹ kiếp, cái kẻ đang ở trong bước đường cùng tuyệt vọng khốn cùng lẽ ra mới là người phải lẽo đẽo van xin bám đuôi theo tao mới đúng, thế cớ sao mày lại dám to gan bắt một gã đàn ông mang cái bản tính cứng đầu cứng cổ bướng bỉnh như tao phải mòn mỏi chờ đợi hả? Đáng lẽ ra tao đã định sai đàn em lôi xềnh xệch mày đến ném xuống đây vào ngày mai cơ đấy.”
“….”
“Mày thình lình vác mặt xuất hiện từ trong hư không chẳng báo trước một lời rồi lại dám giở trò chọc tức khiêu khích cơn điên của tao thêm một lần nữa. Mày đang cố tình giở trò trêu ngươi đùa giỡn với tao đấy, có đúng không hả?”
“….”
Những ngón tay ma quái đang rà soát thăm dò cọ xát vào vùng niêm mạc thịt ướt át mềm mại bên trong khoang miệng tôi cuối cùng cũng chịu trượt tuột rút ra ngoài. Đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm của hắn, sau khi đã hút sạch sẽ những giọt nước dãi dớt bám dính trên đầu ngón tay, lóe lên những tia nhìn sắc lẹm như dao găm. Chẳng mang một chút sức sống sinh khí nào, mà chỉ chực chờ bùng nổ lên một sự điên loạn cuồng nộ. Khác biệt một trời một vực so với cái ánh nhìn dâm đãng thô bỉ tởm lợm của thằng khốn Kang Mun-su.
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, một ý nghĩ kinh hoàng đã đánh sầm sập vào tâm trí tôi hệt như một mũi tên tẩm độc: Mình tiêu đời thật rồi. Tiêu đời rồi. Mày thực sự tiêu đời xuống mồ thật rồi, thằng ranh con chết dẫm ạ. Mày hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ vào cái đôi mắt đang vằn lên sự điên cuồng hoang dại mất trí ấy đi, Min-jo à.
“Tao thừa biết là thế nào mày cũng sẽ vác mặt đến đây tìm tao mà. Nó là một món đồ chơi độc quyền thuộc sở hữu của tao cơ mà—làm sao mà tao lại không biết được cơ chứ, hả?”
…Một sự điên cuồng hưng phấn đến tột độ.
Chu Gi-oh không chỉ đơn thuần là đang cảm thấy vui sướng—hắn hoàn toàn đang trong trạng thái hưng phấn kích thích tột độ tột đỉnh chỉ vì sự xuất hiện tự nguyện nộp mạng của tôi.
0 Bình luận