Chương 38
bởi Chung Seiker“Tao cũng sẽ lên giường ngủ chung với mày.”
“…Ưm.”
“Nghe rõ chưa hả?”
“….”
“Đã nghe rõ chưa hả!”
Cái luồng sát khí tỏa ra từ người hắn như đang gào thét báo hiệu rằng hắn sẵn sàng ăn tươi nuốt sống tôi ngay tại trận nếu như tôi không chịu ngoan ngoãn mở miệng đáp lời, thế nên tôi đành vội vã gật đầu lia lịa. Đôi môi của hắn, đang lao sầm sập về phía tôi, phanh gấp khựng lại chỉ cách một khoảng cách ngắn xíu.
Đôi mắt hừng hực dục vọng của hắn lướt dọc quét ngang khắp cơ thể tôi, đảo liên hồi không ngừng nghỉ. Ánh nhìn sắc lẹm đó mang lại cảm giác hệt như có một lưỡi dao sắc bén đang cứa rách rạch từng đường trên da thịt tôi vậy.
Sau khi đã chằm chằm nhìn tôi với ánh mắt của một con thú hoang dã đói khát, hắn bỗng dưng thả lỏng cơ mặt giãn cơ mặt ra và nhếch mép cười. Dùng ngón tay cái nhẹ nhàng dịu dàng vuốt ve mơn trớn gò má tôi, hắn thì thầm rỉ tai, “Mày có biết là đến cái tầm tuổi này rồi mà tao vẫn phải nai lưng ra vắt óc học hỏi bù đầu không hả? Cốt chỉ để có thể làm cho mày phải phát điên phát rồ lên vì tao đấy.”
Hắn hoàn toàn không hề hay biết rằng cái câu nói đậm chất đe dọa đó chỉ càng đẩy cái trái tim vốn dĩ đã đang run rẩy sợ hãi của tôi chìm sâu thêm vào hố sâu kinh hoàng tột độ mà thôi. Thế nên.
“Nếu như mày tự nhận mình là một cái máy giặt chuyên vắt kiệt sức đàn ông, thì tao đích thị là một cái máy sấy khô siêu tốc đấy, Min-jo à. Tao thề sẽ làm cho mày phải phun trào nước nôi lênh láng điên cuồng cho mà xem. Hãy đặt trọn niềm tin vào tao. Tin tao đi, nhé?”
Hắn có thể buông ra những lời lẽ đó với mục đích trấn an vỗ về tôi, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là đang phun ra một tràng những lời nhảm nhí điên rồ mà không thèm đắn đo suy nghĩ. Đó mới chính là cái bản chất thực sự của siêu cấp biến thái Chu Gi-oh.
Tôi cứ đinh ninh rằng hai chúng tôi sẽ phi thẳng xe tiến thẳng về phía khách sạn, thế nhưng điểm đến cuối cùng lại hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Quán cà phê của Kim Jeong-suk. Chu Gi-oh, người gần như đã dùng sức mạnh kéo lê tôi đi lẵng nhẵng bên cạnh, cất giọng thông báo trước khi bước xuống xe, “Chỉ đánh đúng một ván thôi, rồi chúng ta sẽ rút quân lượn khỏi đây.”
Một sự thôi thúc bốc đồng trào dâng trong lòng, và tôi vội vã đưa tay ra níu chặt lấy vạt áo hắn khi hắn vừa mới rục rịch định cất bước rời khỏi xe.
“Ừm, chú ơi….”
Vì đây là lần đầu tiên tôi có một hành động chủ động níu kéo như thế này, nên Chu Gi-oh lập tức quay ngoắt người lại nhìn tôi. Không, phải nói chính xác hơn là hắn xoay hẳn toàn bộ cơ thể lại đối diện trực diện với tôi. Ánh mắt của hắn như đang muốn tra hỏi, “Có chuyện gì thế hả?” và tôi lúng túng lắp bắp đáp lời, “Ừm… Từ trước đến nay chú… vẫn luôn có cái sở thích đam mê… đánh bài bạc đỏ đen sao ạ…?”
Chu Gi-oh bật ra một tiếng cười sảng khoái và đưa tay lên vỗ vỗ nhẹ vào gò má tôi.
“Sở thích đam mê á? Mày mới chính là cái niềm đam mê duy nhất của tao đấy.”
“Thế thì tại sao chú lại cứ dăm bữa nửa tháng vác mặt đến cái chốn này làm gì cơ chứ… Nói thật lòng thì… chú đã bao giờ giành chiến thắng đâu, và cứ mỗi lần bước chân đến đây, trông chú cứ như thể đang ném tiền qua cửa sổ phân phát tiền từ thiện cho bọn họ vậy… Cháu xin lỗi ạ. Cháu không hề có ý định xúc phạm mỉa mai gì chú đâu ạ, thưa chú….”
Hoàn toàn trái ngược với cái bộ dạng cuống cuồng hoảng hốt của tôi sau khi trót lỡ buông lời lỡ lời, Chu Gi-oh lại bật cười khanh khách sảng khoái cứ như thể vừa mới được nghe kể một câu chuyện tiếu lâm vô cùng hài hước vậy.
“Đó không phải là một sở thích đam mê nhàn rỗi đâu. Càng không phải là một cơn nghiện ngập cờ bạc đỏ đen mù quáng. Và tao cũng đéo phải là một thằng điên rồ mất trí rảnh rỗi vung tiền ném tiền qua cửa sổ lung tung bừa bãi đâu.”
“….”
Hắn đưa tay lên xoa xoa vò vò nhẹ phần sau gáy tôi. Đối xử vỗ về tôi y hệt như một đứa trẻ con nít ranh, hắn nhìn sâu vào trong mắt tôi và khẽ mỉm cười dịu dàng.
“Tao đéo có bất kỳ một niềm đam mê sở thích nào khác ngoài mày ra đâu. Đó là tất cả những gì mày cần phải ghi nhớ biết rõ. Nghe rõ chưa hả?”
“….”
“Hả?”
“…Vâng ạ.”
Nếu như hắn đã đích thân lên tiếng khẳng định như vậy, thì thôi đành chấp nhận vậy, thế nhưng trong lòng tôi vẫn cứ gợn lên một cảm giác lấn cấn khó chịu bứt rứt không yên. Hắn đã từng nướng sạch đốt sạch hàng trăm triệu won vào sới bạc đó, và tối nay, rất có thể hắn lại tiếp tục nướng thêm hàng chục triệu won nữa cứ như thể đó chỉ là tiền lẻ mớ giấy vụn vậy. Nếu như có ai đó tò mò thắc mắc hỏi tại sao tôi lại phải bận tâm lo chuyện bao đồng đến thế, thì câu trả lời của tôi sẽ là thế này: Đơn giản là vì tôi cực kỳ căm ghét căm thù mụ Kim Jeong-suk và cái thằng ranh con Kang Mun-su đó đến tận xương tủy. Việc để cho những cái loại cặn bã rác rưởi khốn nạn như bọn họ được nhởn nhơ ngồi mát ăn bát vàng hưởng lợi tiền từ trên trời rơi xuống quả thực là một điều ngang trái trái ngược hoàn toàn với luân thường đạo lý lẽ phải ở đời.
Đúng như dự đoán, tôi tiến bước vào trong quán cà phê với tư thế nằm trọn gọn lỏn trong vòng tay bao bọc của Chu Gi-oh. Không khí bên trong quán có vẻ hơi ồn ào náo nhiệt huyên náo hơn bình thường, với sự góp mặt hiện diện của khá nhiều vị khách khứa. Quả đúng là một cái sào huyệt hang ổ tụ tập của đám cặn bã lưu manh giang hồ.
Trong khoảng thời gian đó, một cậu nhân viên chạy bàn làm thêm mới toanh vừa mới được tuyển dụng vào làm, ngoài cái tên Kim Min-cheol ra. Trông cái bộ dạng diện mạo của cậu ta thì có vẻ xấp xỉ trạc tuổi tôi, và khi vừa mới bắt gặp nhìn thấy hai chúng tôi bước vào từ ngoài cửa, cậu ta đã dõng dạc cất giọng chào hỏi oang oang, đúng cái kiểu cách chào hỏi đặc trưng của mấy tay giang hồ bặm trợn.
“Kính chào đại ca lớn ạ! Chào đại ca nhỏ ạ!”
Tôi chợt thoáng lấn cấn thắc mắc không biết liệu cậu ta đã được ai đó đánh tiếng thông báo dặn dò từ trước hay là do hai người bọn họ vốn dĩ đã có mối quan hệ quen biết thân thiết từ lâu rồi, thế nhưng Jang-bae đã nhanh chóng đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu “suỵt”. Đó là một cái ám hiệu ngầm nhắc nhở yêu cầu giữ trật tự im lặng. Cậu nhân viên làm thêm kia, dường như đã lờ mờ nhận ra cái sai lầm hớ hênh của mình, lấm lét đảo mắt nhìn quanh quất một vòng rồi khẽ gật đầu vâng dạ. Tất cả mọi người có mặt trong quán đều đang tụ tập rúc hết trong các phòng kín, thế nên ở ngoài sảnh lúc này không có một bóng người nào lai vãng vãng lai cả.
Chu Gi-oh liếc mắt nhìn xéo sang Jang-bae với ánh mắt ngầm chất vấn hỏi dò xem cậu nhóc kia là cái thá gì. Jang-bae vội vã hạ thấp giọng xuống và thì thầm giải thích cặn kẽ.
“Cậu ta là bạn nối khố của thằng Doo-jiki đấy ạ, thưa Hyung-nim (đại ca). Tên là Kim Sang-soo, hai đứa nó vốn dĩ đã chơi thân thiết gắn bó với nhau từ cái thuở cởi truồng tắm mưa rồi. Cậu ta cũng biết rõ nắm rõ lai lịch của em ạ.”
Hoàn toàn trái ngược với cái vẻ ngoài già chát dừ chát của Doo-jiki, Kim Sang-soo mang một cái diện mạo trẻ trung đúng với độ tuổi hai mươi hai của mình. Chỉ cần liếc mắt đánh giá qua cái ngoại hình và vóc dáng cơ bắp của hai gã, thì ai cũng có thể dễ dàng đoán biết được Doo-jiki đích thị là kẻ nắm quyền chỉ huy cầm đầu trong cái hội nhóm của bọn họ. Sực nhớ lại cái khuôn mặt già nua nhàu nhĩ như ông cụ non của Doo-jiki, tôi suýt chút nữa thì đã bật cười phụt cười phá lên nhưng vội vã tự cắn chặt môi lưỡi để kìm nén nhịn cười.
Ánh mắt soi mói của Kim Sang-soo cứ thế dán chặt găm thẳng vào người tôi. Đôi mắt của cậu ta dường như đang ngầm muốn nói lên rằng, “Ồ, hóa ra đây chính là cái nhân vật đang gây bão gây bão dư luận đó sao…?” Tôi lúng túng vội vã cúi gằm mặt xuống lảng tránh cái ánh nhìn chằm chằm soi mói đó. Đang nằm gọn lỏn nép mình trong vòng tay bao bọc của Chu Gi-oh hệt như một con cún con cưng nựng bé nhỏ được cưng chiều, thì việc bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ tự động mặc định đưa ra cái kết luận suy đoán rằng hai chúng tôi đang có một cái mối quan hệ mờ ám đặc biệt yêu đương cũng là một điều hoàn toàn dễ hiểu tự nhiên thôi.
Chu Gi-oh phóng tầm mắt sắc lẹm lướt từ đầu đến chân đánh giá một lượt Kim Sang-soo, cái gã cũng có vóc dáng cò hương gầy nhom y chang như tôi. Một lát sau, một lời nhận xét cộc lốc buông thõng tuột ra khỏi miệng hắn.
“Trông cái bản mặt thằng khốn ranh con đó có vẻ xảo quyệt gian xảo lưu manh phết nhỉ.”
“Thằng Doo-jiki cũng đã từng bị nó tẩn cho ăn đòn lên bờ xuống ruộng không biết bao nhiêu lần rồi đấy ạ.”
Lời đáp trả pha chút tếu táo bông đùa của Jang-bae khiến Chu Gi-oh khẽ bật cười rung rung bả vai, lực cười đủ mạnh để khiến cả cơ thể tôi cũng rung lắc khẽ rung lên theo. Rồi, thình lình hạ thấp tông giọng xuống một cách vô cùng sắc lạnh nghiêm trọng, hắn gằn giọng dặn dò Jang-bae, “Mày tự biết đường mà lo liệu dàn xếp giải quyết mọi việc cho êm xuôi đấy nhé.”
Jang-bae cung kính khép nép đáp lời bằng một tông giọng thì thầm khe khẽ, “Dạ vâng, em đã rõ rồi ạ, thưa Hyung-nim.”
Cuộc trao đổi giao tiếp ngắn ngủi giữa hai người bọn họ đã làm sáng tỏ phơi bày rõ mười mươi mọi chuyện. Chắc chắn một trăm phần trăm là bọn họ đang âm thầm mưu tính vạch ra một cái kế hoạch kinh thiên động địa động trời nào đó rồi.
Vừa lúc Kim Sang-soo cất tiếng mời gọi lịch sự, “Xin mời các anh đi lối này ạ,” Kim Jeong-suk lật đật bước ra từ trong Phòng số 3. Vừa mới nhìn thấy sự xuất hiện lù lù của Chu Gi-oh, mụ ta liền vội vã mở toang cánh cửa phòng ra và dùng cả hai tay đon đả vồn vã làm động tác chào mời nghênh đón chúng tôi bước vào trong. Chu Gi-oh cúi gằm mặt xuống liếc nhìn tôi một cái rồi từ tốn sải bước tiến về phía Phòng số 3. Cánh tay của hắn đang quàng qua vai tôi bỗng dưng siết chặt lại thêm một chút nữa. Cùng lúc đó, một tiếng thì thầm trầm đục rỉ rả vang lên dội từ trên đỉnh đầu tôi xuống.
“Tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch tính toán công việc làm ăn cả đấy, Min-jo à. Đéo phải tao đến đây để mua vui giải trí chơi bời đâu.”
Căn phòng số 3, cái nơi đã từng bị Jang-bae đập phá tan hoang phá nát tanh bành trước đây, nay đã được sửa sang tu sửa khôi phục lại hoàn toàn y như mới. Không chỉ riêng gì cái bộ bàn ghế tròn trịa bị đập nát, mà ngay cả cánh cửa phòng ọp ẹp cũng đã được thay mới hoàn toàn. Điều đáng nói quan trọng nhất ở đây là, chiếc bàn mới tậu được kê trong phòng có kích cỡ vóc dáng to lớn đồ sộ hơn hẳn so với chiếc bàn cũ kỹ tồi tàn trước kia. Nó hoàn toàn có thể đủ chỗ dư sức cho khoảng chừng tám người cùng ngồi quây quần bao quanh thoải mái. Có lẽ cũng chính vì cái sự hiện diện cồng kềnh đồ sộ của nó, mà không gian căn phòng bỗng chốc mang lại cảm giác chật hẹp ngột ngạt bí bách hơn hẳn.
Chẳng rõ là do Chu Gi-oh đã gọi điện thoại đánh tiếng báo trước, hay là do sự sắp xếp trùng hợp, mà Kang Mun-su và Kim Jeong-suk đều đã có mặt túc trực sẵn ở đó, cùng với sự hiện diện góp mặt của Lão Park và Lão Go, tất cả bọn họ đều đang tụ tập ngóng cổ chờ đợi sự xuất hiện của hắn.
“Chà chà, xin mời đại ca cứ tự nhiên bước vào!”
Lão Park vội vã lật đật đứng phắt dậy khỏi ghế, nhanh tay lột chiếc mũ đội trên đầu xuống và niềm nở đon đả cất lời chào hỏi đón tiếp chúng tôi. Thế nhưng chen ngang ngồi giữa Lão Park và Kang Mun-su, tôi lại tinh ý phát hiện ra một khuôn mặt hoàn toàn lạ hoắc lạ lơ chưa từng gặp bao giờ. Một người đàn ông trạc độ tuổi xấp xỉ ba lăm bốn mươi gì đó, có lẽ vậy? Một gã mang trên mình cái phong cách ăn mặc bóng bẩy chải chuốt điệu đà đến mức thái quá kệch cỡm. Không chỉ vuốt keo chải chuốt mái tóc bóng lộn vuốt ngược ra sau một cách điệu đà, mà gã còn diện hẳn một bộ áo sơ mi thắt cà vạt là lượt phẳng phiu chỉnh tề y hệt như cái phong cách của Chu Gi-oh.
Gã đàn ông lạ mặt đó đưa tay lên xem đồng hồ đeo tay rồi buông một câu mỉa mai châm chọc nhắm thẳng vào Chu Gi-oh, người lúc này đang bận rộn lúi húi sắp xếp chỗ ngồi đàng hoàng cho tôi trước rồi mới chịu thả mình ngồi xuống ghế.
“Anh đã chốt lịch hẹn hứa hẹn chắc nịch là sẽ có mặt ở đây trước 10 giờ, thế mà giờ anh lại đến trễ giờ cao su muộn màng quá đấy. Chúng tôi đã phải mỏi cổ chôn chân chờ đợi anh hơn cả một tiếng đồng hồ rồi đấy. Tất cả những người đang có mặt ở đây đều là những tay to mặt lớn sếp sòng rảnh rỗi cả, nhưng một thằng nhân viên quèn thấp cổ bé họng khốn khổ như tôi thì lại phải thức dậy từ lúc rạng sáng tinh mơ mờ đất để lo cày cuốc kiếm cơm đấy.”
Cái kiểu cách ăn nói trơn tru điệu đà y hệt như mấy tay MC biên tập viên thời sự truyền hình của gã đã ngay lập tức đánh thức kích hoạt cái bản năng trực giác nhạy bén của tôi. Cái thằng khốn nạn lạ hoắc này chắc chắn là người từ vùng khác tới cắm rễ ở đây rồi, tôi thầm nghĩ bụng.
Gã ta đích thị chắc chắn một trăm phần trăm là một tay chơi bài bạc cờ bạc chuyên nghiệp bịp bợm lão luyện. Lên đồ đóng giả ngụy trang lốt thành một gã nhân viên văn phòng mẫn cán làm công ăn lương, vờ vịt tỏ vẻ coi cái trò bài bạc sát phạt này như một thú vui giải trí tao nhã nhằm xoa dịu đi những căng thẳng mệt mỏi của cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt, nhưng thực chất gã đích thị là một cái tên cặn bã khốn nạn tàn nhẫn máu lạnh tìm đến đây với mục đích duy nhất là vơ vét càn quét sạch sành sanh túi tiền của người khác. Vậy thì rốt cuộc là cái kẻ nào đã to gan cả gan đánh tiếng mời mọc rước cái gã lạ mặt này xen ngang vào cái sới bạc nội bộ này, nơi mà những kẻ ngoại đạo người ngoài vốn dĩ bị cấm tiệt không được phép bén mảng tự tiện bước chân vào? Đéo cần phải vắt óc suy nghĩ đắn đo lâu la gì cho mệt—kẻ chủ mưu đứng sau giật dây chắc chắn không ai khác ngoài Kim Jeong-suk hoặc là cái gã Kang Mun-su kia rồi. Hoặc giả, trong một cái trường hợp hi hữu hy hữu với xác suất xảy ra chỉ là một phần triệu, thì có thể Lão Park cũng có nhúng chàm dính líu phần nào. Bất kể cái kẻ chủ mưu thực sự là ai đi chăng nữa, thì chắc chắn một điều rằng bộ ba ăn hại đó đều đã ngấm ngầm bắt tay cấu kết thông đồng nhúng tay vào cái phi vụ bẩn thỉu này. Lão Go thì chỉ đơn thuần là một cái con bù nhìn bia đỡ đạn ngu ngốc ngờ nghệch đéo biết gì, và chỉ có những thằng ngốc đần độn mới đéo nhìn thấu thấu suốt được cái sự thật rành rành rằng ba cái con người mưu mô xảo quyệt đó đã ngấm ngầm liên minh bắt tay nhau lại nhằm mục đích vặt lông cừu giăng bẫy lừa đảo lừa gạt vơ vét sạch sành sanh tiền bạc của Chu Gi-oh.
Cái câu hỏi hóc búa nan giải tiếp theo cần được giải đáp là tại sao bọn họ lại phải cất công rước thêm một tay chơi bài chuyên nghiệp vào sới bạc làm cái quái gì cơ chứ. Càng có nhiều người tham gia chia chác thì cái miếng bánh lợi nhuận bỏ túi sẽ càng bị thu hẹp xé nhỏ ra, đó rõ rành rành là một bài toán kinh tế lỗ vốn thua thiệt bất lợi cho chính bọn họ cơ mà. Đó quả thực là một cái nước đi ngu ngốc sai lầm nước đi cờ tàn ngu ngốc, trừ phi là bọn họ đang ngấm ngầm toan tính ấp ủ một cái âm mưu thâm độc mục đích sâu xa nào đó khác.
Và câu trả lời đã nhanh chóng xẹt qua đánh sầm sập vào tâm trí tôi ngay tắp lự. Bọn họ đang muốn lợi dụng mượn tay đôi mắt sắc bén tinh tường nhà nghề của một tay chơi bài lão luyện để soi mói dò xét thăm dò đánh giá thực lực của Chu Gi-oh. Để đo lường thăm dò xem liệu hắn có phải là cái thể loại người sẵn sàng lật lọng trở mặt lật bàn đập phá sới bạc và quay sang cắn ngược chơi xỏ trả đũa bọn họ hay không, hay chỉ đơn thuần là một con cừu non béo bở một miếng mồi ngon an toàn béo bở mà bọn họ có thể vô tư nhởn nhơ chăn dắt vặt lông bòn rút vắt kiệt tiền bạc mãi mãi. Đúng là một lũ súc sinh khốn nạn mưu mô xảo quyệt tàn độc.
Chu Gi-oh chằm chằm phóng tầm mắt sắc lẹm găm thẳng vào gã đàn ông đến từ Seoul kia, cái kẻ đang hống hách vênh váo hành xử ngông cuồng với cái thái độ lồi lõm xấc xược hệt như thể mình mới là ông chủ làm chủ nơi này vậy.
“Thế thì cái cớ sự đéo gì đã níu chân giữ chân mày bắt mày phải nán lại chôn chân ở đây hả?”
“Dạ sao cơ?”
“Mày vác xác đến đây đéo phải là để tham gia đi xem mắt kén vợ chọn chồng đâu, thế thì có cái đéo gì đáng để mày phải nhọc công chờ đợi mỏi cổ cơ chứ?”
“Gì cơ?”
Chẳng biết là do đầu óc của gã này quá đỗi chậm tiêu ngu đần tiếp thu chậm hay là do gã thực sự không tài nào nghe thủng lỗ tai hiểu nổi cái chất giọng địa phương vùng miền đặc sệt nặng trịch đó, mà cái gã Seoul đó cứ liên tục ngơ ngác hỏi vặn lại lải nhải không ngừng. Ngay cả bản thân tôi ngồi nghe còn cảm thấy phát rồ sôi máu điên lên vì bực mình khó chịu nữa là. Lén lút liếc mắt dòm trộm sang bên cạnh, y như rằng, khuôn mặt Chu Gi-oh lúc này đã nhăn nhúm cau có nhíu chặt lại thành một cục vô cùng khó coi. Kim Jeong-suk, bằng cái giác quan thứ sáu nhạy bén tinh ranh đánh hơi thấy mùi thuốc súng nguy hiểm căng thẳng đang leo thang tột độ, vội vã luống cuống vơ lấy vơ vội bộ bài tây đang nằm chỏng chơ trên bàn. Cốt chỉ để xua tan đánh lạc hướng làm dịu đi cái bầu không khí căng thẳng ngột ngạt này, mụ ta thậm chí còn vỗ tay đôm đốp đánh đét tạo ra những tiếng động ồn ào náo nhiệt gây sự chú ý.
“Thôi được rồi, được rồi, tất cả mọi người đã có mặt đông đủ tề tựu đông đủ cả rồi đây này, thế nên chúng ta cứ bắt tay vào khai mạc trận chiến nhập tiệc thôi nào. Chúng ta sẽ bắt đầu chia bài phát bài từ phía bên trong người ngồi trong cùng trước nhé.”
Tôi cảm thấy vô cùng bồn chồn lo lắng bất an, trong bụng cứ thầm thắc mắc tự hỏi không biết liệu Chu Gi-oh đã lờ mờ đánh hơi nhận ra nhìn thấu được cái nguyên nhân sâu xa thực sự đằng sau sự xuất hiện ngang trái của gã Seoul này hay chưa. Tôi cứ liên tục lén lút dòm trộm liếc mắt ra hiệu bắn tín hiệu bằng mắt về phía hắn, khao khát cháy bỏng muốn truyền tải thông điệp cầu cứu cảnh báo thông qua ánh mắt. Cố tình làm ra vẻ bồn chồn nhấp nhổm đứng ngồi không yên lúng túng lóng ngóng một cách lộ liễu thái quá hơn hẳn bình thường, cuối cùng thì tôi cũng đã thành công thu hút lôi kéo được sự chú ý của hắn.
“Ừm…”
Ngay khi tôi vừa mới hé mở đôi môi định cất lời, hắn đã khẽ gật gù cái đầu. Rồi, với một ánh nhìn chứa đựng đầy ẩn ý sâu xa, hắn chậm rãi nhắm nghiền hai mắt lại rồi từ từ mở bừng ra. Trong khoảnh khắc giao thoa chớp nhoáng ấy, hệt như một tin nhắn văn bản vừa mới được gửi đến hiển thị rõ ràng rành rọt trên màn hình điện thoại, cái thông điệp ngầm mà hắn muốn truyền tải đã được tôi tiếp nhận thấu hiểu một cách trọn vẹn rành rọt. “Cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ đi, đừng có lo bò trắng răng bận tâm thái quá làm gì. Tao đéo phải là một thằng ngu ngốc đần độn ngây thơ dễ bị dắt mũi đâu.”
Chu Gi-oh vỗ vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi một cách đầy vỗ về an ủi trấn an. Hắn thậm chí còn dịu dàng dùng tay vuốt ve mơn trớn dọc sống lưng tôi lên xuống nhịp nhàng. Chỉ cho đến tận cái khoảnh khắc được vỗ về đó, trái tim đang đánh trống liên hồi lo âu bồn chồn của tôi mới bắt đầu dần dần lấy lại được nhịp đập bình tĩnh bình ổn trở lại.
Chỉ để phòng hờ cho chắc ăn cẩn tắc vô áy náy, tôi bắt đầu dán mắt chăm chú săm soi kỹ lưỡng từng quân bài mà Kim Jeong-suk đang thoăn thoắt chia phát ra. Bọn họ hoàn toàn có khả năng nhúng chàm giở trò bịp bợm gian lận cờ bạc gian lận xảo trá trong cái khâu chia bài này lắm chứ. Tôi căng mắt ra soi mói xem xét kỹ lưỡng từng đường tơ kẽ tóc xem liệu đó có phải là loại “bài thửa bài đánh dấu” đã được in hằn đánh dấu những ký hiệu hoa văn hay chữ số chìm bí mật ở mặt sau hay không, hay là loại “bài tẩm hóa chất dùng kính áp tròng” mà chỉ có thể nhìn thấu được khi đeo kính áp tròng chuyên dụng đặc biệt. Tôi cũng không quên dán mắt theo dõi sát sao từng ánh mắt láo liên động thái của bọn họ, nhưng thật may mắn hồng phúc làm sao, có vẻ như bọn họ không hề có dấu hiệu giở trò mèo mả gà đồng táy máy tay chân tráo bài tráo đổi quân bài gì cả. Dĩ nhiên là, mọi chuyện sẽ có thể lật lọng thay đổi xoành xoạch hoàn toàn khác đi nếu như cái gã Seoul kia bắt đầu trổ tài phô diễn ngón nghề tiểu xảo tráo bài bịp bợm qua mặt khi đến lượt gã ta cầm cái chia bài, nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
Tôi vốn dĩ chẳng hề có chút hảo cảm ưa thích gì cái gã Chu Gi-oh này cả, thế nhưng suy cho cùng thì hắn bét ra vẫn còn là một con người tử tế tốt đẹp đàng hoàng tử tế gấp vạn lần so với cái đám cặn bã rác rưởi đang ngồi quây quần trên cái bàn bạc này. Hắn là cái người duy nhất chịu đối xử với tôi bằng một tấm lòng chân thành thật dạ đôi chút sự chân thành thật lòng, thế nên tôi thực sự không muốn phải trơ mắt đứng nhìn cảnh hắn bị bọn họ dắt mũi xỏ mũi quay mòng mòng lừa gạt trắng trợn biến thành một thằng ngốc hề ngốc nghếch đần độn. Thế nhưng mà dẫu cho tôi có không nhọc công bận tâm lo lắng thừa thãi đi chăng nữa, thì với cái bản lĩnh của mình, Chu Gi-oh chắc chắn sẽ biết cách xoay sở tự bảo vệ che chắn cho bản thân mình một cách an toàn hoàn hảo thôi.
Những quân bài đã được chia phát xong xuôi đâu vào đấy, và ván bài lại tiếp tục quay trở lại với cái mức cược quen thuộc tương đương bằng giá trị của cả ba bữa ăn gộp lại như mọi khi. Mức cược sàn ban đầu chỉ khiêm tốn là 30,000 won, thế nhưng với sự tham gia góp mặt của thêm một người chơi mới, số tiền gom góp tích tụ trong sới bạc đã tăng vọt lên tăng lên vùn vụt với một tốc độ chóng mặt đáng sợ.
Đúng như những gì tôi đã dự đoán tính toán từ trước, cái gã Seoul đó quả thực là một tay chơi bài chuyên nghiệp sừng sỏ xuất chúng lão luyện. Gã cố tình tìm mọi cách che đậy lấp liếm cái sự thật phũ phàng rằng mình là một con nghiện cờ bạc sống bám sống bám víu vào cái nghề cờ bạc bịp bợm đỏ đen này bằng cách liên tục tuôn ra phun ra một tràng những lời lẽ buôn chuyện tào lao nhảm nhí thừa thãi tào lao bí đao đéo đâu vào đâu. “Chà chà, phong thủy mảnh đất này công nhận là tốt phước làm ăn vượng khí thật đấy nhỉ? Cứ mỗi lần có dịp đặt chân ghé thăm Muguang, tôi lại may mắn vớ được bốc được toàn những ván bài bài đẹp như mơ như tranh vẽ.” Hay là, “Thật là kỳ lạ trùng hợp khó hiểu làm sao, nhưng mà tôi thường hay gặp hên may mắn gặp vận đỏ vào những ngày tôi vừa mới tự sục xuất tinh xong.” Gã cứ liên tục tuôn ra phun ra những lời lẽ xàm xí tục tĩu nhảm nhí đê tiện, mạnh tay không ngừng vung tay nâng mức tiền cược đặt cược lên cao chót vót, và rồi càn quét thâu tóm gom sạch sành sanh vơ vét sạch mọi đồng tiền xu có mặt trên bàn.
Cái gã Seoul đó cứ liên tục lén lút dòm ngó liếc trộm đưa mắt liếc xéo dò xét thái độ của Chu Gi-oh, và đứng từ cái góc độ quan sát của một kẻ ngoài cuộc sáng suốt tỉnh táo khách quan như tôi, thì những cái ý đồ mưu mô đen tối toan tính thầm kín của gã đã bị phơi bày lật tẩy rõ rành rành mười mươi đéo trượt đi đâu được. Đôi mắt sắc lẹm của gã, dường như đang ngầm muốn khẳng định chắc nịch rằng gã đéo phải là một con gà mờ dễ bị qua mặt lừa gạt dắt mũi đâu, đã củng cố xác thực thêm cho những cái suy đoán nghi ngờ ban đầu của tôi, mang lại cho tôi một cảm giác ớn lạnh rùng mình rùng mình ớn lạnh gai ốc. Tôi đéo thể nào điều tra biết rõ được cái quá khứ lai lịch bất hảo của gã là gã đã từng chinh chiến mài đũng quần ở những cái sới bạc khét tiếng nào, nhưng trông cái phong thái sành sỏi lão luyện đó thì rõ ràng gã là một tay chơi kỳ cựu cực kỳ sừng sỏ già dơ vô cùng am hiểu tường tận nắm rõ luật chơi của cái trò đỏ đen xảo trá này.
0 Bình luận