Chương 54
bởi Chung Seiker“….”
Tôi thở dài thườn thượt. Hắn còn định gặng hỏi nhai đi nhai lại cái câu hỏi vớ vẩn này đến bao giờ nữa đây? Để dập tắt ngăn chặn hắn tiếp tục lải nhải làm phiền, tôi thò ngón tay ra chọc chọc ấn mạnh một cú thật mạnh vào lồng ngực vạm vỡ của hắn, và dõng dạc đáp lời một cách vô cùng kiên định chắc nịch, “Chu Gi-oh Chu Gi-oh. Sếp Đại ca lớn Chu. Kẻ nắm quyền sinh sát thủ lĩnh tối cao của băng đảng Kimoon. Chính là cái gã đó đấy. Một ông chú già khọm ông chú.”
“….”
“Chú cứ đinh ninh ảo tưởng rằng cháu đã nốc rượu say xỉn bét nhè say khướt đến mức đéo còn nhận thức nhận ra được chú là ai nữa rồi sao? Cháu hoàn toàn tỉnh táo và tường tận nắm rõ mọi chuyện đấy nhé. Thế nên đéo cần thiết phải lải nhải vặn vẹo đặt câu hỏi kiểm tra nữa đâu.”
“….”
Thiên hạ người đời vẫn thường hay rỉ tai kháo nhau đồn thổi rằng những khối cơ bắp rắn chắc đích thực thường mang lại cảm giác mềm mại dẻo dai đàn hồi chứ đéo phải là cứng ngắc như đá, và quả thực cái chân lý đó đéo sai trượt đi đâu được. Dám cá mười mươi là nếu như hắn mà cố tình gồng mình siết cơ gồng lên dẫu chỉ là một chút xíu thôi, thì cái khối cơ đó chắc chắn sẽ trở nên cứng ngắc cứng như đá tảng gạch đá cho mà xem. Ừm… Cốt chỉ để kiểm chứng kiểm tra lại xem suy đoán của mình có đúng hay không, tôi rụt tay lại lấy đà lùi tay lại và lại tiếp tục dùng sức ấn mạnh chọc mạnh vào lồng ngực hắn thêm một lần nữa. Khối cơ ngực vạm vỡ bị tôi chọc vào liền co giật giật nảy lên một cái, sống động chân thực hệt như một sinh vật sống có sinh mệnh đang thở vậy. Thế nhưng ngay cái tích tắc khoảnh khắc tiếp theo, cả cơ thể tôi đã bất thình lình bị nhấc bổng bốc bổng lên không trung. Lặp lại y chang như cái điệu bộ lúc nãy, hắn lại thô bạo vác lủng lẳng vắt ngang tôi lên vai hệt như đang vác một bao tải gạo bao tải gạo nặng trịch.
Chu Gi-oh sải bước đi nhanh như chớp vắt chân lên cổ lao thoăn thoắt về phía chiếc xe ô tô đang nổ máy chờ sẵn túc trực, hoàn toàn để ngoài tai ngó lơ phớt lờ mọi lời oán thán la ó chống cự oán thán của tôi trong khi dạ dày lục phủ ngũ tạng của tôi đang lộn phèo đảo lộn cồn cào vì bị xóc nảy xóc nảy dữ dội. Hắn lầm bầm tự nói lẩm bẩm trong miệng, cái tông giọng nghe có vẻ vô cùng bực dọc gắt gỏng điên tiết, “Mày đang cố tình giội thêm cả lít xăng dầu châm dầu vào ngọn lửa đang bốc cháy phừng phừng đấy à, cái thằng khốn nạn ranh con này? Mày đang khao khát muốn cả hai đứa cùng dắt tay nhau xuống lỗ ôm nhau bỏ mạng vào ngày hôm nay lắm đúng không hả?”
Ngay cái tích tắc khoảnh khắc tôi tưởng chừng như sắp sửa nôn thốc nôn tháo nôn ọe thốc tháo ra đến nơi rồi, hắn mới chịu buông tay đặt mạnh ném phịch tôi ngồi xuống ngay ngắn. Đưa tay lên bịt chặt che miệng lại, tôi phóng ánh nhìn trừng trừng lườm nguýt giận dữ lườm nguýt hắn, trong khi hắn lại đang cố tình dùng sức ép xô đẩy đẩy thốc tôi vào bên trong xe.
“Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả? Mau lết xác chui tọt vào trong xe và ngồi yên vị ngoan ngoãn cho tao! Hai chúng ta vẫn chưa lỡ dở bỏ lỡ mất cái gì đâu!”
Dùng sức mạnh bạo lực cưỡng ép tống khứ ép uổng tôi vào trong xe xong xuôi, hắn cũng lật đật lao vào chui tọt vào theo với một cái tốc độ nhanh như chớp và lớn giọng giục giã hối thúc Doo-jiki mau chóng đạp ga xuất phát nhấn ga khởi hành.
Khi tôi vừa mới hé cửa hạ cửa kính xe xuống và há hốc miệng đớp từng ngụm không khí thở dốc lấy hơi, hắn đã chồm người tới từ phía sau và vòng tay ôm riết siết chặt lấy tôi từ phía sau lưng.
“Cái đéo gì mà ông chú già khọm ông chú già ở đây hả?”
Hắn lại tiếp tục lầm bầm cằn nhằn cằn nhằn than vãn về một cái gã điên rồ mất trí khốn nạn đéo nào đó. “Mày đang ấp ủ cái ý đồ dã tâm muốn ép tao ngày đéo nào ngày nào cũng phải nốc rượu nốc rượu giải sầu đấy hả, mẹ kiếp khốn nạn thật.” Những tiếng thở dốc hổn hển dồn dập, cùng với cái chất giọng khàn đặc dã thú hoang dã của hắn cứ thế liên tục văng vẳng dội vào râm ran nhột nhạt bên tai tôi xuyên suốt cả cái quãng đường di chuyển đi về.
Tôi hoàn toàn mù tịt đéo thể nào nhớ nổi hai chúng tôi đã đặt chân đến khách sạn từ lúc quái nào đéo hay, hay là bằng cái phương thức thần kỳ cách nào mà tôi lại bị ném phịch quăng quật nằm chỏng chơ trên giường. Chu Gi-oh, với cái điệu bộ hành xử hung hãn hoang dã hệt như một con dã thú khát máu ở cái cự ly áp sát gần gũi, đéo để cho tôi có lấy một cơ hội khoảng hở nào để lấy lại khôi phục sự tỉnh táo lý trí. Rất có thể một phần nguyên nhân cũng là do cái men say chất cồn trong người tôi đang dần dà ngấm sâu phát huy tác dụng bốc hỏa.
Những bàn tay to bè thô ráp chai sần của hắn điên cuồng cào xát vuốt ve mơn trớn sờ soạng khắp cái cơ thể trần trụi của tôi. Cái sự đụng chạm đó mang lại một cảm giác nhồn nhột nhột nhạt râm ran kích thích, và những tiếng rên rỉ rên la đê mê hòa quyện lẫn lộn cùng với những tràng cười khúc khích tiếng cười khanh khách cứ thế vô thức tuôn trào bật ra khỏi miệng tôi.
Dùng tay túm chặt bứt tóc và vò rối tung vò đầu bứt tóc mái tóc của Chu Gi-oh trong khi hắn đang say sưa ngấu nghiến điên cuồng bú mút mút mát hai nụ hoa núm vú, cái rốn, cái thứ đó con cặc, hai hòn dái hai hòn dái, và cả cái lỗ hậu môn của tôi mà đéo thèm phân biệt lựa chọn chừa một ngóc ngách nào, tôi cảm giác như thể mình đang lơ lửng trôi dạt đắm chìm vào trong một cõi mộng mị cơn mơ màng đê mê đê mê khi mà nhịp độ đưa đẩy chiếc lưỡi chiếc lưỡi của hắn ngày càng trở nên cuồng loạn dồn dập nhanh chóng và những cái đụng chạm vuốt ve vuốt ve vuốt ve của hắn ngày càng trở nên thô bạo sâu hoắm sâu sát hơn, hệt như thể tôi đang lặn ngụp mắc kẹt trong một giấc mơ phi thực tế hoang đường mộng tưởng vậy.
“Ưm, tao làm tình bú mút có giỏi giang tuyệt đỉnh điêu luyện làm cho mày sướng rơn người không hả? Tại sao vậy hả tại sao?”
“Nếu như chú cảm thấy tò mò thắc mắc đến thế thì cứ việc ngửa cổ lên mà đi hỏi ông trời hỏi ông trời ấy. Cháu đéo có rảnh rỗi dư hơi đâu mà đi giải thích cặn kẽ trình bày lải nhải ba cái chuyện nhảm nhí vớ vẩn này đâu.”
“Tại sao mày lại đéo có khả năng đéo chịu mở miệng ra giải thích cơ chứ? Nghe quả thực là buồn cười nực cười vãi đái ra cơ đấy lố bịch thật đấy.”
Ngay cả bản thân tôi cũng hoàn toàn đéo nhận thức kiểm soát ý thức được mình đang há miệng ra lải nhải thốt ra những cái lời lẽ điên rồ hoang đường đéo gì nữa. Chỉ lờ mờ nhận thức được một điều rằng mình đang đứt phanh mất kiểm soát tuôn ra phun ra một tràng những câu nói bốc đồng nói nhảm nhí thiếu suy nghĩ. Và những cái câu trả lời đáp trả lại của hắn cũng mang một cái độ khó hiểu hoang mang lủng củng ngang ngửa đéo kém phần long trọng là mấy.
“Nhưng mà… Nhưng mà hỏi thật lòng nhé, liệu chú có thực sự nghiêm túc có ý định rước cháu về làm vợ kết hôn kết hôn với cháu không đấy ạ?”
“Chẳng phải là hai chúng ta đã thống nhất chốt kèo chốt sổ là vào mùa thu năm nay mùa thu rồi sao? Hai chúng ta sẽ cùng nhau dắt tay nhau đi xem bói coi thầy bói ngày tháng và chọn ra một cái ngày hoàng đạo tốt lành đẹp trời nhất để tổ chức cử hành hôn lễ! Mày thấy cái kế hoạch đó có tuyệt vời ông mặt trời ổn thỏa không hả?”
“D-Dạ không đâu ạ… Ý cháu là, liệu cái thể loại như hai chúng ta thì có thể tổ chức cưới xin kết hôn một cách đàng hoàng hợp pháp được không cơ chứ… Á, đau quá, mẹ kiếp! Chú mau dừng ngay cái trò cắn xé cắn xé cấu xé đó lại đi…!”
“Cái thằng khốn nạn ranh con chết tiệt này, mày đang điên cuồng vò đầu bứt tóc giật trụi cả da đầu giật tóc tao ra thế này mà lại cấm cản đéo cho tao được phép cắn yêu cắn trả đũa sao hả? Mày đang có dã tâm muốn đập vỡ sọ bổ nhào nát sọ đập nát cái sọ dừa của tao đấy à, cái đồ lăng loàn đĩ thõa khốn nạn ranh con!”
Cuối cùng thì, Chu Gi-oh cũng chịu vươn tay ra tóm gọn bóp chặt lấy hai cổ tay tôi và từ từ chồm người trườn người rướn người trườn lên phía trên khuôn mặt tôi. Hai cơ thể trần trụi ép sát dán chặt vào nhau, vốn dĩ đã ướt đẫm nhầy nhụa mồ hôi đẫm mồ hôi trơn tuột, cứ thế trượt đi trượt lại cọ xát trượt lên nhau. Nằm thở dốc hổn hển thoi thóp thở hổn hển đớp từng ngụm không khí, tôi ngước mắt lên nhìn hắn, trong khi hắn đang chậm rãi từ tốn đẩy hông cọ xát cọ xát ma sát cái thứ đó vào người tôi. Một cái suy nghĩ điên rồ vớ vẩn bất thình lình xẹt qua lóe lên trong đầu khiến tôi vô thức há hốc miệng mở miệng ra cất tiếng.
“Cháu đ-đéo có khả năng sinh đẻ đẻ con sinh con nối dõi được đâu ạ.”
“Đéo có khả năng làm cái đéo gì cơ?”
“Sinh đẻ Đẻ con cái ấy ạ. Ưm, cháu đéo phải là một đứa con gái phụ nữ đàn bà con gái đâu. Chú mở to mắt ra mà nhìn xem này, đéo có lấy một bộ ngực nở nang ngực nở eo thon ngực nào cả, và cái thứ lấp ló ẩn giấu ở phía dưới kia cũng hoàn toàn đéo phải là đồ thật hàng thật lồn thật đâu. Dẫu cho hai chúng ta có thực sự tổ chức đám cưới kết hôn kết hôn đi chăng nữa, thì liệu chúng ta có thể xây dựng tạo dựng nên một cái gia đình hoàn chỉnh gia đình êm ấm đàng hoàng đúng nghĩa được không—”
“Ngậm ngay cái mõm chó Câm cái miệng lại!”
Thô bạo gầm lên rống lên quát tháo cắt ngang chặn đứng câu nói của tôi giữa chừng, Chu Gi-oh lập tức lao sầm sập sầm sập nhào tới và điên cuồng đan xen khuấy đảo quyện chặt hai chiếc lưỡi trộn lưỡi lại với nhau một cách vô cùng khẩn trương dồn dập vồ vập. Giống y hệt như cái cách mà cái thứ đó con cặc của hắn đang ướt át dính dấp nhầy nhụa cọ xát ma sát trượt dài trên cái thứ đó của tôi ở phía dưới, hắn cũng đang điên cuồng đẩy đưa nhồi nhét thọc sâu chiếc lưỡi của mình ra vào liên tục thọc ngoáy bên trong khoang miệng tôi. Bức tử hành hạ hôn ngấu nghiến cho đến khi tôi gần như tắt thở nghẹt thở ngộp thở đéo thể nào hít thở nổi nữa, hắn mới chịu luyến tiếc dứt môi lùi lại dứt ra, mồm thở dốc hổn hển thô ráp thở hổn hển thè lưỡi ra hệt như một con chó hoang chó đói khát nước.
“Đẻ con Sinh đẻ cái con khỉ mốc đẻ con sinh cái gì cơ? Tao đéo thèm đếm xỉa bận tâm đoái hoài đến mấy cái thứ rác rưởi vớ vẩn đó làm cái đéo gì. Đối với tao thì chỉ cần có duy nhất một mình sự tồn tại của mày trên cái cõi đời này thôi là đã quá đủ dư dả quá đủ mãn nguyện rồi. Cấm mày đéo bao giờ được phép mở miệng ra thốt ra lải nhải mấy cái lời lẽ điên khùng điên rồ tương tự như thế thêm một lần nào nữa đấy nhé. Ưm, nếu không tao thề là tao sẽ nổi trận lôi đình tức điên lên thực sự tức giận điên tiết lên đấy.”
Đéo hiểu vì cái lý do nguyên nhân quái quỷ đéo gì, mà những cái lời lẽ đường mật lời lẽ đó của hắn lại khiến cho toàn bộ phần thân dưới của tôi có cảm giác như thể sắp sửa nổ tung căng phồng nứt toác ra đến nơi rồi. Tôi thực sự đang khao khát bức bối thèm muốn được cọ xát chà xát cọ xát cái cơ thể mình vào một cái thứ gì đó một thứ gì đó. Dẫu cho sự thật là nó vẫn đang liên tục được cọ xát ma sát thỏa mãn cọ xát nãy giờ, thế nhưng bấy nhiêu đó đối với tôi vẫn là chưa đủ đô đéo nhằm nhò thấm tháp ăn thua gì cả. Có vẻ như tôi thực sự cần phải được đâm chọt nhồi nhét ngập lút cán đâm sâu thì mới có thể giải tỏa thỏa mãn thỏa mãn được cái dục vọng khao khát đang sục sôi này. Hắn dường như cũng đang có chung một cái cảm nhận đê mê suy nghĩ rạo rực y chang như vậy, bằng chứng là cái việc hắn bắt đầu từ từ luồn lách đẩy đưa trượt trượt cái thứ đó con cặc của mình lách vào giữa hai chân tôi. Vừa dùng cái phần đỉnh đầu để cọ xát ma sát khiêu khích bên ngoài cái lỗ hậu môn đang co thắt căng cứng khít rịt siết chặt của tôi, hắn vừa thì thầm gằn giọng rỉ tai, “Tao đang khao khát thèm muốn được đâm ngập lút cán đâm sâu vào bên trong mày lắm rồi đây này, Min-jo à. Mày đéo thể nào thả lỏng thả lỏng cơ thể giãn cơ ra một chút xíu nới lỏng ra được sao?”
“Ưm, a…”
Một cách vô cùng vô cùng chậm rãi từ tốn chậm chạp, kiên nhẫn nhích từng li từng tí một đẩy từng chút một, cái dị vật khổng lồ thô to khủng khiếp đó bắt đầu thô bạo nong rộng cày xới đâm sầm đẩy lùi vào bên trong. Khuôn mặt của cả hai đứa chúng tôi đều đồng loạt nhăn nhúm vặn vẹo biến dạng nhăn nhó đi vì đau đớn thống khổ xen lẫn khoái cảm. Chúng tôi chỉ biết nằm thở dốc hổn hển thoi thóp thở dốc, đéo thể nào hít thở lấy một hơi trọn vẹn tắt thở.
Cái thứ đó con cặc của hắn quả thực là nóng hổi bỏng rát rực lửa hệt như một cục than hồng nóng rực, và toàn bộ lục phủ ngũ tạng ruột gan bên trong tôi đang biểu tình đau đớn xót xa đau nhói buốt óc. Bằng một cái chất giọng trầm đục khàn đặc nghe có vẻ còn vật vã đau đớn thống khổ hơn cả tôi gấp vạn lần giọng nói đau đớn, hắn lầm bầm gầm gừ gầm gừ trong cuống họng, “Nếu như hai chúng ta mà có khả năng phép màu sinh đẻ tạo ra cưu mang nuôi nấng được một đứa con mang cái nhan sắc lai lịch y chang như mày, ưm, thì chắc chắn đó sẽ là một đứa trẻ xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp cực phẩm tuyệt trần vô tiền khoáng hậu tuyệt sắc luôn đấy, thế nhưng mà cái chuyện hoang đường hoang tưởng đó vốn dĩ đéo phải là thứ mà chúng ta có thể dùng sức mạnh ép uổng cưỡng cầu cưỡng ép ép buộc được.”
“Điều chú nói thì quả thực là chí lý đéo sai, thế nhưng mà, ưm…”
“Đừng có mà ngoan cố ôm ấp đắm chìm mãi đắm chìm vào những cái thứ viển vông ảo tưởng đéo bao giờ có cơ hội trở thành hiện thực đó làm cái đéo gì nữa và hãy cứ ngoan ngoãn sắm vai đóng vai làm một đứa con nít bé bỏng con trai cưng của tao đi. Tao sẽ tình nguyện đứng ra gánh vác đảm nhận cái trọng trách vai trò làm bố làm bố cho mày. Chẳng phải cái viễn cảnh việc đó nó sẽ mang lại một sự ấm áp tốt đẹp tuyệt vời hơn gấp bội phần tuyệt vời hơn rất nhiều so với việc mày phải đi nhận một cái lão già khọm ất ơ ông già khọm ất ơ lạ hoắc đéo nào đó ngoài đường làm bố hờ làm bố dượng sao hả?”
Làm con trai nuôi sắm vai con trai bé bỏng của Chu Gi-oh á? Chú sẽ tình nguyện đảm nhận vai trò làm bố làm bố cho cháu á?
“Cái đồ điên rồ mất trí Đồ điên…! Trên cái cõi đời này Có cái đứa con cái đứa con ruột nào lại đi giở trò mèo mả gà đồng làm cái trò đồi bại đồi bại này với chính ông bố bố đẻ của mình cơ chứ!”
Có lẽ là do cái thói quen sinh hoạt lây nhiễm lây lan thói quen lây nhiễm từ cái việc ăn chung ở chạ chung sống gắn bó dưới một mái nhà, nên tôi đã vô thức tiêm nhiễm nhiễm phải cái thói hư tật xấu thói quen xấu của hắn và bật lại gào thét lớn tiếng quát tháo gào thét đáp trả đáp trả lại. Lẽ dĩ nhiên là đéo có gì đáng ngạc nhiên, hắn cũng lập tức gầm lên rống lên quát lớn gào thét đốp chát đốp chát lại ngay tắp lự.
“Cái ý nghĩa sâu xa thực sự của câu nói đó là tao thề sẽ đối xử nâng niu chiều chuộng yêu thương bảo bọc yêu thương mày đến cái mức độ cuồng si tột cùng cuồng si như thế đấy! Đéo có cái lý do đéo gì để mày phải nổi trận lôi đình nổi đóa lên chửi bới văng tục phản ứng gay gắt chửi rủa thế sất! Cái thằng khốn nạn điên rồ ranh con này, tao đã bao giờ mở miệng ra thốt ra cái câu nói khẳng định là sẽ đéo thèm rước mày về làm vợ kết hôn cưới mày làm vợ đâu cơ chứ!”
“Ưm, a…!”
“Và rốt cuộc thì có cái thế lực thế lực đéo nào rào cản đéo nào đang ngáng đường cản bước cấm cản hai chúng ta làm cái điều đó cơ chứ? Mày cứ việc đường hoàng danh chính ngôn thuận sống chung gắn bó với tư cách là vợ hợp pháp vợ của tao, thi thoảng buồn chán rảnh rỗi đổi gió thì đổi vai sắm vai làm đứa con nít con trai bé bỏng nũng nịu nũng nịu cốt chỉ để tìm kiếm một chút thú vui tao nhã giải trí thêm gia vị cho cuộc sống cho vui thôi. Thậm chí có những ngày trái gió trở trời đổi gió mày có thể lên mặt sắm vai làm mẹ làm mẹ, hay là những ngày khác buồn chán hơn nữa thì có thể hóa thân đóng vai làm bà nội bà nội luôn cũng đéo có vấn đề gì sất.”
“B-Bà nội đóng vai bà nội á cơ ạ?”
Chu Gi-oh chắc mẩm là cũng đang bắt đầu rơi vào cái trạng thái say xỉn bét nhè lú lẫn mụ mẫm ngà ngà say phê pha lắm rồi đây. Hắn đang thao thao bất tuyệt tuôn ra phun ra một tràng những cái lời lẽ nhảm nhí hoang đường điên rồ vô nghĩa mà thậm chí bản thân hắn còn đéo thấu hiểu tiêu hóa nổi hiểu được cái ý nghĩa thực sự của chúng là cái đéo gì nữa. Chắc chắn một trăm phần trăm là như thế rồi.
“Thôi bỏ đi Không đâu. Gạch bỏ Gạt phăng cái trò sắm vai làm mẹ và làm bà nội bà nội đó đi. Hai chúng ta đéo nên làm lố đi quá giới hạn quá đà đẩy mọi chuyện đi quá xa đến cái mức độ lố bịch tởm lợm lố bịch đó làm gì, cứ dừng lại ở cái vai diễn chốt hạ ở cái vai đứa con nít con trai nũng nịu là đủ xài rồi. Ngay cả bản thân tao khi suy ngẫm ngẫm lại cũng tự thấy rằng cái ý tưởng đó nó quả thực là hơi bị làm lố bệnh hoạn quá trớn lố bịch quá đà mất rồi.”
“….”
“Cái điều cốt lõi quan trọng nhất quan trọng duy nhất ở đây là chỉ có hai chúng ta, chỉ có riêng tư tao và mày thôi, và những cái tình cảm chân thành nhịp đập trái tim chân thành mà hai đứa đang dành trao cho nhau. Đéo phải là ba cái chuyện vớ vẩn nhảm nhí như vòng một nở nang có ngực nở hay không ngực, có lồn hàng thật hay lồn hàng giả đéo có lồn, hay là có khả năng sinh đẻ đẻ đái con cái đẻ con được hay không sinh đẻ đéo được. Tất tần tật những cái yếu tố rào cản đó đều chỉ là một mớ rác rưởi cặn bã thứ rác rưởi đéo đáng bận tâm. Là những thứ rác rưởi phế liệu vô giá trị vô giá trị đéo có lấy một xu một cắc giá trị nào sất. Mày có thấu hiểu nhận thức được cái tâm tư tình cảm tấm lòng của tao không hả?”
Cái thứ đó con cặc của hắn, vẫn đang yên vị nằm chôn vùi cắm phập lút cán sâu hoắm tận sâu bên trong cơ thể tôi, lại bắt đầu rục rịch cử động đâm chọt nhấp nhô một cách vô cùng từ tốn chậm rãi từ tốn trở lại. Hắn chồm người rướn người ép sát tiến sát lại gần, dịu dàng êm ái đặt một nụ hôn áp môi hôn lên môi tôi. Đéo hề có sự xâm nhập khiêu khích thọc ngoáy cuồng nhiệt của chiếc lưỡi chiếc lưỡi nào cả, chỉ đơn thuần là sự va chạm nhẹ nhàng êm ái chạm khẽ của hai bờ môi mềm mại đang nâng niu bao trọn bấu víu lấy tôi một cách vô cùng ân cần dịu dàng nâng niu. Cất giọng thì thầm rỉ tai khẩn khoản van nài hệt như thể hắn chỉ khao khát duy nhất mình tôi có thể vểnh tai lên nghe lọt tai nghe thấy được những lời lẽ này, “Hai chúng ta hãy cứ thế mà nắm tay nhau chung sống gắn bó hạnh phúc viên mãn với nhau cho đến lúc đầu bạc răng long, chỉ có riêng tư hai đứa chúng ta mà thôi. Đó chính là cái cách duy nhất cách mà cái gã Chu Gi-oh này sẽ dốc trọn tận tâm bao bọc yêu thương bảo bọc nuốt trọn chiếm hữu cắn xé ăn tươi nuốt sống mày một cách trọn vẹn độc quyền duy nhất.”
Kể từ cái khoảnh khắc chết tiệt đó trở đi, mọi thứ diễn ra trôi qua quả thực mang lại một cái cảm giác hệt như đang lặn ngụp mắc kẹt trong một giấc mơ mộng mị mộng ảo vậy. Chìm đắm trong một cái trạng thái tâm lý lơ mơ buồn ngủ rã rời, mờ mịt lờ đờ thiếu tỉnh táo mờ ảo, hai chúng tôi đã lao vào làm tình đụ nhau một cách vô cùng hoang dã cuồng loạn điên cuồng hệt như những kẻ điên rồ mất trí. Tôi hoàn toàn mù tịt đéo thể nào moi móc nhớ lại chắp vá nổi xem hắn đã vặn vẹo gặng hỏi hỏi han những cái thứ đéo gì hay là tôi đã lỡ mồm há miệng ra đáp lời trả lời những cái câu điên khùng ngu ngốc đéo gì, tất cả chỉ còn đọng lại một mớ hỗn độn hình ảnh nhòe nhoẹt mờ nhạt mờ mịt. Cái thứ đó con cặc khổng lồ của hắn cứ liên tục đâm chọt nhấp nhô thọc ra thụt vào đâm ra thụt vào không ngừng nghỉ, những tiếng rên rỉ rên la đê mê sung sướng rên rỉ của hai đứa, những khoảnh khắc bắn tinh xả đạn xuất tinh bùng nổ, những cú cắn xé cấu xé bạo lực cắn xé, những nụ hôn mút mát cuồng nhiệt bú mút, những cái đụng chạm cọ xát ma sát da thịt mơn trớn cọ xát—tất cả những cái cảm giác va chạm xác thịt trần trụi nguyên thủy thô ráp nguyên thủy đó là tất thảy những gì duy nhất mà tôi có thể cảm nhận khắc cốt ghi tâm cảm nhận được.
Thế nhưng đó hoàn toàn đéo phải là một giấc mơ hoang đường ảo tưởng mộng mị huyễn hoặc—đó đích thị là một cái thực tại phũ phàng trần trụi thực tại phũ phàng sắc nét đéo thể nào chối cãi. Một cái trải nghiệm kinh hoàng sự thật mà chính bản thân tôi đã tự mình dấn thân trải qua nếm trải nếm trải dấn thân, và nó đã bị in hằn đóng dấu khắc sâu in đậm một cách vô cùng sống động chân thực rõ nét vào tận trong trí nhớ ký ức tâm trí của tôi.
“…Hộc Hả.”
Ngay cái tích tắc khoảnh khắc tôi lờ đờ hé mở đôi mắt bừng tỉnh giấc mở mắt ra, những mảnh ghép ký ức ký ức hỗn độn đó lập tức trào dâng trỗi dậy ập đến ồ ạt dâng trào hệt như những giọt dầu nhớt váng dầu loang lổ nổi lềnh phềnh nổi lềnh phềnh trên mặt nước trên mặt nước, giáng một đòn chí mạng đập sầm sập giáng mạnh vào tâm trí tôi mang theo một nỗi ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề tột độ xấu hổ ê chề tột cùng trước khi tôi kịp có dẫu chỉ là một cơ hội khoảng hở mỏng manh để lảng tránh trốn tránh né tránh chống đỡ.
“Mày có thèm khát khao khát muốn được nuốt trọn tiếp nhận ôm trọn đón nhận tất tần tật mọi thứ không hả?”
“Cháu muốn thèm khát nó lắm ạ, ưm.”
“Mày vốn dĩ đã là tài sản độc quyền thuộc quyền sở hữu của tao từ đời thuở nào rồi mà. Và tao cũng đã chính thức trở thành thuộc về một phần thuộc quyền sở hữu của mày từ lâu lắm rồi, Min-jo à! Bất kể mày có muốn vặn cổ giết chết tao, mở lòng từ bi rủ lòng thương xót cứu rỗi giải cứu tao, hay là muốn giở bất cứ cái trò đồi bại muốn làm đéo gì tùy ý thích làm đéo gì đi chăng nữa, tao đều cam tâm tình nguyện chấp nhận cam chịu hết!”
Cái bộ não bộ não bã đậu đần độn của tôi, vốn dĩ đéo hề có cái thói quen tốt đẹp thói quen may mắn được tẩy trắng xóa trí nhớ quên lãng xóa sạch trí nhớ sau những trận nốc rượu say xỉn bét nhè say xỉn mất nhận thức, đã vô cùng bảo thủ ngoan cố lưu trữ khắc ghi lại một cách vô cùng chính xác máy móc lưu giữ đéo sót một chi tiết lưu lại từng phân cảnh chi tiết cảnh tượng một. Những cuộc đối thoại lải nhải trò chuyện bâng quơ tào lao bâng quơ, cái cảnh tượng xả lũ đi đái đi đái trong khi đang có một kẻ khác đang nắm chặt giữ rịt cầm nắm cái thứ đó con cặc của mình, cái hành động khiêu khích đong đưa lả lơi lẳng lơ phả khói thổi khói thuốc lá thẳng vào trong khoang miệng của hắn, những cái lời lẽ dâm ô thô tục dơ bẩn tục tĩu dâm đãng và cả những cái hành động làm tình tư thế đồi bại táo bạo thô thiển ở trên giường làm tình trên giường—tất tần tật mọi giây phút khoảnh khắc, từng chi tiết ngóc ngách nhỏ nhặt cặn kẽ chi tiết một, đều được in hằn đóng dấu khắc cốt ghi tâm một cách vô cùng rõ ràng rành rọt in đậm rõ nét. Hoàn toàn đéo có một sự xáo trộn lộn xộn lộn xộn chắp vá nào cả, mà nó được sắp xếp hệ thống theo một cái trình tự lớp lang trình tự thời gian logic ngăn nắp rõ ràng y hệt như những toa tàu hỏa đoàn tàu đang chạy bon bon lăn bánh trên đường ray đường ray, đéo chừa lại lấy một kẽ hở khoảng trống mảy may nào cho những sự ngụy biện biện minh nhầm lẫn mơ hồ hoang mang hay lú lẫn hiểu lầm hiểu lầm nào sất.
Khi mường tượng hồi tưởng nhớ lại lại những diễn biến kinh hoàng cái đêm hôm qua đêm qua, tôi vội vã đưa một bàn tay lên bịt chặt che kín bưng che miệng bịt miệng mình lại.
“Ưm…”
Cái nỗi ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề nhục nhã này nó còn mang lại một cảm giác tồi tệ tàn phá kinh hoàng tồi tệ hơn gấp vạn lần so với cái cơn dư chấn đau đầu nhức óc chóng mặt buồn nôn khó chịu nôn nao sau cơn say dư chấn sau khi say xỉn mệt mỏi. Tôi vội vã dùng hai tay ôm mặt bịt chặt miệng che miệng lại hoàn toàn đéo phải là do cơn buồn nôn trào ngược buồn nôn tởm lợm ập đến đang ập đến buồn nôn đâu mà là do tôi đang nơm nớp lo sợ khiếp sợ đinh ninh rằng mình sẽ không kìm nén được mà hét toáng lên gào thét hét lên thảm thiết gào thét vì quá đỗi ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ngượng ngùng muốn độn thổ ê chề.
Giá như tôi có thể lường trước đoán trước biết trước được cái việc nốc rượu say xỉn phê pha say xỉn rồi ăn nói hàm hồ phát ngôn bừa bãi lảm nhảm nói năng lung tung văng mạng nó sẽ mang lại cái hậu quả tồi tệ sự ân hận hối hận xanh ruột dằn vặt hối hận đến cái mức độ thê thảm thảm hại nhường này, thì chắc chắn tôi đã cẩn trọng giữ mồm giữ miệng cẩn thận chừng mực mồm miệng dè chừng hơn rất nhiều rồi, thế nhưng cái áp lực ngột ngạt ngộp thở khủng khiếp khi phải đứng chôn chân trơ mặt ra đối diện phơi mặt trước hàng trăm cặp mắt dòm ngó của cái đám giang hồ bặm trợn tay chân giang hồ bặm trợn đó đã làm tôi đánh mất hoàn toàn lý trí xóa sạch làm lu mờ quên béng đi tất tần tật mọi thứ trên đời phòng bị quên sạch mọi thứ.
Liếc mắt dòm trộm đưa mắt lén nhìn sang cái gã Chu Gi-oh đang chìm sâu vào giấc ngủ vẫn còn đang ngủ say như chết nằm chình ình bên cạnh, tôi thầm rùng mình ớn lạnh hoảng sợ hoảng loạn phát hoảng kinh hãi hoảng sợ trong bụng. Dùng chính những cái bàn tay đã từng điên cuồng vò đầu bứt tóc giật tóc cấu xé giật tóc hắn tơi bời xuyên suốt cả cái đêm hôm qua đêm qua để vò nát túm chặt mái tóc bù xù mái tóc của mình, tôi lắc đầu nguầy nguậy lắc đầu liên tục trong vô vọng bất lực.
Những cái lời lẽ dâm ô thô tục dơ bẩn tục tĩu dâm đãng của hắn lại tiếp tục ồ ạt ập đến tràn về ồ ạt tuôn trào trong tâm trí tôi hệt như một con đập vỡ đê con đập xả lũ vỡ đê xả lũ thác lũ tuôn trào.
“Cái lỗ lồn lỗ của mày rốt cuộc thì nó có chiều sâu sâu hoắm đến cái mức độ thâm sâu cự cỡ nào thế hả? Con cặc của tao Tao thì đang lơ lửng bay bổng trên tận chín tầng mây xanh đỉnh mây xanh chín tầng mây rồi đây này, còn mày thì lại đang bị đâm chọt ngập lút cán đụ cho sâu hoắm vào tận cùng đáy ruột gan tận cùng đụ sâu hoắm thế này đây, mẹ kiếp.”
“Hai cái bộ phận sinh dục cơ thể bộ phận sinh dục của hai chúng ta nó sinh ra là để dành cho nhau khớp rịt vừa vặn khít khao hòa quyện khít rịt hoàn hảo khít khao ăn khớp với nhau đến mức điên rồ khó tin hoàn hảo thế này cơ mà, thì làm cái đéo gì có cái lý do biện minh nào để tao đéo cuồng si mê mẩn sa ngã gục ngã say đắm phải lòng đắm đuối u mê trước nhan sắc cơ thể mày được cơ chứ?”
“Ưm, cái thằng khốn ranh con điếm đĩ khốn nạn này. Rõ rành rành mồm mép thì cứ leo lẻo bảo đây là cái trải nghiệm lần đầu tiên bỡ ngỡ lần đầu tiên làm chuyện này, thế mà cái kỹ năng ưỡn hông đẩy hông đong đưa uốn éo lả lơi uốn éo lả lơi nhấp nhô đong đưa đó của mày là từ cái trường lớp xó xỉnh khốn nạn đéo nào mà ra hả học được từ đâu hả, hả? Mày đang có dã tâm âm mưu toan tính muốn bào mòn vắt kiệt sức tao để cho tao phải hì hục nhấp hông đâm chọt đủ cả một trăm nhát một trăm hiệp đâm một trăm cái trong cái đêm hôm nay đêm nay luôn đấy à hả?”
“Có nhã hứng muốn trải nghiệm cái cảm giác để tao xả lũ đi đái tè dầm bắn nước tiểu đi đái lên trên cái vùng bụng phẳng lỳ bụng của mày không hả? Thử đổi gió làm một màn tắm táp nước nóng tắm nước nóng xông hơi nước nóng ấm áp giải khuây nóng bỏng xem sao nhé?”
“Tao đéo có rảnh rỗi hơi sức dư hơi đâu mà đi đùa giỡn cợt nhả đùa cợt nhả với mày đâu nhé, Min-jo à. Nếu như mày mà dám to gan đem sử dụng cái đống xà phòng bột giặt nước tẩy rửa bột giặt rẻ tiền mang thương hiệu Chu Gi-oh này để vò vò chà xát giặt giũ, thì tao thề là nó sẽ phá nát tàn phá cắn rách làm hỏng tan tành hỏng hóc hết mớ quần áo mẻ giặt đồ đạc giặt giũ của mày cho mà xem!”
“Đéo cần thiết phải tốn công tốn sức nấu nướng chuẩn bị nấu nướng đun nấu ba cái thứ canh giải rượu canh giải rượu giải rượu vớ vẩn nhảm nhí làm cái đéo gì cho mệt xác! Đối với tao thì cái đống tinh dịch tinh dịch đặc quánh này của mày nó cũng bổ dưỡng ngon lành hảo hạng đéo kém cạnh gì một bát canh giá đỗ canh giá đỗ giải rượu thơm lừng nóng hổi thơm ngon đâu!”
“Có muốn nếm thử há miệng ra nếm thử nhấm nháp thưởng thức nếm thử mùi vị hương vị tinh hoa của nó một chút xíu không hả? Cấm mày đéo được phép mở miệng ra chê bai thốt ra cái từ dơ bẩn bẩn thỉu gớm ghiếc tởm lợm đấy nhé. Nghe rõ chưa hả Hả?”
Đéo phải tất tần tật mọi câu nói thốt ra đều là những cái lời lẽ dâm ô thô tục dơ bẩn tục tĩu dâm đãng cả đâu. Hắn cũng đã từng thốt ra rót vào tai tôi những cái lời nói đường mật lời lẽ vô cùng ngọt ngào tình cảm sến súa sến súa đến mức làm tan chảy khiến cho trái tim băng giá trái tim tôi phải xao xuyến rộn ràng ấm áp rung động ấm áp thổn thức đôi chút xao xuyến. Chẳng hạn như cái khoảnh khắc thiêng liêng ngay trước khi hai đứa chìm sâu vào giấc ngủ thiếp đi chìm vào giấc ngủ, hắn vừa dịu dàng êm ái vuốt ve mơn trớn khuôn mặt vuốt ve khuôn mặt tôi vừa thủ thỉ rỉ tai, “Biết đâu đấy một ngày đẹp trời tồi tệ nào đó trong tương lai tao sẽ phải rơi nước mắt khóc lóc đau khổ rơi nước mắt rơi rớt nước mắt khóc lóc yếu đuối lụy tình khóc lóc thảm thiết vì mày cũng nên. Ngay tại cái khoảnh khắc chết tiệt này đây mày đã và đang nắm thóp siết chặt bóp nghẹt giật dây thắt chặt siết chặt lấy trái tim lồng ngực của tao rồi này—thì thử hỏi theo dòng chảy của thời gian dẫu cho thời gian có trôi qua thì cái tình cảm thứ tình cảm cuồng si mù quáng này nó sẽ còn bám rễ đâm chồi nảy lộc sâu đậm khắc cốt ghi tâm đâm chồi đâm rễ bám rễ khắc sâu cắm rễ sâu đậm đến cái mức độ đéo thể nào cứu vãn kinh hoàng nào nữa đây?”
Tôi thực sự đéo còn đủ can đảm mặt mũi dũng khí tư cách đéo nào để mà dám đối mặt ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mặt Chu Gi-oh thêm một giây phút nào nữa. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng bao giờ phải nếm trải cái cảm giác ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề xấu hổ và căm phẫn oán hận tự oán trách căm hận khinh bỉ dằn vặt oán hận khinh bỉ ghét bỏ chính bản thân mình đến cái mức độ tồi tệ thảm hại tột cùng thảm hại như thế này chỉ vì đã lỡ trót dại hùa theo buông thả buông tuồng hùa theo tung hứng ăn ý ăn rơ hùa theo từng câu nói từng lời lẽ từng hành động từng câu nói nhảm nhí một của hắn trong lúc mượn hơi men say xỉn phê pha say xỉn mất nhận thức.
“Nếu như ngày đó có xảy ra thật mà tao có lỡ yếu đuối rơi nước mắt òa khóc khóc lóc thảm thiết, thì liệu mày có sẵn sàng vươn tay ra lau đi những giọt nước mắt lau nước mắt lau những giọt nước mắt yếu mềm lau nước mắt đó cho tao không hả?”
“Ban nãy chính mồm chú đã hùng hồn tuyên bố dặn dò cấm cản đe dọa đéo cho phép cháu được khóc lóc ỉ ôi khóc lóc khóc cơ mà. Nếu như bây giờ chú lại đi làm cái trò đó mà tự dưng khóc lóc mít ướt sướt mướt thì quả thực là một kẻ đạo đức giả đạo đức giả tiêu chuẩn kép nực cười đạo đức giả lố bịch hai mặt tồi tệ đấy. Cháu thề là sẽ đéo bao giờ thèm vươn tay ra đoái hoài lau nước mắt lau nước mắt cho chú đâu. Đừng có mà mộng mơ hão huyền hoang tưởng kỳ vọng đéo bao giờ có cái mùa xuân đó đâu mơ mộng viển vông.”
“Dẫu cho đó là những cái giọt nước mắt giọt nước mắt tiếc nuối xót xa ít ỏi hiếm hoi mà tao lỡ rớt xuống yếu đuối rớt xuống nhỏ nhoi rớt xuống vào cái khoảnh khắc lâm chung trước khi tao nhắm mắt xuôi tay trút hơi thở cuối cùng lìa đời chết đi nhắm mắt xuôi tay lìa đời đi chăng nữa sao?”
“Đéo có bất cứ một trường hợp ngoại lệ ngoại lệ ưu tiên thiên vị ngoại lệ đéo nào được châm chước chấp nhận cả sất. Đéo có ngoại lệ đéo có.”
Cái thằng điên rồ mất trí khốn nạn Đồ điên, cái đéo gì mà “đéo có bất cứ một trường hợp ngoại lệ ngoại lệ nào” cơ chứ đéo có ngoại lệ cơ chứ? Đáng lẽ ra tôi nên cư xử khôn khéo khôn khéo hơn mà đưa ra một cái câu trả lời ba phải lấp lửng úp mở lấp lửng lấp liếm qua loa đại loại như tôi sẽ suy nghĩ cân nhắc đắn đo xem xét suy nghĩ lại xem sao hoặc là hào phóng tuyên bố đồng ý sẽ đích thân lau nước mắt lau đi lau đi những giọt nước mắt đó vì dẫu sao thì đó cũng là cái khoảnh khắc tận số chia xa sinh ly tử biệt cuối cùng sinh ly tử biệt cuối đời rồi cơ mà.
Thế nhưng mà ngẫm lại cho kỹ nhìn nhận một cách công bằng mà nói thì, cái kẻ đầu sỏ tội đồ chủ mưu khốn nạn đầu sỏ thực sự đéo phải là do tôi vì đã lỡ mồm há miệng ra đưa ra cái câu trả lời phũ phàng vô tình tàn nhẫn phũ phàng đáp trả phũ phàng đó—mà cái kẻ đáng bị lôi ra băm vằm chửi rủa lên án lên án kết tội kết tội chửi bới oán trách băm vằm phải chính là hắn mới đúng vì đã điên khùng dở chứng đi đặt ra cái câu hỏi vớ vẩn điên rồ nhảm nhí ngớ ngẩn điên rồ đó. Một cái gã đàn ông tồi tệ bặm trợn mà cả cái cuộc đời cặn bã cuộc đời khốn nạn chỉ biết đi reo rắc đau khổ gieo rắc đau thương xả đạn bắn tinh bắn tinh trùng tinh dịch chứ đéo bao giờ biết đến mùi vị của những giọt nước mắt rơi nước mắt yếu đuối rơi nước mắt rơi lấy một giọt nước mắt nào trước mặt tôi—thì rốt cuộc hắn bị chập mạch đứt dây thần kinh nào mà lại đi khơi mào đặt ra vặn vẹo đặt cái câu hỏi sến súa cải lương tào lao bí đao dở hơi tào lao đó cơ chứ hỏi cái đó làm gì?
Không Đéo phải. Đây hoàn toàn đéo phải là cái lỗi lầm trách nhiệm tội lỗi sai trái do lỗi của Chu Gi-oh gây ra do lỗi của hắn gây ra. Tất tần tật mọi chuyện tồi tệ khốn nạn này đều là do cái sự ngu ngốc lầm lỗi đần độn sai lầm lỗi lầm của chính bản thân tôi gây ra mà thôi của tôi tất cả đều là lỗi của tôi. Thật là một thằng đại ngốc khốn nạn ngu ngốc đần độn đần độn thảm hại ngu xuẩn thảm hại, là tao đây, cái thằng ranh con Woo Min-jo Woo Min-jo ngu ngốc mạt rệp mạt rệp này, đã dám to gan điên rồ cắm đầu cắm cổ nốc rượu nốc rượu nốc rượu vào bụng mà đéo thèm vắt óc suy nghĩ đắn đo cân nhắc lường trước đoái hoài suy nghĩ tính toán mảy may đếm xỉa bận tâm lường trước đến những cái hậu quả tàn khốc thảm họa hậu quả khôn lường hậu quả tồi tệ tàn khốc hậu quả thảm họa khôn lường mà nó sẽ mang lại gây ra sau này.
Tôi lật đật vật vã xoay ngoắt người lăn lộn trăn trở lộn nhào lăn lộn lăn lộn lật người lăn vòng sang một bên, vùi gục khuôn mặt tơi tả vùi sâu chôn chặt giấu nhẹm vùi sâu khuôn mặt đang nóng bừng bừng đỏ bừng đỏ gay gắt nóng ran của mình vào sâu tận bên trong chiếc gối mềm mại gối. Cơn ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề nhục nhã tột độ ê chề tột cùng này quả thực là mang lại một cái cảm giác tồi tệ kinh hoàng tồi tệ đéo kém cạnh gì tồi tệ đéo kém tồi tệ y chang như cái khoảnh khắc tủi nhục kinh hoàng lúc tôi bị ép buộc vác xác đứng trơ mặt ra chôn chân phơi mặt làm bù nhìn đứng làm trò hề ngay trước mặt hàng trăm con mắt xâu xé săm soi dòm ngó hau háu của cái đám giang hồ bặm trợn tay chân giang hồ bặm trợn đám đông giang hồ kia đã giáng một đòn chí mạng đập sầm sập giáng mạnh ập đến đánh gục đánh sầm sập vào tâm trí tôi, và những hột gai ốc nổi da gà da gà gai ốc gai ốc nổi da gà sởn gai ốc bắt đầu nổi cộm thi nhau nổi lên sần sùi nổi da gà rùng mình nổi cộm sởn gai ốc nổi da gà nổi cộm râm ran rần rần lan tỏa chạy dọc nổi gai ốc khắp cả cơ thể rùng mình của tôi.
Rượu chè Men say Ma men Chất cồn Rượu Rượu chè ma men. Đó chính là cái kết cục bi đát cái giá đắt thảm hại nhãn tiền cái hậu quả nhãn tiền cái kết cục cái giá đắt phải trả trả giá đắt đắt giá thảm hại cái hậu quả tàn khốc hậu quả cái giá phải trả cho cái việc dám to gan tự nguyện dâng hiến tự tay hiến dâng dâng hiến tình nguyện dâng hiến cái cơ thể ngọc ngà cơ thể trong trắng trong trắng cơ thể xác thịt thân xác này cho cái thứ chất lỏng dơ bẩn tởm lợm độc hại khốn nạn dơ bẩn bẩn thỉu rác rưởi độc hại khốn nạn ma quỷ dơ bẩn tởm lợm đó. Thay vì cố gắng khôn ngoan tìm cách lảng tránh né tránh lẩn tránh tránh xa tránh xa né tránh nó ra, tôi lại dại dột điên rồ chủ động đâm đầu vào ngu ngốc tự đâm đầu vào đâm đầu lao vào tự mình chủ động chủ động tìm đến rước họa vào thân tìm kiếm van nài cầu xin cầu viện bám víu tìm kiếm bám víu nương tựa van nài tìm kiếm sự giúp đỡ mượn sức cầu cứu sự giúp đỡ viện trợ giải thoát mượn rượu giải sầu mượn hơi men giải cứu giải thoát cầu viện mượn sức giúp đỡ viện trợ nương tựa trợ giúp sự giúp đỡ giải thoát trợ giúp từ nó mượn sức mạnh của nó.
Tôi thực sự chỉ muốn òa khóc nức nở lên mà thôi.
0 Bình luận