Chương 36
bởi Chung SeikerVào lúc 8 rưỡi tối, khi mặt trời đã hoàn toàn khuất dạng lặn mất tăm sau đường chân trời, Kang Mun-su lững thững vác mặt xuất hiện tại quán cà phê, và Jin-yang cũng theo đó mà thu xếp đồ đạc bấm thẻ tan làm ra về. Nếu như hai cái con người oan gia ngõ hẹp đó mà cứ tiếp tục chạm trán dùng dằng ở chung trong một bầu không gian chật hẹp, thì cái bầu không khí ở đây chắc chắn sẽ chỉ càng trở nên lạnh lẽo căng thẳng ngột ngạt thêm mà thôi. Cả hai người bọn họ đều mang cái bản tính ương ngạnh cố chấp đéo ai chịu nhường nhịn nhún nhường ai nửa bước, thế nên Jin-yang luôn chọn cách chủ động lẩn tránh né xa gã ta hệt như né tránh một đống rác rưởi xú uế bốc mùi vậy.
Kim Jeong-suk, người nãy giờ vẫn luôn trưng ra cái bộ mặt sưng sỉa nhăn nhó khó đăm đăm đối xử hắt hủi với Jin-yang suốt cả một ngày trời, bỗng chốc giãn cơ mặt ra thả lỏng hoàn toàn ngay khi cái người đàn bà mà mụ ta chướng mắt căm ghét cay đắng kia vừa mới cất bước rời đi. Khi Kang Mun-su, cái gã nhân tình trẻ tuổi mà mụ ta hằng cưng chiều mù quáng, cất tiếng nịnh nọt chào hỏi, “Hôm nay làm việc vất vả rồi nhé, Noona,” mụ ta thậm chí còn rạng rỡ nở một nụ cười tươi rói ngoác đến tận mang tai.
Kang Mun-su thả phịch người ngồi chễm chệ vắt chéo chân lên chiếc ghế sofa nơi Jin-yang vừa mới ngồi trước đó không lâu và thong thả châm lửa rít một điếu thuốc lá. Gã lân la bắt chuyện buôn dưa lê bán dưa chuột tán gẫu vài ba câu chuyện phiếm tầm phào vô thưởng vô phạt với Min-yang, cô đào hai mươi tám tuổi đang ngồi nhàn rỗi ở chiếc bàn ngay sát bên cạnh, rồi bất thình lình ném một cái liếc mắt xéo xắt về phía tôi. Một ánh nhìn săm soi chứa đầy ác ý tởm lợm. Tôi lập tức cảnh giác rụt tay móc vội chiếc điện thoại di động ra khỏi túi xách. Vờ vịt làm ra cái điệu bộ đang lúi húi bận rộn rửa bát đĩa dọn dẹp, tôi rón rén lùi bước tiến về phía bồn rửa và lén lút bấm số gọi điện cho Doo-jiki. Thậm chí còn bỏ qua luôn cả cái màn chào hỏi xã giao lằng nhằng thường lệ khi gã vừa mới nhấc máy “a-lô”, tôi đã đi thẳng luôn vào vấn đề khẩn thiết cầu cứu sự giúp đỡ.
“Quán sắp sửa đến giờ đóng cửa nghỉ bán rồi ạ, liệu anh có thể sắp xếp thời gian qua đây đón tôi nhanh một chút được không?”
—Vâng, tôi sẽ lập tức có mặt ở đó ngay đây.
Cúp máy xong xuôi, tôi bỗng cảm thấy có chút cắn rứt lương tâm áy náy bứt rứt trong lòng, cứ như thể bản thân vừa mới hạch sách sai bảo đối xử với gã ta hệt như một gã tài xế lái xe riêng chuyên đi sai vặt vậy. Đáng lẽ ra tôi nên cư xử khéo léo nói năng mềm mỏng thêm thắt vài câu khách sáo lịch sự kiểu như “Xin lỗi vì đã làm phiền anh nhé, nhưng mà” hoặc là “Anh đã kịp ăn tối lót dạ gì chưa?” thì nghe có vẻ dễ lọt tai hơn.
Doo-jiki chắc hẳn là đang lảng vảng túc trực ở loanh quanh đâu đó gần đây thôi, bởi vì chỉ chưa đầy năm phút đồng hồ sau gã đã lái xe xuất hiện lù lù trước cửa quán. Bước chân xuống khỏi chiếc xe sang trọng, dẫu cho gã không tỏa ra cái thứ khí chất áp đảo bức người đáng sợ ngút trời như Chu Gi-oh, nhưng trông bộ dạng của gã vẫn mang đậm cái phong thái bặm trợn bặm trợn của một tay giang hồ thứ thiệt, trông cũng khá là có máu mặt oai phong lẫm liệt đấy chứ. Tôi thực sự cảm thấy mừng rỡ như bắt được vàng khi nhìn thấy sự xuất hiện cứu tinh của gã. Hoàn toàn ngó lơ phớt lờ bỏ qua cái sự tồn tại dòm ngó của Kang Mun-su, tôi vội vã ba chân bốn cẳng chạy ào ra ngoài cửa và cúi đầu chào hỏi Doo-jiki. Khi đã biết tỏng cái sự thật rằng gã ta còn ít tuổi nhỏ tuổi hơn cả mình, thì cái cảm giác e dè sợ hãi ban đầu đối với gã cũng đã vơi bớt đi thuyên giảm đi được một phần đáng kể.
“Anh vẫn luôn túc trực ở loanh quanh gần đây à? Anh phi xe đến đây nhanh thật đấy.”
“Vâng. Tôi vừa mới ghé qua cái tiệm rửa xe nằm ở tít trên đoạn đầu phố kia kìa, tranh thủ tân trang dọn dẹp vệ sinh lại cái con xe này một chút. Giờ thì trông nó đã sạch bong kin kít bóng loáng từ trong ra ngoài rồi, cậu thấy có đúng không?”
Mặc dù bầu trời bên ngoài lúc này đã tối đen như mực, thế nhưng chiếc xe ô tô quả thực là trông sạch sẽ tươm tất đéo có lấy một hạt bụi nào bám bẩn. Lớp sơn xe thậm chí còn lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường bóng loáng cứ như thể nó vừa mới được xuất xưởng sơn lại một lớp sơn mới cóng vậy. Chắc mẩm là gã ta đã cẩn thận tỉ mỉ đánh bóng phủ sáp cho nó trong quá trình rửa xe rồi.
“Anh tự tay đánh bóng phủ sáp cho nó luôn đấy à? Trông nó bóng lộn lên cứ hệt như một chiếc xe mới đập hộp mua ngoài showroom về vậy.”
“Tự tay làm luôn coi như là một bài tập vận động rèn luyện gân cốt ấy mà. Cứ phải ra sức chà xát đánh bóng thật mạnh tay cho đến khi mồ hôi mồ kê nhễ nhại vã ra như tắm, thì mới có thể cho ra đời được một kiệt tác hoàn hảo như thế này đây.”
“Chắc hẳn là công việc đó cũng mệt mỏi tốn sức lắm nhỉ.”
“Thế nên, coi như đó là bài tập thể dục rèn luyện thể lực của tôi cho ngày hôm nay luôn rồi. Bình thường thì, cứ đều đặn tan làm xong xuôi là tôi lại phải vác xác ra phòng gym để tập tành đẩy tạ.”
Cái thân hình vạm vỡ cường tráng của gã quả thực là minh chứng rõ ràng nhất cho cái quá trình rèn luyện gian khổ đó. Chỉ cần liếc mắt nhìn thoáng qua thôi là đã thừa sức đoán biết được gã là dân chuyên tập tạ đẩy tạ sừng sỏ rồi, cái vóc dáng cơ bắp cuồn cuộn ấy cứ như đang gào thét lên tố cáo gã là một con nghiện phòng gym chính hiệu vậy. Tuy là chưa thể đạt đến cái đẳng cấp khổng lồ đồ sộ như Chu Gi-oh, nhưng trông cũng thuộc cái hạng mục đáng gờm không phải dạng vừa đâu.
Doo-jiki, đang đứng dựa lưng lững thững đứng tựa lưng vào khung cửa kính của quán cà phê, lôi một điếu thuốc lá từ trong túi áo khoác ra. Móc chiếc bật lửa từ trong túi quần ra, gã khẽ quay sang hỏi dò ý kiến tôi, “Cậu có phiền không nếu tôi hút tạm một điếu ở đây? Trong xe bị cấm tiệt tuyệt đối không được phép hút thuốc vì cái mùi khói thuốc nó ám lại khó chịu lắm.”
“Vâng, anh cứ tự nhiên hút đi ạ. Tôi cũng sẽ châm một điếu đứng hút cùng anh luôn.”
Doo-jiki chậm rãi châm mồi lửa cho điếu thuốc, cái phong thái thưởng thức thư thái hệt như đang nhấm nháp một món sơn hào hải vị đắt tiền nào đó vậy. Cái cách gã rít sâu hít vào một hơi dài rồi từ từ nhả khói ra đã chứng tỏ chứng minh rõ ràng gã là một tay sành sỏi sành sỏi nghiện thuốc lá hạng nặng thực thụ. Lẽ dĩ nhiên là, cái thần thái hút thuốc của gã vẫn chưa thể nào sánh kịp bì kịp với cái phong độ ngút trời của Chu Gi-oh được.
Tôi cũng châm lửa hút một điếu. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận rõ rệt được những ánh mắt tò mò săm soi dòm ngó của những cái con người đang lén lút thập thò nấp sau tấm cửa kính kia đang găm thẳng đâm chọc vào sau gáy mình. Kang Mun-su, Min-yang, Kim Jeong-suk. Đéo hiểu vì cái lý do quái quỷ gì, mà tôi lại cảm thấy vô cùng khoái trá buồn cười trước cái tình cảnh éo le này. Tôi thực sự chỉ muốn quay ngoắt đầu lại, lớn tiếng thách thức gào lên, “Thằng nào con nào giỏi thì bước ra đây mà kiếm chuyện động vào tao thử xem nào!” rồi lè lưỡi lêu lêu trêu tức bọn họ.
Khi điếu thuốc trên tay đã cháy gần tàn sát đến tận gốc, tôi mới sực nhớ ra rằng mình vẫn còn quên chưa thông báo đả động gì đến một vấn đề vô cùng quan trọng và vội vã quay sang nhìn Doo-jiki.
“À này, thực ra thì, tôi vẫn chưa hoàn toàn giải quyết làm xong xuôi hết công việc của mình đâu. Anh có thể nán lại cố gắng chờ đợi thêm một chút xíu nữa được không?”
“Cậu cứ thong thả từ từ mà làm, không cần phải vội vã cuống cuồng lên đâu. Thời gian rảnh rỗi thì tôi có thừa—tôi thậm chí còn có thể đứng chôn chân chờ đợi cậu ở đây cho đến tận sáng bảnh mắt ngày mai cũng được cơ mà.”
“Haha. Chắc chỉ cần khoảng chừng một tiếng đồng hồ nữa là xong xuôi tất cả thôi.”
Càng có nhiều thời gian tiếp xúc va chạm để hiểu rõ hơn về con người gã, thì những hành động cư xử và cách nói chuyện của Doo-jiki, hoàn toàn trái ngược lột xác một trăm tám mươi độ so với cái ấn tượng ban đầu lạnh lùng bặm trợn, lại càng khiến cho tôi cảm thấy thú vị buồn cười. Trông cái vẻ bề ngoài của gã thì có vẻ bặm trợn hung dữ đáng sợ thật đấy, nhưng những hành động thực tế của gã lại bộc lộ phơi bày rõ ràng sự non nớt đúng với cái lứa tuổi của mình. Hai mươi hai tuổi đầu. Nhỏ hơn tôi đúng một tuổi.
Mười phút đồng hồ ngắn ngủi trôi qua, Min-yang, cô nàng đào hát vốn dĩ có mối quan hệ khá là thân thiết mờ ám với Kang Mun-su, cũng thu xếp đồ đạc bấm thẻ tan làm rời đi, và quán cà phê chính thức treo biển đóng cửa nghỉ bán cho ngày hôm nay. Giờ thì đến lượt tôi phải chuẩn bị thu dọn dọn dẹp để tan làm—tất nhiên là sau khi đã phải hì hục cọ rửa dọn dẹp vệ sinh cho cái chốn này sạch bong kin kít bóng loáng, trong khi cái gã Kang Mun-su kia thì vẫn cứ ngồi chễm chệ chình ình vắt chéo chân ở ngoài sảnh phì phèo rít thuốc. Nhưng với sự hiện diện túc trực bảo vệ vững chãi như một hòn đá tảng của Doo-jiki ở ngay ngoài kia, tôi hoàn toàn đéo cảm thấy có gì phải run sợ e dè nữa. Hóa ra đây chính là lý do cái cảm giác an toàn tuyệt đối mà những người có tiền vung tiền ra để thuê mướn vệ sĩ riêng tận hưởng. Tôi tự gật gù cái đầu đắc ý thầm đồng tình với suy nghĩ đó.
“Tôi sẽ cố gắng dọn dẹp thu dọn mọi thứ thật nhanh chóng rồi ra ngay đây. Anh cứ việc vào trong xe ngồi chờ cho thoải mái nhé.”
“Ừ.”
Tôi lật đật chạy vội vào bên trong, hai tay vơ vội lấy cây chổi quét nhà và cái hót rác hốt rác. Đang cắm cúi gập người cắm mặt xuống sàn nhà ra sức quét tước dọn dẹp, tôi chợt nghe thấy tiếng động mở cửa lạch cạch phát ra từ phía sau lưng. Quay đầu lại nhìn, tôi bàng hoàng ngạc nhiên thấy Doo-jiki đang lững thững bước vào trong quán.
“Cùng hợp sức làm chung cho nhanh đi. Hai người cùng xắn tay vào làm thì bao giờ tiến độ cũng hoàn thành nhanh chóng hơn một người tự làm một mình, đúng không nào?”
Doo-jiki nhanh nhẹn giật lấy vớ lấy giật phăng cây chổi và cái hót rác khỏi tay tôi rồi bắt đầu hì hục quét dọn một cách vô cùng thuần thục. Dẫu cho là cái thân phận con út út ít được nuông chiều trong gia đình, nhưng trông cái điệu bộ tháo vát của gã thì có vẻ như gã đã quá quen thuộc chai sạn với những công việc chân tay nặng nhọc bận rộn này rồi.
Trước đây tôi đã từng có những cái suy nghĩ đánh giá ác cảm tồi tệ về một người có lòng tốt bụng nhiệt tình như thế này, từng gán ghép cho gã cái mác là một kẻ máu lạnh lầm lỳ khó gần hay đại loại thế, giờ ngẫm lại mới thấy bản thân mình thật là nông cạn đáng xấu hổ. Tôi tự hạ quyết tâm dặn lòng mình rằng từ nay trở đi sẽ phải đối xử cư xử tử tế đàng hoàng với Doo-jiki y hệt như cái cách mà chị Jin-yang đã từng chân thành đối xử giúp đỡ tôi vậy.
Vừa vơ tay lấy cây chổi lau nhà, ánh mắt tôi lại vô tình va phải ánh mắt của Kang Mun-su. Gã nhếch mép cười khẩy một cái đầy khinh bỉ giễu cợt cứ như thể đang nhìn một cái sinh vật thảm hại đáng thương hại, rồi thản nhiên lôi một điếu thuốc mới ra châm lửa rít. Kim Jeong-suk, vừa lúi húi bước ra từ trong phòng kho, vội vã vỗ vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi rồi thì thầm giục giã, “Mau mau dọn dẹp cho nhanh rồi cuốn xéo đi cho rảnh nợ. Đừng có mà ở lại đây gây bè kết phái kiếm chuyện rước họa vào thân nữa.”
Ánh mắt của Kang Mun-su cứ thế dán chặt bám sát theo từng bước đi lạch bạch của Kim Jeong-suk khi mụ ta lùi lũi đi vào trong bếp. Rõ ràng là hai người bọn họ đang ngầm trao đổi giao tiếp ám hiệu với nhau bằng những ánh mắt đầy ẩn ý mà đéo cần phải mở miệng nói ra thành lời. “Bà cứ đứng ngoài cuộc nhắm mắt làm ngơ đi rồi cuốn xéo ra chỗ khác.” “Cứ để mặc tao tự mình ra tay giải quyết cái mớ bòng bong này cho.”
Thế nhưng Kang Mun-su, một kẻ vốn dĩ đéo bao giờ có cái thói quen hành xử thô lỗ thiếu ý thức như thế này, lại bất thình lình gảy gảy rắc tàn thuốc lá rơi vãi tung tóe vung vãi thẳng xuống mặt sàn nhà vừa mới được quét dọn sạch sẽ. Chắc chắn là gã ta đang cảm thấy vô cùng nóng mắt ngứa mắt điên tiết trước sự hiện diện chướng mắt ngang ngược của Doo-jiki, kẻ đã dám to gan tự tiện ngang nhiên xông thẳng vào cái địa bàn lãnh thổ của gã và hành xử tự nhiên hệt như thể mình mới là chủ nhân đích thực của cái chốn này vậy. Cứ ngây thơ ảo tưởng đinh ninh rằng tôi đang mải mê cắm cúi gập người quét nhà nên đéo hề hay biết nhìn thấy cái trò khiêu khích đó, thế nhưng Doo-jiki—đéo hiểu sao gã lại có thể tinh tường mọc mắt ở trên đỉnh đầu hay sao ấy—đã lập tức đứng thẳng người dậy. Chỉ bằng vài ba sải bước chân dài ngoằng dứt khoát, gã đã áp sát tiến đến đứng sừng sững ngay trước mặt Kang Mun-su và cất giọng lạnh tanh chất vấn, “Mày là chủ nhân bà chủ của cái quán này đấy à?”
“Đéo phải.”
“Vậy thì mày là khách hàng đến uống nước à?”
“Cũng đéo phải luôn.”
Vẻ mặt của Doo-jiki lập tức sầm xì tối sầm lại trở nên dữ tợn vặn vẹo khó coi hơn gấp bội phần. Gã thẳng tay ném phịch vứt tuột cây chổi xuống mặt sàn nhà đánh xạch một tiếng chói tai rồi sải thêm một bước chân mang tính chất đe dọa áp sát tiến về phía Kang Mun-su. Cúi gằm mặt xuống trừng mắt nhìn gã với một cái điệu bộ hệt như chuẩn bị túm cổ áo vạch mặt đánh cho một trận nhừ tử, gã gằn giọng đe dọa bằng một tông giọng trầm đục lạnh lẽo, “Thế thì mau tự tay dập tắt ngay cái điếu thuốc chết tiệt đó đi, cái thằng khốn nạn chó đẻ kia. Mày bị mù dở hay sao mà đéo mở to mắt ra nhìn thấy tao đang phải hì hục dọn dẹp vệ sinh lau chùi quét tước à? Mày mọc mắt ở dưới lỗ đít hay sao mà lại dám ngang ngược vẩy tàn thuốc lá lung tung bừa bãi ra thế hả? Có cần tao phải đích thân ra tay nhét nhét thẳng tọng thẳng cái điếu thuốc đó chui tọt về lại đúng cái vị trí xuất phát của nó không hả?”
Chà chà, cái miệng lưỡi của Doo-jiki hóa ra cũng thô tục dơ bẩn chẳng kém cạnh gì so với ông chủ Chu Gi-oh của gã cả. Đúng là chủ nào tớ nấy, ngưu tầm ngưu mã tầm mã.
Đúng như những gì tôi đã dự đoán tính toán từ trước, Kang Mun-su đéo dám hó hé mở miệng ra chửi thề bật lại lấy nửa lời. Gã ngoan ngoãn răm rắp dụi tắt ngấm điếu thuốc lá dở dang vào gạt tàn y như cái mệnh lệnh của Doo-jiki, rồi lững thững đứng dậy với một cái vẻ mặt phớt lờ tỉnh bơ như đéo có chuyện gì xảy ra, và nhếch mép nở một nụ cười ranh mãnh xảo quyệt.
“Việc đéo gì mà phải đày đọa bản thân cắm đầu cắm cổ làm việc cực nhọc bán mạng thế cơ chứ?”
Gã nhanh nhảu buông thêm một câu nói mỉa mai châm biếm bồi thêm, “Cảm ơn vì đã có lòng tốt giúp đỡ dọn dẹp nhé.”
Sải bước đi ngang qua mặt Doo-jiki, Kang Mun-su lớn giọng nói vọng oang oang vào trong bếp gọi Kim Jeong-suk, mụ ta nãy giờ vẫn đang hèn nhát rúc trong bếp trốn tránh sự việc, “Mau mau giải quyết xong xuôi rồi lết xác ra ngoài này đi! Em sẽ ra ngoài xe ngồi đợi trước đấy nhé!”
Rồi đột nhiên, cứ như thể vừa mới sực nhớ ra một điều gì đó vô cùng quan trọng, gã quay ngoắt người lại. Hướng ánh mắt đầy tia sát khí về phía tôi. Hoàn toàn ngó lơ phớt lờ cái ánh mắt sắc lẹm đe dọa của Doo-jiki, Kang Mun-su sải bước tiến sát lại gần tôi và gằn giọng thì thầm đe dọa bằng một cái âm lượng chỉ đủ để cho hai đứa có thể nghe thấy.
“Tao thề sẽ tìm mọi cách chơi khăm trả đũa khiến cho cuộc đời mày phải thân bại danh liệt tơi bời hoa lá. Để trả đủ cái giá đắt cho những gì mày đã dám to gan âm mưu toan tính chơi xỏ tao.”
Sau khi Kang Mun-su đã cất bước rời đi khuất bóng, Doo-jiki mới quay sang tò mò hỏi han, “Cái thằng khốn nạn chó đẻ đó vừa mới hăm dọa thì thầm cái quái gì vào tai cậu thế hả?”
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng khai báo tường tận toàn bộ sự thật phũ phàng nhưng lại kịp thời phanh lại ngậm miệng giữ im lặng, vì lo sợ rằng nếu nói ra thì sẽ châm ngòi nổ ra một trận ẩu đả đẫm máu thực sự. Đằng nào thì chẳng bao lâu nữa tôi cũng sẽ dọn dẹp cuốn xéo nghỉ việc ở cái quán này rồi—chẳng việc gì phải để cho Doo-jiki lãng phí tốn công phí sức động tay động chân với một cái thể loại cặn bã rác rưởi như thế làm gì cho bẩn tay. Tôi chỉ khẽ lắc đầu từ chối và mỉm cười đáp lấp liếm.
“Chỉ là… gã dặn dò bảo tôi ngày mai nhớ đi làm đúng giờ, đừng có đến trễ thôi.”
0 Bình luận