Chương 29
bởi Chung SeikerTôi đã phải van nài ỉ ôi suốt cả một ngày trời. Tôi tha thiết khẩn cầu xin các chị hãy rộng lượng cho phép tôi được làm việc nán lại cho đến tận sát giờ giới hạn cuối cùng. Thế nhưng mấy bà chị ấy, hoàn toàn thờ ơ dửng dưng trước nỗi lòng đang gào thét tuyệt vọng của tôi, đã xách túi ra về từ rất sớm, nghỉ làm từ trước cả lúc mười giờ đêm. Kim Jeong-suk thì đang lúi húi trong bếp, tất bật cặm cụi đóng gói mấy ly cà phê đen để chuẩn bị mang đi giao cho khách, trong khi Kang Mun-su thì ngồi chễm chệ vắt chéo chân ở ngoài sảnh, phì phèo rít thuốc lá nhả khói mù mịt.
Trong lúc tôi đang hì hục quét tước và lau chùi dọn dẹp sàn nhà ngoài sảnh, khi lướt ngang qua chỗ gã ngồi, Kang Mun-su bất thình lình dùng mũi chân huých mạnh vào chân tôi một cái.
“Này, rốt cuộc thì mày thực sự là cái thể loại người như thế nào hả? Cái thứ đó của mày nó đang thèm khát khao khát được bú mút đến cái mức độ đó cơ à? Bộ mày đéo thể nào tự giải quyết tự sướng được nếu không để cho người ta đâm chọt đụ đẽo vào người sao?”
“Ừ.”
Tôi ậm ừ đáp lời một cách hờ hững miễn cưỡng, tay cầm cán chổi lau nhà thô bạo đẩy mạnh một đường giẻ ướt sũng lướt qua ngay sát mũi giày của gã. Kang Mun-su bật ra một tiếng cười giễu cợt rỗng tuếch.
“Chà chà, bà thử vểnh tai lên mà nghe cái thằng khốn nạn này nó đang phát ngôn cái quái gì này. Bà có nghe thấy nó nói gì không hả, noona? Nó tự hào tuyên bố rằng cái cặc của nó đang khao khát vật vã muốn được bú mút đến chết đi sống lại đấy.”
“Thế thì phúc đức tốt phước cho nó quá rồi còn gì. Người xưa chẳng phải vẫn thường hay răn dạy rằng nếu cứ cố kìm nén kìm hãm nhu cầu sinh lý thì sẽ sinh bệnh sinh tật đổ bệnh vào người đó sao?”
Kim Jeong-suk cũng cất lời đáp lại bằng một cái giọng điệu hời hợt thờ ơ chẳng kém cạnh gì, đôi tay vẫn thoăn thoắt buộc chặt thắt nút cái túi nilon đựng cà phê. Dường như mụ ta đang quá bận tâm phiền não với những mối lo âu ngổn ngang về cái việc phải dính líu giao du với cái chốn quán hát karaoke phức tạp kia nên đéo còn tâm trí hơi sức đâu mà hùa theo tung hứng nhiệt tình với trò đùa cợt nhả của Kang Mun-su nữa. Tôi thực sự chỉ muốn buông lời trù ẻo mong cho mụ ta suy sụp sụp đổ sụp đổ hoàn toàn tinh thần đi cho xong. Không, khoan đã, nếu mụ ta mà sụp đổ thật thì mọi chuyện gánh nặng hậu quả sẽ chỉ càng đổ dồn trút hết lên đầu cái kẻ tội nghiệp thấp cổ bé họng tiếp theo xui xẻo vướng bận vào mớ bòng bong với lũ khốn nạn đó mà thôi, thế nên tôi xin phép được rút lại cái lời trù ẻo cay độc ấy.
Lẽ dĩ nhiên là, bản thân tôi lúc này cũng đang bị đè nặng bởi cả một núi những nỗi lo âu phiền muộn ngổn ngang trong lòng. Tôi đã cố tình làm chậm lại tiến độ lau nhà một cách rõ rệt nhất có thể, thế nhưng dẫu có câu giờ đến mấy thì cái công việc cỏn con này cũng sẽ nhanh chóng kết thúc hoàn tất chỉ trong vòng một phút đồng hồ ngắn ngủi nữa thôi. Vừa lùi bước lùi dần về phía sau vừa dùng sức đẩy mạnh cây chổi lau nhà, tôi đã lùi đến tận cái điểm dừng chân cuối cùng—khu vực nhà vệ sinh. Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới vươn vai đứng thẳng lưng lên để nghỉ ngơi thư giãn đôi chút, Kang Mun-su đã hùng hổ sải những bước chân dài sầm sập băng qua cái sàn sảnh vừa mới được lau chùi sạch sẽ bóng loáng, thô bạo túm chặt lấy cổ áo tôi, và đẩy thốc nhồi nhét tôi ngã nhào vào bên trong nhà vệ sinh. Rồi gã nhanh tay chốt chặt khóa trái cánh cửa lại sau lưng.
“Mày đang làm cái trò điên khùng gì thế hả? Tránh cái đường ra cho tao đi!”
“Rốt cuộc thì mày đã lên giường nằm dang chân ra cho hắn đụ rồi đúng không hả?”
Kang Mun-su dùng sức mạnh ép chặt bẹp dí tôi vào bức tường lạnh lẽo, gằn giọng rít lên những lời thì thầm đầy đe dọa. Đôi mắt vằn vện của gã bắt đầu hằn lên những tia nhìn sắc lẹm, gợi nhắc đến cái ánh mắt bệnh hoạn tởm lợm mà tôi đã từng nhìn thấy ở gã trong cái nhà tắm công cộng vào cái ngày kinh hoàng ấy.
“Nếu mày còn ngoan cố đéo chịu dừng lại cái trò này, tao sẽ hét toáng lên đấy. Nếu mụ dì mà nghe thấy tiếng tao—”
“Thì cứ việc hét to lên cho mụ ta nghe thấy đi. Rồi mày nghĩ mụ ta sẽ dám làm cái đéo gì để can thiệp vào chuyện này cơ chứ?”
“….”
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, Kang Mun-su đã dùng lực kéo giật cổ áo tôi lôi xềnh xệch về phía gã, khiến cho cơ thể tôi va đập mạnh nện sầm một cái vào người gã trước khi lưng tôi bị đè bẹp dúm đẩy thốc vào chiếc máy vắt khô quần áo thay vì bức tường gạch. Chiếc máy vắt khô ấy chỉ cao đến ngang tầm thắt lưng của tôi, thế nên nửa thân trên của tôi bị ép ngửa hẳn ngả gập về phía sau với một tư thế y hệt như đang nằm phơi mình ra vậy. Kang Mun-su dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè nghiến tì mạnh xuống người tôi một cách vô cùng thô bạo.
“Cái con khốn nạn điếm điếm này. Mày nghĩ tao đéo có khả năng mở tung cái cánh cửa đó ra chắc? Tao đã phải cắn răng nhẫn nhịn kìm nén dục vọng đến mức sắp phát điên phát rồ lên ở cái chốn này rồi đấy.”
“…Mau buông tao ra ngay, cái thằng khốn nạn này….”
Hoàn toàn bị áp đảo lép vế trước sức mạnh trâu bò của Kang Mun-su, tôi rốt cuộc đã bị gã đè ép nằm sõng soài phơi bụng hoàn toàn trên bề mặt chiếc máy vắt khô quần áo. Nửa thân dưới của hai chúng tôi bắt đầu cọ xát ma sát vào nhau một cách đầy ám muội dâm dục. Tôi nghiến chặt hai hàm răng vào nhau kìm nén sự uất ức. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận rõ rành rành cái thứ cặc đang cương cứng trương phình lên của Kang Mun-su đang tì đè ép chặt một cách thô bạo nhất có thể vào hạ bộ của mình. Cơn buồn nôn lợm giọng trào dâng khiến khuôn mặt tôi vặn vẹo méo xệch đi vì ghê tởm, nhưng một bàn tay dơ bẩn bốc mùi đã thô bạo bịt chặt lấy miệng tôi.
Giống hệt như cái diễn biến đã từng xảy ra trong cái nhà tắm công cộng ngày hôm ấy, Kang Mun-su cất giọng nói bằng một âm lượng trầm đục trong khi đôi môi gã đang ép chặt dán sát vào mu bàn tay gã.
“Tao sẽ giải quyết nhanh gọn lẹ bắn tinh xong xuôi chỉ trong vòng năm phút đồng hồ thôi. Mày muốn được tao phục vụ chiều chuộng vào lúc nào hả?”
“Khốn nạn…!”
“Tao tuyệt đối sẽ đéo thèm đụng chạm xâm phạm đến cái lỗ đít của mày đâu. Chỉ cần mày há miệng ra phục vụ bú mút cho tao một cách sạch sẽ gọn gàng là được.”
“Cái thằng khốn nạn chó đẻ nhà mày…!”
Tôi điên cuồng giậm chân bình bịch xuống sàn nhà và gào thét phản kháng trong vô vọng, thế nhưng tôi càng vùng vẫy chống cự kịch liệt bao nhiêu, thì cái miệng của tôi lại càng bị bàn tay của gã bịt chặt cứng ngắc bấy nhiêu. Cái sức mạnh khủng khiếp đang đè bẹp dí tôi xuống mặt máy vắt khô này là vô cùng áp đảo tuyệt đối, hoàn toàn bất di bất dịch đéo thể nào suy suyển lay chuyển nổi. Nếu như đối mặt với cái gã còm nhom này mà tôi đã cảm thấy bất lực bế tắc đến mức này rồi, thì khi phải đối mặt với Chu Gi-oh, kẻ sở hữu một chiều cao khủng và thân hình đồ sộ vạm vỡ gấp mấy lần gã này, thì tình cảnh của tôi sẽ còn bi đát thảm hại đến nhường nào nữa đây…? Mối hiểm nguy đe dọa trực tiếp nhãn tiền đang hiện hữu ngay trước mắt rành rành đây này, vậy mà toàn bộ tâm trí đầu óc của tôi lại chỉ mải miết tập trung xoay quanh những nỗi lo âu ám ảnh về những viễn cảnh tồi tệ kinh hoàng có thể sẽ xảy ra với Chu Gi-oh trong tương lai sắp tới.
Đúng vào cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tay nắm cửa nhà vệ sinh bỗng vang lên những tiếng lạch cạch lạch cạch vặn vẹo từ phía bên ngoài, và khi nhận ra cánh cửa đã bị khóa trái chốt trong, một ai đó đã bắt đầu đập cửa rầm rầm đánh thùm thụp.
“Có chuyện quái gì đang xảy ra trong đó thế hả? Mun-su à, mày có đang trốn trong đó không đấy? Thằng Min-jo nó lủi đi đâu mất tăm mất tích rồi?”
Sự cọ xát ma sát ám muội tởm lợm giữa nửa thân dưới của hai chúng tôi lập tức khựng lại dừng hẳn ngay khi giọng nói lanh lảnh của Kim Jeong-suk vang lên. Kang Mun-su, trong khi vẫn không thèm buông tay khỏi miệng tôi, lớn giọng nói vọng ra hướng về phía cánh cửa.
“Cả hai đứa bọn em đều đang ở trong này cả đây!”
“Hai đứa bay đang làm cái trò mèo mả gà đồng gì ở trong đó thế hả? Ưm, mau mau mở cửa ra nhanh lên cho tao nhờ cái. Tao đang mót đái buồn tè chết đi được đây này, tao phải giải quyết nhanh gọn rồi còn đi công chuyện nữa.”
“Vâng em biết rồi, đợi một chút!”
Trước khi chịu nới lỏng buông tay lùi người lùi bước ra xa, Kang Mun-su còn tranh thủ gằn giọng thì thầm đe dọa tôi một cách chóng vánh bằng một tông giọng trầm thấp đục ngầu.
“Nếu như mày còn dám cả gan há mồm làm ầm ĩ bù lu bù loa lên vì một cái lý do củ chuối vô cớ vớ vẩn nào đó, tao thề sẽ đè ngửa mày ra đụ cho một trận tơi bời hoa lá ngay trước mặt noona luôn đấy. Đã nghe thủng lỗ tai chưa hả?”
Ngay khi vừa mới buông tha cho tôi, Kang Mun-su đã nhẫn tâm dùng sức đẩy thốc xô mạnh tôi ngã dúi dụi văng xuống mặt sàn gạch ẩm ướt. Gã dùng mũi giày huých huých đá khẽ vào người tôi khi tôi đang nằm sõng soài chỏng quèo chới với ngay sát cái nắp cống thoát nước, rồi sau đó mới chịu vặn chốt mở tung cánh cửa nhà vệ sinh ra. Gã nhanh nhảu nhanh trí lên tiếng thanh minh trước tiên, cứ như thể đang muốn ra đòn phủ đầu đánh phủ đầu để làm chủ xoay chuyển tình thế vậy.
“Cái con ranh con khốn nạn này nó đang giở chứng thái độ làm cao kiêu kỳ vênh váo hống hách đấy mà.”
“Mày lại vừa mới ra tay đánh đập nện nó một trận đấy à? Thằng đàn em Go vừa mới báo tin là hắn đang trên đường xuất phát phi xe đến đây rồi đấy!”
“Em mới chỉ buông lời dọa nạt đe dọa là sẽ đánh nó thôi, nhưng rốt cuộc thì em đã kịp thời kiềm chế nhẫn nhịn lại được rồi.”
Kim Jeong-suk hốt hoảng hớt hải chạy vội chạy vàng về phía tôi với một vẻ mặt đầy vẻ ngạc nhiên sửng sốt, săm soi kiểm tra rà soát khắp cơ thể tôi xem có thương tích gì không. Tôi lạnh lùng gạt phăng hất mạnh bàn tay của mụ ta ra khỏi người mình—một bàn tay cũng nhuốm đầy sự bẩn thỉu dơ dáy tởm lợm theo một cái cách đê hèn riêng biệt của nó—và tự mình gắng gượng chống tay đứng dậy.
Tôi khạc nhổ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn nhà rồi lững thững bước đến bên chiếc bồn rửa tay để tát nước rửa mặt. Tôi điên cuồng chà xát cọ rửa khuôn mặt mình bằng xà phòng tẩy rửa, ra sức chà xát cọ xát thật mạnh tay vào những cái vị trí vùng da mà bàn tay dơ bẩn của Kang Mun-su đã đụng chạm bôi trét vào. Nếu như có thể làm được, tôi chỉ hận không thể lột sạch sành sanh toàn bộ quần áo trên người ra và vứt vào máy giặt giặt rũ tẩy rửa cho thật sạch sẽ thơm tho mọi ngóc ngách trên cơ thể đã vô tình bị cơ thể gã cọ xát đụng chạm vào, bắt đầu tẩy rửa kỹ lưỡng từ cái chỗ mà con cặc tởm lợm của gã đã tì đè cọ xát vào người tôi. Chăm chú quan sát mọi hành động bài xích điên cuồng của tôi từ phía đằng sau lưng, Kim Jeong-suk cất giọng lí nhí bảo ban.
“Mau vơ lấy thu dọn đồ đạc cá nhân của mày rồi ra xe ngồi đợi trước đi. Tao sẽ tự mình đứng ra giải quyết dàn xếp thu dọn tàn cuộc mọi chuyện ở đây cho.”
Kim Jeong-suk, một người đàn bà mang cái bản tính sắc sảo tinh ranh hệt như một chiếc đinh ghim nhọn hoắt, có lẽ đã sớm đánh hơi nhìn thấu và nắm bắt được tường tận ngọn ngành mọi diễn biến của sự việc rồi. Mụ ta thừa biết Kang Mun-su đã giở cái trò đồi bại gì với tôi và gã đang ấp ủ cái mưu đồ đen tối gì cho bước đi tiếp theo. Thế nhưng nếu như chính mụ ta lại là người chủ động mở lời khui ra cái sự thật nhơ nhuốc ấy, thì cái gã nhân tình trẻ tuổi mang bản tính nóng nảy bốc đồng của mụ chắc chắn sẽ đéo chịu để yên bỏ qua dễ dàng đâu, thế nên mụ ta đéo còn một sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt, giữ im lặng nhắm mắt làm ngơ.
Nhìn thấu vào cái bản chất thực sự của mối quan hệ gắn bó giữa hai người bọn họ, thì rõ rành rành Kim Jeong-suk mới chính là kẻ đã lún sâu vào vũng lầy tình ái và dốc lòng quan tâm chăm lo nhiều hơn. Kang Mun-su thì lúc nào cũng coi thường đối xử với mụ ta hệt như một cái máy rút tiền ATM tự động vô tri vô giác, thế nhưng Kim Jeong-suk thì lại có vẻ như đang dành cho gã một tình yêu thương chân thành tha thiết mù quáng thực sự. Có lẽ đó đéo chỉ đơn thuần là một tình yêu đôi lứa bình thường, mà nó đã biến tướng méo mó thành một thứ sự gắn bó phụ thuộc độc hại dính dấp nhớp nháp bẩn thỉu, ngày càng trở nên nhão nhoét dính chặt lấy nhau bền chặt hơn theo năm tháng thời gian trôi qua. Có lẽ sẽ có một số mảnh đời trên cõi đời này may mắn được cái thứ tình yêu ấy cứu vớt chuộc lỗi giải thoát, thế nhưng đối với những cái hạng người thấp hèn mạt rệp như chúng tôi đây, những kẻ đéo có một thứ gì giá trị nằm trong tay, thì cái thứ tình yêu chết tiệt khốn nạn ấy cũng chỉ có cái tác dụng duy nhất là kéo ghì lôi tuột chúng tôi chìm lún sâu hơn nữa vào tận cùng của đáy vực thẳm tăm tối mà thôi.
Tôi hoàn toàn đéo có hứng thú muốn dùng cái chiếc khăn lau mặt đã bị đụng chạm bôi trét bởi hàng tá những bàn tay dơ bẩn của vô số người để lau khô khuôn mặt mình, thế nên tôi cứ để mặc cho khuôn mặt ướt sũng nước nhễ nhại rồi cất bước rời khỏi nhà vệ sinh. Ngoài sảnh vắng hoe đéo có một bóng người nào. Kang Mun-su đã bốc hơi lỉnh đi mất tăm mất tích từ lúc nào, chỉ để lại trơ trọi những dấu giày bẩn thỉu nham nhở của gã in hằn rõ nét trên cái mặt sàn nhà vẫn còn đang ướt át chưa kịp khô.
🍀
Trong suốt cả chặng đường lái xe di chuyển, Kim Jeong-suk vẫn duy trì một thái độ im lặng câm nín như hến. Mụ ta dường như đang bị chìm đắm thả hồn trôi dạt vào những ký ức xưa cũ xa xăm nào đó, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là mụ ta đang cảm thấy quá đỗi mệt mỏi rã rời kiệt sức, đầu óc trống rỗng trống không đéo muốn suy nghĩ gì thêm nữa. Ngay khi chiếc xe vừa mới rẽ vào tiến vào địa phận của khu trung tâm thành phố sầm uất nhộn nhịp, cái nơi tập trung san sát nhan nhản đủ các loại hình tụ điểm kinh doanh dịch vụ vui chơi giải trí phức tạp, mụ ta thình lình cất tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Trông cái bộ dạng của tao lúc này chắc hẳn là đáng ghê tởm đáng hận lắm nhỉ.”
“Dạ hả?”
Tôi đã nghe rõ mồn một đéo trượt đi đâu một từ nào trong câu nói của mụ ta nhưng vẫn cố tình giả lơ vờ vịt như đéo nghe thấy gì, hỏi gặng lại yêu cầu mụ ta lặp lại câu nói đó một lần nữa. Mụ ta đéo thèm mở miệng đáp lời. Tất cả những gì lọt vào lỗ tai tôi chỉ là tiếng mụ ta đang làu bàu lẩm bẩm rủa xả tự chửi rủa chính bản thân mình, “Cái con ranh con điên khùng này, đi hỏi mấy cái chuyện hiển nhiên rành rành ra đấy làm đéo gì không biết….”
Tôi đã từng có ý định muốn mở miệng ra chất vấn hỏi thẳng mặt mụ ta xem liệu mụ ta có thực sự yêu thương mù quáng cái thằng ranh con Kang Mun-su đó đến mức điên cuồng như vậy hay không, và liệu mụ ta có cảm thấy mệt mỏi kiệt sức rã rời hay không khi cứ mãi ngu ngốc dâng hiến cống nạp cả thể xác, trái tim, và cả đống tiền bạc mồ hôi nước mắt của mình cho cái thằng ranh con trẻ trâu vắt mũi chưa sạch đó. Thế nhưng cuối cùng thì tôi lại tự dặn lòng mình phải kìm nén kiềm chế nuốt ngược những lời đó vào trong. Chắc hẳn trong thâm tâm mụ ta cũng thừa biết rõ mười mươi rằng cái mối quan hệ kệch cỡm đó là một sự xấu hổ nhục nhã ê chề đáng kinh tởm và mụ ta cũng đéo đến mức mù lòa ngu ngốc đến độ không nhận ra được cái sự thật phũ phàng rằng Kang Mun-su đang coi mụ ta như một con rối xỏ mũi dắt mũi quay mòng mòng. Nếu như đó vốn dĩ đã là một vết thương chí mạng đéo thể nào dễ dàng chữa lành khép miệng lại chỉ bằng việc liên tục dùng dao lam chọc ngoáy khơi mào vào nó, thì có lẽ sự lựa chọn tốt nhất khôn ngoan nhất vẫn là cứ giữ im lặng nhắm mắt làm ngơ đứng ngoài cuộc quan sát theo dõi diễn biến mà thôi. Dẫu sao thì, cái việc cái vết thương lở loét đó sẽ tiếp tục mưng mủ thối rữa sưng tấy lên hay là sẽ may mắn được chữa lành kéo da non sạch sẽ thì đó cũng hoàn toàn là chuyện cá nhân riêng tư của bọn họ, đéo liên quan mẹ gì đến tôi cả.
Nhưng có một sự thật phũ phàng đéo thể nào chối cãi được đó là Kim Jeong-suk đã trở nên nhẫn tâm tàn nhẫn cay độc hơn rất nhiều kể từ khi dính líu bập vào cái mối quan hệ với Kang Mun-su. Trước đây mụ ta đéo bao giờ có cái thói quen hành hạ đày đọa bóc lột sức lao động của tôi một cách tàn nhẫn dã man đến mức độ này. Bọn họ đã cặp kè dan díu dan díu mập mờ với nhau được hơn một năm trời rồi, mụ ta đã từng buột miệng kể lể như vậy, và trong suốt cái khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, Kim Jeong-suk đã vô tình hay cố ý bước hụt chân bước qua một cái ranh giới đạo đức mong manh nào đó mà mụ ta sẽ đéo bao giờ có cơ hội quay đầu quay trở lại được nữa. Dẫu cho một ngày đẹp trời nào đó mụ ta có bừng tỉnh ngộ ra và hạ quyết tâm thẳng cẳng đá đít tống khứ Kang Mun-su ra khỏi cuộc đời mình đi chăng nữa, thì mọi thứ cũng đéo thể nào quay trở lại cái quỹ đạo trật tự vốn có y nguyên như lúc ban đầu được nữa.
Chìm đắm quẩn quanh trong mớ suy nghĩ bòng bong rắc rối ấy, chúng tôi đã lái xe đến trước sảnh chính của khách sạn Grand từ lúc nào đéo hay. Khuôn mặt của Kim Jeong-suk lập tức sầm xì tối sầm lại một cách rõ rệt. Thay vì điều khiển xe tiến thẳng xuống tầng hầm bãi đỗ xe của khách sạn, mụ ta lại đánh lái tấp xe vào lề đỗ tạm bợ ở trước mặt một tòa nhà cao tầng nằm ngay sát cạnh đó. Tôi lóng ngóng mở cửa bước xuống xe và trao trả lại chùm chìa khóa xe ô tô cho mụ ta. Bàn tay của mụ ta đang run rẩy lẩy bẩy một cách vô cùng rõ ràng dễ nhận thấy.
“Hai chúng ta đứng lại đây hút chung một điếu thuốc cho thư giãn đầu óc trước khi bước vào trong đó đi.”
Hai người, trông cái bộ dạng hệt như một cặp mẹ con đẻ thực sự, đang đứng khoanh tay nép sát vào nhau phì phèo rít thuốc lá, thu hút thu hút không ít những ánh nhìn tò mò săm soi dòm ngó của những người đi đường qua lại ngang qua. Nhìn thấy cái phong cách ăn mặc lòe loẹt diêm dúa hở hang của Kim Jeong-suk và cái túi nilon đựng mấy ly cà phê rẻ tiền đang xách lủng lẳng lủng lẳng trên tay mụ ta, bọn họ liền nhăn mặt nhíu mày khinh khỉnh rồi vội vã đánh mắt quay ngoắt đi chỗ khác. Tôi thầm thắc mắc tự hỏi đéo biết trong mắt cái đám người qua đường đó, trông cái bộ dạng thảm hại của tôi lúc này nó ra làm sao nhỉ. Một đứa con trai bất hiếu của một bà cô làm nghề bưng bê hầu hạ ở quán cà phê chăng? Hay là một cái gã nhân tình trẻ măng vắt mũi chưa sạch đang cặp kè bòn rút tiền của một mụ già nua nứt mắt?
Khi hai chúng tôi từ từ thả bộ bước chân xuống khu vực tầng hầm, nơi tọa lạc trú ngụ của cái quán hát karaoke ôm mang tên ‘Renaissance’, bầu không khí xung quanh bỗng chốc thay đổi biến đổi một cách rõ rệt đáng sợ. Nó trở nên đặc quánh ngột ngạt và vô cùng nặng nề bức bối.
Mặc dù có cái vị trí tọa lạc nằm sâu hoắm dưới lòng đất tầng hầm, thế nhưng cái chốn ăn chơi thác loạn này lại được trang hoàng lắp đặt hệ thống đèn điện sáng choang chói lóa còn hơn cả ánh sáng ban ngày ban mặt. Thế nhưng sự rực rỡ lộng lẫy xa hoa ấy cũng chỉ được duy trì ưu tiên hiển hiện ở khu vực sảnh tiếp đón có đặt quầy lễ tân thông tin mà thôi; ngay khi chúng tôi cất bước tiến sâu vào bên trong đường hầm hành lang, thì thứ ánh sáng lờ mờ nhạt nhòa, le lói hắt hiu mang đậm cái màu sắc suy đồi sa đọa hư hỏng đặc trưng của những cái tụ điểm ăn chơi giải trí kiểu này bắt đầu nhấp nháy chớp tắt liên hồi. Một gã bảo kê đàn ông có thân hình vạm vỡ lực lưỡng như một con gấu ngựa đang đứng khoanh tay túc trực canh gác ở ngay đầu đoạn hành lang rộng thênh thang thênh thang lập tức sải bước tiến lại gần tiếp cận hai chúng tôi. Nhận ra khuôn mặt quen thuộc của Kim Jeong-suk là người của quán cà phê thường xuyên giao hàng đến đây, gã ta đéo thèm mở miệng tra khảo hỏi han thêm bất cứ một câu thừa thãi nào mà chỉ lầm lỳ hất hàm ra hiệu chỉ tay ra hiệu cho hai chúng tôi lẳng lặng cất bước đi theo gã.
Cái đường hầm hành lang này đâm tủa phân nhánh rẽ ngoặt ra làm vô số những lối đi phương hướng khác nhau, với hàng tá những căn phòng hát lớn nhỏ nằm san sát nối tiếp nhau mọc lên dọc theo hai bên vách tường. Một vài cô đào hát mang thân hình mảnh mai yểu điệu thục nữ và những tên nhân viên phục vụ nam mặc đồng phục áo gile đang hối hả hớt hải bước đi thoăn thoắt chạy ngược chạy xuôi dọc theo dãy hành lang. Tiếng gót giày cao gót nhọn hoắt gõ nện cộp cộp xuống nền gạch và tiếng lạch cạch lạch cạch khe khẽ phát ra từ những chiếc xe đẩy chở đầy ắp rượu bia đồ uống vang vọng dội lại vọng lại một cách trầm đục.
Tôi cứ đinh ninh hoang tưởng rằng cái chốn này chắc chắn sẽ ồn ào náo nhiệt đinh tai nhức óc lắm cơ, thế nhưng sự tĩnh mịch yên ắng của nó lại vượt xa ngoài sức tưởng tượng của tôi. Hệ thống cách âm chống ồn của mấy cái căn phòng này chắc chắn phải được đầu tư thiết kế thi công cực kỳ bài bản chất lượng lắm đây, bởi vì tôi chỉ có thể thi thoảng nghe lọt tai được những thứ âm thanh ồn ào nhạc nhẽo xập xình vô cùng yếu ớt loãng xẹt lọt thoát ra ngoài mỗi khi có ai đó vô tình mở tung hoặc đóng sập cửa phòng lại mà thôi. Đối với một cái tụ điểm kinh doanh dịch vụ vui chơi giải trí thác loạn như thế này, thì cái không gian tĩnh lặng này mang lại một cái cảm giác dường như nó quá đỗi sang trọng đẳng cấp cao cấp xa xỉ so với cái bản chất thực sự của nó. Vừa mới có cái ý nghĩ đó xẹt qua nảy ra trong đầu, thì gã bảo kê to con lực lưỡng kia đã phanh gấp khựng lại dừng bước ngay trước mặt một cánh cửa phòng nằm lọt thỏm ở tận cùng cuối dãy hành lang, nằm im lìm khuất nẻo rúc sâu trong một cái góc khuất tối tăm.
“Đại ca đang ngồi chờ sẵn ở bên trong đó. Còn ngài trùm sếp lớn thì chắc một lát nữa sẽ giá lâm xuất hiện thôi.”
Sau cái câu thông báo cộc lốc cộc lốc ấy, gã bảo kê lạnh lùng vặn tay nắm cửa mở tung cánh cửa ra rồi dạt sang một bên nhường đường cho tôi và Kim Jeong-suk bước vào trong. Ngay khi cánh cửa phòng đóng sập lại sau lưng, tôi nghe thấy một tiếng lách cách lách cách khẽ khàng vang lên và vội vã đưa tay ra thử vặn vẹo cái tay nắm cửa, chỉ để đề phòng cho cái tình huống bất trắc xấu nhất có thể xảy ra. Nó đéo hề bị chốt khóa trái khóa trong từ phía bên ngoài; cái thứ âm thanh lách cách ban nãy hóa ra chỉ đơn thuần là âm thanh phát ra khi cánh cửa bị đóng sập lại vào khuôn mà thôi.
Không gian bên trong căn phòng rộng thênh thang thênh thang này lại còn tối tăm mù mịt u ám hơn cả cái dãy hành lang hắt hiu bên ngoài nữa. Có vô số những chiếc bóng đèn màu mè đủ loại được gắn trang trí chằng chịt trên bốn bức tường và trần nhà, thế nhưng hiện tại chỉ có le lói một hoặc hai cái bóng đèn là đang được bật sáng hắt ra thứ ánh sáng yếu ớt mờ nhạt. Nếu như toàn bộ hệ thống đèn đuốc trong phòng mà được bật sáng trưng lên hết, thì chắc chắn căn phòng này sẽ sáng rực rỡ chói lóa chẳng thua kém gì những chiếc bóng đèn huỳnh quang công suất lớn. Bản thân tôi thì lại thích thú nghiêng về cái sở thích ẩn mình chui rúc trong bóng tối tăm u ám mịt mù này hơn. Tôi hoàn toàn đéo có khả năng dự đoán biết trước được cái chuyện kinh hoàng tồi tệ quái quỷ gì sẽ ập đến giáng xuống đầu mình sau khi Kim Jeong-suk cất bước rời khỏi đây, và tôi cũng đéo hề có hứng thú muốn nhìn ngắm quan sát nhìn rõ ràng rành rọt từng sự thay đổi biến đổi nét mặt cảm xúc trên khuôn mặt đáng sợ của Chu Gi-oh. Và tất nhiên là, tôi lại càng đéo muốn phô bày để lộ ra những biểu cảm thảm hại khiếp nhược của chính bản thân mình cho hắn chê cười chế giễu.
Kim Jeong-suk và tôi lẳng lặng kéo nhau ngồi yên vị ở hai chiếc ghế sofa nằm đối diện cách xa nhau, cố tình để chừa bỏ trống lại cái vị trí trung tâm trang trọng nhất ở giữa phòng. Hai chúng tôi vốn dĩ đéo có cái sự thân thiết gắn bó thân thiết nào đủ lớn để có thể tự nhiên sáp lại gần ngồi kề vai sát cánh bên nhau. Và chắc chắn một điều rằng hai chúng tôi cũng đéo có đủ sự thấu hiểu đồng cảm để có thể cùng nhau chia sẻ san sẻ cái nỗi sợ hãi kinh hoàng tột độ đang bủa vây xâm chiếm tâm trí trong cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này.
Kim Jeong-suk lôi bật lửa ra châm mồi lửa hút một điếu thuốc, còn tôi thì chỉ biết ngồi co ro rúm ró chôn chân im lìm như một bức tượng gỗ ở đó. Đéo có một ai buồn cất lời phá vỡ sự im lặng mở miệng nói với nhau một câu nào, khoảng chừng mười hay mười lăm phút đồng hồ dài đằng đẵng như cả một thế kỷ đã chậm chạp trôi qua.
Rồi cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy bật tung ra một cách vô cùng thô bạo, và Chu Gi-oh với cái phong thái oai phong lẫm liệt oai vệ bước sừng sững vào trong. Jang-bae lầm lỳ bước lẽo đẽo theo sau, ngay lập tức đứng nghiêm trang khoanh tay vào tư thế túc trực canh gác bảo vệ ở ngay trước lối ra vào. Chỉ đến tận cái lúc đó, trái tim trong lồng ngực tôi mới bắt đầu đập thình thịch đánh trống liên hồi cuồng loạn một cách điên rồ mất kiểm soát. Tất tần tật mọi thứ diễn biến xảy ra từ nãy cho đến tận giờ phút này mang lại một cái cảm giác mơ hồ ảo ảnh hệt như một giấc mơ, và tôi thì chỉ vừa mới bàng hoàng giật mình bừng tỉnh giấc tỉnh mộng.
0 Bình luận