Chương 39
bởi Chung SeikerTôi mang trong lòng một nỗi nơm nớp lo sợ thừa thãi rằng cái gã Seoul kia rất có thể sẽ nhìn thấu được những nước đi lộ liễu của Chu Gi-oh. Hắn đã từng vỗ ngực tự xưng mình không phải là một thằng ngu, thế nên chắc chắn hắn sẽ biết cách tự mình lo liệu xoay sở, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không sao xua đi được cái cảm giác bồn chồn bất an. Cơn khát cháy cổ bỗng nhiên ập đến, và tôi vớ lấy tu ực ực cạn sạch cả chai nước tăng lực Bacchus lẫn chai nước suối vốn dĩ được chuẩn bị riêng cho Chu Gi-oh. Cứ mỗi lần như thế, Chu Gi-oh lại khẽ nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
May mắn thay, Chu Gi-oh đã nhập vai diễn xuất vô cùng xuất thần. Nếu như gã Seoul kia là một tay chơi bài bịp bợm chuyên nghiệp, thì Chu Gi-oh lại đích thị là một bậc thầy diễn xuất tài ba. Ngoại trừ những lúc quay sang nhoẻn miệng cười với tôi, thì khuôn mặt hắn luôn duy trì một cái biểu cảm lạnh tanh khó đoán, không ai có thể đọc vị được. Khác hẳn với những ván bài trước kia khi hắn chỉ toàn chơi theo kiểu ném tiền qua cửa sổ úp bài chịu thua liên tục, hôm nay hắn lại thi triển những ngón đòn chiến thuật tinh vi khó lường đến mức ngay cả tôi, người đang ngồi chễm chệ ngay sát bên cạnh, cũng cảm thấy hoang mang rối bời không biết đường nào mà lần.
Trong suốt một giờ đồng hồ đầu tiên, Chu Gi-oh đã gom về túi một số tiền thắng cược kha khá. Có lẽ do đã lờ mờ đánh hơi nhận ra được cái ý đồ cố tình thả mồi nhử nhường nhịn cho mình thắng của gã Seoul, nên hắn đã không dại dột mà vung tay quá trán chơi tất tay. Hắn vờ vịt làm ra cái vẻ mặt hưng phấn kích động và ngoan ngoãn hùa theo nhịp độ của đối phương, để rồi, ngay cái khoảnh khắc gã Seoul bắt đầu lật lọng tung chiêu càn quét vơ vét sạch sành sanh mọi thứ trên bàn, hắn cũng lập tức thay đổi chiến thuật xoành xoạch. Hắn nhăn mặt nhíu mày cau có, diễn nét mặt phụng phịu bất mãn như thể mọi chuyện đang diễn ra hoàn toàn trái ngược với ý muốn của mình, và bắt đầu liên tục úp bài chịu thua. Hắn lớn giọng sai vặt Kim Sang-soo đi lấy thêm nước tăng lực Bacchus và nước suối, bực dọc rít thuốc lá phì phèo liên tục, và thi thoảng lại vùi gục khuôn mặt tơi tả của mình vào bả vai tôi, thở dốc hổn hển nặng nhọc.
Dần dà, cái trình độ đánh bài của Chu Gi-oh tụt dốc thê thảm thảm hại đến mức, bất kỳ ai chứng kiến cũng sẽ phải thầm mắng chửi trong bụng, “Cái gã này đánh bài ngu như bò vậy.” Chỉ một giờ đồng hồ sau đó, hắn đã chính thức tụt hạng rớt đài thảm hại biến thành một kẻ thua cuộc bết bát thảm hại đến mức người ta còn chẳng thèm buồn buông lời mỉa mai châm chọc, thậm chí cái trình độ đánh bài của hắn lúc này còn bị đánh giá là tồi tệ bét nhè hơn cả Lão Go nữa. Đến tận cái nước này rồi, thì tuyệt nhiên không còn một ai mảy may nảy sinh nảy sinh một chút xíu sự nghi ngờ dò xét nào đối với Chu Gi-oh nữa. Trong mắt bọn họ lúc này, hắn đã hoàn toàn trở thành một miếng mồi ngon béo bở một con cừu non ngốc nghếch dễ dàng bị vặt lông lừa gạt. Hắn đã nhập vai diễn xuất hoàn hảo xuất thần đến mức đánh lừa được tất cả mọi người và để mất trắng một khoản tiền lên tới tám triệu won.
Một nụ cười nhếch mép ranh mãnh xảo quyệt từ từ vẽ lên trên môi gã Seoul. Tôi tinh ý bắt gặp được cái khoảnh khắc gã ta lén lút gật đầu ra hiệu một cách vô cùng kín đáo tinh vi với Kang Mun-su. Một nụ cười kỳ quái khó hiểu cũng thoáng vụt xẹt qua trên khuôn mặt của Kim Jeong-suk. Cái lũ khốn nạn rác rưởi này. Dẫu cho chúng mày có mưu mô xảo quyệt đến mức nào đi chăng nữa, thì phỏng có ích lợi mẹ gì cơ chứ? Cặp mắt của chúng mày chắc chắn là mọc ở dưới gót chân rồi. Rồi sẽ sớm thôi, chúng mày sẽ phải ngụp lặn chìm nghỉm trong cái hố sâu của sự hối hận muộn màng.
Gần về cuối trận chiến, trong lúc Kang Mun-su đang lúi húi thu dọn gom bài, Chu Gi-oh mệt mỏi ngả đầu tựa hẳn vào người tôi. Khuôn mặt hắn hơi ửng đỏ lên một cách khác thường, có lẽ là do dư âm của cái màn diễn kịch làm kẻ ngốc nghếch ban nãy. Khẽ cọ xát dụi dụi khuôn mặt vào người tôi, hắn thì thầm rỉ tai bằng một cái tông giọng trầm ấm mềm mỏng, “Làm thế quái nào mà cháu lại ngày càng trở nên xinh xẻo rạng rỡ thế này hả? Cháu đã bôi trét làm cái trò gì trong lúc tao vắng mặt vậy hả?”
“…Làm gì có chuyện đó đâu ạ. Chắc là do… cháu được ưu ái sắp xếp cho ngủ nghỉ ở một cái chốn khang trang thoải mái…”
Tôi cố tình thốt ra những lời lẽ vuốt ve nịnh bợ cốt chỉ để làm hài lòng hắn, và Chu Gi-oh liền gật gù cái đầu đắc ý như thể cái lý do đó là hợp tình hợp lý nhất trên đời vậy. “Cũng rất có khả năng là như thế lắm.” Rồi hắn khẽ cụng nhẹ trán mình vào trán tôi.
“Kể từ nay về sau, ngày nào tao cũng sẽ đảm bảo bao trọn gói lo liệu cho cháu được ăn ngon ngủ yên ở những cái chốn xa hoa lộng lẫy nhất, để cháu cứ thế mà ngày càng trở nên xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp rạng ngời mãi mãi không bao giờ tàn phai.”
“Cháu sẽ mong ngóng trông chờ vào điều đó ạ.”
“Tao cũng thế. Tao đang thực sự vô cùng ngóng trông mong chờ đến cái viễn cảnh đó đây, Min-jo à.”
“…Haha.”
Hơi thở nóng hổi dính dấp của hắn phả thẳng xộc thẳng vào tai tôi. “Chúng ta bắt tay vào việc chính thôi nào. Bằng cách này hay cách khác, làm thôi.”
Cái gã Seoul kia nãy giờ vẫn luôn dán mắt theo dõi nhất cử nhất động của hai chúng tôi. Khẽ nghiêng đầu sang một bên, gã ta buông một câu bình phẩm hướng về phía Chu Gi-oh, cái điệu bộ nghe cứ như thể gã đang tự lẩm bẩm nói chuyện một mình vậy.
“Nhưng mà rốt cuộc thì cái mối quan hệ giữa hai người là thế nào vậy, sao cứ dính chặt lấy nhau như sam không rời nửa bước suốt từ nãy đến giờ thế? Anh em ruột thịt thì chắc chắn là đéo phải rồi… Trông đéo có nét gì giống nhau cả. Khoảng cách chênh lệch tuổi tác cũng có vẻ khá là lớn đấy. Liệu anh có phiền không nếu như tôi tò mò muốn biết?… À mà, anh là sếp của băng đảng nào ấy nhỉ?”
Chu Gi-oh, vẫn đang giữ nguyên cái tư thế tựa đầu ngả ngốn vào người tôi, lạnh lùng liếc mắt nhìn gã Seoul.
“Tại sao mày lại tò mò? Mày có hứng thú để ý đến tao à?”
Cái tông giọng của hắn nghe có vẻ thờ ơ dửng dưng nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo sắc lẹm đến gai người. Gã Seoul, vẫn cứ cắm mặt dán mắt vào việc ngắm nghía cắt tỉa móng tay của mình, buông một câu đáp trả hời hợt bất cần, “Đéo phải, chỉ là… Tao đang thấy thắc mắc tò mò đéo hiểu tại sao một cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thậm chí còn đéo có tư cách tư cách người chơi lại được phép ngồi chễm chệ chiếm dụng không gian ở cái sới bạc này…”
Đúng vào cái khoảnh khắc chết tiệt ấy, mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Jang-bae, nãy giờ vẫn luôn lầm lỳ đứng túc trực chôn chân như một bức tượng canh gác ở gần cửa ra vào, đột ngột lao sầm sập về phía trước như một mũi tên trúng đích và áp sát tiến lại gần gã Seoul. Gã dùng bàn tay to bè thô ráp như kìm sắt của mình tóm chặt lấy bả vai gã Seoul rồi thô bạo kéo giật gã quay ngoắt người lại.
“Này, cái thằng ranh con đến từ Seoul kia. Mày đéo biết cách cắn răng ngậm chặt cái mõm chó lại à?”
“G-Gì cơ?”
Khuôn mặt gã Seoul lập tức biến sắc chuyển sang một màu đỏ lựng đỏ gay gắt như gấc chín chỉ trong nháy mắt trước tiếng quát tháo gầm gừ dữ tợn của Jang-bae. Lắp bắp vấp váp không nói nên lời, lấm lét sợ sệt nơm nớp lo sợ sẽ bị tẩn cho một trận nhừ tử, gã ta hoang mang ngước mắt lên nhìn Jang-bae. Jang-bae hung hăng giơ nắm đấm giơ cao tay lên, cái điệu bộ hệt như chuẩn bị túm cổ vạch mặt gã.
“Cái thằng khốn nạn chó đẻ nhà mày, mày đang chán sống muốn tìm đường chết đấy à? Dám to gan lớn mật buông ra những lời lẽ xấc xược xấc láo vô học, mày đang khao khát muốn bị đánh cho tơi bời hoa lá ăn đòn no đòn đấy à?”
“T-Tôi chỉ đơn thuần là tò mò thắc mắc nên mới tiện miệng buông một câu hỏi bâng quơ đùa giỡn thôi mà, sao anh lại tự dưng nổi điên sầm sập lao vào tôi như thế…”
“Hỏi bâng quơ đùa giỡn á? Vậy thì tao cũng có nên ‘bâng quơ đùa giỡn’ đập cho mày một trận tàn phế sống dở chết dở luôn không hả? Mày muốn được sống hay là muốn chết?”
Gã ta trông có vẻ như đã sẵn sàng vung nắm đấm giáng xuống bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu. Bầu không khí trong phòng bỗng chốc đông đặc chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đáng sợ. Kang Mun-su, đang lúi húi thoăn thoắt xào bài, lập tức hóa đá cứng đơ người lại. Kim Jeong-suk thì khẽ buông một tiếng thở hắt ra thở dài não nề gần như không thể nghe thấy. Lão Park lật đật quay ngoắt mặt đi chỗ khác vờ vịt cắm mặt vào tu nước tăng lực Bacchus, còn Lão Go thì cứ ngồi thở dốc phì phò bực dọc, nhưng dám cá mười mươi là lão ta đang xót xa bực tức vì cái khoản tiền vừa bị thua lỗ mất trắng chứ đéo phải là do bận tâm quan tâm gì đến cái tình huống hỗn loạn đang diễn ra này.
Và người đứng ra dàn xếp thu dọn tàn cuộc dẹp loạn cái mớ hỗn độn này, lẽ dĩ nhiên, không ai khác chính là ông trùm khét tiếng thống trị thế giới ngầm của thành phố Muguang, Chu Gi-oh. Thong thả rút một điếu thuốc lá từ trong bao ra, hắn cất giọng thì thầm một cách vô cùng nhẹ nhàng điềm tĩnh, “Đừng có làm hỏng phá hỏng cái tâm trạng đang vui vẻ tốt đẹp của tao ngày hôm nay, Jang-bae à. Nếu như mày mà dám to gan làm đứt gãy phá bĩnh cái luồng cảm xúc hưng phấn của tao, mày sẽ đéo có cửa đéo thể nào gánh vác nổi gánh chịu nổi hậu quả đâu.”
Tuyệt nhiên không có lấy một từ ngữ chửi thề thô tục nào được thốt ra, thế nhưng cái câu nói đó lại mang một sự rùng rợn lạnh lẽo thấu xương đến gai người. Khi cái âm điệu trầm đục đó vừa mới buông xuống, một sự im lặng còn tĩnh mịch đáng sợ sâu thẳm hơn gấp bội phần bao trùm bao phủ lấy cái không gian vốn dĩ đã im ắng ngột ngạt ngột ngạt của căn phòng.
Jang-bae lập tức lùi bước dạt ra phía sau hệt như một chiếc xe ô tô đang cài số lùi lùi chuồng vậy.
“Em ngàn lần xin lỗi, thưa Hyung-nim (đại ca).”
Nhận được cái hất hàm ra hiệu đuổi khéo lượn đi cho khuất mắt từ Chu Gi-oh, Jang-bae lầm lỳ lùi lũi quay trở lại cái vị trí đứng canh gác ban đầu của mình. Gã Seoul, với khuôn mặt vẫn còn đang đỏ bừng bừng lên như quả cà chua chín, lấm lét liếc mắt đưa mắt cầu cứu về phía Kang Mun-su. Thế nhưng, đáp lại cái ánh mắt cầu cứu đó lại là cái lắc đầu nguầy nguậy xua tay lắc đầu lia lịa của Kim Jeong-suk. Cái biểu cảm méo mó nhăn nhó khó coi của mụ ta đã phơi bày vạch trần rõ rành rành một thông điệp: “Cái thằng điên rồ khốn nạn này, mày đang cố tình chọc giận vuốt râu hùm để rước họa vào thân rước lấy cái chết đấy à?”
Chu Gi-oh chậm rãi đưa điếu thuốc lên ngậm hờ trên môi. Hắn thò tay với lấy chiếc bật lửa đang nằm chỏng chơ chễm chệ ngay trước mặt mình, và tôi cứ đinh ninh hoang tưởng rằng hắn sẽ đưa nó cho tôi để nhờ châm lửa, thế nhưng hắn lại tự mình bật lửa châm mồi. Nhả ra một luồng khói thuốc trắng xóa dài thượt với một tiếng thở hắt ra, hắn rít nhẹ một hơi, rồi đột ngột đưa điếu thuốc đó ghé sát nhét vào đôi môi tôi. “Hút đi.” Thích thú chăm chú ngắm nhìn cái điệu bộ tôi lóng ngóng đón lấy và rít một hơi thuốc vụng về, hắn khẽ nhếch mép mỉm cười một cách vô cùng mãn nguyện đắc ý.
“Hương vị thế nào, có ngon không hả?”
Tôi khẽ gật gù cái đầu thay cho câu trả lời, và hắn cũng gật đầu tán thành đáp lại. “Cứ việc hút cho thỏa thích đi.”
Trong lúc tôi đang lóng ngóng gảy tàn gảy gảy tàn thuốc xuống gạt tàn, Chu Gi-oh cất giọng hướng về phía gã Seoul, kẻ nãy giờ vẫn đang nơm nớp lo sợ dán mắt theo dõi mọi động tĩnh bằng một ánh mắt căng thẳng tột độ.
“Câu chuyện nó là như thế này đây. Sự thật là tao đang điên cuồng say đắm yêu thích nó đến mức đéo thể nào kiểm soát nổi bản thân mình. Lời giải thích cặn kẽ như thế đã đủ làm thỏa mãn cái sự tò mò của mày chưa hả?”
Gã Seoul, nãy giờ vẫn đang co rúm người lại vì khiếp sợ rúm ró sợ hãi, vội vã giật mình ngồi thẳng lưng lên ngay ngắn và ấp úng lúng túng đáp lời, “À thì, ừm…” Trông cái bộ dạng của gã lúc này rõ rành rành là đang vô cùng khiếp vía hoảng sợ.
Chắc mẩm là Kim Jeong-suk và Kang Mun-su đã từng hết lời cảnh báo dằn mặt gã ta về sự đáng sợ tàn nhẫn của Chu Gi-oh rồi, thế nhưng rõ ràng là gã ta đã bỏ ngoài tai ngoảnh mặt làm ngơ đéo thèm đếm xỉa đến những lời vàng ngọc đó. Chắc hẳn gã ta đã mang một cái suy nghĩ coi thường khinh địch đánh giá thấp cái sới bạc cỏn con tồi tàn này. Đinh ninh ảo tưởng rằng mấy cái bọn giang hồ cộm cán xã hội đen sẽ đéo bao giờ thèm bận tâm hạ mình nhúng tay dính líu đến một cái chốn xó xỉnh tồi tàn rách nát như thế này. Dẫu sao đi chăng nữa thì, gã ta cũng đéo đến mức phải là một thằng ngu ngốc đần độn hoàn toàn—cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt gã đã chứng minh cho thấy gã vừa mới bàng hoàng sực tỉnh ngộ nhận ra rằng mình đã trót lỡ trêu ngươi đụng chạm vuốt râu nhầm người mất rồi. Dù sao thì cũng phải công nhận vỗ tay khen ngợi cho cái sự liều lĩnh to gan lớn mật gan hùm mật gấu của gã, dám to gan lớn mật đấu khẩu bật lại tay đôi với Jang-bae, một kẻ mà chỉ cần nhìn lướt qua cái bề ngoài bặm trợn thôi là đã đủ biết đích thị là một tên giang hồ đâm thuê chém mướn thứ thiệt, và lại còn dám đụng chạm trêu ngươi cả cái gã Chu Gi-oh thậm chí còn toát ra cái sát khí đáng sợ kinh hoàng gấp vạn lần kia nữa.
Chu Gi-oh từ từ rút điếu thuốc ra khỏi miệng tôi và tự mình bắt đầu phì phèo rít thuốc nhả khói. Rồi hắn cất giọng sang sảng dõng dạc tuyên bố với tất cả mọi người có mặt trong sới bạc, “Được rồi, chúng ta kết thúc ván bài giải tán dọn dẹp sòng bài ở đây thôi.”
Ngay cái khoảnh khắc hắn vừa mới thốt ra cái câu chốt hạ giải tán ấy, một cơn buồn tiểu vệ sinh ập đến dâng lên dữ dội cồn cào trong bụng tôi. Vừa mới nãy tôi đã trót dại nốc ực ực cạn sạch một mạch cả chai nước tăng lực Bacchus, một lon cà phê, và một chai nước suối to đùng, thế nên cái việc bàng quang biểu tình đòi xả lũ cũng là một chuyện hết sức hiển nhiên dễ hiểu thôi. Tôi nhẩm tính tự nhủ trong bụng rằng tốt nhất là nên tranh thủ tạt qua giải quyết nỗi buồn trong nhà vệ sinh trước khi ván bài chính thức khép lại giải tán. Khẽ nhổm nhấc cái mông lên khỏi mặt ghế một chút xíu, tôi ghé sát miệng thầm thì rỉ tai vào tai Chu Gi-oh, “Cháu xin phép chạy ù vào trong nhà vệ sinh giải quyết chút việc cá nhân rồi sẽ ra ngay ạ. Cháu đang mót buồn vệ sinh quá…”
Thế nhưng Chu Gi-oh chỉ lạnh lùng liếc xéo đưa mắt liếc xéo tôi một cái đầy ẩn ý mà tuyệt nhiên đéo thèm hé răng mở miệng đáp lại lấy nửa lời. Một lát sau, hắn thậm chí còn nhíu mày nheo mắt lại săm soi dò xét. Phải chăng hắn đang ngầm đưa ra mệnh lệnh cấm tiệt tôi không được đi? Liệu tôi có nên ngoan ngoãn mở miệng xin phép đợi đến lúc ván bài thực sự kết thúc giải tán rồi mới đi không nhỉ? Trong lúc tôi đang mải mê vắt óc suy nghĩ đắn đo cân nhắc thiệt hơn, thì tôi mới bàng hoàng sực nhớ ra cái sai lầm tai hại ngu ngốc chết người của mình.
“….”
Tôi tự rủa xả bản thân mình đúng là một thằng đại ngốc đần độn. Cái lần trước tôi cũng đã từng dùng cái bài ca lý do xin phép đi nhà vệ sinh rồi nhân cơ hội đó bỏ trốn chuồn êm mất dạng, gây ra rước lấy cả một mớ bòng bong rắc rối phiền toái kinh hoàng tồi tệ. Chẳng trách sao Chu Gi-oh lại không mảy may tỏ ra mặn mà sẵn sàng gật đầu đồng ý cấp phép ngay tắp lự. Có cái lý do chính đáng đéo nào để hắn phải đặt niềm tin mù quáng vào tôi và để cho tôi đi cơ chứ?
Tôi buộc phải tìm cách xoay chuyển tình thế cứu vãn sửa chữa cái sai lầm ngu ngốc này trước khi mọi chuyện trở nên gượng gạo khó xử tồi tệ hơn nữa. Cái việc cố tình gượng ép nở một nụ cười nhăn nhở vào lúc này rất có thể sẽ bị đánh giá hiểu lầm là một hành động lấp liếm coi nhẹ hời hợt xem nhẹ vấn đề, thế nên tôi quyết định hạ quyết tâm sẽ sử dụng chiến thuật chân thành lấy sự kiên định chân thành ra để thuyết phục hắn. Ánh mắt kiên định vững vàng, tông giọng nghiêm túc rành rọt. Nói một cách dễ hiểu hơn, thì đó chính là cái sở trường chuyên môn ngón nghề diễn xuất đỉnh cao mà cái thằng Woo Min-jo này luôn tự hào am hiểu giỏi giang nhất.
Với một quyết tâm sắt đá kiên định không lay chuyển, tôi chồm người ép sát khuôn mặt mình sát rạt vào sát tai Chu Gi-oh. Nhấn nhá nhả chữ rành rọt từng từ một một cách vô cùng rõ ràng dứt khoát, tôi gằn giọng thì thầm, “Chú cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ đi, thưa chú. Cháu sẽ tuyệt đối không bao giờ dại dột bỏ trốn chạy trốn thêm một lần nào nữa đâu. Cháu xin lấy danh dự ra thề đảm bảo đấy ạ.”
“….”
“Xin chú hãy đặt trọn niềm tin vào cháu và cứ việc mở to mắt ra mà chờ xem những hành động thể hiện của cháu đi.”
Nghe cái điệu bộ tự tin ngút trời ấy có vẻ hơi bị kiêu ngạo tự phụ tự phụ ngông cuồng thì phải. Thế nhưng mà chính cái sự tự tin tự tin đong đầy tràn trề ấy mới là thứ vũ khí lợi hại giúp tôi có thể buông ra thốt ra được những lời lẽ đanh thép mạnh miệng đến thế. Hãy thử nhìn vào cái biểu cảm trên khuôn mặt hắn lúc này mà xem, hắn đang nhếch mép cười khẩy giễu cợt một cách đầy bất lực hệt như thể hắn đéo còn một sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải bó tay đầu hàng đầu hàng chịu thua trước cái sự ngoan cố bướng bỉnh của tôi vậy.
Chu Gi-oh, thậm chí còn đéo thèm liếc mắt đoái hoài ngó ngàng đến những quân bài vừa mới được chia phát đến tay mình, chỉ lẳng lặng gật gù cái đầu trong lúc thong thả gom gọn thu vén chúng lại. Khuôn mặt hắn lúc này đang nở rộ bừng sáng lên một nụ cười rạng rỡ đắc ý vô cùng mãn nguyện. Thẳng tay dụi tắt ngấm dụi tắt điếu thuốc lá đang hút dở dang vào gạt tàn, hắn hất hàm ra hiệu bằng tay cho phép tôi được đi.
Trong lúc lững thững bước ra khỏi phòng, tôi ngoái đầu nhìn lại Chu Gi-oh thêm một lần nữa, hắn đang ngồi lẩm bẩm tự mình lắc đầu một mình. Cái điệu bộ của hắn dường như đang ngầm muốn nói, Rốt cuộc thì cái thằng ranh con này nó là cái thể loại người quái quỷ gì thế này?
Tôi cũng chẳng biết rõ là do Chu Gi-oh đã ngầm ra hiệu ngăn cản chặn đứng gã lại hay sao, nhưng lần này Jang-bae đã không lầm lỳ lững thững bám gót theo sau làm kỳ đà cản mũi tôi nữa. Sau khi đã giải quyết xong xuôi xả lũ nhẹ nhõm xong xuôi bầu tâm sự, rửa ráy tay chân sạch sẽ tươm tất, và cất bước lững thững bước ra ngoài dãy hành lang vắng vẻ, tôi lại được tận hưởng trọn vẹn cái cảm giác tự do tự tại một mình.
Nếu như tôi mà lật lọng tráo trở nuốt lời phá vỡ lời thề hứa hẹn và cắm cổ bỏ trốn chạy trốn một lần nữa thì mọi chuyện sẽ đi về đâu nhỉ? Cái hậu quả tồi tệ kinh hoàng gì sẽ giáng xuống ập xuống đầu tôi đây? Thật là một cái suy nghĩ vẩn vơ điên rồ điên khùng vô bổ nhảm nhí quá đi mất.
Trên đường lững thững thong thả thả bộ quay trở lại phòng, tôi tự trấn an vỗ về xoa dịu bản thân mình. Thì đã làm sao nếu như cái lỗ đít của tôi bị hắn thô bạo lôi ra đụ đẽo cho một trận tơi bời hoa lá cơ chứ? Chắc chắn là nó sẽ đau đớn xót xa đau điếng hệt như bị dao cứa xé rách thịt vậy, thế nhưng dẫu sao thì cái viễn cảnh đó bét ra vẫn còn dễ thở tốt đẹp sáng sủa hơn gấp vạn lần so với cái việc bị chặt đứt lìa cưa đứt cả hai chân hoặc là bị băm vằm chém giết chết thảm chết tức tưởi chết đứt.
Có vẻ như ván bài cá cược đỏ đen đã chính thức ngã ngũ kết thúc giải tán trong cái khoảng thời gian tôi đang lúi húi trốn trong nhà vệ sinh thì phải. Chu Gi-oh đang ngồi quay mặt ngoảnh mặt hướng thẳng về phía cánh cửa ra vào, kiên nhẫn ngồi chôn chân chờ đợi. Vừa mới nhìn thấy bóng dáng tôi lấp ló bước vào, hắn đã lập tức nở một nụ cười toe toét ngoác đến tận mang tai rạng rỡ. Với một cái ánh mắt si tình say đắm ngập tràn yêu thương đắm đuối đến mức mù quáng, hắn bật dậy như lò xo đứng phắt dậy khỏi ghế, sải bước chạy ào tiến đến lao về phía tôi, và thô bạo kéo giật lôi tuột tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc ôm trọn vào lòng, hoàn toàn ngó lơ phớt lờ mặc kệ cho sự hiện diện soi mói dòm ngó của những con người đang có mặt ở đó xung quanh.
0 Bình luận