Chương 32
bởi Chung SeikerCái từ “thế thì” ấy giờ đây nghe cứ như một thứ bùa chú ma thuật ám ảnh. Ngay khoảnh khắc âm thanh ấy lọt vào tai, nó đã cưỡng chế ép buộc tôi phải nhanh chóng mở miệng thốt ra một lời nào đó hay làm một hành động gì đó để xoa dịu đi cơn cuồng nộ đang trực trờ bùng nổ của Chu Gi-oh. Trong khi đôi mắt đang đằng đằng sát khí của hắn chớp mở một cách chậm rãi nặng nề, những lời lẽ bào chữa bắt đầu lắp bắp vấp váp trào ra khỏi miệng tôi.
“…Bởi vì cháu thích như thế ạ.”
Ngày hôm nay tôi mới cay đắng nhận ra một sự thật rằng bản thân mình cũng là một thằng điên khùng mất trí chẳng kém cạnh gì hắn. Tôi thực sự không biết liệu có phải là do mới tiếp xúc va chạm ở gần gũi cái gã đàn ông này được vài ba ngày mà tôi đã xui xẻo lây nhiễm, nhiễm phải những cái thói hư tật xấu điên rồ của hắn hay không nữa. Cái câu nói cửa miệng quen thuộc “gieo nhân nào gặt quả nấy, tự mình chuốc lấy nghiệp vào thân” chắc chắn là được đúc kết sáng tạo ra để dành riêng cho những kẻ có số phận mạt rệp như tôi, trong đúng cái tình cảnh trớ trêu éo le này đây. Biết đâu đấy, đúng như những gì Chu Gi-oh đã từng nói, sứ mệnh của tôi khi được sinh ra trên cõi đời này là để đi quyến rũ mê hoặc cái gã đàn ông này…
“…Bởi vì cháu thích cảm giác đó, thưa chú.”
Ngước mắt lên nhìn khuôn mặt Chu Gi-oh, cái biểu cảm của hắn đã thay đổi lật lọng xoành xoạch chỉ trong một cái chớp mắt, tôi thầm tự nhủ với bản thân mình, Thôi được rồi, Min-jo à. Tại sao mày không ngoan ngoãn học cách chấp nhận buông xuôi cái số phận hẩm hiu này cho nhẹ nhõm đi? Nếu như cái việc cố sức xua đuổi đẩy lùi hắn ra xa hay tìm cách cắm cổ chạy trốn có thể mang lại cho mày những thứ mày hằng mong muốn khao khát, thì cục diện mọi chuyện đã hoàn toàn khác đi rồi. Thế nhưng đằng nào thì mày cũng mang cái kiếp con sâu cái kiến, sớm muộn gì cũng sẽ phải lăn lộn chìm đắm ngụp lặn dưới cái đáy bùn lầy nhơ nhớp thôi, vậy thì cớ sao mày lại phải tỏ ra thanh cao giữ giá, coi trọng cái cơ thể rẻ rúng của mình như một món bảo vật vô giá cơ chứ? Mày nên cảm thấy biết ơn vì kẻ đó là Chu Gi-oh, một gã tình si Romeo thực thụ, một kẻ thực lòng thực dạ nảy sinh tình cảm yêu thích mày, chứ không phải là cái gã đê tiện Kang Mun-su. Dẫu cho cái sự chấp nhận đó đồng nghĩa với việc mày sẽ phải chết gục với cái thứ đó của hắn vẫn đang nhét ngập trong miệng mày đi chăng nữa.
“Cháu xin lỗi chú ạ.”
Tôi dùng tay quệt vội đi những giọt nước mắt tèm lem rồi nhìn thẳng sâu vào đôi mắt của Chu Gi-oh. Tôi từ từ vươn tay xuống phía dưới rồi mạnh dạn nắm trọn lấy cái thứ đang căng cứng sưng tấy của hắn. Nở một nụ cười gượng gạo méo xệch hướng về phía hắn, Chu Gi-oh giật thót mình khẽ rên lên một tiếng nghẹn ngào, tôi cất giọng thanh minh, “Vốn dĩ từ trước đến nay, ưm, cháu vẫn luôn là một đứa mau nước mắt hay khóc nhè như thế đấy ạ….”
Trơ trẽn buông ra một lời nói dối trắng trợn không ngượng miệng, tôi dùng lòng bàn tay bao bọc ôm trọn lấy cái phần đầu khấc đang rỉ nước dính dấp rồi bắt đầu nhẹ nhàng mơn trớn vuốt ve cọ xát.
“Nếu như chú chịu khó nâng niu đối xử nhẹ nhàng nương tay với cháu hơn một chút xíu nữa, cháu nghĩ là mình sẽ không rơi nước mắt thêm lần nào nữa đâu… đúng y như những gì chú đã răn dạy đấy ạ, thưa chú….”
Có lẽ là do tôi may mắn được thừa hưởng cái gen di truyền ăn nói khéo léo từ mẹ mình chăng, những lời lẽ đường mật đường chóp ấy cứ thế tuôn trào mượt mà trơn tru ra khỏi miệng tôi cứ như thể tôi đã được trải qua một trường lớp đào tạo bài bản chuyên nghiệp vậy. Nếu như tôi mà dấn thân dẹp bỏ liêm sỉ đi làm trai bao ở mấy cái quán bar phục vụ khách nữ, chắc chắn tôi sẽ dễ dàng vươn lên leo lên vị trí đào kép đứng đầu kiếm được nhiều tiền nhất cho mà xem. Trong thoáng chốc, một cảm giác nuối tiếc kỳ lạ xẹt qua tâm trí vì đã phát hiện ra cái tài năng thiên bẩm xuất chúng này muộn màng đến như vậy.
Khi tôi càng siết chặt lực tay nắm, nhấn mạnh những đầu ngón tay vào phần đỉnh đầu rồi bắt đầu tuốt lên tuốt xuống nhịp nhàng, khuôn mặt của Chu Gi-oh bắt đầu vặn vẹo biến dạng đi. Không phải là vì cơn giận dữ thịnh nộ, mà là vì một sự hưng phấn kích thích khoái cảm tột độ đang làm nổ tung tâm trí hắn. Cắn chặt hai hàm răng vào nhau kêu trèo trẹo, hắn vươn tay ra tóm chặt lấy sau gáy tôi. Dùng sức kéo giật khuôn mặt tôi áp sát rạt vào cái khuôn mặt đang giật giật liên hồi đê mê sung sướng của hắn, hắn bật ra một tiếng cười giễu cợt rỗng tuếch rồi khàn giọng lầm bầm, “Cái đứa điên khùng khốn nạn này… mày đã đi học lỏm được cái ngón nghề điêu luyện này ở đâu ra mà có thể làm cho tao phải phát điên đảo lộn đến mức này hả?”
Với vầng trán của hai đứa đang chạm sát tì chặt vào nhau, hắn phả ra những luồng hơi thở hổn hển nóng hổi bỏng rát rồi gằn giọng hỏi, “Cái đứa này, rốt cuộc mày có bình thường không thế hả? Mày đã hoàn toàn mất trí phát rồ rồi, có đúng không hả?”
“Ha, vâng ạ.”
“Mau trả lời tao đi, cái đứa điên khùng này.”
Cứ mỗi một nhịp tay tôi tuốt lên tuốt xuống con cặc của hắn, chóp mũi của hai đứa lại sượt qua nhau cọ xát ở một góc nghiêng, đôi môi của hai đứa khẽ sượt qua nhau lướt qua nhau nhưng lại chẳng bao giờ thực sự chạm hẳn vào nhau. Thi thoảng, chúng có vô tình chạm khẽ vào nhau trong một khoảnh khắc chớp nhoáng rồi lại nhanh chóng tách rời ra. Mỗi khi cái sự đụng chạm trêu ngươi ấy xảy ra, Chu Gi-oh lại thở dốc hổn hển một cách tuyệt vọng khát khao, “Ha, rốt cuộc thì mày đã điên cuồng đến cái mức độ nào rồi hả? Mày thực sự đang làm cái chuyện này là vì tao thôi đấy sao?” rồi hắn thè chiếc lưỡi rớt dãi ra liếm láp.
Tôi thậm chí còn không còn tâm trí đâu để mà bận tâm suy nghĩ đến sự ghê tởm lợm giọng nữa. Tôi chỉ coi cái thứ đó như là của chính bản thân mình rồi hì hục nhắm mắt nhắm mũi sục cho nó. Cố gắng duy trì một tư duy tích cực lạc quan trong hoàn cảnh này chắc chắn cũng chẳng mang lại tổn hại thiệt thòi gì cho bản thân mình đâu.
Bàn tay của hắn đang ghì chặt giữ rịt lấy gáy tôi tỏa ra một sức nóng hầm hập hệt như một quả cầu lửa rực cháy. Cái bàn tay đang trườn bò luồn lách ve vuốt vòng eo tôi cũng mang một nhiệt lượng nóng bỏng rực rỡ chẳng kém cạnh gì. Cặp đùi to lớn vạm vỡ như hai cột đình mà tôi đang ngồi chễm chệ lên trên bắt đầu giật nảy nhấp nhô lên xuống liên hồi. Càng siết chặt lực tay bóp nghẹt gáy tôi hơn nữa, hắn dùng bàn tay còn lại ra sức vuốt ve mơn trớn xoa nắn tấm lưng trần của tôi, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ khò khè sung sướng.
“Min-jo à. Tao đang nói thật lòng là tao rất thích mày đấy, ha. Mày đừng có suy diễn hoang tưởng cho rằng cái chuyện này là một thứ gì đó dơ bẩn nhơ nhuốc nhé. Đã hiểu chưa hả?”
“Vâng ạ.”
“Tao đang nói thật lòng đấy, ha, thề có trời đất chứng giám, tao nhất định sẽ đối xử nâng niu thật tốt với mày. Từ nay cấm mày không được rơi nước mắt nữa đấy nhé.”
Cảm thấy cắn rứt lương tâm tội lỗi vì đã trót nổi trận lôi đình trút giận lên đầu tôi ban nãy, hắn bắt đầu tuôn trào ra một tràng giang đại hải những lời lẽ hứa hẹn thề non hẹn biển mà thực chất hắn cũng chẳng cần thiết phải nói ra làm gì.
“Có thể mày không biết đâu, nhưng mà, ưm. Tao đéo phải là cái thể loại bạ đâu đụ đấy bạ cái lỗ nào cũng nhét bừa vào đâu, tao càng đéo phải là cái loại người có đủ sự kiên nhẫn để có thể cắn răng kìm nén nhẫn nhịn dục vọng của bản thân đến mức độ này đâu. Nếu như tao mà đang thốt ra nửa lời dối trá điêu ngoa, thì cứ việc lấy dao thiến phăng hai hòn dái của tao đi cho rảnh nợ.”
“Ha, vâng ạ.”
Nhịp nhàng phối hợp ăn ý nhịp nhàng với những nhịp tuốt tay của tôi, hắn bắt đầu ưỡn hông đẩy hông nhấp nhô về phía trước, thở dốc phì phò hệt như một con thú đói khát lâu ngày chưa được ăn mồi. Bản thân tôi thì hoàn toàn chẳng cảm thấy một chút xíu sự kích thích hưng phấn nào, nhưng cánh tay của tôi đã bắt đầu biểu tình mỏi nhừ rã rời, và những tiếng rên rỉ mệt nhọc cũng bất giác vô thức bật ra khỏi miệng tôi. Có lẽ chính nhờ vào những tiếng rên rỉ chân thực ấy, mà Chu Gi-oh đã hoàn toàn tin sái cổ tin tưởng mù quáng vào cái lời bào chữa “bởi vì cháu thích như thế” của tôi.
“Tao xin mày đấy đừng có khóc lóc nữa, tao đang khẩn thiết cầu xin mày đấy, ha, tao đang thực sự van nài mày đấy. Cứ mỗi lần nhìn thấy nước mắt mày rơi là ruột gan tao lại quặn thắt lộn phèo đau đớn khó chịu như bị ai cào xé vậy.”
“Vâng ạ, hức, vâng ạ.”
Cái việc phải nai lưng ra sục cho một cái thứ khổng lồ quá khổ trong một cái không gian chật hẹp bí bách thế này quả thực đéo khác gì một cực hình tra tấn dã man. Đây rốt cuộc là cái thể loại lao động khổ sai bóc lột sức người gì thế này? Nếu như tôi mà biết trước được cái viễn cảnh phải làm việc chân tay cực nhọc thế này, thì tôi đã chăm chỉ tự sục cho bản thân mình nhiều hơn để rèn luyện tăng cường sức bền thể lực rồi.
Bàn tay và cánh tay của tôi lúc này đã gần như bị vắt kiệt sức lực rã rời tê dại. Và cái lượng chất dịch dính dấp mà hắn đang rỉ ra—nó trơn tuột nhầy nhụa mượt mà hệt như một loại dầu nhớt thượng hạng, loại tốt nhất trên thế giới này vậy. Nếu như sau này tôi có thực sự phải làm chuyện đó với cái gã này, thì chắc chắn tôi sẽ tiết kiệm được một khoản tiền kha khá mua gel bôi trơn. Ấy thế mà, Chu Gi-oh dường như vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn hài lòng, hắn lại tiếp tục ban ra một cái mệnh lệnh điên rồ mất trí khác.
“Nhổ nước bọt bôi trơn cho nó đi.”
“Dạ, sao cơ ạ?”
“Nhổ nước bọt vào đó rồi hẵng tiếp tục sục. Mày đang dùng sức mạnh tay quá đà rồi đấy.”
Hắn siết chặt bàn tay đang bóp gáy tôi hơn nữa, giọng điệu hối thúc giục giã ép buộc. Tôi ngoan ngoãn cúi gằm đầu xuống. Tôi cố gắng gom góp chút nước bọt ít ỏi trong miệng rồi nhổ phẹt một cái lên phần đỉnh đầu, thế nhưng khoang miệng của tôi lúc này đã khô khốc như ngói, và cái lượng nước bọt cỏn con ấy hoàn toàn chẳng thấm tháp vào đâu để có thể bôi trơn cho nó một cách tử tế. Khi tôi đang chuẩn bị lấy hơi định nhổ thêm bãi nữa, thì hắn đã nhanh chóng cúi gập đầu xuống ghé sát rạt vào khuôn mặt tôi và nhổ một bãi nước bọt to tướng nhầy nhụa. “Của tao và của mày đấy. Trộn lẫn hỗn hợp đó lại với nhau rồi tiếp tục sục đi.”
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi với một đôi mắt và đôi môi sáng quắc lên rực rỡ rồi buông lời đe dọa, “Lần tới, tao sẽ nhổ thẳng nước bọt vào trong cái lỗ của mày luôn đấy.”
Nếu như tôi là một tín đồ ngoan đạo thường xuyên đi lễ nhà thờ, lên chùa thắp nhang, hay là một con chiên sùng đạo có niềm tin mãnh liệt vào Đức Chúa Trời, thì liệu tôi có thể nào tiếp tục sống sót tồn tại trên cõi đời này với dẫu chỉ một mảnh ghép tâm hồn trong sạch tinh khiết còn sót lại hay không? Những hành động bẩn thỉu đồi bại của hắn tởm lợm đáng ghê tởm đến mức, tôi thậm chí còn bị dằn vặt bởi những suy nghĩ báng bổ thần linh như thế đấy.
Gạt phăng dẹp bỏ sang một bên cái khao khát cháy bỏng muốn gào thét tuyệt vọng kêu gọi sự cứu rỗi từ Đức Chúa Trời hay Đức Phật từ bi, tôi nắm chặt lấy cái củ khoai khổng lồ ấy, giờ đây đã trở nên trơn tuột nhầy nhụa nhờ vào hỗn hợp nước bọt của tôi và Chu Gi-oh, rồi bắt đầu điên cuồng tuốt lên tuốt xuống thật mạnh tay. Một tiếng rên rỉ khò khè thô ráp bật ra vỡ òa từ miệng hắn.
“Tao sắp sửa sướng đến mức muốn chết đi sống lại rồi đây này. Đây là lần đầu tiên trong cái cuộc đời khốn nạn này của tao, ưm, tao mới được trải nghiệm cái cảm giác hưng phấn kích thích tột độ đến mức này đấy, Min-jo à. Mày có biết điều đó không hả?”
“A, vâng ạ.”
“Mày có biết không hả? Địt mẹ, ha, mày có biết không?”
“Vâng ạ, cháu biết rồi ạ. Ưm. A.”
Nhận thấy lực tay của tôi đang có dấu hiệu yếu dần đuối sức đi, Chu Gi-oh lập tức giật phắt lấy lại cái thứ đó của hắn. “Mở to mắt ra mà nhìn này. Để tao tự mình giải quyết cho.”
Ép chặt vầng trán nóng hổi của hắn dán sát vào trán tôi, hắn điên cuồng tự sục với một tốc độ bàn thờ và lực đạo mạnh bạo đến mức thứ chất lỏng dính dấp đó văng vãi bắn tung tóe vung vãi khắp mọi nơi. Vừa thở dốc hổn hển dồn dập, hắn vừa ra lệnh, “Mau nhét những cái ngón tay vừa mới vuốt ve chạm vào nó của mày vào trong miệng rồi bú mút cho thật sạch sẽ đi.”
Rốt cuộc thì ở kiếp trước tôi đã trót lỡ gây ra cái tội tày đình nghiệp chướng nặng nề quái quỷ gì để đến kiếp này phải xui xẻo chạm trán đụng độ với cái tên biến thái tởm lợm khốn nạn này cơ chứ? Chắc chắn đó phải là một cái tội lỗi kinh thiên động địa, tày trời lắm đây. Tỷ như cái tội bán nước cầu vinh hay là tội giết người cướp của hàng loạt chẳng hạn.
“Làm nhanh lên trước khi tao bắn tinh. Chết tiệt thật, cái đống đó nó đang dần khô lại trên mấy ngón tay mày rồi kìa!”
Tôi đành phải ngoan ngoãn ngoan hiền làm theo y như lời hắn sai bảo. Tôi nhét lọt thỏm ngón trỏ, lúc này đang bị bao bọc nhầy nhụa bởi thứ chất lỏng sền sệt, mặn chát, mang mùi tanh tưởi ngai ngái hòa quyện lẫn lộn cùng với nước bọt, vào trong khoang miệng và bắt đầu mút mát thật mạnh. Tôi dùng răng cắn chặt lấy ngón tay để kìm nén dằn xuống cơn buồn nôn trực trào muốn ọe mửa ra. Sau khi chỉ mới kịp mút lấy một hơi, tôi đã vội vàng định rút ngón tay ra, nhưng Chu Gi-oh liền lắc đầu nguầy nguậy phản đối.
“Cấm mày không được dừng lại, cứ ngậm chặt nó ở trong miệng đi, tiếp tục bú mút đi. Giống hệt như cái cách mày đang bú mút một con cặc thực sự ấy, thụt ra thụt vào nhịp nhàng vào!”
“Ha, vâng ạ.”
Tôi đành phải ngoan ngoãn nhét ngón tay trở lại vào trong miệng và dùng chiếc lưỡi dẻo dai của mình để mút mát liếm láp nó, không ngừng trượt đẩy ngón tay ra vào. Tôi thực sự không tài nào phân biệt nổi khuôn mặt mình lúc này đang nóng bừng bừng lên là vì sự xấu hổ ngượng ngùng, vì sự nhục nhã ê chề tột cùng, hay là vì sự lúng túng bối rối nữa. Tôi chỉ biết biến mình thành một cỗ máy vô tri ngoan ngoãn răm rắp làm theo mọi mệnh lệnh được giao.
Chu Gi-oh thè chiếc lưỡi dài của hắn ra và bắt đầu liếm láp dọn dẹp sạch sẽ những ngón tay còn lại của tôi ngay trước mũi hắn. Chiếc lưỡi nóng hổi, ẩm ướt trơn tuột của hắn cứ thế luồn lách trườn bò vào giữa các kẽ ngón tay, chuyển động thoăn thoắt một cách điên cuồng chóng mặt. Cái cảm giác nhầy nhụa này hệt như đang bị một con chó khổng lồ xun xoe liếm láp vậy. Hắn say sưa chơi đùa liếm láp như thế một hồi lâu, rồi từ từ trượt môi di chuyển lên trên và bắt đầu liếm mút đôi môi của tôi trong lúc tôi vẫn đang phải hì hục bú mút ngón tay của chính mình.
Dẫu cho tôi có cố gắng vắt óc tự thuyết phục bản thân mình mở lòng chấp nhận cái thực tại phũ phàng này đến mức nào đi chăng nữa, thì những chuỗi hành động đồi bại này quả thực là đã đi quá sức chịu đựng giới hạn của một con người rồi. Đối với một thằng nhóc trai tân vắt mũi chưa sạch thậm chí còn chưa từng có cơ hội nếm mùi đời làm chuyện ấy với phụ nữ bao giờ, việc phải chịu đựng sự đeo bám quấy rối dính chặt lấy từ một gã đàn ông sành sỏi kinh nghiệm chắc hẳn đã từng chinh chiến làm chuyện đó hàng ngàn hàng vạn lần với đủ thể loại người—đây quả thực là một sự ghép đôi chênh lệch khập khiễng đến mức kệch cỡm lố bịch đéo thể nào chấp nhận nổi.
Chu Gi-oh, lúc này đang điên cuồng tham lam mút mát ngón tay giữa của tôi, bất thình lình dùng răng cắn nhẹ một cái vào nó rồi thở dốc hổn hển.
“Nếu như cái khe hở này mà là cái lỗ lồn của mày, ha, thì chắc chắn tao đã cắn xé ngấu nghiến và nuốt trọn lấy nó vào bụng từ đời thuở nào rồi.”
Chạm phải ánh mắt đang trừng trừng rực lửa của hắn, tôi chỉ muốn quỳ gối túm lấy ống quần của hắn mà gào khóc van nài, Chú có thể rộng lượng làm ơn để cho cháu được khóc có được không ạ? Cháu rơi nước mắt đéo phải là vì cháu căm ghét chán ghét chú đâu, chỉ xin chú làm phước hãy để cho cháu được tự do giải tỏa tuôn trào những giọt nước mắt này thôi, cháu xin nguyện cắn rơm cắn cỏ quỳ lạy chú đấy. Thế nhưng vì thừa biết tỏng rằng cái hành động ủy mị đó chắc chắn sẽ chọc tức khiến hắn nổi trận lôi đình điên tiết lên, nên tôi đành phải cắn răng nuốt nước mắt vào trong tuyệt vọng che giấu những cảm xúc yếu đuối ấy, để cho Chu Gi-oh hoàn toàn mù tịt đéo hề hay biết gì về sự giằng xé nội tâm của tôi.
Vừa nhai ngấu nghiến nhai nhá ngón tay giữa của tôi, đôi môi hắn vừa từ từ trượt dần lên phía trên và dừng lại ở môi dưới của tôi. Hắn bắt đầu luồn lách thọc sâu chiếc lưỡi ướt át của mình vào cái khoảng trống khe hở của đôi môi đang hé mở của tôi, điên cuồng liếm láp cào xát vào lớp niêm mạc nhạy cảm bên trong và tiếp tục phun ra tuôn ra những lời lẽ dơ bẩn tục tĩu tởm lợm.
“Liệu cái lỗ đó của mày nó có mở toác rộng hoác ra dễ dàng như thế này không nhỉ? Giống hệt như đôi môi xinh xắn của mày hiện tại này, đúng không hả?”
“Ha, vâng ạ.”
“Nếu như lát nữa tao mà đâm ngập lưỡi tao vào trong cái lỗ đó, tao thề sẽ nhai nhá cắn xé nó cho đến khi nó rách bươm tơi tả ra mới thôi. Đã rõ chưa hả?”
“Vâng ạ….”
Mặc dù cách phát âm nhả chữ của hắn có phần hơi bị nhịu giọng lè nhè khó nghe vì hắn đang mải mê thè lưỡi ra ngoài thọc ngoáy, nhưng cái hàm ý đe dọa dâm ô tục tĩu truyền tải trong đó thì tuyệt đối không một ai có thể nghe nhầm hiểu sai đi đâu được.
0 Bình luận