Bạn không có cảnh báo nào.

    Con dã thú ấy lao đến sầm sập sầm sập và kéo giật lôi tuột tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc nghiền nát. Cái mùi hương nam tính đặc trưng của Chu Gi-oh bủa vây bao trùm bủa vây lấy toàn bộ cơ thể tôi. Tôi cứ ngỡ là toàn bộ hệ thống xương cốt của mình sắp sửa gãy vụn vỡ vụn vỡ vụn ra thành từng mảnh đến nơi rồi.
    Hắn cứ ôm riết giữ rịt lấy tôi trong cái tư thế nghẹt thở đó suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng rất lâu, rồi khẽ rên lên một tiếng rên rỉ trầm đục trong cuống họng và mới chịu nới lỏng vòng tay lùi lại một bước. Cái phần nửa thân dưới của hắn đang cương cứng như đá ép chặt tì sát mạnh bạo vào người tôi. Nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ ngoác đến tận mang tai, hắn cúi gằm mặt xuống nhìn tôi.
    “Có nhớ tao không hả, hay là đéo thèm nhớ?”
    “Dạ dĩ nhiên là có rồi… Cháu nhớ chú lắm…”
    “Nhớ nhiều đến cái mức độ nào hả?”
    “…Nhiều lắm ạ.”
    Hai chúng tôi mới chỉ xa cách vắng bóng nhau có vỏn vẹn chừng bốn tiếng đồng hồ ngắn ngủi thôi, chứ có phải là bốn mươi năm ròng rã dài đằng đẵng đéo đâu cơ chứ. Ấy thế mà ánh mắt của hắn lúc này lại rực lửa mãnh liệt sâu thẳm đến mức nghẹt thở. Cái gã đàn ông vốn dĩ luôn mang cái vẻ ngoài bặm trợn thô lỗ cộc cằn ấy giờ đây dường như đã lột xác lột xác hoàn toàn thay đổi chóng mặt khi đứng sừng sững trước mặt tôi. Thế nhưng tôi cũng đéo thể nào buông lời khẳng định rằng cái sự thay đổi lột xác đó là một điều gì đó quá đỗi xa lạ lạ lẫm, bởi vì dẫu sao thì cái khoảng thời gian tôi quen biết tiếp xúc với hắn cũng chỉ mới là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi chớp nhoáng thôi mà. Biết đâu đấy đây mới chính là cái bản chất thực sự của con người hắn thì sao.
    Cố tình dùng sức ép sát tì chặt cái phần thân dưới của mình vào người tôi hơn nữa, hắn cất giọng đòi hỏi, “Thế thì mày cũng phải dang rộng vòng tay ra ôm đáp trả lại tao chứ.”
    “Cái màn dạo đầu chào hỏi mà tao đã dặn dò rành rọt bảo mày phải thực hành làm vào mỗi buổi sáng tinh mơ mỗi sáng tinh mơ ấy, bây giờ mày có thể lập tức thực hành làm luôn và ngay được không hả?”
    “N-Ngay tại cái chốn thanh thiên bạch nhật này sao ạ?”
    “Hay là mày muốn kéo nhau lên phòng khách sạn làm cho thoải mái? Thế nhưng mà lên đó rồi thì kiểu đéo gì cũng phải lột sạch sành sanh lột đồ ra, và cái chuyện đó thì đéo ổn một chút nào trong cái hoàn cảnh hiện tại, đúng không hả?”
    “Dạ không đâu ạ, ý cháu đéo phải là như thế…”
    Một cặp vợ chồng người ngoại quốc cặp đôi ngoại quốc, trông có vẻ như là khách du lịch lưu trú, và hai gã đàn ông trạc độ tuổi ngũ tuần diện âu phục suit chỉnh tề, rất có thể là đang đi công tác công tác công chuyện, vừa mới lững thững đi ngang qua chỗ chúng tôi đứng. Ở tít đằng xa kia, Jang-bae và Doo-jiki vẫn đang đứng túc trực chôn chân dán mắt theo dõi mọi động tĩnh, và có lác đác vài ba chiếc xe ô tô đang lùi chuồng đánh lái tiến vào bãi đỗ xe bãi đậu xe. Cốt chỉ để lẩn tránh né tránh những ánh mắt tò mò tọc mạch săm soi của bọn họ, tôi vội vã rúc đầu vùi gục trán mình vào vòm ngực vạm vỡ của Chu Gi-oh, cúi gằm mặt xuống thấp nhất có thể. Hai bàn tay túm chặt lấy vạt áo khoác vạt áo khoác vẫn còn đang mở phanh phanh ngực chưa cài khuy của hắn, tôi lí nhí lầm bầm lên tiếng với một cái thái độ gần như là bất lực cam chịu buông xuôi, “Liệu hai chúng ta có thể chui tọt vào trong xe để làm cái chuyện đó được không ạ…? Một cách vô cùng kín đáo lặng lẽ, chỉ có riêng tư hai đứa chúng ta thôi ấy…”
    Một giọng nói đầy hưng phấn phấn khích kích động lập tức vang lên đáp lời ngay tắp lự. “Đéo thành vấn đề! Tao cũng cực kỳ khoái cái sự riêng tư tĩnh mịch kín đáo tĩnh mịch đấy, thích đến phát điên phát rồ lên được ấy chứ!”
    Cổ tay tôi bị hắn tóm gọn nắm chặt lấy, và tôi gần như bị hắn dùng sức kéo xềnh xệch lôi tuột lôi xềnh xệch về phía chiếc xe. Doo-jiki đã nhanh tay lẹ mắt túc trực mở toang cánh cửa xe ra hệt như thể gã ta đã ngóng cổ chờ đợi cái khoảnh khắc đó từ lâu lắm rồi, và cả cơ thể tôi bị hắn thô bạo xô đẩy đẩy thốc tống khứ vào bên trong. Dẫu cho đây là một chiếc xe sedan hạng sang có kích thước khá là bề thế rộng rãi đồ sộ, thế nhưng nó vẫn bị rung lắc chao đảo rung lắc dữ dội bần bật khi Chu Gi-oh lách cái thân hình khổng lồ của mình chui tọt chui vào trong. Ngay lúc Jang-bae đang lật đật rục rịch chuẩn bị mở cửa bước lên ghế lái, Chu Gi-oh đã lớn giọng gầm lên quát tháo oang oang, “Năm phút đồng hồ nữa hẵng vác xác bước lên xe!”
    Trong lúc tôi đang lóng ngóng chật vật cố gắng ngồi thẳng lưng lên ngay ngắn sau khi bị hắn thô bạo ném phịch quăng quật ném phịch vào xe hệt như một quả bóng lăn lóc quả bóng bị ném vào gôn, tôi chợt nghe thấy tiếng lạch cạch tháo khóa thắt lưng lạch cạch vang lên. Hắn vừa mới há miệng ra bảo là sẽ chỉ thực hành làm y chang những gì đã làm vào sáng nay thôi cơ mà, thế đéo nào mà cái thằng điên rồ mất trí khốn nạn này lại đang lôi phanh con cặc lôi phanh cái thứ đó của mình ra thế này!
    “Ch-Chú ơi, thưa chú…?”
    “Cứ việc ngoan ngoãn ngồi chôn chân yên vị ở đó đi. Tao sẽ tự mình xử lý giải quyết tự mình giải quyết cho.”
    “À ừm… Xin chú đừng làm thế, chỉ cần…”
    “Tao đã bảo là tao sẽ tự mình xử lý giải quyết cơ mà!”
    Chu Gi-oh gầm lên rống lên oang oang một tiếng lớn đến mức tôi cứ ngỡ như cái nóc xe ô tô sắp sửa bị thổi bay tung nóc lật tung nóc văng ra ngoài đến nơi rồi, và hắn bắt đầu chồm người lao sầm sập về phía tôi. Hắn hung hăng tấn công cắn xé đôi môi tôi, điên cuồng khuấy đảo quyện chặt hai chiếc lưỡi lại với nhau quyện chặt hai chiếc lưỡi, trong khi bàn tay thì lại thoăn thoắt điên cuồng tuốt lên tuốt xuống sục mạnh cho cái thứ đó của mình. Những cái thứ âm thanh ướt át dính dấp nhầy nhụa, dâm ô tục tĩu đó hòa lẫn quyện lẫn vào nhau cùng với những tiếng mút mát chùn chụt tiếng chùn chụt mút mát phát ra từ nụ hôn điên cuồng thi nhau dội thẳng vang vọng dội thẳng vào màng nhĩ tôi.
    “Ưm…”
    Cái sự bạo liệt tấn công vồ vập tấn công dồn dập này quả thực là quá sức chịu đựng đối với tôi. Cảm giác hệt như thể chiếc lưỡi của tôi sắp sửa bị hắn thô bạo giật đứt phăng rễ đứt phăng tận gốc rễ lôi tuột ra ngoài vậy, và tôi gần như tắt thở đéo thể nào hít thở nổi. Hắn say sưa mút mát ngấu nghiến không ngừng nghỉ bú mút liên tục không chừa một giây phút nghỉ ngơi mảy may khe hở nào, cái điệu bộ hệt như thể hắn đang thèm khát muốn ăn tươi nuốt sống nuốt chửng tôi vào bụng vậy. Tôi khó nhọc vùng vẫy mãi mới có thể chật vật trốn thoát thoát ra khỏi đôi môi đang bám rịt lấy tôi hệt như hai cái giác hút giác hút bạch tuộc của hắn, miệng há hốc ra đớp từng ngụm không khí thở dốc hổn hển, thì giọng nói của hắn, giờ đây còn đứt quãng hổn hển nặng nhọc hơn cả tôi, lầm bầm cất lên, “Ưm, mẹ kiếp, rốt cuộc mày là cái thể loại con trai sức hút gì thế này, ưm.”
    Nơm nớp lo sợ đinh ninh rằng hắn sẽ lại tiếp tục lao sầm sập tới bám riết lấy tôi thêm một lần nữa, tôi vội vã vươn tay ra tóm chặt túm chặt lấy hai bả vai vạm vỡ của hắn và cúi gằm mặt xuống vùi gục đầu giấu nhẹm khuôn mặt đi. Ánh mắt tôi vô tình va phải đập ngay vào mắt cái con cặc khổng lồ vĩ đại của hắn, cái thứ đang hì hục khó nhọc cố gắng chui lọt trồi ra thoát ra khỏi cái khe khóa quần khóa kéo chật hẹp, ướt sũng nhầy nhụa nhỏ giọt dính dấp nhỏ giọt ròng ròng. Cái bàn tay đang nắm chặt siết chặt lấy nó của hắn cũng bóng nhẫy trơn tuột bóng loáng lên hệt như thể vừa mới được bôi trét nhúng ngập trong vũng dầu bôi trơn vậy. Dẫu cho cái không gian bên trong xe lúc này khá là tối tăm lờ mờ thiếu ánh sáng, thế nhưng cái bộ phận nhạy cảm đó lại lù lù hiện ra nổi bần bật sáng rực lên hệt như thể đang được một ngọn đèn pha đèn rọi spotlight chiếu rọi thẳng vào vậy.
    Hắn dùng tay vỗ vỗ nhè nhẹ gõ gõ nhè nhẹ lên cái đỉnh đầu đang cúi gằm rúc sâu của tôi.
    “Mau cọ xát cọ xát cọ xát nó vào cổ tao đi, ưm, nhanh cái đầu lên.”
    “Dạ sao cơ ạ?”
    “Mau ngoan ngoãn làm theo lời tao đi và hít hà ngửi thử cái mùi hương mùi của nó một chút xem nào. Ưm, mẹ kiếp, nhanh cái mồm lên!”
    Tôi lóng ngóng lúng túng luống cuống đéo hiểu rõ ý đồ thực sự của hắn là cái quái gì, và hắn liền dùng tay túm chặt nắm chặt lấy mái tóc của tôi. Dùng lực nâng bổng ngửa cổ nâng bổng và kéo giật nghiêng đầu tôi sang một bên, hắn thô bạo ấn chặt ép chặt khuôn mặt tôi tì sát tì sát vào cái phần dưới cằm của mình. Hắn dùng sức ép mạnh ép chặt đến mức cái sống mũi của tôi gần như bị đè bẹp dí xẹp lép tẹt dí xuống và rồi hắn bắt đầu điên cuồng cọ xát cọ xát mạnh bạo vào đó.
    “Á! Chú, rốt cuộc là chú đang giở cái trò điên khùng điên rồ gì thế hả? Ưm, tại sao cứ mỗi lần nhìn thấy cái bản mặt mày là tao lại có cảm giác như mình sắp sửa phát điên đéo thể nào sống nổi thế này, ưm.”
    Đúng vào cái khoảnh khắc chết tiệt ấy, một tiếng gõ cửa cộc cộc gõ cộc cộc bất thình lình vang lên từ phía tấm kính cửa sổ bên ghế lái cửa sổ ghế lái. Một tiếng lạch cạch tiếng lạch cạch báo hiệu cánh cửa xe vừa bị mở ra vang lên. Giật thót mình hoảng hốt kinh hãi, tôi dùng sức xô đẩy đẩy mạnh Chu Gi-oh ra, thế nhưng hắn lại lớn giọng gầm lên gào thét ra lệnh, “Năm phút đồng hồ nữa!” Cánh cửa xe lại lập tức đóng sầm đóng sập lại ngay tắp lự. Đến cái nước này rồi thì chắc chắn một trăm phần trăm là Jang-bae cũng đã lờ mờ đoán biết tỏng thấu hiểu được cái chuyện đồi bại gì đang diễn ra bên trong xe rồi. Thằng em trai Doo-jiki của gã ta cũng chắc mẩm là thừa biết tỏng hiểu rõ rành rành cái trò mèo mả gà đồng mà hai chúng tôi đang thực hành thi triển trong này. Dẫu cho bọn họ có cố tình làm mặt dày giả vờ ngó lơ phớt lờ đéo phơi bày bộc lộ ra mặt đi chăng nữa, thì liệu trong thâm tâm bọn họ có cảm thấy chướng mắt tởm lợm khinh bỉ tởm lợm kinh tởm không cơ chứ?
    “Ưm, mẹ kiếp khốn nạn!”
    Bất thình lình, Chu Gi-oh rên lên một tiếng đau đớn rên rỉ đau đớn và thô bạo kéo giật giật phăng tôi ra xa. Nhăn mặt nhíu mày cau mày lại thành một cục vô cùng khó coi, hắn trừng trừng dán mắt lườm nguýt trừng mắt nhìn tôi hằn học.
    “Tao đã rành rọt ra lệnh bảo mày cọ xát cọ xát thôi cơ mà, chứ đéo phải là xui mày cắm ngập răng cắn xé cắn rách toạc cả mảng da chết tiệt của tao ra như thế này đâu! Ưm, mẹ kiếp, nó đau đớn đau điếng người lắm đấy. Mày thèm khát thèm thuồng đói khát thịt sống thèm thịt đến cái mức độ đó cơ à?”
    “Ch-Cháu xin lỗi ạ.”
    Chắc mẩm là trong lúc đầu óc đang hoang mang hoảng loạn phân tâm vì mải mê suy nghĩ nghĩ ngợi lo lắng về sự dòm ngó của Jang-bae và Doo-jiki, tôi đã lỡ cắm ngập răng cắn nhầm vào cổ hắn rồi. Đưa mắt kiểm tra săm soi rà soát lại cái vùng da dưới cằm của hắn, tôi bàng hoàng phát hiện ra những giọt máu đỏ tươi rơm rớm đang rỉ ra ứa ra rơm rớm trên da. Giật thót mình hoảng hốt hoảng hốt, bàn tay tôi tự động phản xạ vươn ra chạm vào chạm khẽ vào đó.
    Tôi dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau chùi chùi đi những giọt máu rỉ ra vết máu đó và lấm lét đưa mắt nhìn hắn một cách vô cùng nơm nớp lo sợ căng thẳng e dè, thế nhưng hắn lại dang rộng vòng tay kéo giật kéo lôi tuột tôi vào một cái ôm siết chặt ôm chặt lấy. Hắn dừng hẳn cái hành động tuốt lên tuốt xuống sục cặc đang dở dang lại và dùng cả hai bàn tay vỗ vỗ nhè nhẹ xoa xoa dịu dàng êm ái lên lưng tôi.
    “Đéo có vấn đề gì to tát đâu, đéo sao đâu. Tao đéo hề nổi trận lôi đình tức giận tức giận gì đâu—ngược lại tao còn cực kỳ khoái chí tận hưởng thích thú nó nữa là đằng khác. Tao thực sự rất khoái.”
    “Cháu xin lỗi ạ, cháu ngàn lần thực sự xin lỗi chú ạ. Đó chỉ là một sự cố lỡ tay vô tình lỡ miệng vô tình ngoài ý muốn thôi, một sự cố trượt tay đáng tiếc thôi ạ. Cháu xin thề đảm bảo là sẽ không bao giờ để cho cái chuyện tương tự lặp lại tái diễn xảy ra lặp lại thêm một lần nào nữa đâu ạ.”
    Cái việc tôi cứ lặp đi lặp lại lải nhải lặp lại cái điệp khúc xin lỗi nhai đi nhai lại cái bài ca xin lỗi đó chắc hẳn đã khiến hắn cảm thấy ngứa tai bực bội khó chịu phiền toái, bởi vì hắn liền khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt thở dài não nề.
    “Bất kể đó là sự cố vô tình lỡ miệng vô tình hay là cái đéo gì đi chăng nữa, thì tao cũng đã nói rõ rành rọt là đéo có vấn đề gì rồi cơ mà. Vợ chồng thi thoảng ngứa răng cắn yêu cắn xé nhau vài cái để tạo điểm nhấn thì cũng là một cái chuyện hết sức bình thường thường tình thôi, đó cũng là một trong những cái cách để bộc lộ thể hiện tình yêu yêu thương và tận hưởng gia vị cuộc sống hôn nhân tận hưởng cuộc sống mà. Cắm ngập răng cắn xé ông chồng của mình chỉ vì quá đỗi cuồng si yêu thương si mê hắn—thì có cái đéo gì mà bị khép vào tội tày đình to tát để cấu thành tội trạng cơ chứ? Tại sao mày lại cứ phải khúm núm khép nép khúm núm lạy lục van xin xin lỗi hệt như thể tao đang cực kỳ căm ghét ghê tởm chán ghét cái hành động đó vậy hả?”
    “….”
    “Thế theo cái định nghĩa của mày thì vợ chồng là cái thể loại quan hệ quái quỷ gì hả? Là sự bình đẳng bình đẳng ngang hàng tôn trọng lẫn nhau. Đéo bao giờ có cái chuyện phân cấp bậc phân biệt đối xử giai cấp trên dưới rạch ròi như bầu trời và mặt đất thiên đàng và địa ngục đâu, đéo bao giờ có cái mùa xuân đó đâu. Hãy mở to não ra mà nhồi nhét ghi nhớ khắc cốt ghi tâm cho thật kỹ cái chân lý đó vào. Đã rõ chưa hả? Đã nghe thủng lỗ tai chưa hả?”
    “…Vâng ạ.”
    Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới hé môi mở miệng thốt ra câu trả lời đáp lời, thì y hệt như cái màn chào hỏi dạo đầu chào buổi sáng ở lối cửa ra vào ban nãy, hắn lại ấn chặt ép chặt đôi môi nóng bỏng của mình dán chặt lên đôi môi tôi, ấn mạnh đóng dấu khẳng định chủ quyền đóng dấu chủ quyền một cách vô cùng dứt khoát mạnh bạo. Nụ hôn này kéo dài lê thê hơn hẳn cái nụ hôn nụ hôn chớp nhoáng ban sáng, rồi hắn từ từ dứt môi lùi lại lùi người lại và nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ nụ cười ranh mãnh. “Trông cái điệu bộ khúm núm này thì có vẻ như cái gã Chu Gi-oh này mới đích thực là cái người nắm giữ uy quyền sếp sòng nắm quyền sinh sát trong cái khâu chấn chỉnh uốn nắn dạy dỗ kỷ luật kỷ luật thì phải.”
    “Dám to gan lớn mật lẳng lơ vẫy đuôi đưa tình lả lơi đong đưa đong đưa ở ngoài đường ngoài chợ trong khi mày đéo còn là một thằng nhóc tì vắt mũi chưa sạch con nít ranh vắt mũi chưa sạch nữa—thì làm sao mà tránh khỏi cái việc bị lôi ra trách mắng quở trách giáo huấn cho một trận nên thân được cơ chứ? Nào, lại đây nào lại đây, mau vung tay giáng thẳng một cái tát trời giáng tát thật mạnh vào má tao đi xem nào.”
    Chu Gi-oh cố tình chìa nghiêng một bên má đưa một bên gò má ra trước mặt tôi, nhếch mép cười đùa cợt nhả cười toe toét. Tôi phì cười khẽ bật cười khúc khích cười trừ và lên tiếng từ chối khước từ, thế nhưng trông cái điệu bộ kiên quyết của hắn thì có vẻ như cái màn kịch đùa giỡn này sẽ đéo chịu khép lại kết thúc êm đẹp nếu như không có một cú tát vật lý thực sự vung ra giáng xuống.
    “Nhanh cái tay lên nào. Tao thề sẽ đéo thèm nhúc nhích cài khuy chỉnh trang lại quần áo áo quần cho đến tận khi nào mày chịu vung tay ra đòn đấy.”
    “Nhưng mà làm sao cháu có thể to gan lớn mật vung tay tát vào má chú được cơ chứ…”
    “Thế thì hai chúng ta cứ tiếp tục duy trì giữ nguyên cái tư thế lố bịch chết tiệt này nhé? Cứ để cho con cặc và hai hòn dái hai hòn dái tòng teng lủng lẳng lủng lẳng tơ hơ tênh hênh phơi bày ra ngoài thế này mà mở cửa vác xác bước ra khỏi xe—đám đông thiên hạ người đời ngoài kia chắc chắn sẽ cực kỳ khoái chí thích thú mãn nhãn với cái màn trình diễn chiêm ngưỡng cái cảnh tượng đó lắm đấy. Nếu như bọn họ thi nhau hùa nhau lao sầm sập sầm sập bu lại xâu xé xông vào cấu xé tao hệt như một bầy chó đói chó hoang khát máu, thì mày có đủ dũng khí bản lĩnh để tự tin ưỡn ngực đứng ra tuyên bố giành lại khẳng định chủ quyền bảo vệ cái món đồ chơi thuộc quyền sở hữu của mình không hả?”
    “….”
    Đéo còn một sự lựa chọn thoái lui lối thoát nào khác, tôi đành phải rụt rè vươn bàn tay phải của mình ra và vỗ nhẹ vỗ vỗ nhè nhẹ vào bên gò má trái của hắn. Thậm chí còn đéo thể gọi đó là một cái tát vỗ nhẹ nữa—mà chỉ đơn thuần là một cái chạm sượt lướt qua chạm khẽ một cách vô cùng rụt rè chớp nhoáng rồi lập tức rụt tay rụt tay thu tay về ngay tắp lự. Chấp nhận gượng ép coi cái hành động yếu ớt đó là một cú tát trừng phạt một cú tát, hắn cuối cùng cũng chịu lùi lại thu cái gò má của mình về. Bật cười khùng khục khẽ cười một tiếng trầm thấp, hắn cất giọng, “Được rồi đấy. Tao cũng vô cùng yêu thích tận hưởng cái cảm giác kích thích này lắm đấy.”
    Hắn vươn tay với lấy kéo rút rút vài tờ giấy ăn giấy ăn được để sẵn ở khu vực bảng điều khiển trung tâm phía trước để lau chùi dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ cho cái thứ đó của mình và chỉnh trang luống cuống cài lại xộc xệch chỉnh đốn lại quần áo, khuôn mặt hắn nhăn nhúm cau có nhíu mày nhăn mày lại vì bứt rứt khó chịu. Cái thứ đó của hắn hiện tại vẫn đang ở trong trạng thái sừng sững cương cứng cứng ngắc như một tảng đá.
    Nếu như ban nãy tôi đéo lỡ dại cắm ngập răng cắn vào cổ hắn, thì rất có khả năng là hắn đã kịp thời giải tỏa bắn tinh xả đạn xong xuôi từ đời thuở nào rồi, thế nên tận sâu trong thâm tâm tôi cảm thấy có đôi chút cắn rứt áy náy cắn rứt lương tâm. Đứng chôn chân nhìn chăm chú ngắm nhìn cái cảnh hắn phải khó nhọc nhổm người nâng cao mông ưỡn hông lên để cố gắng dùng sức kéo tuột kéo khó nhọc cái khóa quần khóa kéo lên một cách vô cùng chật vật ép uổng, tôi dè dặt rụt rè lên tiếng ngập ngừng, “Trông chú có vẻ như đang vô cùng bứt rứt bức bối khó chịu vì phải kìm nén kìm hãm kìm nén quá sức chịu đựng rồi đấy ạ… Hay là để cháu dùng tay sục giải quyết phụ chú giải quyết nhé…?”
    Hắn lập tức khựng lại đông cứng người lại giữa chừng khi đang mải mê kéo khóa quần kéo dở khóa kéo, cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn đã tố cáo rõ rành rành rằng hắn đang trải qua một cuộc đấu tranh giằng xé nội tâm vô cùng dữ dội đắn đo suy nghĩ đấu tranh nội tâm. Đôi lông mày đang nhíu chặt cau lại nhíu chặt và hai hàm răng đang nghiến chặt trèo trẹo ken két vào nhau của hắn đã củng cố xác nhận một trăm phần trăm cho cái dự đoán đó. Dẫu cho tôi đéo thể nào dùng mắt thường để mục sở thị nhìn thấy bằng mắt thường được, nhưng tôi lại có cái ảo giác cảm giác vô cùng chân thực sống động y hệt như thể đang có những luồng khói bốc hơi khói xì xì bốc khói phì phò nghi ngút xì ra bốc lên từ hai lỗ mũi của hắn vậy.
    Sau một khoảng thời gian im lặng dằng dặc tĩnh mịch dài đằng đẵng, Chu Gi-oh khẽ lắc đầu quầy quậy từ chối. Hắn lật đật vội vã cài chốt thắt chặt khóa thắt lưng lại khóa thắt lưng lại và xoay ngoắt người quay ngoắt người lại đối diện trực diện với tôi, rướn người chồm người ghé sát tiến sát lại gần.
    “Hai chúng ta sẽ cùng nhau đi đánh chén một bữa no nê dùng bữa. Rồi sau đó sẽ nốc cạn nhâm nhi vài ly rượu cho say xỉn phê pha uống vài ly. Để cho cả tao và mày, hai đứa đều được đắm chìm nâng lâng trong một cái trạng thái tâm lý hưng phấn tuyệt vời lâng lâng tuyệt vời nhất. Rồi sau đó sẽ cùng nhau nằm vật ra ngả ngớn phơi bụng ngả ngớn trên một chiếc giường vô cùng êm ái thoải mái thư giãn êm ái—và chính thức bắt tay vào thực hành lâm trận làm cái chuyện đồi bại đó. Tao hứa danh dự là sẽ dàn xếp sắp xếp chuẩn bị tạo ra một cái bối cảnh hoàn hảo y chang như những gì mày mong muốn như thế đấy.”
    Hắn chồm người rướn người ghé sát lại gần sát rạt tai tôi hơn nữa, thì thầm rỉ tai bằng một cái tông giọng vô cùng trầm ấm mềm mỏng thầm thì dịu dàng, cái điệu bộ đụng chạm đó mang lại một cảm giác mơn trớn êm ái hệt như một sự vuốt ve mơn trớn vuốt ve cưng nựng, “Vào đêm hôm nay, tao thề là sẽ đâm ngập lút cán thọc sâu thọc sâu toàn bộ cái thứ khổng lồ này vào tận sâu tận cùng bên trong luôn đấy. Tao sẽ dùng nó để nong rộng cày xới cày nát kéo giãn cái lỗ đó của mày ra cho đến khi nó mở toang hoác ra cho thật vừa vặn chuẩn chỉnh và tao sẽ chỉ xả đạn bắn tinh bắn tinh ngập ngụa xả đạn toàn bộ vào bên trong đó thôi. Tao sẽ đéo bao giờ chịu rút nó ra đâu rút lùi ra ngoài đâu, tao sẽ cứ thế mà cắm chốt cắm phập cắm phập ghim chặt lấy nó bên trong mày hàng trăm lần lặp đi lặp lại hàng trăm lần đéo biết mệt mỏi.”
    “C-Cắm chốt cắm phập vào, lặp đi lặp lại hàng tr-trăm lần cơ ạ…?”
    Hắn khẽ đặt một nụ hôn phớt nụ hôn nhẹ nhàng âu yếm mơn trớn lên bả vai tôi. Bật cười khùng khục khẽ cười một tiếng trầm thấp đắc ý nụ cười đắc ý, hắn lại tiếp tục lải nhải hứa hẹn lải nhải, “Tao đảm bảo hứa danh dự là sẽ đéo để cho mỗi một mình cái bản thân khốn nạn này được độc quyền tận hưởng đặc quyền tận hưởng cái sự sung sướng đê mê đó đâu. Hãy cứ ngoan ngoãn đặt trọn niềm tin mù quáng vào tao và giao phó phó mặc trao thân gửi phận giao phó mọi chuyện cho tao lo liệu lo liệu quán xuyến giải quyết, có được không hả?”
    Vẫn duy trì giữ khư khư cái tư thế ám muội áp sát đó, hắn vươn dài cánh tay ra với tay ra, bấm nút điều khiển hạ cửa kính xe bên cạnh mình xuống hạ kính xe, và lớn giọng gào thét oang oang gọi giật Jang-bae, kẻ nãy giờ vẫn đang lùi lũi đứng túc trực chôn chân ở một góc tít tắp đằng xa lùi xa.
    “Tất cả lên xe xuất phát xuất phát đi đánh chén dùng bữa thôi nào!”
    Hắn lớn giọng gào thét gầm lên rống lên oang oang ra lệnh, rồi ngay lập tức vòng cả hai cánh tay vạm vỡ dang rộng vòng tay ra ôm trọn bao bọc ôm trọn lấy tôi vào lòng, khuôn mặt tôi lúc này chắc mẩm là đang nóng bừng bừng đỏ bừng bừng lên như quả cà chua chín gấc chín rồi. Cứ như thể hắn hoàn toàn thấu cảm nhìn thấu đọc vị được cái sự ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề muốn độn thổ của tôi vậy, hắn liền dùng tay ấn mạnh vùi sâu ép chặt dúi gục khuôn mặt tôi rúc sâu lặn ngụp sâu vào trong vòm ngực vững chãi lồng ngực vạm vỡ của mình. Trái tim trong lồng ngực hắn đang đập thình thịch đánh trống liên hồi dữ dội nổ tung điên cuồng hệt như thể sắp sửa nổ tung vỡ tung nổ tung ra thành từng mảnh vụn đến nơi rồi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú