Chương 37
bởi Chung SeikerLúc tôi bước chân vào thang máy của khách sạn, đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm. Kể từ lúc sáng tinh mơ đến giờ, tuyệt nhiên không có lấy một cuộc gọi nào từ Chu Gi-oh gọi đến.
Tôi đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào tấm lưng to bè vững chãi của Doo-jiki, gã đang đứng trang nghiêm như một người gác cửa ở ngay chính giữa thang máy, cho đến tận khi thang máy chạy đến nơi. Và rồi, một câu hỏi bỗng nảy ra xẹt qua trong đầu tôi.
Doo-jiki dùng thẻ từ quét mở cửa phòng rồi cúi gập người chào.
“Chắc hẳn cậu đã kiệt sức rã rời rồi. Vào trong nghỉ ngơi ngủ một giấc đi.”
“À này, anh Hyung-nim, à không, Doo-ji….”
Tôi vấp váp lúng túng không biết nên xưng hô gọi gã thế nào cho phải phép, vẫn còn đang phân vân đắn đo. Doo-jiki bật cười sảng khoái rồi đáp lời, “Cứ gọi trống không tên tôi là Doo-jiki là được rồi.” Cứ gọi trống không như thế thì có vẻ hơi suồng sã thiếu tôn trọng quá, thế nên tôi cố gắng tìm kiếm một cách xưng hô dung hòa nằm ở giữa và đề xuất, “Vậy thì tạm thời tôi sẽ gọi anh là anh Doo-jiki nhé. Cho đến khi nào hai chúng ta trở nên thân thiết gắn bó hơn.”
Nghe thấy cách xưng hô đó, Doo-jiki khẽ nghiêng đầu sang một bên và chậc lưỡi tặc lưỡi một tiếng.
“Anh á? Anh Doo-jiki á?”
“Nếu như anh cảm thấy không thoải mái với cách gọi đó…”
“Không phải là tôi không thoải mái hay không thích. Chỉ là nghe nó cứ sến súa điệu đà giống hệt như đang đóng phim truyền hình vậy. Mấy cái gã trên Seoul xuất hiện trên TV không phải lúc nào cũng xưng hô kiểu cách như thế sao? Hở ra là lại thêm chữ ‘anh’, chữ ‘chị’ vào sau tên mọi người?”
“….”
“Ồ, tôi không có ý mỉa mai chế giễu gì đâu—chỉ là cái suy nghĩ cá nhân thiển cận của tôi thôi. Anh Doo-jiki nghe cũng lọt tai bùi tai đấy chứ. Cứ gọi tôi như thế đi. Còn tôi thì sẽ xưng hô gọi cậu là Hyung-nim (Đại ca). Min-jo Hyung-nim.”
Hóa ra gã là một kẻ khá là hoạt ngôn mồm mép, thực sự rất thích nói chuyện buôn dưa lê. Thế quái nào mà hồi mới gặp gỡ chạm trán lần đầu, gã lại tỏ ra lầm lỳ câm như hến đến mức đó cơ chứ? Trừ phi lúc đó gã đang bị một con ma câm xui khiến nhập vào người.
“À mà này, lúc nãy hình như cậu định cất tiếng gọi tôi để hỏi chuyện gì đó thì phải?”
“À, vâng. Ừm….”
Cũng chẳng phải là chuyện hệ trọng to tát gì cho cam—chỉ là một câu hỏi tò mò vẩn vơ nửa đùa nửa thật mà tôi định tính hỏi gã thôi. Rốt cuộc thì trong mắt gã, vị trí thân phận của tôi đối với Chu Gi-oh là cái thá gì, khi mà tôi lại phải vác mặt có mặt ở cái chốn này?
Nhưng rốt cuộc thì tôi lại không đủ dũng khí mở miệng để hỏi gã câu đó. Có lẽ cái việc gã vô tình đánh trống lảng ngắt lời tôi bằng cái chuyện tranh luận xưng hô lại là một điều may mắn tốt lành. Với cái bản tính thẳng như ruột ngựa của Doo-jiki, gã chắc chắn sẽ huỵch toẹt tuôn ra sạch sành sanh mọi suy nghĩ cảm nhận thật lòng của mình, và việc không phải nghe những lời chướng tai gai mắt đó có lẽ sẽ tốt hơn cho sức khỏe tinh thần mỏng manh của tôi.
“Dạ không, không có chuyện gì quan trọng đâu. Tôi xin phép vào trong trước đây.”
“Vâng, cậu vào trong nghỉ ngơi đi.”
Khi đã bước được một nửa người vào trong phòng, tôi bám lấy cánh cửa và ngoái đầu nhìn lại Doo-jiki thêm một lần nữa. Tôi muốn nói lời cảm ơn gã một cách đàng hoàng tử tế nhất.
“Ngày hôm nay đã làm phiền anh nhiều rồi, thực sự cảm ơn anh rất nhiều. Ngày mai lại phải tiếp tục nhờ cậy làm phiền đến anh nữa rồi.”
“Có gì đâu mà cậu phải khách sáo nói những lời đó cơ chứ. Cứ coi tôi như một đứa em trai nhỏ trong nhà và sai bảo tôi một cách thoải mái tự nhiên nhất có thể đi.”
Một cảm giác an tâm nhẹ nhõm kỳ lạ bỗng chốc len lỏi dâng lên trong lòng tôi. Tôi cúi đầu chào rồi quay gót bước đi, nhưng ngay lúc đó Doo-jiki lại chậc lưỡi tặc lưỡi thêm một tiếng nữa và lầm bầm tự nói lẩm bẩm một mình.
“Nhưng mà tôi vẫn cảm thấy lấn cấn không biết việc xưng hô gọi cậu là Hyung-nim có thực sự ổn thỏa hợp lý hay không nữa.”
“Dạ sao cơ?”
Câu nói đó rõ rành rành là đang cố tình nhắm vào tôi, thế nên tôi không thể nào giả lơ nhắm mắt làm ngơ được. Tôi xoay hẳn người lại đối diện trực diện với Doo-jiki, và gã bắt đầu lên tiếng giải thích cặn kẽ.
“À thì, đại ca lớn đã đích thân ban ra chỉ thị mệnh lệnh cho tôi trước khi anh ấy rời đi. Dặn dò tôi phải dốc lòng chăm sóc bảo vệ thật tốt cho ‘Hyung-su (Chị dâu) của mày’. Anh ấy đã gọi cậu là Hyung-su, thế nên tôi mới đang phân vân thắc mắc đắn đo không biết liệu mình có thể tự tiện gọi cậu là Hyung-nim được không…”
“….”
Cái từ “Hyung-su” lọt vào tai khiến tôi câm nín cứng họng điếng người. Tôi đứng chôn chân chết trân tại chỗ, hóa đá đờ đẫn, thế nhưng Doo-jiki, ngây thơ tưởng lầm rằng tôi đang xúc động nghẹn ngào, lại càng trở nên hưng phấn kích động và tiếp tục thao thao bất tuyệt nói liên hồi.
“Cậu thừa biết là đại ca lớn ưu ái quan tâm lo lắng cho cậu nhiều đến nhường nào mà, đúng không? Ngay cả ngày hôm nay, anh ấy cũng đã gọi điện thoại cho tôi từ lúc rạng sáng tinh mơ, dằn mặt dặn dò tôi phải chăm sóc bảo vệ Hyung-su cho thật chu đáo cẩn thận, nếu không thì cái mạng quèn của tôi coi như bỏ. Theo như những gì tôi quan sát đánh giá, sở dĩ anh ấy phân công cắt cử tôi đi theo tháp tùng cậu là bởi vì tôi là một đứa dễ bề sai bảo sai vặt và dễ bắt chuyện giao tiếp. Chẳng lẽ anh ấy không hề hé răng đả động nói gì với cậu về chuyện này sao?”
“Chỉ là, ừm…”
Mặc dù là thế đi chăng nữa, thì tại sao lại là Hyung-su (Chị dâu)? Đồ khốn nạn, Hyung-su cái mả cha mày!
Trong khi tôi đang nghiến răng trù ẻo chửi rủa Chu Gi-oh xối xả trong bụng, thì Doo-jiki đột nhiên gật gù cái đầu một cách vô cùng nghiêm trọng trang nghiêm, cứ như thể gã vừa mới bừng tỉnh giác ngộ ngộ ra được một chân lý vĩ đại cao siêu nào đó vậy.
“Thôi dẹp bỏ cái danh xưng Hyung-nim đi—bắt đầu từ ngày hôm nay trở đi, tôi sẽ chính thức gọi cậu là Hyung-su-nim (Chị dâu).”
“….”
“Hyung-su-nim. Min-jo Hyung-su-nim. Nghe nó bùi tai thuận tai và đẳng cấp hơn hẳn so với cái từ Hyung-nim khô khan kia.”
“….”
Tôi thực sự hoang mang tự hỏi liệu trong cái băng đảng Kimoon này có tồn tại lấy một mống người bình thường bình thường nào hay không. Quả nhiên là chủ nào tớ nấy, ngưu tầm ngưu mã tầm mã đéo trượt đi đâu được.
Tôi không thèm mở miệng đáp lời phản bác, chỉ lẳng lặng cúi gằm mặt xuống. Nếu như tôi mà lên tiếng yêu cầu gã cứ tiếp tục gọi mình là Hyung-nim, thì dám cá là gã sẽ dùng cái mồm mép tép nhảy trơn tuột của mình để tìm mọi lý lẽ thuyết phục phản biện lại tôi cho bằng được. Tự ý mặc định coi sự im lặng của tôi là một sự đồng ý tán thành, Doo-jiki lớn giọng nói với theo bóng lưng tôi khi tôi vừa mới bước chân vào trong phòng, “Chúc Hyung-su-nim ngủ ngon mơ đẹp nhé! Sáng mai em sẽ qua đón chị sớm!”
Khi cánh cửa phòng vừa đóng sập lại, một tựa đề phim điện ảnh bỗng chốc lóe lên trong đầu tôi. Vợ Tôi Là Một Nữ Tướng Cướp.
Tôi đã từng có dịp xem bộ phim hài hước đó trên TV hồi còn đang tòng quân phục vụ trong quân ngũ, và đã cười sằng sặc đến mức bò lăn bò toài ra sàn. Mặc dù cái cuộc đời bi đát thảm hại của nhân vật chính diện trong phim hoàn toàn trái ngược đéo giống một ly ông cụ nào so với cuộc đời tôi, thế nhưng bộ phim đó lại bất chợt hiện về trong tâm trí tôi chính là vì cái bầu không khí giang hồ sặc mùi xã hội đen và cái danh xưng oái oăm “Hyung-su” đó.
Nếu như hắn mà thực sự có dã tâm muốn biến tôi thành vợ của hắn… Chỉ mới thoáng mường tượng nghĩ đến cái viễn cảnh đó thôi cũng đã đủ khiến đầu óc tôi quay cuồng lảo đảo xây xẩm mặt mày rồi. Hắn đã từng lải nhải lảm nhảm nói lảm nhảm về cái chuyện bị vợ cằn nhằn ca cẩm lúc ở quán karaoke, và giờ hắn lại còn ngang nhiên xúi giục bắt ép đám đàn em tay chân của mình phải gọi tôi là Hyung-su nữa, thế nên đây hoàn toàn không phải là một sự lo xa lo bò trắng răng vô căn cứ đâu. Sẽ ra sao nếu như cái tin đồn thất thiệt “tôi là vợ của Chu Gi-oh” không chỉ bị giới hạn bó hẹp lưu truyền trong nội bộ băng đảng Kimoon mà còn bị đồn thổi lan truyền phát tán rộng rãi ra khắp mọi ngóc ngách của thành phố Muguang này?
Cái suy nghĩ bất an nơm nớp lo sợ đó bắt đầu đâm chồi nảy lộc biến hóa thành những hình ảnh tưởng tượng sống động chân thực trong tâm trí tôi khi tôi đang đứng tắm dưới vòi hoa sen. Hàng chục gã giang hồ bặm trợn bặm trợn đồng loạt cúi rạp người xuống chào tôi, lớn giọng hô vang dõng dạc, “Kính chào Hyung-su-nim!” Ở ngay vị trí trung tâm tâm điểm của đám đông hỗn loạn đó là Chu Gi-oh, đứng sừng sững như một bức tượng đài, dang rộng một cánh tay ra như thường lệ như một thói quen và cất giọng ra lệnh, “Lại đây với tao. Hỡi người vợ hiền của tao.”
“…Ôi, khốn nạn thật.”
Cố gắng nuốt ngược kìm nén cơn buồn nôn trực trào lên tận cổ họng, tôi gắng gượng hoàn tất việc tắm rửa một cách khó nhọc.
Chỉ còn lại trơ trọi một mình, tôi khoác vội chiếc áo choàng tắm vào người rồi lững thững bước vào phòng ngủ. Thế nhưng có một vật thể lạ hoắc không hề có mặt ở đó vào lúc sáng sớm nay lại đang chễm chệ nằm gọn lỏn trên chiếc tủ đầu giường. Một cục sạc điện thoại. Một luồng khí lạnh toát rùng mình chạy dọc sống lưng, và tôi bất giác rụt cổ co rúm hai vai lại. Chẳng lẽ hắn đã lén lút bí mật cài cắm sắp xếp tay trong gián điệp để theo dõi giám sát nhất cử nhất động mọi hành tung của tôi sao?
Chỉ để phòng hờ cho chắc ăn cẩn tắc vô áy náy, tôi bắt đầu lùng sục kiểm tra rà soát lại toàn bộ căn phòng. Tôi cẩn thận săm soi lục lọi tỉ mỉ từng ngóc ngách xó xỉnh, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra đào bới ra được bất cứ một vật thể khả nghi khả nghi nào cả. Khi mở tung cánh cửa tủ quần áo ra, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng mình đã lo xa suy diễn thái quá rồi. Nằm ngay sát cạnh những bộ âu phục suit sang trọng lịch lãm của Chu Gi-oh là những bộ quần áo có kích cỡ nhỏ bé không thể nào nhét vừa cái thân hình khổng lồ của hắn được. Những chiếc áo phông đơn giản, những chiếc quần jeans năng động, những bộ đồ thể thao mặc nhà rộng rãi thoải mái, và cả những chiếc quần đùi mát mẻ. Xếp gọn gàng ngăn nắp ở ngăn tủ phía dưới là những bộ đồ lót và tất vớ mới cứng đập hộp. Rõ rành rành là chúng được chuẩn bị mua sắm dành riêng cho tôi. Chắc mẩm là cục sạc điện thoại đó cũng được mang đến đây cùng đợt với đống quần áo này rồi.
Khẽ tặc lưỡi tự trách mắng cái sự hoang tưởng đa nghi của bản thân, tôi cắm cục sạc vào ổ điện. Vừa cắm sạc cho chiếc điện thoại, tôi vừa tự an ủi trấn an bản thân mình. Hãy cứ sống một cách đơn giản thảnh thơi thôi, Min-jo à. Đừng có phí công vắt óc suy nghĩ đắn đo sâu xa phức tạp làm gì cho mệt người.
🍀
Chu Gi-oh chính thức đặt chân trở về thành phố Muguang vào lúc 11 giờ đêm ngày thứ Bảy. Không thèm gọi điện thoại thông báo báo trước lấy một tiếng, hắn cứ thế phóng xe phi thẳng đến quán cà phê. Không biết là do may mắn hay xui xẻo, Kang Mun-su và Kim Jeong-suk đều đã lục đục kéo nhau ra về từ sớm. Quán cà phê lúc này chỉ còn lại trơ trọi mỗi tôi và Doo-jiki.
Doo-jiki, nãy giờ vẫn đang lúi húi phụ giúp tôi dọn dẹp vệ sinh quán xá như thường lệ, vừa nhìn thấy ánh đèn pha ô tô chói lóa chiếu rọi xuyên qua tấm cửa kính đã vội vã lớn tiếng reo lên, “Hyung-su-nim! Đại ca lớn về đến nơi rồi kìa!”
“D-Dạ vâng, có vẻ là như thế ạ.”
Doo-jiki vứt toẹt cây chổi lau nhà đang cầm trên tay xuống sàn và lật đật hớt hải chạy vội ra phía cửa, vừa chạy vừa nói lớn, “Để em chạy ra ngoài đó nghênh đón anh ấy một chút.”
“Chúng ta cùng ra đó đi!”
Vứt bỏ cái giẻ lau đang cầm trên tay xuống, tôi vội vã cất bước chạy theo chân gã ra ngoài. Trái tim trong lồng ngực tôi lại bắt đầu đập thình thịch đánh trống liên hồi một cách vô cùng kỳ lạ khác thường.
Nhìn thấy lại cái vóc dáng của Chu Gi-oh sau vài ngày xa cách vắng bóng, hắn vẫn mang cái vẻ bặm trợn bức người đáng sợ hệt như lúc trước. Vẫn khổng lồ đồ sộ như một ngọn núi, vẫn hung hăng dữ tợn, và vẫn… dơ bẩn tởm lợm y như vậy.
“Tao cứ ngỡ là mình sắp sửa nổ tung vì nhớ mày rồi đấy. Lại đây với tao nhanh lên, đồ khốn.”
Ngay cái khoảnh khắc hắn vừa mới đặt chân bước xuống khỏi xe, hắn đã lớn giọng gào lên như thế, dang rộng cả hai cánh tay ra, rồi dường như không thể nào kìm nén chờ đợi thêm được một giây phút nào nữa, hắn vội vã sải bước tiến thẳng về phía tôi, kéo giật tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc. Tôi gần như ngã bổ nhào ngã gục vào trong vòm ngực vạm vỡ của hắn. Chúng tôi mới chỉ xa nhau có vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi thôi chứ có phải là cả tháng trời hay vài năm ròng rã dài đằng đẵng đâu cơ chứ. Ấy thế mà, Chu Gi-oh lại cứ điên cuồng cọ xát dụi dụi khuôn mặt mình vào mái tóc tôi, cái điệu bộ hệt như một người lính vừa mới trở về nhà sau một chuyến công tác xa xôi hiểm nguy vậy.
“Bây giờ thì tao mới có cảm giác là mình đang được sống thực sự đây này. Mày có biết là tao thậm chí còn chưa kịp tạt vào nhà vệ sinh đi đái một bãi nào mà đã phi thẳng xe cắm cổ chạy đến đây gặp mày không hả?”
Phải mất một lúc lâu sau Chu Gi-oh mới chịu luyến tiếc buông tha nới lỏng vòng tay ôm ấp tôi ra. Cái nụ cười nửa miệng mà tôi vốn dĩ chẳng hề nhung nhớ mong ngóng chút nào lại đang hiện diện chình ình ngay trước mặt tôi. Cùng lúc đó, hai bàn tay của hắn, vốn dĩ đang siết chặt lấy hai bờ vai tôi, bắt đầu trượt lên nâng niu lấy khuôn mặt tôi.
Bóp chặt lấy khuôn mặt tôi hệt như thể hắn đang muốn bóp nát vò nát nó ra, hắn đột ngột trở nên vô cùng khẩn trương hấp tấp và giục giã, “Nhanh lên, đặt tay lên ngực tao thử xem nào. Mày có cảm nhận thấy tim tao đang đập không hả?”
“D-Dạ sao cơ ạ…?”
“Tim tao này!”
Cái màn diễn kịch làm lố thái quá của hắn khiến tôi cuống cuồng lúng túng vội vã áp lòng bàn tay mình lên khuôn ngực vững chãi của hắn. Xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận rõ rệt được từng nhịp đập nhanh mạnh dồn dập đang dội thẳng vào lòng bàn tay. Trái tim hắn đang đập thình thịch đánh trống dữ dội đến mức, nếu có ai đó bảo rằng hắn vừa mới cắm đầu cắm cổ chạy bộ chạy nước rút từ thủ đô Seoul về đến tận thành phố Muguang này thì chắc tôi cũng tin sái cổ. Cả cơ thể tôi cũng khẽ rung lên cộng hưởng theo từng nhịp đập mãnh liệt đó.
“Nó đang đập, đúng không hả? Đang đập thình thịch điên cuồng như muốn nhảy ra ngoài luôn, đúng không hả?”
“…Vâng ạ.”
“Điều đó mang ý nghĩa chứng minh cho cái gì?”
“Dạ sao cơ ạ?”
Hắn vừa mới đưa ra một câu đố mẹo bí ẩn khó hiểu, rồi lại khẽ nghiêng đầu sang một bên. Ghé sát mặt lại gần tôi hệt như thể đang chuẩn bị trao cho tôi một nụ hôn, hắn gằn giọng thì thầm một cách bí hiểm, “Là một minh chứng rõ ràng nhất, là một bằng chứng sống đấy. Một bằng chứng đanh thép chứng minh rằng tao đang vô cùng điên cuồng say đắm yêu thích mày đấy.”
“À… Vâng, là một minh chứng…”
“Vẫn còn một cái minh chứng sống động khác nữa ngoài cái này đấy. Tự mày nói ra thử xem nào.”
Không cần phải vắt óc suy nghĩ đắn đo lâu la gì cho mệt xác—chỉ có duy nhất một đáp án chính xác cho câu đố này thôi. Cái thứ đó. Con cặc. Tôi gượng gạo nở một nụ cười nhăn nhó méo xệch rồi ấp úng đáp lời, “Chú à… Chẳng phải là cái thứ lấp ló ở phía dưới kia sao ạ? Haha….”
“Ở phía dưới kia á? Mày cứ nói loanh quanh lấp lửng lấp lửng như thế thì làm sao mà tao hiểu được cơ chứ.”
Củ khoai, cái thứ đó, con cặc—tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng đánh vần huỵch toẹt nói toẹt cái từ ngữ đó ra nhưng rồi lại đành bỏ cuộc bỏ lửng giữa chừng, tôi từ từ trượt bàn tay mình từ trên ngực hắn xuống phía dưới đũng quần. Không hề có ý định sờ nắn nắn bóp hay vuốt ve gì cả, tôi chỉ để hờ bàn tay yên vị ở đó rồi lí nhí đáp, “Ở-Ở chỗ này đây ạ….”
Nó đang cứng ngắc như một tảng đá. Không cứng ngắc thì mới là chuyện lạ đời đấy.
“Tất cả đều là do lỗi lầm của mày gây ra cả đấy nhé. Cấm mày không được quên cái sự thật đó đâu đấy.”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đôi môi của hai đứa mạnh bạo va đập chạm khẽ vào nhau rồi lại nhanh chóng tách rời ra. Một nụ hôn chớp nhoáng. Chu Gi-oh vừa mới chủ động cưỡng hôn tôi đấy. Da mặt tôi lập tức nóng ran lên đỏ bừng bừng, và đôi mắt tôi mở to tròn xoe lên vì kinh ngạc. Nơm nớp lo sợ có ánh mắt nào đó bắt gặp nhìn lén được cảnh tượng này, tôi đảo mắt liên hồi dòm ngó xung quanh trong lúc khuôn mặt vẫn đang bị hắn dùng hai tay nâng niu kẹp chặt. Jang-bae thì vẫn đang yên vị ngồi ở ngoài xe ô tô, còn Doo-jiki thì đang lúi húi cắm mặt vào việc lau nhà bên trong quán, gã đã đi thụt lùi vào trong đó từ lúc quái nào đéo hay. Vừa mới kịp thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, thì khuôn mặt tôi lại bị hắn thô bạo kéo giật giật ngược quay trở lại đối diện trực diện với hắn. Đôi mắt của Chu Gi-oh, đang rực cháy lên hừng hực hệt như những ngọn lửa bùng phát, trừng trừng nhìn găm thẳng vào tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.
Hắn khàn giọng lầm bầm. Không, phải nói đúng hơn là hắn đang thở dốc hổn hển thô ráp.
“Tối nay mày sẽ phải lên giường ngủ chung phòng với tao đấy.”
“….”
0 Bình luận