Bạn không có cảnh báo nào.

    Cái chạm bất ngờ, cố ý ấy khiến cả bàn chân tôi giật mạnh trong tay hắn. Hắn lập tức ngẩng lên, nhìn tôi.

    “…À.”

    “…”

    Tôi tưởng hắn bình tĩnh lại rồi, nhưng không ánh mắt ấy vẫn dữ dội như khi hắn quật tôi ngã. Khốn thật… chắc năm nay xui tận mạng rồi, Min-jo ơi. Đúng là năm hạn.

    May thay, chuyện đó không kéo dài. Hắn buông cổ chân tôi, rồi quay lại chỗ ngồi. Tôi không nhìn nhầm, thứ đó của hắn lại cứng đờ lên như lúc trước. To gấp đôi tôi, nó đung đưa nặng nề mỗi khi hắn bước. Nếu bắt tôi mang thứ đó đi quanh, chắc đầu gối tôi gãy mất.

    Tôi cố tránh ánh nhìn, ngồi thẳng lại. Giữa háng và đùi vẫn nhức nhối chỗ hắn vừa đè.

    Chu Gi-oh đứng đó, nhìn tôi, rồi uống cạn ly cà phê không nói một lời. Hắn đưa lại chiếc ly rỗng.

    “Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

    “…23 ạ.”

    “Nếu cậu nói dối thì sao?”

    “Không đâu, thưa ngài. Tôi vừa xuất ngũ ba tháng trước.”

    “…”

    Ánh nhìn lạnh lẽo ấy khiến bụng tôi quặn lại, như thể hắn có thể nhìn thấu mọi lời nói dối. Hắn im lặng quan sát tôi vài giây, rồi nói tiếp:

    “Tôi không quan hệ với trẻ vị thành niên.”

    “…Dạ?”

    “Lần sau nhớ mang theo chứng minh.”

    “Ờ… vâng. Tôi sẽ mang.”

    Hắn chỉ quay đi sau khi nghe tôi trả lời rõ ràng. Dưới chân trần, hắn bước đi trên sàn gỗ thô ráp, thong thả mặc lại đồ lót. Cơ thể hắn chi chít sẹo lớn nhỏ, không hình xăm nào, trông lạc lõng giữa thế giới này. Nhưng khi ngậm điếu thuốc, hắn lại mang đúng dáng dấp của một ông trùm giang hồ.

    Khi tôi pha cà phê mới cho người phụ nữ kia, tôi thề thầm với lòng: Khi về đến nơi, dù có bị đánh tôi cũng phải túm cổ Kim Jeong-seok.

    Nếu dám giở trò với tôi lần nữa, tôi không cần biết khoản nợ đó nữa, tôi đốt sạch cái ổ này rồi biến. Rõ chưa, bà dì?

    Rồi tôi tự nhủ thêm: Min-jo, năm nay mày xui xẻo rồi, cẩn thận đi. Không là toi thật đấy.

    “Ừm, ngon đấy. Pha khéo lắm. Cậu làm ở đâu thế?”

    Người phụ nữ kia, vừa uống hết ly cà phê, vừa châm điếu thuốc mới, hỏi. Tôi cười, cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ: chị gái, chị không biết đâu, có chị ở đây tôi thấy an tâm hẳn. Nhưng tôi chỉ đáp lại câu hỏi.

    “Trà thất Hobak.”

    “Hobak à? Không hợp với mặt cậu chút nào. Cậu nên làm ở Apple hay Peach gì đó cơ.”

    “Tôi sẽ tìm hiểu rồi cân nhắc đổi chỗ.”

    “Mặt đẹp, tính cũng ngoan. Trời ạ, tôi muốn có cậu quá.”

    “Hả?”

    Cô ta chuyển điếu thuốc từ tay sang môi, lục túi xách một lúc rồi đưa tôi một tấm danh thiếp sạch sẽ.

    “Nếu làm ở trà thất mệt quá, đến tìm tôi đi. Tôi là chủ ở đây, tôi sẽ giúp cậu kiếm được khối tiền. Tôi là ‘bottom’, nhưng mà vẫn lo được cho cậu.”

    Tôi nhận lấy danh thiếp, cúi đầu cảm ơn. Khi đưa lên nhìn, thấy dòng chữ “LUCKY Host Bar” cùng tên Kim Seon-jin. Cô ta nói mình là ‘bottom’ vậy chắc cũng dưới quyền Chu Gi-oh. Cũng hợp lý thôi. Ở thành phố Mugwang này, gần như mọi cơ sở giải trí, bất kể loại hình gì, đều nằm dưới tay Kimoon. Quán karaoke, sòng bạc, phòng game, phòng nhạc, room salon, hộp đêm, tiệm massage, quán ăn đêm… Tất cả. Thậm chí quán bar và nhà của Kim Jeong-seok cũng phải nộp tiền cống hàng tháng cho Kimoon. Chỉ có trà thất là bọn họ chưa dám động vào.

    “Cảm ơn cà phê nhé. Đây là tiền tip. Nghĩ kỹ đi, hiểu chưa?”

    “Trời, nhiều quá… cảm ơn, chị. Tôi sẽ cân nhắc thật.”

    Tôi nhận tờ tiền một trăm nghìn won cô ta đưa, nói vài lời xã giao, cúi đầu thật sâu.

    Host bar, hả…

    Sao tôi lại chưa từng nghĩ đến nhỉ? Dù đang lăn lộn giữa bùn, tôi vẫn không thể làm cái nghề rót rượu bán thân ấy. Có lẽ chỉ cần nhắm mắt lại là tôi có thể trốn nợ, nhưng tôi vẫn còn chút tự trọng. Tôi vẫn còn đủ sức để không buông xuôi.

    Khi tôi đang thu dọn ly, tôi cảm nhận được một ánh nhìn và ngẩng đầu lên. Chu Gi-oh đang đứng cạnh cửa sổ, dõi theo tôi. Khoảnh khắc ánh mắt hai bên chạm nhau, một suy nghĩ thoáng vụt qua đầu, tôi phải xé tấm danh thiếp đó ngay.

    Tôi là người cắt ánh nhìn trước, vội vàng gói gọn phần cà phê còn lại. Tiền boa đã bao gồm trong đó, tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

    “Haiz, mấy thằng ngu này. Ăn trộm làm gì không biết. Đúng là hết thuốc chữa.”

    Người phụ nữ ngồi trên sofa đứng dậy, tiến lại gần mấy gã đàn ông đang co giật, chưa chết hẳn. Cô ta khụy xuống bên cạnh, khẽ chạm vào những gương mặt bê bết máu rồi hỏi Chu Gi-oh:

    “Giờ làm sao với bọn này đây?”

    “Hỏi thừa. Chặt ra chứ sao.”

    “Chặt chỗ nào? Tay à? Mất tay rồi thì làm ăn được gì?”

    “Hỏi thêm làm gì nữa?”

    Đừng nhìn, Min-jo. Dù có tò mò cỡ nào cũng đừng nhìn. Nhưng mắt tôi vẫn bị hút về phía hắn như thể bị thôi miên. Hắn vẫn dõi theo tôi. Hít một hơi thuốc, Chu Gi-oh chậm rãi nói:

    “Mắt cá. Tôi không động vào thằng nhỏ.”

    Chẳng bao lâu sau, trong phòng chỉ còn lại tôi và Chu Gi-oh. Kim Seon-jin đã ra ngoài nghe điện thoại.

    Cà phê đã uống hết, chẳng ai gọi thêm. Tôi gom mấy chiếc ly trống, nhanh tay gói lại. Nhờ mẹ và Kim Jeong-seok, tôi làm mấy việc này nhiều lần rồi nên rất thuần thục. Tôi dọn dẹp y như lúc mang tới, lau sạch bàn phòng khi bị gọi quay lại. Sau đó tôi đứng dậy, khẽ cúi đầu về phía Chu Gi-oh đang ngồi ở bàn và nói:

    “Vậy tôi xin phép. Chúc ngài một ngày tốt lành.”

    Giống như nhân viên ở phòng tiếp khách, tôi nói to rõ ràng rồi lùi dần về phía cửa. Tôi định dùng tiền boa để bù cho tiền cà phê, mở miệng đòi tiền trước mặt khuôn mặt dữ dằn đó chẳng khác nào tự chuốc họa. ‘Pha cà phê dở thế này mà còn đòi tiền à?’ Ai biết được hắn có mấy thói quen kiểu đầu gấu không? Tôi vừa quay người bước ra thì một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng.

    “Quên gì à?”

    Quên… gì? Tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn Chu Gi-oh. Hắn ngậm điếu thuốc khác trong miệng, phả ra một làn khói dày đặc ngay trước khuôn mặt dữ tợn của mình.

    “Tiền cà phê.”

    “À…”

    Tôi đứng lúng túng, cố nặn ra một nụ cười gượng rồi nói: “Ngài bận quá nên tôi định ra ngoài thu sau.”

    Chắc do kinh nghiệm nhiều năm nên mấy câu đó bật ra trước khi tôi kịp nghĩ. Sau khi tiếp xúc với bao nhiêu ông chủ khó tính vì tiền, khả năng nói khéo của tôi đã trở thành phản xạ tự nhiên.

    “Trong mắt cậu, trông tôi giống người bận rộn lắm hả?”

    “…”

    “Ngồi đây hút thuốc mà gọi là bận hả?”

    “…”

    Hắn nheo một mắt, phả khói, gạt tàn xuống sàn, rồi lại ngậm điếu thuốc vào miệng. Hắn cong ngón tay, ra hiệu gọi tôi. Khi tôi còn chần chừ, hắn nói ngắn gọn, giọng có chút bực bội, điếu thuốc vẫn kẹp giữa răng.

    “Không nghe à? Lại đây.”

    Giọng hắn nghe lười biếng nhưng mang theo chút cáu kỉnh. Tôi tự hỏi không biết mình lỡ lời gì khiến hắn khó chịu, vội cúi đầu rồi bước đến bàn. Khi tôi đến gần, hắn đặt bàn tay cầm thuốc lên mặt bàn. Bàn tay to, dày, chi chít vết sẹo nhỏ. Móng tay được cắt gọn gàng, sạch sẽ, chỉ là ở vài chỗ còn dính vệt máu khô.

    “Tôi bảo cúi đầu khi nào?”

    “Dạ…?”

    “Đứng thẳng lên.”

    “…Vâng.”

    Tôi làm theo, đứng thẳng dậy nhìn Chu Gi-oh. Hắn nheo mắt, phả khói ra. Hình như hắn hít khá sâu, khói còn tràn ra từ lỗ mũi. Chết tiệt, đã ba tuần rồi tôi không hút thuốc để tiết kiệm tiền, mà nhìn hắn hút ngon lành như thế khiến cổ họng tôi ngứa ran. Với tiền boa từ Hwang No-byeong và Kim Seon-jin, có khi tôi nên hút lại.

    Hắn dụi điếu thuốc còn nửa trong gạt tàn, rồi thổi mạnh làn khói cuối cùng về phía tôi. Sau đó, hắn mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc ví da đen dày cộp hơn cả bàn tay mình.

    “Bao nhiêu?”

    “Chỉ mười nghìn won thôi, thưa ngài.”

    “Mười nghìn cho hai mươi ly cà phê à?”

    Cái quái gì… Tôi không biết họ gọi nhiều thế. Thỉnh thoảng Kimoon được miễn phí vài ly, nên tôi tưởng hôm nay cũng vậy. Nhưng hai mươi ly? Sao Kim Jeong-seok không nói rõ tôi phải thu bao nhiêu? Với cái tính keo kiệt của bà ta, chẳng đời nào bỏ qua số tiền này. Hay là tôi nên đòi luôn năm mươi nghìn, tính cả tiền giao hàng và đá.

    “Ờ… nhưng thôi, mười nghìn won thôi ạ.”

    “Vì sao?”

    “Phần còn lại là… phục vụ.”

    “Phục vụ?”

    Ngay lúc đó, lông mày hắn giật mạnh. Khuôn mặt vốn đã dữ dằn giờ càng thêm khủng khiếp.

    “Sếp của cậu bảo nói thế à?”

    “Không, không phải, thưa ngài…”

    “Vậy thì sao?”

    “Tôi chỉ… tự nói thôi…”

    “Vì sao? Trong mắt cậu, tôi giống loại người mê đồ miễn phí à?”

    Giọng điệu hung hăng của hắn khiến tôi nuốt khan, bỏ lỡ cơ hội đáp lại. Trong khoảnh khắc đó, nét mặt hắn trở nên đáng sợ hơn nữa. Hắn ném mạnh chiếc ví dày xuống bàn.

    “Không trả lời à? Trong mắt cậu, tôi giống loại đó sao?”

    “…Không, thưa ngài. Dĩ nhiên là không.”

    “…”

    “Tôi chỉ nghĩ… tôi pha cà phê không được ngon lắm… nên mới nói vậy. Tôi xin lỗi. Là lỗi của tôi.”

    …Đúng là đồ điên. Ở cái thế giới đầy người keo kiệt này, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người nổi giận chỉ vì được “phục vụ thêm.” Kẻ keo kiệt thì đủ loại, mà mấy gã nhà giàu tự cao kiểu hắn chắc là dạng đó. Tôi lập tức xin lỗi, cúi thấp người đến mức trán gần chạm bàn, rồi nói xin lỗi lần nữa.

    “Để tôi nói lại. Tiền cà phê, cộng giao hàng và đá, tổng là bốn mươi… không, năm mươi nghìn won.”

    “Hừm, cậu nói loạn cả lên rồi. Chính xác là bốn mươi hay năm mươi?”

    “N-năm mươi nghìn.”

    “Năm mươi nghìn?”

    “Vâng.”

    Nói xong, tôi đặt gói cà phê xuống một bên bàn rồi nhẹ nhàng giơ hai tay lên ngang đầu. Đó là tư thế lịch sự để nhận tiền – việc mà tôi đã làm nhiều đến mức quen như ăn cơm. Bởi thế, nó không khiến tôi cảm thấy nhục nhã hay xấu hổ, chỉ khiến tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như sắp ngừng. Bàng quang co giật dữ dội, như thể tôi sắp tè ra quần.

    Cái đồ âm binh khí đụ này, cái con mụ điên Kim Jeong-seok.

    Trong đầu, tôi đang xé xác cả hai ra từng mảnh thì bỗng nghe thấy một tràng cười vang lên trên đầu mình. Ngay sau đó, một bàn tay bất ngờ vươn tới, nắm lấy cằm tôi rồi nâng lên.

    “Rẻ tiền, nhưng mà… tiểu đi.”

    “…”

    “Sao trông cậu sợ thế? Tôi đáng sợ đến vậy à?”

    “…”

    “Không biết đùa à? Là đùa đấy, nhóc, đùa thôi. Tôi chỉ trêu cậu chút xíu.”

    “…À.”

    “‘À’ cái mông tôi ấy.”

    “…”

    Tôi không biết đâu mới là chỗ đùa, đâu là thật, nhưng gương mặt dữ tợn của hắn lại mềm đi trong chớp mắt, rồi hắn bật cười sảng khoái. Cằm tôi bị hắn lắc vài cái mạnh bạo. Khi bàn tay tưởng như sắp buông ra, hắn lại vỗ nhẹ lên má tôi.

    “Đứa nào bảo cậu là nhóc hả?”

    “…”

    ông chủ Chu khẽ bật cười, lắc đầu. Sau đó, hắn nhặt lại chiếc ví đã ném lên bàn trước mặt tôi, rồi bắt đầu lục lọi bên trong. Một lát sau, những ngón tay hắn rút ra một xấp tiền dày – năm tờ mười nghìn won và ba tờ séc một trăm nghìn won.

    “Đây. Năm chục nghìn đưa cho sếp cậu, phần còn lại là của cậu. Tiền tip.”

    “Tch, nhiều quá rồi. Chỉ cà phê thôi mà…”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú