Bạn không có cảnh báo nào.

    “Cháu cần phải vào nhà vệ sinh một lát.”
    Chu Gi-oh, kẻ nãy giờ vẫn đang chống cằm dán mắt theo dõi nhất cử nhất động ăn uống của tôi trong khi tay thì liên tục rót rượu Soju tì tì vào ly và nốc ực ực, lập tức ngửa cổ nốc cạn sạch sành sanh phần rượu còn lại trong ly chỉ bằng một hơi duy nhất ngay khi nghe tôi thốt ra câu đó. Giống y hệt cái thói quen đặc trưng thường thấy của những tay đàn ông trung niên bặm trợn, hắn chép miệng xúc miệng chép chép vài cái cho sạch vị rượu, nuốt cái ực, rồi lật đật đứng phắt dậy khỏi ghế.
    “Chúng ta đi thôi nào.”
    Ngay khi cái bóng dáng khổng lồ sừng sững cao lớn của hắn vươn mình đứng thẳng dậy, toàn bộ đám giang hồ đàn em đang cắm cúi nhai ngấu nghiến xì xụp ăn uống liên tục gắp thức ăn lập tức hóa đá cứng đơ người lại đồng loạt khựng lại mọi động tác. Khi bọn chúng lục đục định rục rịch nhổm người đứng dậy theo, Chu Gi-oh liền đưa tay lên khẽ vung tay hất tay ra hiệu ép bọn chúng ngồi xuống.
    “Đéo cần thiết phải bày vẽ đứng lên đứng xuống phiền phức làm gì đâu. Cứ việc ngồi yên đó mà xả láng đánh chén tiếp đi.”
    Nói đoạn, hắn vươn tay ra vòng tay qua eo đỡ lấy cái cơ thể đang lảo đảo loạng choạng chao đảo mất thăng bằng của tôi khi tôi đang lóng ngóng gắng sức đứng vững trên hai chân. Khi tôi vô thức đưa tay ra bám chặt bấu víu lấy cánh tay vạm vỡ cơ bắp cuồn cuộn to như cột đình của hắn cốt chỉ để giữ thăng bằng, khuôn mặt của Chu Gi-oh—cái khuôn mặt vốn dĩ luôn duy trì trạng thái lạnh tanh lạnh lùng sắc lẹm vô hồn đéo cảm xúc mỗi khi phải đối mặt giáp mặt với đám đàn em tay chân—bỗng chốc giãn cơ mặt ra rạng rỡ hẳn lên rạng rỡ và nhếch mép nở một nụ cười tươi rói ngoác đến tận mang tai. Tôi dám cá mười mươi là nếu như lúc đó tôi mà cao hứng chủ động thưởng cho hắn một nụ hôn phớt, thì chắc chắn hắn đã phát điên phát rồ lên nhảy cẫng lên hệt như một con chó hoang lâu ngày được chủ âu yếm một con chó hoang phát rồ vậy.
    “Đại ca chuẩn bị lui gót đi vào trong đó hả ạ?”
    Jang-bae, thay mặt cho toàn bộ đám anh em giang hồ cất tiếng lên tiếng cung kính hỏi han, và Chu Gi-oh vừa lững thững sải bước dìu dắt rìu dắt tôi hướng về phía nhà vệ sinh vừa buông một câu đáp lời cộc lốc. “Ừ.”
    Rồi đột nhiên hắn khựng lại dừng phắt bước chân lại, quay ngoắt đầu lại dòm ngó liếc nhìn về phía Jang-bae.
    “Chắc chắn là sẽ có lác đác vài thằng chó săn cớm chìm (cảnh sát hình sự) đang túc trực lảng vảng rình rập ở ngoài kia đấy. Jang-bae, mày là cái thằng nắm quyền chỉ huy quán xuyến lớn nhất ở đây—liệu hồn mà mở to hai con mắt ra canh chừng quán xuyến cho thật kỹ, đéo được để cho xảy ra bất cứ một cái sự cố bốc mùi sai sót nào đấy. Nếu như ngày mai tao mà phải ôm cái đầu đau như búa bổ đau đầu nhức óc thức dậy chỉ vì mấy cái chuyện cứt đái này, thì mày cứ chuẩn bị sẵn tinh thần mà hứng đòn ôm hòm đi là vừa.”
    “Sếp Đại ca cứ việc kê cao gối mà ngủ đi ạ, đéo cần phải lo bò trắng răng bận tâm đâu. Em thề là sẽ bám trụ túc trực đứng canh chừng ở đây cho đến tận phút chót cuối cùng và tự tay dàn xếp giải quyết êm xuôi ổn thỏa mọi bề đâu vào đấy ạ.”
    Jang-bae cúi gập người gập rạp người xuống vuông góc chín mươi độ hướng về phía hai chúng tôi. Đám giang hồ đàn em cũng răm rắp đồng loạt đứng phắt dậy bật dậy như lò xo, nhất nhất làm theo răm rắp làm theo cái động tác chào hỏi cung kính đó của gã. “Chúc sếp đại ca thượng lộ bình an bình an đi vào trong ạ!” bọn chúng đồng thanh gào thét rống lên oang oang, và một cái luồng âm thanh đinh tai nhức óc luồng gió mạnh bạo dội lại cứ như thể có một trận cuồng phong cơn gió lốc thực sự vừa mới thổi quét ngang qua vậy. Cơ thể tôi vốn dĩ đã đang nóng hầm hập nóng bừng bừng bốc hỏa vì hơi men chất cồn, thế nhưng cái luồng gió đó lại mang lại một cái cảm giác mát lạnh khoan khoái mát rượi lạ thường. Bị Chu Gi-oh nửa dìu nửa kéo lôi tuột lôi xềnh xệch lôi xềnh xệch về phía nhà vệ sinh, tôi đéo thể nào nhịn nổi mà bật cười khúc khích cười khùng khục trong bụng. Cái đám khốn nạn ranh con đó. Trông cái vẻ bề ngoài thì bặm trợn hung dữ đằng đằng sát khí tàn bạo vãi đái ra cơ chứ.
    Bên trong nhà vệ sinh hoàn toàn vắng tanh vắng ngắt đéo có lấy một bóng người nào lai vãng. Trong lúc bị hắn xô đẩy đẩy thốc lôi tuột lôi xềnh xệch tiến thẳng về phía cái bồn tiểu đứng nằm tít tận trong cùng góc trong cùng, ánh mắt tôi vô tình va phải giao nhau với cái bóng hình phản chiếu của chính mình trong tấm gương lớn gắn chình ình trên tường. Cái khuôn mặt đang đỏ ửng đỏ bừng bừng phừng phừng như quả cà chua chín của tôi trông quả thực là khác biệt một trời một vực khác xa hoàn toàn so với cái bộ dạng mờ nhạt nhợt nhạt thường ngày. Trông nó y hệt như cái bộ dạng thỏa mãn của một kẻ vừa mới hì hục tự sục tự sục xả đạn xong xuôi vậy.
    Lẽ nào đây mới đích thực là cái diện mạo thật sự của cái thằng ranh con Woo Min-jo mỗi khi nó nốc rượu say xỉn phê pha rượu chè sao? Trước đây tôi toàn có cái thói quen lủi thủi đơn độc nốc rượu giải sầu một mình trong những cái căn phòng trọ tồi tàn tối tăm tăm tối hay là mấy cái nhà nghỉ nhà nghỉ rẻ tiền rẻ rách, đéo bao giờ thèm đoái hoài đến việc soi gương ngắm nghía soi gương nhìn lại cái bản mặt mình, thế nên tôi hoàn toàn mù tịt đéo hề hay biết về cái sự thật phũ phàng này. Và giờ đây thì tôi đã tình cờ vô tình khám phá phát hiện ra nó một cách vô cùng bất ngờ. Thật lòng mà thẳng thắn đánh giá mà nói, thì với một cái khuôn mặt quyến rũ mê hoặc nhan sắc như thế này, thì bất kể là đàn ông đực rựa hay đàn bà con gái, thanh niên trai tráng hay là mấy lão già khọm già cả—bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ đều phải mê mẩn say đắm đắm đuối thôi. Đặc biệt là đối với một cái gã siêu cấp biến thái siêu cấp tởm lợm luôn cuồng si điên cuồng si mê tôi đến mức mù quáng mất trí như Chu Gi-oh.
    Chu Gi-oh thô bạo xoay người tôi lại ép tôi đứng yên vị vào đúng vị trí ngay trước cái bồn tiểu đứng góc trong cùng đó rồi lững thững bước sang đứng trước cái bồn tiểu nằm ngay sát bên cạnh. Đang vào cái tư thế dạng háng chuẩn bị vạch quần đi đái tư thế đi đái quen thuộc, hắn liền quay ngoắt đầu sang nhìn tôi và nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ nhăn nhở.
    “Mau vạch quần ra đi đái nhanh lên giải quyết nhanh lên nào. Tao thề là sẽ đéo thèm dòm ngó liếc nhìn dòm trộm đâu.”
    Miệng hắn thì cứ leo lẻo bảo là sẽ đéo thèm dòm ngó liếc nhìn, thế nhưng đôi mắt tôi lại cứ vô thức tự động dán chặt găm chặt vào hắn. Tôi cứ thế đứng trừng trừng dán mắt nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm vào cái bàn tay đang thoăn thoắt cử động tháo khóa quần luồn lách tháo khóa quần ở khu vực đũng quần hạ bộ của Chu Gi-oh.
    Chắc có lẽ là do cái đũng quần quần của hắn đang bị căng phồng cộm lên một cách quá đỗi lộ liễu phồng rộp lên, nên trông cái điệu bộ của hắn lúc này đéo hề giống một kẻ đang chuẩn bị đi tiểu đi đái giải quyết nỗi buồn một chút xíu nào, mà trái lại nó giống hệt như thể hắn đang lôi phanh lôi con cặc của mình ra để chuẩn bị bắn tinh xả đạn bắn tinh thì đúng hơn. Một cái viễn cảnh điên rồ kinh hoàng bỗng chốc hiện lên mường tượng xẹt qua trong tâm trí tôi: thứ tuôn trào bắn vọt ra từ cái phần đỉnh đầu kia đéo phải là một dòng nước tiểu dòng nước tiểu khai ngấy trong vắt, mà là một luồng tinh dịch đặc quánh trắng đục màu trắng đục đặc quánh. Thứ tinh dịch đó đéo phải là được bắn thẳng xả đạn vào sâu bên trong cơ thể tôi, mà là bị bắn văng tung tóe xả thẳng vào trong cái bồn cầu sứ bồn cầu vệ sinh lạnh lẽo. Thứ tinh dịch dơ bẩn đó từ từ trượt dài trôi tuột chảy dọc xuống cái thành bồn cầu bồn cầu cáu bẩn tởm lợm. Và rồi cuối cùng, thứ tinh dịch đó bị dòng nước xả xối xả dòng nước xả bồn cầu cuốn trôi cuốn phăng đi sạch sành sanh xuống cống rãnh đéo để lại một dấu vết nào.
    “….”
    Tôi khẽ chớp chớp mắt chớp mắt liên hồi để xua tan đi cái hình ảnh ảo giác đó. Cái suy nghĩ thoáng qua chớp nhoáng thoáng qua rằng “thật là một sự lãng phí phung phí tột cùng lãng phí của giời” đó chắc chắn chỉ là do cái đầu óc hoang tưởng mụ mẫm trí tưởng tượng phong phú của tôi tự biên tự diễn tự mình huyễn hoặc ra mà thôi. Dẫu cho tôi có đang say xỉn bét nhè say khướt mất nhận thức đến mức nào đi chăng nữa, thì tôi cũng đéo bao giờ có cái lối tư duy suy nghĩ lệch lạc biến thái đến thế được đâu.
    Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc đó, Chu Gi-oh, kẻ đang chuẩn bị lôi tuột lôi cái thứ đó của mình chui ra khỏi lớp quần lót quần lót mỏng manh, lại đột ngột khựng lại dừng phắt mọi động tác lại. Tôi lấm lét ngước mắt lên nhìn dò xét vẻ mặt khuôn mặt của hắn. Ánh mắt của hắn đang dán chặt găm thẳng vào tôi, một bên lông mày nhướng cao nhướng lên đầy vẻ thách thức, và đôi môi thì đang nhếch mép nở một nụ cười nửa miệng nụ cười nhếch mép ranh mãnh bí hiểm hay là một cái biểu cảm quái quỷ đéo gì đó vô cùng khó đoán.
    “Sao hả Cái đéo gì thế. Mày đang khao khát thèm muốn tao xả đạn bắn tinh bắn thẳng lên người mày thay vì bắn vào cái bồn cầu kia à?”
    “….”
    Tôi lẳng lặng cắn chặt môi quay ngoắt đầu quay mặt quay đầu sang một bên đéo thèm đáp lời. Một cái viễn cảnh hoang tưởng ảo tưởng đồi bại sặc mùi nhục dục điên rồ hơn cả ban nãy bỗng chốc trỗi dậy bùng lên trong tâm trí tôi. Hình ảnh tôi đang ngoan ngoãn quỳ rạp quỳ gối dưới sàn nhà, bị dòng nước tiểu dòng nước tiểu khai ngấy của Chu Gi-oh xối xả bắn tung tóe tạt ướt sũng tạt ướt sũng vào người, hiện lên rõ rành rành vô cùng sống động chân thực ngay trước mắt tôi. Bàn tay đang lóng ngóng quờ quạng tìm kiếm cái khóa quần khóa kéo của tôi bỗng dưng trượt dài trượt tay lóng ngóng. Hai đầu gối tôi bắt đầu run lẩy bẩy run rẩy lẩy bẩy muốn khuỵu xuống. Một cánh tay vạm vỡ rắn chắc bất thình lình lao ra vươn ra từ phía bên cạnh, tóm gọn túm chặt giữ chặt lấy vòng eo tôi một cách vô cùng vững chãi chắc chắn. Một tiếng chậc lưỡi tặc lưỡi tặc lưỡi chê trách vang lên rõ mồn một ngày một tiến sát lại gần hơn, và rồi Chu Gi-oh đã ép sát chồm người tì sát toàn bộ cơ thể khổng lồ đồ sộ của hắn vào lưng tôi.
    “Để tao tự mình ra tay kiểm tra xử lý xem nào, tao sẽ giúp mày giải quyết làm việc đó cho.”
    Vẫn giữ nguyên cái tư thế vòng tay ôm riết ôm giữ chặt lấy tôi từ phía sau lưng, hắn thô bạo vươn cả hai bàn tay luồn cả hai tay vòng ra phía trước khu vực đũng quần hạ bộ của tôi. Hắn nhanh tay lẹ mắt kéo toẹt kéo phăng cái khóa quần khóa kéo của tôi xuống, vạch phanh vạch banh lớp quần lót quần lót ra, và thô bạo lôi tuột lôi thẳng cái thứ đó của tôi ra ngoài. Một tiếng cười khùng khục khẽ cười ngắn ngủn cộc lốc vang dội dội lại ngay sát bên tai phải của tôi. “Đéo hiểu mày có thể tồn tại sống sót sống lây lất được trên đời này với cái bộ dạng thảm hại vô tích sự thế này bằng cách đéo nào nữa, mẹ kiếp khốn nạn thật…”
    Chẳng mấy chốc sau, những ngón tay to bè thô ráp, dài ngoằng của hắn đã tóm gọn bóp chặt nắm chặt lấy cái phần đỉnh đầu mềm nhũn nhạy cảm của tôi.
    “Đái đi Giải quyết đi. Tao đang nắm chặt căn chỉnh hướng nắm giữ nó rất vững vàng chuẩn xác rồi đây này.”
    “Ch-Cháu sẽ tự mình…”
    “Tao đã bảo là tao sẽ đích thân tự mình ngắm bắn căn chỉnh để cho nó đéo bị văng vãi bắn tung tóe văng vãi tung tóe ra ngoài rồi cơ mà. Mau mau rặn ra đái giải quyết cho nhanh cái đi.”
    “…Ưm.”
    Tôi đưa cả hai bàn tay lên ôm mặt che kín bưng che kín khuôn mặt đang nóng bừng bừng đỏ bừng bừng của mình lại và bắt đầu gồng mình gồng cứng phần bụng dưới lên để rặn rặn. Một dòng chất lỏng ấm nóng dòng nước tiểu vọt ra bắn thẳng ra xối xả từ cái thứ đó của tôi, cái thứ mà lúc này lại đang bị một kẻ khác nắm giữ bóp chặt nắm chặt lấy điều khiển. Gần như ngay lập tức cùng lúc đó, một tiếng rên rỉ khò khè “Ưm” vô thức buột miệng trào ra bật ra khỏi miệng tôi. Một cảm giác nhẹ nhõm khoan khoái ngập tràn nhẹ nhõm, sự sung sướng khoái lạc giải tỏa khi tống khứ giải tỏa được cơn bứt rứt muốn đi tiểu buồn tiểu dồn nén bấy lâu nay, ồ ạt ập đến tuôn trào tuôn trào dâng trào trong cơ thể.
    Những luồng hơi thở nóng hổi hừng hực phả ra phả ra chạm sượt cọ xát lướt nhẹ qua vùng sau gáy tôi. Trong suốt cái quá trình tôi đang xả lũ đi đái, Chu Gi-oh liên tục cắn xé mút mát hôn ngấu nghiến lên cổ tôi, và gằn giọng thì thầm rỉ tai đe dọa, “Tất tần tật mọi thứ thuộc về mày đều là tài sản độc quyền của tao hết. Cấm mày không được phép lú lẫn quên béng đi cái chân lý đó đấy.”
    “Ưm…”
    Cái cảm giác này quả thực là sướng rơn người đê mê sướng đến mức đéo thể nào tin nổi không thể nào diễn tả nổi. Tôi thực sự chỉ muốn cứ thế ngả người dựa dẫm ngả hẳn người ngã ngửa ra phía sau. Đằng đéo nào thì cũng đang có một cái gã đàn ông khổng lồ vạm vỡ đứng sừng sững như một bức tường thành bức tường thành túc trực đỡ đần giữ chặt ở phía sau lưng rồi mà, thế nên dẫu cho tôi có thả lỏng cơ thể buông xuôi ngã khuỵu đổ sụp xuống thì cũng đéo có hề hấn sứt mẻ gì cả đéo sao cả.
    Sau khi tôi đã tống khứ giải quyết xả lũ xong xuôi mọi thứ, cái thứ đó của tôi bị hắn thô bạo vẩy vẩy lắc mạnh vẩy vẩy lắc vẩy mấy cái cho ráo nước cho sạch nước ráo nước. Hắn nhét gọn nhét nó trở lại vào trong quần tôi rồi dùng sức đẩy thốc xô mạnh tôi tiến về phía cái bồn rửa mặt bồn rửa tay. Vẫn kiên quyết duy trì cái tư thế ôm riết giữ rịt lấy tôi từ phía sau lưng, hắn vặn vòi nước mở vòi nước ra và bắt đầu tỉ mỉ kỳ cọ chà xát rửa ráy rửa tay cho tôi.
    Tôi cứ thế buông xuôi mặc kệ để mặc cho hắn tự do muốn làm đéo gì thì làm vò nắn rửa ráy đôi bàn tay của mình, y hệt như cái cách tôi đã ngoan ngoãn bất lực cam chịu để cho hắn lôi phanh lôi cái thứ đó của mình ra thao túng cầm nắm ban nãy vậy. Trong lúc hắn đang hì hục cọ rửa rửa tay cho tôi, tôi rụt rè đưa mắt ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào cái hình bóng phản chiếu của hai đứa chúng tôi trong tấm gương lớn trước mặt tấm gương. Hai mươi ba tuổi hai mươi ba và xấp xỉ tứ tuần bốn mươi. Một thằng nhóc ranh con thanh niên non nớt và một lão già khọm ông chú trung niên. Đàn ông Đực rựa và đàn ông đực rựa. Đéo còn gì phải bàn cãi nghi ngờ gì nữa, đây đích thị là một cái sự kết hợp biến thái lệch lạc tởm lợm, điên rồ mất trí tởm lợm đéo thể nào ngửi nổi nhất trần đời. Thế nhưng mà tại sao đéo hiểu vì cái lý do quái quỷ đéo gì lại có một cái biểu cảm gì đó trông nhang nhác giống y hệt như một nụ cười mãn nguyện nụ cười đang hiện hữu hé nở trên cái khuôn mặt của cái thằng Woo Min-jo đang lù lù trong gương kia cơ chứ? Dĩ nhiên là nó đéo thể nào rạng rỡ tươi rói lố bịch lộ liễu được bằng cái nụ cười ngoác miệng của cái gã già khọm ông chú đang đứng áp sát ngay bên cạnh tôi rồi. Cái nụ cười nhếch mép rạng rỡ đó của gã ta thì quả thực là đã vượt xa khỏi ranh giới vượt qua cả cái tầm vóc của một nụ cười thông thường nụ cười bình thường rồi.
    Cái lão già khọm ông chú đó khẽ ngước mắt ngước đầu lên, và ánh mắt hai đứa vô tình va phải giao nhau giao nhau trực diện ngay trong tấm gương. Hắn cúi gập người cúi người xuống thấp hơn một chút, cọ xát dụi dụi cái gò má thô ráp gò má của mình vào má tôi, và cất giọng lầm bầm xen lẫn một tiếng cười khùng khục khẽ cười đắc ý, “Trông hai chúng ta quả thực là vô cùng xứng lứa vừa đôi đẹp đôi hoàn hảo hệt như một bức tranh vẽ bức tranh hoàn mỹ tuyệt tác vậy.”
    “Nếu như chúng ta mà mang phóng to đóng khung đóng khung lồng kính cái bức ảnh tuyệt tác này rồi đem treo chình ình trịnh trọng trong phòng ngủ phòng ngủ, thì liệu cái cuộc đời này có được coi là một cuộc đời viên mãn thành công rực rỡ thành công mỹ mãn không nhỉ? Trên cái cõi đời rộng lớn này, liệu mày có thể đi lùng sục tìm kiếm bói đâu ra bói ra được một cô vợ hiền dâu thảo người vợ nào mang cái nhan sắc xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp cực phẩm đến mức này nữa cơ chứ?”
    “….”
    Cái cằm lởm chởm râu ria râu ria lởm chởm gai góc thô ráp của hắn liên tục cọ xát chà xát cọ xát mạnh bạo vào gò má tôi, và cái chất giọng trầm đục trầm ấm của hắn thì lại mang đến một cái cảm giác nhồn nhột râm ran nhột nhạt râm ran kích thích dọc theo vành tai tôi.
    Đấy mày cứ mở to mắt ra mà nhìn xem cứ sống mà chiêm nghiệm đi, Min-jo à. Việc tìm kiếm vớ được vớ được một cô vợ hiền dâu thảo người vợ lý tưởng tử tế đàng hoàng tử tế để chung sống gắn bó bầu bạn gắn bó chung sống cả đời quả thực là một cái niềm vinh hạnh phước lành ân huệ to lớn vĩ đại nhất trong cái cuộc đời khốn nạn này đấy cuộc đời này. Những con người có tâm hồn lương thiện tử tế tốt đẹp đàng hoàng tử tế trên cái cõi đời này quả thực là vô cùng hiếm hoi như lá mùa thu hiếm hoi khan hiếm, chắc phải đào bới tìm kiếm đỏ con mắt may ra mới tìm được bói ra được một người trong số hàng trăm hàng ngàn người. Chính vì cái lý do trớ trêu đó đấy, nên thiên hạ người đời ngoài kia mới hay buông lời than vãn thở ngắn than dài rằng cái việc muốn tìm kiếm có được một cái kết cục viên mãn cái kết viên mãn có hậu hạnh phúc trọn vẹn cho đến tận phút chót cuối cùng quả thực là một điều vô cùng gian nan vô cùng khó khăn xa xỉ vất vả. Thế nhưng mà đối với tao và mày, hai đứa chúng ta thì có cái đéo gì phải xoắn xuýt bận tâm lo sợ lo lắng về cái vấn đề đó cơ chứ? Tao thề danh dự là sẽ đối xử nâng niu chăm lo phục vụ cho mày một cách vô cùng tử tế tốt đẹp tuyệt vời đéo chê vào đâu được tử tế tốt đẹp. Lời tao nói có chuẩn không cần chỉnh đúng không hả?
    Cái thằng ranh con đang chình ình hiện diện phản chiếu trong gương kia chắc chắn đích thị là tôi đây rồi, Woo Min-jo đây rồi, thế nhưng mà trông cái thần thái biểu cảm của nó lại mang lại một cái cảm giác xa lạ hệt như thể đó là một cái kẻ xa lạ ất ơ một kẻ xa lạ khốn nạn đéo nào khác vậy. Không, bắt buộc nó phải là một cái kẻ xa lạ ất ơ một kẻ xa lạ đéo nào khác mới đúng chứ. Cũng chính vì cái lý do đéo thể nào hiểu nổi đó mà tôi mới có thể vô thức gật gù cái đầu gật đầu lia lịa và ngoan ngoãn răm rắp hùa theo đồng tình đồng tình với những cái lời lẽ nhảm nhí sến súa mà thậm chí bản thân tôi còn đéo thể nào tiêu hóa thấu hiểu nổi hiểu thấu nổi ý nghĩa ý nghĩa thực sự của chúng là cái quái gì.
    Ngay khi vừa mới lững thững bước chân lách mình bước ra khỏi cánh cửa phòng tắm nhà vệ sinh, một luồng không khí mát rượi không khí lạnh lẽo lạnh toát từ bên ngoài đã lập tức tạt thẳng phả thẳng ùa vào mặt tôi.
    “Hai chúng ta hãy cùng nhau châm mồi lửa rít một điếu thuốc hút một điếu thuốc giải sầu rồi hẵng vác xác lết xác bước ra ngoài kia nhé.”
    Cái gã đàn ông mà nãy giờ tôi cứ đinh ninh ảo tưởng rằng hắn sẽ bám riết kết dính dính chặt lấy tôi như hình với bóng đéo rời nửa bước dẫu cho trời sập có chuyện đéo gì xảy ra đột ngột lùi lại tách ra buông lỏng vòng tay lùi ra xa một chút để lúi húi móc móc lôi ra lấy một điếu thuốc lá điếu thuốc ra khỏi bao. Trong lúc hắn đang bận rộn bật lửa châm mồi châm lửa cho cái điếu thuốc đang ngậm hờ hững trên môi ngậm trên môi, tôi liền tiện miệng buông một câu vòi vĩnh, “Cho cháu xin một điếu hút ké với hút cùng với ạ.”
    Hắn khẽ gật gù cái đầu gật đầu đồng ý, mải mê rít sâu rít mạnh hít một hơi thật sâu vào cái đầu lọc đầu lọc cho đến khi cái đốm lửa tàn thuốc đỏ rực đầu thuốc đỏ rực lên, thế nhưng hắn lại cứ tiếp tục điên cuồng phì phèo rít thuốc hút thuốc một mình hút một mình hưởng thụ một mình. Lẽ nào cái thằng khốn nạn này đang có ý đồ định chơi bẩn chiếm đoạt hút một mình chiếm làm của riêng độc chiếm điếu thuốc đó cho riêng mình hay sao? Nơm nớp lo sợ đinh ninh rằng hắn sẽ nốc sạch rít cạn sạch sành sanh điếu thuốc đó mà đéo thèm nhượng lại chia chác san sẻ chia sẻ cho mình một mẩu một miếng nào, tôi bắt đầu cảm thấy bứt rứt nóng ruột bồn chồn bồn chồn bứt rứt đéo chịu đứng yên đứng ngồi không yên. Tôi liên tục liếm mép liếm môi thèm thuồng liếm môi, phơi bày bộc lộ một cách vô cùng lộ liễu phơi bày rõ mười mươi sự khao khát nôn nóng thèm thuồng sốt ruột của mình ra mặt, và cuối cùng thì hắn cũng chịu luyến tiếc chìa cái điếu thuốc hút dở dang chìa điếu thuốc hút dở dang đó ra nhượng lại đưa nó cho tôi.
    “Cầm lấy Hút đi này.”
    Cái đầu lọc ướt sũng nhầy nhụa đầu lọc ướt sũng nước bọt nhầy nhụa nước bọt của hắn khẽ cọ xát chạm sượt chạm khẽ vào đôi môi tôi. Hắn chủ động ân cần đưa tận tay dí sát điếu thuốc đó vào tận môi tôi kề sát tận miệng tôi, thế nên tôi hoàn toàn đéo cần thiết phải nhọc công thò tay vươn tay ra đón lấy cầm lấy nó làm cái đéo gì cho mệt. Tất tần tật những gì hắn đang mong ngóng khao khát chờ đợi đòi hỏi ở tôi lúc này chỉ đơn thuần là việc tôi hãy ngoan ngoãn hé môi há miệng ra há mồm ra và ngậm lấy rít một hơi rít một hơi thật sâu mà thôi.
    Chu Gi-oh chằm chằm dán mắt dán mắt nhìn tôi với một cái vẻ mặt vô cùng mãn nguyện đắc ý thỏa mãn, hệt như thể hắn đang thưởng thức nhìn ngắm chiêm ngưỡng cái khung cảnh bức tranh tuyệt mỹ đúng y chang như những gì hắn đã từng ao ước vẽ ra trong đầu mong muốn. Rồi đột nhiên, ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới chuẩn bị há miệng hé môi nhả khói thở hắt luồng khói ra thở ra, hắn đã nhanh như chớp chồm người rướn người ép sát khuôn mặt tiến sát lại gần sạt vào tôi và há hốc miệng mở toang miệng ra há to miệng ra.
    “Mau phả thẳng luồng khói đó thổi khói xả khói vào trong này cho tao đi.”
    Hoàn toàn đéo mảy may thắc mắc hoài nghi chất vấn vặn vẹo hoài nghi bất cứ một cái điều gì, tôi cứ thế ngoan ngoãn răm rắp vâng lời làm theo đúng y chang như những gì hắn đã ra lệnh sai bảo. Tôi từ từ, từ tốn chậm rãi phả ra thổi một luồng khói trắng xóa dày đặc luồng khói phụt thẳng thổi thẳng vào tận sâu bên trong cái khoang miệng tối tăm mù mịt khoang miệng tối om như cái hố đen như cái hang động của hắn. Toàn bộ cái luồng khói trắng luồng khói đó đều bị hắn hít trọn hít một hơi vào sâu hút trọn hút sạch sành sanh vào trong phổi.
    Chu Gi-oh điên cuồng ngấu nghiến hít lấy hít để tham lam, thế nhưng lại mang một cái vẻ tận hưởng khoái trá tận hưởng vô cùng thỏa mãn, hắn hít sâu nuốt trọn hít sâu luồng khói thuốc luồng khói trắng đó, thứ đã được quyện lẫn pha trộn hòa quyện hòa quyện hòa lẫn cùng với hương vị hơi thở của chính tôi, rồi hắn thèm thuồng chép miệng chép miệng liếm mép thòm thèm chép chép miệng liếm mép và buông lời nhận xét khen ngợi cất tiếng, “Hương vị của nó quả thực là ngọt ngào ngọt lịm ngọt lịm như đường phèn ngọt như đường đéo tả nổi chết đi được ấy, mẹ kiếp.”
    Tôi bật cười khúc khích cười phụt cười rúc rích một tiếng trước cái lời bình phẩm tán dương khen ngợi tếu táo đó của hắn. Thế thì chắc chắn là cháu tôi phải bắt buộc phải hào phóng ban phát chiêu đãi dâng hiến cho chú thêm nhiều hơn thế nữa rồi chiêu đãi thêm rồi. Trước khi hắn kịp có cơ hội thời gian để một lần nữa chủ động đưa tận tay dí sát điếu thuốc đó lên đôi môi tôi đưa lại gần môi tôi thêm một lần nữa, tôi đã chủ động chủ động rướn người vươn cổ ngóc đầu vươn đầu ra phía trước để săn lùng tìm kiếm chộp lấy điếu thuốc đó và rít một hơi thật sâu tự mình rít một hơi rít mạnh. Lần này, tôi cố tình chơi lớn ngậm trọn ngậm luôn bú mút luôn ngậm luôn cả những ngón tay thô ráp ngón tay của hắn vào trong miệng mình. Ép cho khoang miệng lấp đầy căng phồng một luồng khói thuốc ngập ngụa khói ngập khói ngậm đầy khói, tôi lả lơi đong đưa ngoắc ngoắc uốn cong một ngón tay trỏ lại cong ngón tay lại để lả lơi ngoắc ngoắc ra hiệu ngoắc tay gọi hắn sáp lại tiến lại gần. Chu Gi-oh liền bật ra một tiếng cười khùng khục khẽ cười một tiếng nghe y hệt như một cái tiếng khịt mũi khịt mũi cười khẩy tiếng hắt hơi vậy.
    “Mày đang có cái ý đồ định tự tay tọng thẳng nhét thẳng nhét nó vào mồm tao đấy à?”
    Tôi khẽ gật gù cái đầu gật đầu xác nhận đáp lại. Hắn khẽ nhăn mặt nhíu mày cau mày lại tỏ vẻ hơi bị phật ý khó chịu nhíu mày.
    “Ngay cả một con chó hoang chó hoang lang thang bốn chân chó hoang cẩu tạp chủng bốn chân ngoài đường cũng đéo bao giờ dám to gan có cái thái độ xấc xược đối xử đối xử tệ bạc với ông chủ người chủ nhân của nó theo cái kiểu mất dạy hỗn láo như thế đâu nhé.”
    Hắn đã từng mạnh miệng lớn tiếng tự xưng tự nhận vỗ ngực tự xưng cái bản thể mình là một con dã thú dã thú cầm thú cơ mà ban nãy cơ mà. Cố tình làm ra cái vẻ mặt bất cần đời khiêu khích hống hách cái điệu bộ hệt như thể tôi sẵn sàng thẳng tay phả thẳng thổi toẹt thổi toàn bộ cái luồng khói thuốc luồng khói đó bay biến bay bổng vào không khí vào trong không khí nếu như hắn đéo có nhã hứng muốn ngoan ngoãn đón nhận tiếp nhận nó, tôi tiếp tục đưa tay ra hiệu vẫy tay vẫy tay ra hiệu thúc giục, và hắn liền lật đật ngoan ngoãn cuống cuồng vội vã chúi gập người chồm người đẩy thẳng khuôn mặt chìa khuôn mặt mình dí sát tiến về phía trước ngay tắp lự tiến tới.
    “Đéo phải thế đâu Dạ không, thực chất tao mới đích thị là một con chó hoang cẩu tạp chủng khốn nạn đê tiện chó hoang khốn nạn đây này. Mày xem này, tao đang há to miệng ngoác mồm ra há hốc miệng ra há sẵn mồm ra chờ đợi chờ đợi sẵn đây này, mau mau phả khói nhả khói vào đi nhanh lên nào nhả khói đi!”
    Chu Gi-oh điên cuồng ngấu nghiến háu đói đớp lấy hít trọn hít lấy hít để cái luồng khói thuốc luồng khói mà tôi vừa mới dùng sức phả mạnh thổi mạnh ra với một cái cường độ mạnh bạo dữ dội mãnh liệt hơn hẳn cái lần thử nghiệm đầu tiên hít mạnh hơn trước một cách thậm chí còn tham lam háu đói tham lam đói khát hơn trước vô cùng tham lam. Vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn đã thèm với bấy nhiêu đó khao khát đòi hỏi thêm nữa khao khát thêm, hắn bắt đầu dùng chiếc lưỡi dẻo dai của mình để điên cuồng càn quét liếm láp liếm láp ngấu nghiến đôi môi tôi một cách vô cùng hoang dại cuồng nhiệt hoang dã. Đôi môi, chiếc cằm, và cả hai bên gò má của tôi bỗng chốc bị nhầy nhụa ướt sũng dính dấp phủ đầy tẩm ướt tẩm ướt nhầy nhụa đẫm trong một mớ nước bọt dính dấp nụ hôn nước bọt nụ hôn ướt át.
    Thay vì cảm thấy ghê tởm lợm giọng kinh tởm dơ bẩn bẩn thỉu, tôi lại thấy trong lòng mình trào dâng một cảm giác đắc ý vô cùng thỏa mãn mãn nguyện chiến thắng đắc ý kiêu hãnh chiến thắng. Tôi thực sự chỉ muốn tìm cách phơi bày lôi tuột phô diễn phơi bày cho cái mụ Kim Jeong-suk Kim Jeong-suk và cái thằng khốn nạn Kang Mun-su Kang Mun-su kia được mục sở thị chiêm ngưỡng tận mắt chứng kiến từng chân tơ kẽ tóc ngóc ngách chi tiết từng chi tiết từng chi tiết một của cái cảnh tượng đồi bại đê mê cảnh tượng này. Mở to hai con mắt chó của chúng mày ra mà chống mắt lên mà nhìn xem mà chiêm ngưỡng đi này, hãy chống mắt lên mà xem cái thằng ranh con Woo Min-jo Woo Min-jo, cái kẻ mà bấy lâu nay chúng mày luôn ra sức chà đạp khinh bỉ coi thường khinh rẻ này, đang nắm quyền thao túng điều khiển xỏ mũi kiểm soát cái ông trùm khét tiếng sếp sòng bá chủ quyền lực nhất cái vùng Yeomuso Yeomuso này như thế nào ra làm sao nắm thóp ra sao đây này.
    “Mau vươn tay ra cào cào vuốt ve gãi gãi cào nhẹ cào cào xuống dưới cằm gãi cằm tao đi, và rồi tiện thể nhổ toẹt khạc nhổ nhổ toẹt một bãi nước bọt nước bọt phun thẳng khạc nhổ vào trong khoang miệng tao luôn cũng được nữa. Tao dư sức có khả năng để hân hoan đón nhận tận hưởng nuốt trọn vui vẻ đón nhận thưởng thức cái trò kích thích sướng rơn người đó một cách vô cùng tuyệt vời hoàn hảo tận hưởng đấy.”
    “Cháu thừa biết tỏng cái sở thích bệnh hoạn thấu hiểu cái điều đó của chú mà, thế nhưng mà hãy cứ để dành tàm tạm hoãn lại để dành cái trò đó cho cái dịp lần sau lần sau hẵng hay nhé.”
    “….”
    Đột nhiên Bất thình lình, Chu Gi-oh ngậm chặt miệng lại đóng sập đóng chặt cái miệng đang lải nhải lại im bặt và trưng ra làm ra một cái biểu cảm vô cùng kỳ quái khuôn mặt kỳ lạ khó hiểu biểu cảm kỳ quặc. Cái nét mặt đó cũng đéo có gì là quá đỗi khó khăn phức tạp để có thể đoán biết đọc vị đọc vị được. Nó y chang như kiểu cái nét mặt của một kẻ đang ngầm thú nhận rên rỉ, “Mẹ kiếp, tao vừa mới sướng rơn người phê pha bắn tinh xuất tinh ướt sũng nhẹp tè dầm đái dầm ra quần đái ra quần mất rồi.” “Tao đã hoàn toàn bị đánh gục đánh mất đánh mất sạch sành sanh lý trí tự chủ kiềm chế kiểm soát rồi.” Đại loại là một cái biểu cảm lố bịch thảm hại hệt như vậy đấy kiểu biểu cảm như vậy.
    Đúng y chang như những gì hắn đã tự mình mạnh miệng vỗ ngực thú nhận tự nhận ban nãy, hắn quả thực đích thị là một con chó hoang cẩu tạp chủng khốn nạn cẩu tạp chủng đéo thể nào cứu vãn nguyên con nguyên bản đéo trượt đi đâu được. Đéo chỉ đơn thuần là cái thói ngoan ngoãn nằm ngửa phơi bụng ngửa bụng đầu hàng đầu hàng hàng phục răm rắp ngoan ngoãn vâng lời phục tùng thuần phục đâu, mà hắn còn bị kích động phấn khích hưng phấn kích thích tột độ đến cái mức độ tè dầm đái dầm đái dầm cả ra quần vì sướng rơn người sung sướng cơ đấy tè dầm vì hưng phấn. Chắc mẩm là cái gã đàn ông biến thái này phải cuồng si điên cuồng say đắm thực sự yêu thích si mê tôi đến một cái mức độ điên rồ hoang tưởng khủng khiếp điên cuồng lắm thì mới có thể giở ra cái trò thảm hại này rồ dại đến thế.
    Hắn dùng ngón tay búng mạnh búng búng thật mạnh hất văng cái mẩu tàn thuốc lá mẩu thuốc lá tàn thuốc đập mạnh nảy bật nảy mạnh nảy bật vào bức tường vào tường. Dùng sức kéo giật lôi tuột lôi kéo tôi tiến sát lại gần sát rạt sát vào mình, ép chặt tì chặt tì sát cơ thể tôi dán chặt dán sát vào cái thân hình vạm vỡ cơ thể của hắn, hắn bắt đầu điên cuồng chà xát cọ xát cọ xát cọ xát cái thứ đang cương cứng sừng sững cứng ngắc như một tảng đá con cặc cứng ngắc của mình vào người tôi và cất giọng vặn vẹo hỏi vặn hỏi, “Mày có biết tao là cái thá gì tao là ai không hả?”
    Cái chất giọng trầm đục trầm thấp của hắn, khi cúi gằm mặt xuống lườm nguýt nhìn chằm chằm nhìn xuống tôi, nghe có vẻ vô cùng đen tối u ám tăm tối nguy hiểm u ám. Cái câu hỏi vặn vẹo đặt ra câu hỏi đó nghe cũng thật là kỳ cục kỳ quái vớ vẩn kỳ quặc đéo thể nào hiểu nổi. Rốt cuộc thì hắn là cái thá gì là ai cơ chứ? Lẽ dĩ nhiên hiển nhiên rõ rành rành rành rành mười mươi hắn là Chu Gi-oh Chu Gi-oh rồi còn đéo gì nữa.
    “Rốt cuộc thì tao là cái thá gì tao là ai hả?”
    “L-Là chú Chu Chu…”
    “Chu cái đéo gì hả Chu cái gì? Đừng có lấp lửng lấp liếm giấu giếm nửa vời lấp lửng úp mở đéo rõ ràng như thế, hãy há to miệng ra mà nói cho rõ ràng rành rọt phọt ra nói ra cho trọn vẹn đầy đủ đi.”
    “Là Sếp Đại ca lớn sếp sòng Chu Chu Gi-oh Chu. Thưa sếp Thưa chú ạ.”
    Hắn lại tiếp tục nhăn mặt nhíu mày cau mày lại nhăn mặt cau có nhíu mày.
    “Lẽ nào cái gã đàn ông tồi tệ cái thằng khốn nạn đứng sừng sững trước mặt mày đây lại đéo có nổi lấy một cái tên cúng cơm cái tên đàng hoàng tên riêng tử tế đàng hoàng nào để gọi sao hả?”
    “Chú dĩ nhiên là có tên chứ ạ Chú có chứ. Chú là Chu Gi-oh Chu Gi-oh mà.”
    “Nếu vậy thì rốt cuộc rốt cục tao là cái thá gì là ai đối với mày hả?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú