Bạn không có cảnh báo nào.

    Dưới tư cách là một bề tôi đang đứng giữa khoảng sân trước Thánh Hòa điện, Yeo Jae-won cố gắng che giấu mọi cảm xúc trên gương mặt, quay lại hỏi Nội quan họ Seok đang đứng túc trực phía sau.

    “Nội quan Seok. Trong vương phủ có trồng cây lê nào không?”

    “Thần e là không có ạ… Thần chỉ biết là có cây hồng thôi, thưa Điện hạ.”

    Nội quan họ Seok ấp úng đáp lời, rồi cố gắng bổ sung thêm một thông tin mà lão dám chắc chắn. Dinh thự rộng lớn nhường này, cây cối lại mọc um tùm khắp nơi, lão làm sao mà thuộc làu làu từng loại được.

    “Có chuyện gì sao, thưa Điện hạ?”

    Thấy vị chủ nhân tự dưng đưa ra một câu hỏi kỳ quặc chẳng hiểu mô tê gì, Nội quan họ Seok dè dặt dò hỏi, cốt để nắm bắt tâm ý của ngài.

    Cơn đau đầu như búa bổ vừa làm loạn tâm trí hắn lúc nãy giờ đã dịu đi, chỉ còn để lại những dư chấn âm ỉ. Bằng một chất giọng mỏng manh, xa xăm tựa những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời mùa xuân, Yeo Jae-won lẩm bẩm.

    “……Ta chỉ thắc mắc không biết có trồng hay không thôi.”

    ‘Rõ ràng là rất muốn trồng cơ mà, không biết cuối cùng có trồng thật không.’

    Qua tầm nhìn lờ mờ lúc tỏ lúc nhòe, hắn loáng thoáng thấy những cánh hoa trắng muốt lìa cành, nương theo chiều gió rơi lả tả xuống mặt đất. Thế nhưng, hắn chẳng thể đưa tay níu giữ lấy bất cứ thứ gì.

    Tiết trời đã chớm vào độ cuối xuân, nhưng bên trong Thánh Hòa điện vẫn duy trì một sự tĩnh mịch vô cảm, chẳng khác nào khoảng sân vắng lặng phía trước.

    Bước qua những cánh cửa được đóng kín mít tầng tầng lớp lớp, đập vào mắt hắn là hình ảnh Hoàng đế vẫn đang cặm cụi xem xét những tấu chương từ khắp các tỉnh thành gửi về, dẫu cho buổi Thường triều đã kết thúc từ lâu.

    Đối với Yeo Jae-won, Hoàng đế giống một vị Vua thao túng quyền lực hơn là một người cha thực thụ.

    Đó là đấng chí tôn cao quý, người mà nếu không có việc hệ trọng thì chẳng ai được phép tùy tiện diện kiến. Bị nhồi sέt cái tư tưởng ấy từ thuở bé tí, nên mỗi lần đối diện với Hoàng đế, hắn đều cảm thấy ngột ngạt, chẳng hề thoải mái chút nào.

    “Nhi thần nghe nói Bệ hạ có chỉ triệu kiến.”

    Sau khi hành lễ chuẩn mực và cung kính hỏi rõ lý do được gọi đến, Hoàng đế mới chịu rời mắt khỏi cuốn trục đang cầm trên tay.

    Tiện tay cuộn cuốn trục lại rồi vứt sang một góc bàn, Hoàng đế đang định cất lời thì bỗng bờ vai rung lên bần bật, rồi bật ra một tràng ho khan khùng khục. Thấy vậy, viên Thái giám túc trực bên cạnh Thánh Hòa điện vội vã nâng chiếc khăn lụa lên hầu hạ.

    Yeo Jae-won thừa biết căn bệnh mãn tính của Hoàng đế không những không thuyên giảm mà ngày càng trở nặng.

    Dẫu cho hắn có dựng trai phòng bên cạnh lăng mộ của Tiên Thái tử để chịu tang, thì cũng đâu có nghĩa là hắn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Vẫn có đôi ba bận, khi Hoàng đế lâm trọng bệnh, hạ nhân từ vương phủ nhận được mật báo từ Thánh Hòa điện liền tức tốc phi ngựa thục mạng đến bẩm báo.

    Lần đầu tiên nghe thấy hung tin, Yeo Jae-won cũng tá hỏa lao ra khỏi trai phòng, tức tốc tiến cung.

    Đó là vào một ngày đầu đông rét mướt, những bông tuyết lẫn trong mưa tuôn rơi buốt giá đến mức chỉ mặc một bộ đồ tang dệt từ vải gai thô kệch thì làm sao mà chịu nổi. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa định bước chân vào Hoàng cung, Thái giám của Thánh Hòa điện đã được Hoàng đế phái ra chặn đứng ngay trước mặt.

    — Tốt nhất Điện hạ đừng nên nhập cung trước khi mãn tang ba năm của Thái tử điện hạ.

    Lúc bấy giờ, hắn mới sực nhận ra bộ dạng mặc áo tang để đến thăm người cha đang ốm liệt giường của mình thật sự xúi quẩy đến nhường nào.

    — À, ta sẽ thay y phục ngay. Ta sẽ sai Nội quan họ Seok về vương phủ lấy…

    — Bệ hạ truyền lời rằng đã có Sa Quý phi và Huệ vương (Hye-wang) ngày đêm túc trực chăm sóc, Điện hạ không cần phải bận tâm đâu ạ.

    Lưu lại đúng một câu nói ấy, viên Thái giám Thánh Hòa điện với khuôn mặt lạnh tanh quay lưng bước đi. Như thể dội một gáo nước lạnh, đóng đinh phán quyết rằng hắn tuyệt đối không được phép đặt chân vào cung.

    Kể từ ngày hôm đó, dẫu cho đám hạ nhân ở vương phủ có cuống cuồng mang tin tức từ Hoàng cung đến, Yeo Jae-won chỉ đáp vỏn vẹn hai chữ “biết rồi” rồi cứ thế giam mình trong trai phòng không bước ra nửa bước.

    “Khụ… Phải rồi. Chuyện chuẩn bị cho hôn lễ tiến triển đến đâu rồi?”

    “Mọi thứ vẫn đang diễn ra suôn sẻ, thưa Bệ hạ.”

    Gọi là chuẩn bị cho oai chứ thực chất cũng chẳng có gì to tát. Những việc hệ trọng đều do Lễ bộ đứng ra lo liệu, vương phủ chỉ việc cáng đáng những thứ vặt vãnh liên quan đến sinh hoạt thường nhật của Vương phi mà thôi.

    “Thế con đã biết Vương phi của mình là ai chưa?”

    Trong lúc đợi bát canh nhân sâm do viên Thái giám bưng lên nguội bớt, Hoàng đế chậm rãi cất tiếng hỏi.

    Cái tin tức Vương phi tương lai của hắn là một Âm nhân xuất thân từ phủ Bạch Gia vương thì cả thiên hạ này ai mà chẳng rõ mười mươi. Chẳng phải lúc nãy Hàn lâm Học sĩ Hyeon Sang-eun cũng đã bẩm báo rồi hay sao.

    Tuy nhiên, đó cũng là tất cả những gì Yeo Jae-won biết. Hắn tuyệt nhiên không có nhu cầu đào bới thêm bất cứ thông tin nào về người sẽ kết tóc xe tơ với mình.

    Việc moi móc tin tức từ Bạch Gia phủ vốn đã nhiều rào cản, mà dù kẻ đó có là ai đi chăng nữa thì với hắn cũng chẳng mảy may quan trọng. Một khi đã chấp nhận để kẻ đó ngồi lên vị trí Chính phi, hắn nhất định sẽ đối đãi tử tế, không để xảy ra điều tiếng gì. Nhưng, chừng nào kẻ đó còn mang thân phận Âm nhân, thì đừng hòng có được trái tim hắn.

    “Nhi thần nghe nói đó là một Âm nhân của Bạch Gia vương.”

    Bỏ dở bát canh nhân sâm đang uống dở, Hoàng đế nheo mắt lại, chăm chú quan sát Yeo Jae-won.

    “Còn là một nam nhân nữa cơ đấy.”

    Hoàng đế cố tình ném thêm một viên đá để dò xét phản ứng của Yeo Jae-won. Bởi lẽ, dẫu có là một người cha vô tâm đến mấy, Hoàng đế cũng dư sức biết Tam hoàng tử có ác cảm sâu sắc với nam Âm nhân, và cũng thừa hiểu lý do tại sao hắn lại ôm mối hận thù dai dẳng ấy.

    Âm nhân của Bạch Gia vương, lại còn là nam giới. Yeo Jae-won hơi nhíu mày, một cơn đau buốt nhói chạy xộc từ thái dương bên này sang thái dương bên kia. Cảm giác như có một ký ức nào đó chực chờ trỗi dậy trong đầu, nhưng rồi lại trượt đi mất, để lại một khoảng không trống rỗng lặp đi lặp lại.

    Nhưng đây là ngự tiền. Để lộ tâm can và cảm xúc thật ra mặt lúc này là một bước đi cực kỳ rủi ro. Dẫu cho người ngồi đối diện có là đấng sinh thành ra hắn đi chăng nữa.

    “……Vậy sao thưa Bệ hạ.”

    Sau khi thu dọn lại lớp mặt nạ vô cảm, hắn lạnh lùng đáp trả. Thấy vậy, Hoàng đế — người vốn đang dán chặt mắt vào Yeo Jae-won — có vẻ hụt hẫng vì không moi móc được gì, bèn ngả người ra sau ghế, nhẩn nha thưởng thức nốt bát canh nhân sâm.

    “Cùng là nam Âm nhân với nhau, chắc chắn Quý phi sẽ chiếu cố chăm sóc chu đáo thôi.”

    Sa Quý phi. Kẻ đó chính là ngọn nguồn cội rễ khiến Yeo Jae-won sinh lòng căm ghét tột độ đối với những nam Âm nhân. Hoàng đế đương nhiên biết tỏng sự thật này. Đây rõ ràng là một lời khiêu khích trắng trợn nhằm chọc tức Yeo Jae-won.

    Có lẽ vì vừa mới tập dượt việc che giấu cảm xúc nên lần này, hắn dễ dàng giữ được khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc. Yeo Jae-won chỉ lặng lẽ cúi đầu cam chịu.

    Cứ đinh ninh rằng Yeo Jae-won sẽ nổi trận lôi đình, hay ít ra cũng sẽ buông lời thách thức kiểu “Bệ hạ không cần bận tâm đến Vương phi của thần”, nhưng phản ứng tẻ nhạt ngoài dự đoán của hắn khiến Hoàng đế nhanh chóng cảm thấy nhàm chán, liền xua tay đuổi khéo. Mọi chuyện đã xong xuôi, cút ra ngoài cho khuất mắt.

    Sau khi cúi rập người hành lễ tạ ân rồi bước ra khỏi Thánh Hòa điện, Yeo Jae-won mới phát hiện ra một nam nhân ăn mặc chỉnh tề đang bước qua cửa Đông Hiệp (Donghyeop mun) tiến vào trong.

    Kẻ vừa xuất hiện đã khiến khuôn mặt Yeo Jae-won — vốn dĩ được kìm nén cẩn thận trước mặt Hoàng đế — ngay lập tức nhăn rúm lại vì ghê tởm, không ai khác chính là Sa Quý phi.

    Sa Quý phi khoác trên mình bộ đạo bào màu đỏ sẫm thêu thùa hoa văn lộng lẫy, diêm dúa. Mái tóc búi gọn gàng được cố định bằng một chiếc trâm cài tóc bằng vàng ròng, xiên ngang qua là một cây trâm ngọc chạm khắc hình chim hạc tinh xảo.

    “Đã lâu không diện kiến Điện hạ. Bổn cung nghe nói hôm nay ngài nhập cung dự Thường triều, nhưng không ngờ lại được gặp ngài ở Thánh Hòa điện thế này.”

    Yeo Jae-won vốn định bơ đi mà sống, coi như không thấy ông ta, nhưng Sa Quý phi lại cố tình tiến đến bắt chuyện. Hắn đành phóng ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chòng chọc vào ông ta.

    “Chà, dạo này chắc Điện hạ bận rộn chuẩn bị cho hôn sự lắm nhỉ. Hoàng gia hiếm khi mới đón thêm một nam Âm nhân, bổn cung cũng vô cùng trông ngóng đây.”

    Yeo Jae-won vẫn lặng thinh, chằm chằm nhìn Sa Quý phi đang nở nụ cười giả lả. Phải đến khi hình bóng của chính hắn in rõ mồn một trong đồng tử của ông ta, Yeo Jae-won mới cất lời.

    “Nhi thần nghe nói Huệ vương vừa mới chuyển phủ đệ cách đây không lâu.”

    Bị chuyển chủ đề đột ngột, nụ cười trên môi Sa Quý phi hơi sượng lại, thoáng chút hoang mang. Nhưng chỉ trong chớp mắt, ông ta đã lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh, gật đầu xác nhận.

    “Đúng vậy. Dẫu sao thì cũng sắp đón đứa con đầu lòng chào đời, nên chuyển đến một nơi rộng rãi hơn cho thoải mái cũng là điều dễ hiểu mà.”

    “Phủ đệ rộng lớn thế kia, thì việc dành ra một căn phòng nhỏ cho tiểu thiếp chắc cũng chẳng khó khăn gì đâu nhỉ.”

    “……?”

    “Nếu người đã hào hứng trông mong Hoàng gia đón thêm một nam Âm nhân đến thế, thì chẳng phải tự tay rước về vẫn là thượng sách nhất sao.”

    Yeo Jae-won và Sa Quý phi, cả hai người lúc này đều đang duy trì nụ cười trên môi, nhưng thẳm sâu bên trong, chẳng có nụ cười nào là thật lòng.

    Sa Quý phi ngẩn người mất vài giây để tiêu hóa những lời mỉa mai cay độc ấy, rồi bỗng bật cười ha hả thành tiếng.

    Việc nạp một Âm nhân từ Bạch Gia phủ làm Vương phi, người gánh vác trách nhiệm đó nhất định phải là Minh Vương chứ không thể là Huệ vương. Để dập tắt mọi âm mưu liên thủ với các gia tộc quyền thế nhằm củng cố thế lực, chuyện này là lẽ đương nhiên phải làm.

    Như thể sợ bị Yeo Jae-won nhìn thấu tâm can, Sa Quý phi cuộn chặt bàn tay giấu dưới lớp tay áo rộng thùng thình, cố nặn ra một nụ cười ung dung, thản nhiên đáp trả.

    “Nhỡ đâu sau này Vương phi vô tình nghe được những lời này, ngài ấy chắc hẳn sẽ đau lòng lắm đấy.”

    “Chốn thâm cung bí sử này, lại còn là ngay trước cửa Thánh Hòa điện, nếu có kẻ nào to gan dám lọt tai những chuyện cơ mật ra ngoài, thì kẻ đó đáng bị lôi ra chém đầu thị chúng. Người thấy có đúng không?”

    Ngay lập tức, ký ức về một sự kiện chấn động mười mấy năm về trước ùa về trong tâm trí cả hai.

    Đó là lúc Yeo Jae-won mới độ chừng bảy tuổi. Có lẽ đây là ký ức đầu tiên khắc sâu trong đầu hắn.

    Khi ấy, cuộc tuyển chọn Thái tử phi đang diễn ra sôi nổi. Ông ta lúc bấy giờ vẫn chỉ là một phi tần nhỏ bé mang họ Sa, nhưng lại được Hoàng đế sủng ái vô cùng.

    Đúng vào thời điểm nhạy cảm đó, Sa phi đã dâng sớ lên Hoàng đế, tố cáo những khuyết điểm của ứng cử viên lọt vào mắt xanh của Tiên Hoàng hậu, cũng như những góc khuất trong gia tộc của cô gái ấy. Chuyện động trời này bị rò rỉ từ Thánh Hòa điện truyền đến Giao Ảnh cung. Đương nhiên, Tiên Hoàng hậu không thể làm ngơ trước hành động lộng hành, vượt quyền của một phi tần không có tư cách can thiệp vào chuyện tuyển chọn Thái tử phi, liền lập tức trách phạt Sa phi.

    Ai dè Hoàng đế lại ra mặt bênh vực kẻ có tội. Không những lôi cổ kẻ tiết lộ thông tin từ Thánh Hòa điện ra trị tội, mà còn táng tận lương tâm ban lệnh cấm túc Tiên Hoàng hậu.

    Chẳng cần nói toạc móng heo, Sa Quý phi cũng dư sức hiểu những lời Yeo Jae-won vừa thốt ra chính là đang nhắm vào chuyện năm xưa.

    Sự kiện đó đã đẩy mối quan hệ giữa Tiên Hoàng hậu và Hoàng đế vào ngõ cụt không thể cứu vãn. Và cũng chẳng bao lâu sau, Sa phi đường hoàng bước lên ngôi vị Quý phi.

    “……Chí lý, ở cái chốn tôn nghiêm này, bọn hạ nhân làm sao dám to gan lớn mật ăn nói hàm hồ cơ chứ.”

    Khóe môi phải của Sa Quý phi khẽ nhếch lên một nụ cười gượng gạo. Nụ cười trên môi Yeo Jae-won cũng vụt tắt ngay tắp lự, hắn phẩy tay áo rồi dứt khoát quay lưng bước đi. Thái độ lạnh nhạt, dứt khoát như muốn nói hắn chẳng còn thiết tha đôi co thêm nửa lời.

    Đưa mắt nhìn bóng lưng Yeo Jae-won khuất dần sau cánh cổng Tây Hiệp (Seohyun Mun), Sa Quý phi mới khẽ nuốt ngược một tiếng cười mỉa mai.

    “Cái thằng ranh này, hóa ra ba năm qua nó không phải đi chịu tang, mà là âm thầm mài dao găm chờ ngày trở về.”

    Dẫu những lời lẩm bẩm ấy chỉ nhỏ như muỗi kêu, không vang xa được bao nhiêu, nhưng đám cung nhân túc trực sát bên Quý phi đều nghe rõ mồn một, ai nấy đều sợ hãi đến mức vô thức co rúm người lại.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú