Bạn không có cảnh báo nào.
    Ảnh bìa của Ái Nhiệt
    18+BL Hàn QuốcCổ trangCổ trang phương ĐôngNgượcOmegaverseTình cảmTrọng sinhTrưởng thành

    Ái Nhiệt

    bởi Chung Seiker

    NHÂN VẬT

    Yeo Jae-won (công) – 27 tuổi

    Tam hoàng tử của Đại Tấn, tước hiệu Minh Vương.
    Là con trai thứ của hoàng hậu đã qua đời, đồng thời là em ruột của thái tử đã chết yểu.

    Hắn có mối quan hệ đối địch với Quý phi Sa — một âm nhân — vì vậy dù là dương nhân, hắn lại vô cùng căm ghét âm nhân.
    Hắn tin rằng cái chết của thái tử có liên quan đến Quý phi Sa, nên luôn coi Lục hoàng tử (con của bà ta) là kẻ thù chính trị.

    Ban đầu, hắn không chỉ ghét mà còn thờ ơ với A-nok — vị hôn thê theo hôn ước chính trị, cũng là một âm nhân.
    Nhưng ngay lần gặp đầu tiên, khi A-nok đề nghị hủy hôn với điều kiện tiết lộ bí mật về cái chết của thái tử… hắn bắt đầu chú ý đến cậu.

    Dần dần, hắn bị cuốn vào A-nok — người không che giấu thân phận, cũng không chịu khuất phục trước bản năng.

    Cùng lúc đó, hắn bắt đầu mơ thấy những ký ức… về một tương lai nơi hắn và A-nok từng ở bên nhau. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là ác mộng.

    Nhưng khi nhận ra tất cả đều là sự thật, nỗi nhớ nhung và tình cảm sâu đậm dành cho A-nok — thứ hắn đã từng đánh mất —cũng dần sống lại.

    A-nok (thụ) – 20 tuổi

    Tam hoàng tử phi, xuất thân từ tộc Bạch Dạ. Là con ngoài giá thú giữa Bạch Dạ Vương và một thánh nữ.

    Vì lời tiên tri rằng sự tồn tại của cậu sẽ mang đến diệt vong cho tộc, A-nok cả đời bị khinh miệt và xa lánh — vốn đã là con ngoài giá thú lại càng bị ghẻ lạnh.

    Tuy vậy, vì là âm nhân duy nhất trong dòng dõi Bạch Dạ Vương, cậu được gả làm chính phi của Tam hoàng tử Yeo Jae-won.

    Ở kiếp trước, A-nok khao khát một gia đình.  Dù Yeo Jae-won ghét bỏ, lạnh nhạt với mình, cậu vẫn yêu hắn, coi hắn là ý nghĩa của cuộc đời.

    …Nhưng kết cục, vẫn là bi kịch.

    Sau khi hồi quy, cậu quyết định sẽ không yêu Yeo Jae-won nữa.Thế nhưng, trước một Yeo Jae-won khác hẳn với ký ức của mình…trái tim cậu lại một lần nữa bắt đầu rung động.

    Dành cho khi bạn muốn đọc:
    Một câu chuyện tình yêu từng kết thúc trong bi kịch, nay được trao cơ hội lần thứ hai — để hai con người ấy có thể nhìn thấy chân tâm của nhau.

     

    CÂU TRÍCH DẪN

    “Cứ nhìn thấy người… ta lại nhớ đến một ai đó.
    Dường như là người ta từng rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ nổi là ai.

    Tên gọi, dung mạo… tất cả đều mờ nhạt.

    Chỉ có một điều là chắc chắn—ta đã đánh mất người đó.

    Vì vậy… ta không thể buông tay.”

    Hoàng hậu A-nok, người đã dâng hiến tất cả để yêu hoàng đế…nhưng cũng chính vì tình yêu ấy mà phải đánh mất tất cả.

    Đến cuối cùng, khi ngay cả đứa con cũng không giữ được, A-nok lựa chọn cái chết.

    …Thế nhưng khi mở mắt lần nữa, cậu lại quay trở về tuổi hai mươi— thời điểm trước khi thành hôn với Minh Vương Yeo Jae-won.

    Dù cố gắng bằng mọi giá để tránh cuộc hôn nhân ấy, vận mệnh vẫn một lần nữa đưa cậu trở lại vị trí cũ—trở thành Minh Vương phi.

    Khi những bi kịch của kiếp trước dần lặp lại,điều duy nhất A-nok có thể làm… chỉ là không yêu hắn thêm lần nào nữa.

    “Xin người… hãy vứt bỏ thần đi, điện hạ.”

    Trong khi đó,Yeo Jae-won, người từ trước khi thành hôn đã chán ghét A-nok chỉ vì cậu là âm nhân,bắt đầu mơ thấy những giấc mộng kỳ lạ về cậu—và rồi nhận ra… đó không phải là giấc mơ.

    Hắn dần hiểu được, ở kiếp trước mình đã gây ra những tổn thương gì cho A-nok, và cũng nhận ra… bản thân đã từng yêu cậu sâu đậm đến mức nào.

    “Cho dù có kẻ nào đó đã phạm phải tội lỗi không thể rửa sạch với người…
    thì người… vẫn sẽ cho hắn một cơ hội sao?”

    Những bí mật của kiếp trước dần được hé lộ, vận mệnh của hai người cũng bắt đầu thay đổi theo dòng hồi quy.

    Nhưng dù có quay ngược thời gian để thay đổi tất cả—có một điều vẫn không hề thay đổi:

    Họ… vẫn “ái nhiệt” nhau.

    Trích đoạn

    “Ta không có ý định buông tay chỉ vì thế này.”

    “….”

    “Vì sao ngươi lại muốn rời đi?”

    Yeo Jae-won nhẹ nhàng tách nửa trên mái tóc dài của A-nok, đặt lên lòng bàn tay,  rồi dùng dải lụa trong tay còn lại cẩn thận buộc lại, vừa làm vừa hỏi.

    A-nok mím môi, không đáp.

    Ở bên cạnh hắn… cậu chỉ trở nên đau đớn và bất hạnh hơn—
    chẳng lẽ hắn thật sự không biết điều đó sao?

    Dù đã lặp lại hai kiếp sống, Yeo Jae-won không những không hiểu cậu mà dường như còn hiểu sai hoàn toàn.

    “Nếu ngươi ghét ở bên cạnh ta đến vậy…ta phải làm gì đây?”

    “….”

    “Ta phải làm gì… thì mới có thể giữ ngươi lại?”

    Một câu hỏi quen thuộc đến kỳ lạ.

    Không cần suy nghĩ lâu. Suốt bảy năm ở kiếp trước, chính A-nok đã tự hỏi mình câu này không biết bao nhiêu lần— chỉ để mong có thể chiếm được dù chỉ một chút tình cảm từ hắn.

    Thứ tình cảm mà khi ấy cậu khao khát đến tuyệt vọng, hắn lại chưa từng muốn trao.

    Vậy mà giờ đây… lại như không thể cho đủ.

    A-nok bật cười khẽ, vừa buồn cười, vừa trống rỗng trước thứ tình cảm lệch nhịp này.

    “Không cần gì cả.”

    Giọng nói nhẹ như một tiếng thở dài, lại như đánh thẳng vào tim Yeo Jae-won.

    Bàn tay hắn khựng lại.

    “Xin người… đừng làm gì cả, điện hạ.”

    “….”

    “Nếu người không thể buông tha cho thần… thì xin hãy đừng làm gì cả.

    Bởi vì giờ đây— thần không muốn trở thành bất cứ điều gì của người nữa.”

    1. Tự (Mở đầu)
      2.714 Từ
    2. Chương 1: Thiếu niên
      2.262 Từ
    3. Chương 2
      4.673 Từ
    4. Chương 3
      2.331 Từ
    5. Chương 4
      2.499 Từ
    6. Chương 5
      2.257 Từ
    7. Chương 6
      2.226 Từ
    8. Chương 7
      2.715 Từ
    9. Chương 8
      2.335 Từ
    10. Chương 9
      2.211 Từ
    11. Chương 10
      2.230 Từ
    12. Chương 11
      2.489 Từ
    13. Chương 12
      2.083 Từ
    14. Chương 13
      2.477 Từ
    15. Chương 14
      2.771 Từ
    16. Chương 15
      2.876 Từ
    17. Chương 16
      2.405 Từ
    18. Chương 17
      2.834 Từ
    19. Chương 18
      2.377 Từ
    20. Chương 19
      2.591 Từ
    21. Chương 20
      2.401 Từ
    22. Chương 21
      2.569 Từ
    23. Chương 22
      3.809 Từ
    24. Chương 23
      2.294 Từ
    25. Chương 24
      3.928 Từ
    26. Chương 26: Phi (妃)
      3.196 Từ
    27. Chương 27
      2.280 Từ
    Ghi chú