Chương 53
bởi Chung SeikerYeo Song ngoan ngoãn chắp hai tay, cúi gập đầu trước mặt Jeong-an Cung chúa. Bình thường hai mẹ con đối xử với nhau rất thoải mái, gần gũi, nhưng hễ Cung chúa trách phạt là Yeo Song lại giữ thái độ cung kính, chừng mực như vậy.
Cố nuốt xuống cảm giác ghen tị đang dâng lên trong lòng, ánh mắt A-nok tình cờ chạm phải ánh nhìn của Yeo Jae-won đang đứng phía sau Jeong-an Cung chúa.
Jeong-an Cung chúa trách mắng nhẹ nhàng Chân Dương vương, rồi quay sang nghe Thái y bẩm báo về tình hình vết thương. Trong suốt lúc đó, Yeo Jae-won vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, ánh mắt nhìn thẳng vào A-nok. Cuối cùng, người mập mờ lảng tránh ánh nhìn ấy trước lại là A-nok.
Chỉ khi nghe Thái y bảo vết thương không có gì đáng ngại, Jeong-an Cung chúa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Bà sai Bảo mẫu Thượng cung đưa Yeo Song vào trong, rồi quay sang nhìn Yeo Jae-won với vẻ hơi ngượng ngùng.
Dù có thân thiết đến mấy, việc để vợ chồng em chồng chứng kiến cảnh mình trách mắng con cái cũng khiến bà ít nhiều thấy ngại. Jeong-an Cung chúa cố gắng che giấu sự bối rối ấy.
“Vậy chuyện của Kim Myeong-hyeon, đệ xin giao phó lại cho Cung chúa.”
Yeo Jae-won cất lời với khuôn mặt dửng dưng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Jeong-an Cung chúa cũng gật đầu xác nhận.
“Khi nào Cung chúa rảnh rỗi, xin hãy ghé qua vương phủ chơi. Nội tử của đệ ở Thượng Kinh chẳng quen biết ai, nên hiếm khi bước chân ra khỏi phủ.”
Như đọc được vẻ bối rối của chị dâu, Yeo Jae-won khéo léo mượn cớ rút lui bằng cách bất ngờ nhắc đến A-nok. Lúc này, Jeong-an Cung chúa mới hơi xoay người tìm kiếm bóng dáng A-nok.
Vốn đứng lùi lại khá xa để hai người tiện nói chuyện, A-nok không khỏi ngỡ ngàng khi nghe Yeo Jae-won dùng từ “nội tử” (vợ) để gọi mình.
“Minh vương phi.”
“Dạ, Cung chúa.”
Ngay sau đó, Jeong-an Cung chúa tiến lại gần. Bà khẽ mỉm cười khi thấy nam nhân cao hơn mình đang ngoan ngoãn rũ mắt chờ đợi bà lên tiếng. Có lẽ bà sợ thân phận người nhà chồng của mình sẽ khiến y kiêng dè, nên muốn xoa dịu sự căng thẳng của kẻ chỉ vừa nghe một tiếng gọi đã cứng đờ cả người.
“Ở Thượng Kinh có một Tập Xạ hội (Hội bắn cung) do phu nhân của các vương công đại thần trong và ngoài Nội mệnh phụ lập ra. Hội này thường xuyên đạt thành tích đáng nể trong các cuộc thi săn bắn mùa xuân và mùa thu, quy mô và trình độ rất đáng gờm.”
Hàng mi dài rợp bóng khẽ chớp, đôi đồng tử đang rũ xuống của A-nok thoáng chút dao động.
A-nok dĩ nhiên biết về Tập Xạ hội này. Bao gồm cả người của Hoàng thất lẫn phu nhân của các bậc quyền quý, Tập Xạ hội quả thực có đẳng cấp rất cao như lời Jeong-an Cung chúa nói.
Nhưng khổ nỗi, A-nok chưa từng được học bắn cung. Cùng lắm y chỉ biết gài bẫy bắt thú nhỏ trên ngọn núi phía sau, chứ dùng cung tên để săn thì chịu. Nào có ai chịu dạy y môn bắn cung bao giờ.
Ở kiếp trước, A-nok luôn tìm cách giữ khoảng cách và không tham dự các buổi tụ họp của Tập Xạ hội. Cứ vác mặt đến là lại bị Sa Quý phi bêu rếu, sỉ nhục, nên y thà chọn cách không đi còn hơn.
“Hôm nào ta sẽ gửi thiệp mời. Đệ muội bắn cung không giỏi cũng chẳng sao đâu, mục đích chính là để kết giao, thắt chặt tình thân thôi mà.”
Kiếp trước Jeong-an Cung chúa có từng đưa ra lời đề nghị này không nhỉ? A-nok chớp mắt chậm rãi. Tuy nhiên, thẳng thừng từ chối lời mời chân thành, ân cần của bà cũng là một sự thất lễ.
Trái với ý muốn của lý trí, ánh mắt bối rối của A-nok vô thức tìm kiếm gương mặt quen thuộc nhất ở đây. Yeo Jae-won khẽ gật đầu một cái. Một cái gật đầu mang ý bảo y cứ nhận lời đi.
“……Nhưng từ bé đến giờ đệ muội chưa từng cầm vào cây cung nào cả.”
A-nok rụt rè đáp lời, Jeong-an Cung chúa liền vỗ nhè nhẹ lên vai y an ủi.
“Không sao đâu. Chẳng phải đệ muội đang có trong tay một vị sư phụ bắn cung cừ khôi nhất Thượng Kinh ngay tại vương phủ sao.”
“Dạ? À……”
“Vị sư phụ” mà Jeong-an Cung chúa nhắc đến, chắc chắn là Yeo Jae-won rồi. A-nok lén nhìn người đàn ông đang đứng lẻ loi phía xa, sau lưng người phụ nữ thấp bé, nhưng vẫn tỏa ra một sự hiện diện rõ rệt.
Yeo Jae-won có thể là một Xạ phu xuất sắc nhất Thượng Kinh, nhưng để trở thành một Sư phụ rèn giũa người khác thì e là rất khó.
Hắn làm gì có sự kiên nhẫn vĩ đại đến mức đi dạy dỗ người khác, mà người đó lại còn là y. Ngay cả việc dạy y cưỡi ngựa, hắn chẳng đã vời một vị thầy bên ngoài đến dạy thay đó sao. A-nok vội vàng thu lại nụ cười gượng gạo chực trào trên khóe môi.
“Minh vương đã luyện cung từ khi còn rất nhỏ. Chỉ là dạo này bận rộn không tham gia các giải đấu săn bắn, chứ tài nghệ chắc chắn không hề mai một đâu. Đệ muội cứ thử xin phu quân chỉ giáo thêm xem sao.”
Tưởng A-nok thật sự không biết tài bắn cung của Yeo Jae-won, Jeong-an Cung chúa hết lời khen ngợi cậu em chồng. Có lẽ bà nghĩ đây cũng là cơ hội tốt để gỡ bỏ sự xa cách giữa hai vợ chồng, một mũi tên trúng hai đích.
Đợi đến khi A-nok mỉm cười gật đầu, Jeong-an Cung chúa mới liếc nhìn ra phía sau. Dù đã nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện giữa hai người, Yeo Jae-won vẫn vờ như không biết gì, tiến đến nắm lấy cổ tay A-nok.
“Người này hiếm khi ra ngoài lâu thế này. Hôm nay nắng lại gắt, chắc là mệt rồi. Đệ xin phép cáo lui trước.”
“Khi nào rảnh rỗi ta sẽ ghé thăm. Hai đệ đi cẩn thận nhé.”
Liếc nhìn Yeo Jae-won mượn cớ rành rọt một cách điêu luyện, A-nok thầm thở dài trong bụng. Những lời chào hỏi khách sáo, tao nhã được trao đổi qua lại đằng sau cái cớ biến y thành một kẻ ốm yếu.
Vừa bước ra khỏi Cấm Uyển, A-nok lập tức vùng ra khỏi tay Yeo Jae-won. Tâm trạng đang rối bời vì chuyện của đứa trẻ, y chẳng có chút thiết tha nào muốn đụng chạm với hắn lúc này.
Bỏ mặc phu quân ở lại phía sau, A-nok sải bước đi trước, nhưng một cái bóng thong dong vẫn bám theo sát gót. Hai người rảo bước một lúc lâu, Yeo Jae-won mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
“Ta nghe nói Vương phi đã bế thốc Chân Dương vương chạy như bay đến tận đình nghỉ mát cơ đấy.”
Hắn định trách móc y vì sao lại đến cung điện của người khác làm loạn lên sao? A-nok với khuôn mặt đanh lại, lúc này mới quay sang nhìn Yeo Jae-won.
“Trẻ con bị thương, làm sao có thể chần chừ chậm trễ được.”
Những lời nói sắc mỏng cứ vô thức tuôn ra. Dù đã tự nhủ hàng chục, hàng trăm lần rằng Yeo Jae-won đang đứng bên cạnh mình không phải là kẻ của kiếp trước, nhưng y vẫn không ngừng bị những bóng ma quá khứ ngáng chân.
Câu hỏi vặn lại lạnh lùng, gay gắt của A-nok thừa sức làm người nghe phật ý, thế nhưng Yeo Jae-won vẫn giữ cái vẻ ngạo mạn, dửng dưng thường thấy, lầm bầm như đang nói một mình.
“Ta cứ tưởng nàng ghét trẻ con chứ.”
Hồi còn ở Bạch Gia phủ, A-nok quả thực không mấy khi tỏ ra yêu chiều trẻ con. Cùng lắm thấy đứa bé nào lẫm chẫm chạy qua trước mặt thì khen đáng yêu rồi thôi. Chỉ là sự quan tâm hời hợt, chung chung đến thế là cùng.
Nhận thức về trẻ con chỉ thay đổi khi chính y cũng trở thành một người làm cha. Nhân lúc A-nok cứng đờ người dừng bước, Yeo Jae-won tiến lại gần, cất tiếng hỏi.
“Không phải sao?”
Hỏi vặn lại “Thì liên quan gì đến ngài” e là quá thất lễ. A-nok ngẩng lên nhìn thẳng vào Yeo Jae-won đang đứng ngay sát mình. Lời nói thốt ra sắc bén như một lưỡi dao được mài giũa cẩn thận.
“Thích thì đã sao?”
“……?”
“Dù sao thì, một khi đã trở thành Vương phi của Điện hạ, thần thiếp làm gì có phúc phận được có con dưới gối.”
Thực tế thì giữa hai người đã từng có chung một đứa con, nhưng dù sao đó cũng là chuyện đã qua. Dẫu biết chuyện gì đến sẽ phải đến, A-nok vẫn quyết tâm không để bi kịch mất con lặp lại thêm lần nào nữa.
Yeo Jae-won nhìn A-nok bằng ánh mắt không thể thấu hiểu tâm can, rồi khẽ cúi đầu xuống. Mái tóc A-nok được vấn cao gọn gàng để lộ vành tai trắng ngần, Yeo Jae-won áp trán mình vào đó, bật cười khúc khích. Tiếng cười nhỏ đến mức chỉ đủ cho riêng A-nok nghe thấy.
“Nếu thích trẻ con đến thế, nhận con nuôi cũng là một cách mà.”
“Không thích.”
“Ý nàng là, không mang dòng máu của nàng thì không muốn chứ gì? Nhưng nàng đâu thể tùy tiện nạp thiếp được.”
“Tai vách mạch rừng, thiếp sợ có người nghe thấy mất. Sao ngài lại thốt ra những lời hoang đường, khinh suất như thế được.”
“Xem ra nàng cũng không mặn mà gì với cái chuyện làm nam nhân cho lắm nhỉ.”
“Điện hạ……!”
Rõ ràng là hắn thốt ra lời đó chỉ vì muốn trêu tức A-nok. Cõi lòng y đang méo mó, giằng xé khổ sở trăm bề, thế mà người đàn ông này lại chẳng biết gì, cứ nhởn nhơ vui vẻ. A-nok lườm Yeo Jae-won một cái, rồi hậm hực phất tay áo bỏ đi như thể vừa nghe phải những lời chướng tai nhất trần đời.
“Nàng có biết đường ra không đấy? Sao bước nhanh thế? Cứ như từng đến đây rồi không bằng.”
“Là do Điện hạ cứ dùng lời lẽ trêu ghẹo làm Minh vương phi điện hạ khó xử mãi, nên ngài ấy mới giận dỗi bỏ đi đấy ạ.”
“Nhưng mà vui mà.”
Đang định bật cười khúc khích, Yeo Jae-won bỗng cau mày nhăn nhó dữ dội. Trông thấy vậy, Nội quan họ Seok – người vừa thấu hiểu trọn vẹn tâm can của một vị trung thần liều chết can ngăn chủ tử – vội vàng bước tới định dìu hắn. Yeo Jae-won giơ tay ra hiệu ngăn lại.
“Ngài không sao chứ ạ?”
Khuôn mặt Nội quan họ Seok tràn ngập sự lo lắng. Lúc vừa mới ra khỏi trai thất thì vẫn bình thường, vậy mà dạo gần đây, nhất là từ lúc chuẩn bị hôn lễ, chứng đau đầu của ngài ấy lại trở nên tồi tệ hơn.
Ba năm để tang quả thực là một thử thách vắt kiệt sức lực của cả những người khỏe mạnh nhất. Chẳng lẽ nó để lại di chứng nặng nề đến vậy sao. Vô vàn suy nghĩ xẹt qua trong đầu vị nội quan trung thành đã theo hầu chủ tử suốt nhiều năm.
Cơn đau buốt bắt đầu từ thái dương rồi lan tỏa, sắc nhọn vô cùng. Cảm giác đau đớn như thể có mảnh vỡ nào đó đang cày xới tâm trí khiến Yeo Jae-won phải dừng bước một lúc. Trong tầm nhìn mờ ảo, vạt áo choàng màu xanh ngọc bích của A-nok thấp thoáng ẩn hiện.
Tại sao bóng lưng của người ấy khi quay đi lại khiến ta cảm thấy xa lạ đến thế này.
Yeo Jae-won nhắm nghiền mắt, trút một tiếng thở dài nặng nhọc. Cơn đau dữ dội tưởng chừng như sẽ cuốn phăng mọi ký ức dần dần thuyên giảm.
Khi hắn bước ra khỏi cung, A-nok đã yên vị trên chiếc xe ngựa của mình.
“Nói gì thì nói, Vương phi đúng là chỉ tàn nhẫn với mỗi ta mà.”
Yeo Jae-won lẩm bẩm bằng chất giọng pha lẫn tiếng cười nhạt, rồi hắn cũng bước lên xe ngựa của chính mình.
Và rồi, ngay khi hắn vừa về đến vương phủ, tin báo truyền đến: A-nok, người mới lúc nãy ở phủ Jeong-an còn khỏe mạnh, giờ đã sốt cao và đổ bệnh nằm liệt giường.
0 Bình luận