Bạn không có cảnh báo nào.

    A-nok định bụng sẽ lẳng lặng rời xa hắn, nhưng chuyện đó đâu có dễ dàng đến thế. Dẫu lực nắm đã nới lỏng đôi chút, nhưng Yeo Jae-won vẫn chẳng chịu buông tay y ra.

    Hắn khẽ cúi người, sẵn lòng đối diện với ánh mắt của A-nok.

    “Cùng đi đi.”

    “……Đi đâu cơ ạ?”

    “Đi dạo.”

    “Tại sao……, tại sao chứ ạ?”

    “Bởi vì lòng ta cũng đang rối bời.”

    Vô thức thốt ra lời phản bác, A-nok bỗng chốc chẳng biết phải đáp lại thế nào, chỉ biết chớp mắt liên hồi. Có những câu chữ cứ văng vẳng nơi đầu lưỡi nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt ra thành lời, chỉ đành nghẹn lại nơi cổ họng.

    “Chẳng phải kẻ sắp sửa bước vào hôn lễ chỉ có mình ngươi.”

    “Điện hạ nói rằng ngài đang rối bời vì hôn lễ sao?”

    “Phải rước một kẻ định nuôi tình lang bên ngoài về làm Vương phi, không rối bời sao được.”

    Cõi lòng y ngổn ngang. Những lời ấy nghe sao giống như một kẻ đang nuối tiếc vì không thể chiếm trọn được trái tim đối phương, dẫu bản thân hắn cũng chẳng hề khao khát tình cảm đó.

    Nhưng rồi, A-nok nhanh chóng diễn dịch lời nói của Yeo Jae-won theo một hướng khác.

    Chắc hẳn hắn đang sốt sắng vì không thể kiểm soát hoàn toàn mọi thứ. Kẻ đứng ở vị trí Chính phi của hắn phải thật hoàn hảo và không tì vết, nhưng vì y lại mang trong lòng một hình bóng khác, nên hắn lo sợ điều đó sẽ trở thành điểm yếu của mình mà thôi.

    “Vậy thì Điện hạ cũng cứ nuôi tình lang cho riêng mình đi ạ.”

    “Khi đó vị thế của ngươi sẽ bị lung lay đấy.”

    Đó chẳng phải là điều y hằng mong ước sao. A-nok bồi thêm một câu như thể đang khích tướng. Trong lúc đó, Yeo Jae-won đã tự nhiên buông tay y ra, sánh bước bên cạnh. A-nok cũng vô thức bước theo hắn, dạo quanh khoảng sân trước biệt viện.

    “Sau khi Điện hạ đã đạt được mục đích của mình, xin hãy tìm một lý do thích hợp để phế truất ta. Khi ấy, ngài rước người tình về làm bầu bạn chẳng phải cũng tốt sao? Ngài đã nói không muốn nạp thiếp, vậy thì thà rằng làm thế còn hơn.”

    Bước chân của hai người chầm chậm lướt qua nơi cây lê non vừa mới bén rễ. A-nok cứ mải mê nói mà không hề hay biết rằng, Yeo Jae-won — kẻ đang chắp tay sau lưng lững thững bước đi — vẫn luôn đăm đăm nhìn vào góc nghiêng trên khuôn mặt non nớt của vị Vương phi tương lai.

    Họ đã đi vòng quanh biệt viện được một vòng lớn. Suốt quãng đường đó, Yeo Jae-won tuyệt nhiên không đáp lại nửa lời. Hắn dừng chân trước bậc thềm đá dẫn lên biệt viện, đứng đối diện với A-nok đang đứng ở phía trên.

    “Vì đây là thánh chỉ của Phụ hoàng, cũng là hôn sự đã định đoạt với Bạch Gia vương, nên ta sẽ chấp nhận ngươi và dành cho ngươi sự đãi ngộ xứng tầm một vị Vương phi.”

    Nghe lại những lời y hệt như đêm tân hôn ở kiếp trước, A-nok bất giác đanh mặt lại. Nhưng Yeo Jae-won vẫn giữ vẻ mặt hờ hững vốn có, thong dong tiếp lời.

    “Vậy nên, ngươi cũng hãy chấp nhận ta là phu quân của ngươi đi.”

    “…….”

    Cứ ngỡ hắn sẽ buông lời răn đe y phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, ai ngờ hắn lại thốt ra một câu hoàn toàn khác khiến A-nok không khỏi bàng hoàng. Chẳng thể gật đầu đồng ý, cũng không nỡ tuyệt tình cự tuyệt, giữa lúc y còn đang lưỡng lự, Yeo Jae-won đã lên tiếng thúc giục.

    “Trả lời ta đi chứ, A-nok.”

    A-nok bất giác cắn chặt bờ môi dưới.

    Cái tên của y thốt ra từ chất giọng ấy như đang mơn trớn, cào xé tâm can y. Y khao khát được nghe hắn gọi tên mình thêm lần nữa, rồi lại lần nữa bằng chất giọng trầm ấm ấy. Và rồi, y lại chẳng thể tha thứ cho bản thân vì đã lỡ nảy sinh thứ tình cảm yếu đuối ấy.

    “……Ta xin ghi nhớ.”

    “Trời cũng đã khuya rồi, vào nghỉ ngơi đi. Sáng mai khi bình minh ló rạng, ngươi sẽ bận rộn tối mày tối mặt để chuẩn bị cho hôn lễ đấy.”

    Yeo Jae-won lặng lẽ, hờ hững nhìn xoáy vào mắt A-nok. Nhờ đứng trên bậc thềm nên tầm mắt của hai người vừa vặn ngang nhau, khiến y không cần phải ngước lên nhìn hắn như mọi khi.

    Dẫu có được sống lại thêm một lần nữa, Yeo Jae-won vẫn cứ vô tình làm khuấy đảo và lay động trái tim y như thế.

    Liệu hắn có biết chăng? Chỉ cần một ánh mắt, một lời nói của hắn thôi cũng đủ sức làm sụp đổ rồi lại dựng xây nên cả một thế giới trong lòng y. Nếu biết rõ điều đó, chắc hẳn ở kiếp này hắn đã chẳng đối xử với y như vậy.

    A-nok khẽ cúi đầu chào rồi quay lưng bước đi. Kết quả của việc bốc đồng chạy ra ngoài, hóa ra chỉ là để phơi bày mớ tình cảm hỗn độn, chưa được dọn dẹp sạch sẽ dành cho Yeo Jae-won.

    Chút tàn lửa tình âm ỉ kia, chỉ cần một cơn gió thoảng qua thôi cũng đủ để bùng lên thành một đám cháy dữ dội, thiêu rụi cả cõi lòng y. Suốt cả đêm dài cho đến tận lúc hừng đông, A-nok chỉ biết lặp đi lặp lại lời thề nguyện: Tuyệt đối không được hiểu lầm lời nói và hành động của hắn.

    ***

    Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, những tia nắng xuân ấm áp từ trên cao rọi xuống, ôm trọn lấy vương phủ vào lòng.

    Từ lúc rạng đông mới chỉ le lói nơi chân trời, khu biệt viện và cả khoảng sân trước nhà chính — nơi bày biện đại lễ — đã rộn ràng, tấp nập kẻ ra người vào.

    Trải qua một đêm thức trắng, đầu óc A-nok giờ đây chẳng còn tỉnh táo. Suốt quá trình tắm rửa, khoác lên mình tầng tầng lớp lớp y phục, y chỉ biết đứng yên bất động, dang rộng hai tay như một con rối.

    “……Dẫu theo thỉnh cầu của Minh Vương điện hạ, mọi nghi lễ rườm rà đã được cắt giảm, nhưng hôn lễ của Hoàng tộc đâu thể nào giản đơn như dân thường được.”

    “Ta biết rồi.”

    Lời dặn dò của Jo Thượng cung cứ ra rả bên tai suốt quá trình y khoác lên mình bộ địch y và đội mũ địch quán. A-nok chỉ vâng dạ cho có lệ, để những lời giáo huấn ấy lọt từ tai này sang tai kia.

    Có lẽ vì thiếu ngủ nên cả đầu óc lẫn chân tay y đều nặng trĩu một cách kỳ lạ. Không chỉ thể xác, mà ngay cả tinh thần y cũng đang chìm trong một sự mông lung, mờ ảo.

    Cảm nhận được hơi thở nóng hổi mỗi khi thở ra, A-nok mới giật mình nhận ra đây chính là dấu hiệu báo trước sự bắt đầu của kỳ hỉ lạc.

    Những tín hiệu nhỏ nhoi này như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về chu kỳ khổ đau đang lặp lại, khiến y không khỏi cảm thấy ghê tởm.

    Đã thế, ánh mắt dò xét của Jo Thượng cung cứ chăm chăm nhìn y như muốn bắt quả tang khoảnh khắc kỳ hỉ lạc bắt đầu, càng làm y thêm phần bực bội.

    Bà ta vốn là một Bình nhân, làm sao có thể dễ dàng nhận biết được kỳ hỉ lạc của một người thuộc hình chất khác. Hơn nữa, ngay cả A-nok cũng cảm nhận được đây mới chỉ là giai đoạn khởi đầu mà thôi.

    Để một Bình nhân có thể nhận ra, thì phải có những dấu hiệu đặc trưng rõ rệt, chính vì thế mà ánh mắt của Jo Thượng cung cứ dán chặt vào y không rời.

    “Ta sẽ làm đúng theo những gì đã tập luyện, bà không cần phải lo lắng đâu.”

    Đanh mặt lại, A-nok gằn giọng để đuổi khéo Jo Thượng cung đi. Lúc bấy giờ, bà ta mới vờ vịt cụp mắt xuống, cung kính cúi đầu.

    Ngay khi Jo Thượng cung và đám hạ nhân vừa lui ra ngoài, Han-wol nãy giờ vẫn đứng thu mình ở góc phòng mới rón rén bước lại gần.

    “Dạ, A-nok đại nhân.”

    “Hửm?”

    “Ngài thấy không khỏe ở đâu sao ạ? Trông sắc mặt ngài kém quá.”

    Vì đã quen với việc hầu hạ và nhìn sắc mặt của Seol Ga-muk ở vương phủ Bạch Gia vương, nên Han-wol vô cùng tinh ý và nhạy bén.

    Hơn nữa, Han-wol cũng là một Âm nhân. Một đứa trẻ lanh lợi lại cùng chung hình chất với mình, việc nó nhận ra sự thay đổi của A-nok cũng là điều dễ hiểu.

    Nhưng chí ít thì y phải giấu kín chuyện này cho đến khi hôn lễ kết thúc và bước vào tân phòng. Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như kiếp trước, thì lần này cũng không được phép có gì sai lệch.

    Nghĩ đoạn, A-nok khẽ lắc đầu mỉm cười. Y hạ thấp giọng, thì thầm với Han-wol như thể đang chia sẻ một bí mật nhỏ.

    “Trước mặt Jo Thượng cung ta không dám thể hiện ra, nhưng chắc là do ta đang căng thẳng quá đấy mà. ……Chẳng biết mình có làm tốt không nữa.”

    Những lời cuối cùng ấy hoàn toàn là thật lòng. Đứng trước ngưỡng cửa của hôn lễ đại sự, y thấy mọi thứ sao mà xa xăm, mờ mịt quá.

    Bánh xe vận mệnh vẫn cứ quay, kiếp sống này vẫn cứ tiếp diễn, nhưng những gì y tự tay thay đổi được lại quá đỗi nhỏ bé. Những lời thề thốt khi mới bắt đầu kiếp thứ hai này, thảy đều đã thất bại thảm hại.

    Y đã từng định chọn cái chết, nhưng rồi lại chùn bước trước vực sâu vách đá. Y đã từng định dùng thông tin để hủy hôn, nhưng cuối cùng Yeo Jae-won vẫn không buông tha. Để rồi giờ đây, y lại một lần nữa khoác lên mình bộ hỉ phục trong biệt viện của Minh vương phủ.

    Với một kẻ yếu đuối như thế này, y có thể thay đổi được điều gì đây? Thất bại và nản lòng, dẫu có lặp đi lặp lại bao nhiêu lần thì y vẫn chẳng thể nào quen được.

    “Ngài sẽ làm tốt thôi mà.”

    Han-wol đáp lời bằng một giọng điệu điềm tĩnh nhưng vô cùng quả quyết, như đang tiếp thêm sức mạnh cho A-nok.

    “Trên đời này làm gì có ai nỡ ghét bỏ A-nok đại nhân cơ chứ. Ngài là một người vừa dịu dàng lại vừa ấm áp đến thế mà.”

    Trong mắt đứa trẻ này, y lại là người như thế sao? A-nok lặng lẽ lắc đầu. Nếu bảo y là kẻ nhút nhát, tầm thường thì y nhận, chứ bảo y dịu dàng, ấm áp thì y chưa từng dám nghĩ tới.

    Thế nhưng, Han-wol vẫn mỉm cười, tiến lại gần để chỉnh lại lớp ống tay áo địch y rộng thùng thình cho y, rồi tiếp lời.

    “Hơn nữa hôm nay được trang điểm, phục sức lộng lẫy thế này, trông ngài còn xinh đẹp hơn ngày thường bội phần. Minh Vương điện hạ chắc chắn sẽ yêu thương ngài thôi. Một người hoàn hảo như ngài, làm sao hắn có thể không động lòng cho được.”

    Hắn sẽ không bao giờ trao trái tim mình cho y đâu. Dẫu Yeo Jae-won có nửa đùa nửa thật khuyên y nên có tình lang, nhưng A-nok thừa hiểu hắn. Hắn là hạng người tuyệt đối không bao giờ phí hoài tâm tư vào những chuyện yêu đương sướt mướt vô bổ, bất kể là với y hay với bất kỳ ai khác.

    Giá như hắn từng dành cho y một chút tình cảm, thì có lẽ ở kiếp trước y đã không chọn con đường cực đoan ấy.

    Giữa cơn mê man vì hơi nóng của kỳ hỉ lạc đang dần lan tỏa, A-nok chợt nảy ra một giả thuyết vô nghĩa.

    Liệu nếu nhận được tình yêu thương từ ai đó, y có từ bỏ ý định kết liễu cuộc đời mình không? Chỉ cần có một người thôi, một người duy nhất đứng ra níu giữ y lại…

    Đưa đầu lưỡi lướt qua vết thương nhỏ nơi môi dưới do chính mình cắn nát hồi đêm, A-nok chua chát cụp mắt xuống.

    Dù là kiếp trước hay kiếp này, sẽ chẳng có một người như thế xuất hiện đâu. Sau cùng, y vẫn phải lủi thủi một mình chống chọi với bão tố. Bởi lẽ trên đời này, cuộc đời của ai mà chẳng đong đầy những nỗi cô đơn và nhọc nhằn như thế.

    Nhưng dẫu sao thì ở kiếp này, gặp được Han-wol cũng là một điều may mắn. Dù lời chúc của cậu bé chẳng thể thành hiện thực, nhưng chí ít, y cũng biết ơn vì vẫn còn một người đứng về phía mình, nói cho y nghe những lời ấm lòng như thế.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú