Bạn không có cảnh báo nào.

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã bước sang tháng Năm. Khi sắc xuân đương độ rực rỡ nhất, màn đêm buông xuống chóng vánh hơn vào mỗi buổi sớm mai, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn kéo dài lê thê lúc xế chiều.

    Tuy nhiên, cuộc sống của A-nok tại biệt viện lại trở nên tất bật, hối hả đến lạ kỳ. Hôn lễ càng đến gần, núi công việc cần chuẩn bị lại càng chất đống cao hệt như núi.

    Dẫu cho kiếp sống thứ hai này đã có đôi chút xê dịch, khác biệt so với kiếp trước, nhưng vẫn còn đó những thứ cố hữu, bất di bất dịch. Điển hình là bát thuốc bổ mà Jo Sang-gung luôn miệng ép uổng y phải nốc cạn mỗi sáng tối.

    Vắt tay lên trán mà ngẫm, ở kiếp trước Jo Sang-gung cũng chẳng mảy may ho he hay càu nhàu nửa lời dẫu cho A-nok có bỏ bữa, nhưng hễ y dám ngoác miệng ra từ chối chén thuốc do chính tay Sa Quý phi phái người mang đến, bà ta lập tức giở giọng thuyết giáo, thao thao bất tuyệt hệt như tụng kinh.

    Nào là phận bề dưới không được phép to gan lớn mật coi thường ân sủng của bề trên, nào là nếu cái thái độ xấc xược đó lọt đến tai Quý phi nương nương trong cung, thì không chỉ A-nok mà ngay cả Myeong Wang Điện hạ cũng sẽ bị liên lụy, rước họa vào thân… đủ mọi lời răn đe, dọa nạt đinh tai nhức óc.

    Cái thuở còn ngây thơ, mù tịt sự đời, A-nok cứ nơm nớp lo sợ những lời hăm dọa của Jo Sang-gung sẽ ứng nghiệm, đành cắn răng nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn thứ thuốc đắng ngắt, chẳng mang lại nửa điểm lợi lộc hay sinh khí nào sất.

    Khốn nỗi, giờ đây mọi sự phục tùng đều xuất phát từ ý chí sắt đá của chính A-nok. Đây đích thị là một nước cờ chiến lược hòng dập tắt từ trong trứng nước mọi sự chú ý, dẫu chỉ là nhỏ nhoi nhất, mà người khác có thể dành cho y.

    Dẫu bữa sáng chỉ ăn qua loa dăm ba thìa cơm, A-nok vẫn dứt khoát nốc cạn chén thuốc mà Jo Sang-gung dâng lên không chừa một giọt. Nhận lại cái bát không từ tay y, Jo Sang-gung đon đả cất lời.

    “À, bẩm đại nhân, hôm nay ngài sẽ thử mặc thử bộ lễ phục do Thượng Y Cục (cơ quan phụ trách y phục hoàng gia) trong cung vừa mới may xong ạ.”

    Đang định lùi bước lui ra, câu nói của Jo Sang-gung khiến A-nok chậm rãi gật đầu cái rụp.

    Lễ phục sao. Cái cảm giác hôn lễ đã kề sát sạt đến nơi khiến y thấy bồn chồn, lấn cấn lạ kỳ. Trớ trêu thay, y lại phải thành thân với cùng một kẻ đến tận hai lần… Sự thật phũ phàng rằng mình vẫn vô phương thoát khỏi nanh vuốt của Yeo Jae-won khiến y không khỏi chua xót, đắng cay.

    “Ngẫm lại thì từ sáng đến giờ ta chẳng thấy tăm hơi Han-wol đâu sất. Bà có biết nó đang lảng vảng ở xó xỉnh nào không?”

    Mặc dù Jo Sang-gung, nội quan Im cùng đám hạ nhân trong vương phủ luôn túc trực, hầu hạ A-nok chu đáo tận răng, nhưng người luôn thức khuya dậy sớm, kề vai sát cánh và chăm lo cho y từng miếng ăn giấc ngủ vẫn chỉ có độc mỗi Han-wol.

    A-nok cũng chỉ thực sự cảm thấy an tâm, thoải mái khi có Han-wol ở bên cạnh, hơn hẳn bất kỳ mống nào khác. Thường ngày, lúc y dùng bữa sáng hay nốc thuốc, Han-wol vẫn luôn túc trực ngay bên cạnh, thế mà từ sáng sớm tinh mơ đã lặn mất tăm, khiến y không khỏi dấy lên nỗi nghi ngờ.

    Thừa đi guốc trong bụng cái dã tâm luôn chực chờ cơ hội hòng tống khứ Han-wol ra khỏi tầm mắt y của Jo Sang-gung, A-nok càng thêm bồn chồn bứt rứt. Thấy bà ta cứ lúng búng, ngập ngừng không dám trả lời thẳng thừng, sự nghi ngờ trong lòng y càng bị thổi bùng lên.

    “Bẩm, dẫu cho thằng bé là người do A-nok đại nhân dắt díu đến, nhưng suy cho cùng nó cũng là hạ nhân ăn bám vương phủ. Nô tỳ chỉ muốn sai bảo nó đi học hỏi dăm ba việc vặt vãnh trong vương phủ thôi ạ.”

    “Là kẻ nào to gan lớn mật dám tự ý quyết định chuyện đó?”

    “Dạ?”

    “Điện hạ đã đích thân hạ lệnh như vậy sao?”

    “Dạ không phải thế ạ…….”

    A-nok, kẻ nãy giờ vẫn đang ngồi ngoan ngoãn, điềm nhiên trên ghế, bỗng chốc bật phắt dậy, khuôn mặt sưng sỉa, đanh lại vì tức giận.

    Với tư cách là Thượng cung huấn đạo, Jo Sang-gung nghiễm nhiên trở thành một trong những thân tín kề cận, theo sát A-nok nhất trong hoàn cảnh hiện tại. Khốn nỗi, A-nok tuyệt nhiên không hề có ý định giữ bà ta lại bên mình, càng không rảnh rỗi sinh nông nổi mà nhắm mắt làm ngơ để bà ta ngang nhiên lộng quyền, giở thói hống hách.

    “Lôi cổ Han-wol đến đây cho ta ngay tắp lự.”

    “Bẩm đại nhân, nô tỳ làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho thằng bé thôi ạ. Làm quái gì có chuyện nó cứ lẽo đẽo bám đuôi đại nhân mãi được. Đằng nào thì nó cũng phải xắn tay áo lên mà học việc trong vương phủ, thà rằng học sớm ngày nào hay ngày nấy chẳng phải thượng sách hơn sao ạ.”

    Cái thuở vắt mũi chưa sạch, y đã từng ngây thơ tin sái cổ vào những lời đường mật, xảo trá này. Nào là tất cả chỉ vì muốn tốt cho y, nào là nếu cứ giữ cái thói đó thì vào cung chỉ có nước rước lấy nhục nhã ê chề, nào là phải cắn răng chịu đựng sự huấn luyện hà khắc để sau này được nở mày nở mặt…….

    Đối với một A-nok ngày qua ngày bị chà đạp lòng tự tôn, bị vùi dập sự tự ái, những lời lẽ đó quả thực bùi tai và lọt tai đến mức khó tin. Chính vì vậy, đã có lúc y thực tâm ỷ lại, tin tưởng và dựa dẫm vào Jo Sang-gung. Khốn nỗi, rốt cuộc thì chẳng có cái quái gì là vì y sất.

    Chỉ là đổi đào thay mận, Jo Sang-gung lại giở cái bài cũ rích, lặp lại y xì đúc những thủ đoạn táng tận lương tâm với A-nok ở kiếp trước. Bị lừa gạt khi còn mù tịt sự đời thì đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng nay đã đi guốc trong bụng dã tâm của bà ta, y quyết không để mình sập bẫy thêm lần nào nữa.

    Chuyện gì đến ắt sẽ đến, nhưng những gì nằm trong tầm kiểm soát, y thề sống thề chết phải xoay chuyển bằng mọi giá. A-nok đứng thẳng tắp, dán chặt ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo vào Jo Sang-gung. Chỉ sau dăm ba bữa nửa tháng bỏ bê ăn uống, thân hình y đã gầy rạc đi trông thấy, toát lên một vẻ gai góc, sắc sảo hơn hẳn cái thuở mới chân ướt chân ráo bước vào phủ.

    “Vừa nãy Jo Sang-gung đã bô bô cái miệng thừa nhận rằng, Han-wol là người do ta tự tay dắt díu đến. Vậy thì trách nhiệm và bổn phận duy nhất của nó là phải cắm chốt ở đây hòng hầu hạ, bảo bọc ta, chấm hết.”

    “…….”

    “Còn cái việc nó lảng vảng ở xó xỉnh nào, vắt óc học hỏi cái quái gì, làm cái công cán gì thì phải do chính miệng ta đây phán quyết mới phải đạo chứ, tuyệt nhiên không đến lượt bà thò mũi vào.”

    Trừ phi Jo Sang-gung giở thói cãi chày cãi cối vô lý, bằng không A-nok vẫn luôn giữ thái độ dĩ hòa vi quý, ngoan ngoãn gật đầu hùa theo. Nhưng khốn nỗi, cái hành vi lộng quyền, vượt mặt chủ nhân này thì y tuyệt đối không thể nhắm mắt làm ngơ dung túng được.

    Ném cho Jo Sang-gung một ánh nhìn sắc lẹm hệt như dao cạo, A-nok dứt khoát quay gót bước ra ngoài. Y phải lùng sục, bới tung cả cái vương phủ lên mới tóm được Han-wol đang hì hục vác một rổ đồ giặt to oạch, lảo đảo lết xác quay về.

    “A-nok đại nhân, ngài thức giấc rồi ạ? Ngài đã dùng chút cháo lót dạ chưa?”

    “Ừ. Còn ngươi đã nhét gì vào bụng chưa?”

    “Tiểu nhân vẫn chưa……, để tiểu nhân quẳng cái mớ bòng bong này xuống rồi sẽ đi kiếm chác chút gì đó ăn sau ạ!”

    “Vậy thì mau quẳng nó xuống rồi lết xác lại đây. Ta sẽ sai hạ nhân bày mâm bát ngay tại biệt viện này.”

    “Không sao đâu ạ, tiểu nhân cứ lết xuống gian bếp dưới nhà ăn đại cũng xong bữa mà.”

    A-nok lặng lẽ lắc đầu quầy quậy. Dẫu cho sắc mặt y không đến mức đằng đằng sát khí như lúc nãy đối đáp với Jo Sang-gung, nhưng Han-wol, với cái tính nhạy bén bẩm sinh, đã lờ mờ đánh hơi thấy một bầu không khí là lạ, mờ ám, cậu đành ngoan ngoãn gật đầu cái rụp rồi nhanh nhảu lỉnh đi hòng tránh rước họa vào thân.

    Y tuyệt nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn đứa em trai kết nghĩa của mình bị đối xử tệ bạc, hắt hủi hệt như rác rưởi được. Hơn thế nữa, Han-wol mang cái mác là kẻ hầu người hạ của y. Bất kỳ kẻ nào dám to gan lớn mật khinh rẻ, chà đạp cậu ta cũng đồng nghĩa với việc đang công khai vuốt râu hùm, thách thức quyền uy của y.

    A-nok đã từng chễm chệ trên cái ghế Thái tử phi Đông Cung, rồi lại bước lên ngôi Hậu ở cung Gyo-yeong (Giao Anh) ngót nghét mấy năm trời ròng rã. Kiếp trước, y vốn dĩ thuộc tuýp người dĩ hòa vi quý, ít khi giở thói hống hách, dùng uy quyền để đè đầu cưỡi cổ kẻ khác, nhưng khốn nỗi, cái sự hiền lành thái quá đó cũng chẳng mang lại lợi lộc gì sất. Quá đỗi nhu nhược, yếu đuối chỉ tổ tạo cớ cho đám hạ nhân được đà lấn tới, giở thói khinh nhờn, qua mặt chủ tử mà thôi.

    Chỉ khi tận mắt chứng kiến hạ nhân bày mâm bát tươm tất tại biệt viện và Han-wol ngoan ngoãn đánh chén no nê bữa sáng, A-nok mới chịu yên tâm cùng Jo Sang-gung lao vào guồng quay tập luyện hòng chuẩn bị cho ngày đại hỷ sắp tới. Nhoáng một cái đã đến giữa trưa, sau khi lót dạ sương sương bằng một bữa ăn nhẹ, nhóm cung nhân từ Thượng Y Cục lại lù lù xuất hiện.

    “Trời đất quỷ thần ơi, ngài lại gầy rạc đi rồi sao. Bộ y phục này rộng thùng thình, thừa ra một khúc lớn đây này. Dẫu chưa đến mức phải lôi ra sửa lại toàn bộ……, nhưng nếu A-nok đại nhân cảm thấy vướng víu, cộm cộm, nô tỳ sẽ lập tức xắn tay áo lên chỉnh sửa lại ngay tắp lự. Ý ngài thế nào ạ?”

    Bộ Địch y (áo lễ phục của Vương phi) dệt từ lụa tơ tằm xanh biếc, điểm xuyết những họa tiết chim trĩ thêu tay tinh xảo, rực rỡ, rõ rành rành là được đo ni đóng giày theo đúng kích tấc của A-nok cái thuở y mới chân ướt chân ráo bước vào phủ Myeong Wang. Khốn nỗi, y xì đúc như lời nữ quan Thượng Y Cục vừa bô bô cái miệng, do sụt cân nghiêm trọng nên bộ y phục giờ đây trở nên rộng thùng thình, thừa thãi hơn hẳn trước kia.

    Hai tay dang rộng, giữ khư khư tư thế khoanh tay trước ngực, A-nok cúi đầu soi mói bộ y phục một chốc rồi mỉm cười nhẹ nhõm, khẽ lắc đầu tỏ ý không sao cả.

    “Nếu A-nok đại nhân đã phán vậy thì……, ……!”

    Đang định lấp lửng rằng nếu không thấy vướng víu thì chỉ cần chỉnh sửa qua loa tạm bợ trong ngày đại hỷ là xong chuyện, nữ quan Thượng Y Cục bất thình lình liếc mắt qua vai A-nok rồi giật nảy mình, hồn bay phách lạc. Cái vẻ mặt kinh hoàng tột độ đến mức á khẩu không thốt nên lời của bà ta khiến A-nok – kẻ vốn dĩ cao hơn bà ta cả một cái đầu – cũng phải tò mò ngoái đầu nhìn theo.

    “……Nô tỳ xin thỉnh an Minh Vương Điện hạ.”

    Nghe nữ quan cất lời, đám cung nhân nãy giờ vẫn đang bu quanh, xun xoe hầu hạ A-nok thử đồ lập tức đồng loạt quỳ rạp xuống đất hành lễ. Kẻ mà bà ta vô tình bắt gặp, không ai khác chính là Yeo Jae-won đang đứng chắp tay sau lưng, im lìm hệt như một pho tượng ở một góc khuất của gian phòng rộng thênh thang.

    Có vẻ như hắn vừa mới bãi triều và thay y phục, Yeo Jae-won không đóng bộ quan phục Triều phục (áo cổ tròn) chỉnh tề như mọi khi, mà diện một bộ trường bào màu đỏ sẫm pha đen, bên trong lấp ló lớp áo đen tuyền.

    Dẫu cho sự xuất hiện đường đột của hắn đã khiến cả đám người hoảng hồn bạt vía, nhưng hắn vẫn giữ thái độ dửng dưng, hờ hững bước tới, từng bước chân toát lên vẻ lười biếng, bất cần đời. Giữa cái không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ có độc mỗi mình hắn là thong dong, nhàn nhã đến lạ.

    Vì cái sức nặng ngàn cân của chiếc Địch quan (mũ miện của Vương phi) đang đội trên đầu nên A-nok không thể cúi gập cổ xuống được, đành cụp mắt, lảng tránh ánh nhìn, đám nữ quan Thượng Y Cục đang xúm xít vây quanh y lập tức dạt ra hai bên nhường đường. Rõ rành rành là hòng dọn chỗ cho Yeo Jae-won tiến lại gần.

    Miệng thì bô bô cái miệng cợt nhả rằng ưng mắt y thế này thế nọ, ấy vậy mà rốt cuộc Yeo Jae-won lại lặn một hơi mất tăm mất tích, tuyệt nhiên không thèm ló mặt đến biệt viện dẫu chỉ một lần.

    Dẫu cho nội quan Seok và Jo Sang-gung thi thoảng vẫn lượn lờ qua lại thăm hỏi sức khỏe y cho có lệ, nhưng chắc mười mươi đó chẳng phải là thánh ý của Yeo Jae-won. Cứ đinh ninh trong bụng rằng hắn hoàn toàn ngó lơ, coi y như không khí, ai dè hắn lại lù lù xuất hiện trong cái hoàn cảnh trớ trêu, trật lất thế này, quả thực nằm ngoài mọi mường tượng của y.

    Kiếp trước có xảy ra cái cơ sự này không nhỉ? Đang ngước nhìn gã nam nhân sừng sững trước mặt, A-nok khẽ nhăn mặt nhíu mày, vắt óc nhớ lại. Hình như làm quái gì có chuyện này. Y chỉ còn mang máng nhớ lại cái ký ức nhạt nhòa về lần đầu chạm trán, bị hắn dội gáo nước lạnh bằng những lời răn đe vô tình, phũ phàng cảnh cáo phải ngoan ngoãn an phận thủ thường, rồi sau đó là chuỗi ngày bị Jo Sang-gung đày đọa, răn đe lên xuống trong lúc chuẩn bị cho hôn lễ mà thôi.

    Ánh mắt vốn dĩ lười biếng, bất cần của hắn bỗng chốc quay ngoắt 180 độ, chuyển sang soi mói, săm soi A-nok một cách cặn kẽ, tỉ mỉ từ đầu đến chân hệt như tia X-quang. Cái nhìn sắc lẹm, soi mói ấy trượt dài từ chiếc Địch quan rực rỡ sắc màu lông chim bói cá, vuốt ve xuống tận viền gấu áo màu xanh thẳm điểm xuyết đường viền đỏ rực của bộ Địch y, quả thực là một ánh nhìn nhơn nhởn, dai dẳng và ám ảnh đến rợn tóc gáy.

    Dẫu cho đang khoác trên người hàng tá lớp y phục kín cổng cao tường, A-nok vẫn có cảm giác rùng mình sởn gai ốc, hệt như… bị lột trần trụi dưới ánh mắt săm soi trơ trẽn đó, một sự ngượng ngùng, xấu hổ chín mặt bỗng chốc dâng trào. Trong vô thức, A-nok luống cuống lùi lại một bước hòng né tránh, nhưng khốn nỗi, sức nặng ngàn cân của chiếc Địch quan khiến y lảo đảo, mất thăng bằng và lảo đảo suýt ngã.

    “……!”

    “…….”

    Cũng may là có một cánh tay rắn chắc kịp thời vươn ra, tóm chặt lấy eo y, cứu y một bàn thua trông thấy, tránh khỏi cái cảnh vồ ếch nhục nhã ê chề và làm rơi vỡ chiếc Địch quan ngay trước thềm đại hỷ.

    Vắt tay lên trán mà ngẫm, ở kiếp trước, ngay cái khoảnh khắc y vừa chân ướt chân ráo bước vào khuê phòng của chính điện, bước chân cũng lóng ngóng, loạng choạng suýt vấp ngã và cũng chính Yeo Jae-won là người đã dang tay đỡ lấy y. Cứ đinh ninh trong bụng rằng kiếp này đã may mắn thoát khỏi cái kịch bản lố bịch, dở khóc dở cười đó, ai dè lịch sử lại tái diễn một cách trớ trêu thế này.

    Vùng eo bên trái bị cánh tay Yeo Jae-won siết chặt và cả cánh tay phải của hắn chạm vào bỗng chốc nóng ran lên hệt như phải bỏng. Thêm vào đó, do tì tì nốc cạn mấy bát thuốc bổ mà Jo Sang-gung dọng vào họng mỗi sáng tối, cơ thể A-nok đang dần trở nên nhạy cảm, mẫn cảm quá độ.

    Dẫu cho Yeo Jae-won là một Dương nhân khét tiếng tình trường, sành sỏi mớ bòng bong mùi hương quyến rũ, nhưng cơ thể của một Âm nhân mỗi khi ngấp nghé kỳ phát tình lại thay đổi chóng mặt, khác xa một trời một vực so với lúc bình thường. Hai tai y đỏ lựng lên, nóng hầm hập hệt như bị nướng trên than hồng. Khó khăn lắm mới kìm nén được sự hoảng loạn hiện rõ trong đôi mắt mở to trợn trừng, A-nok định lúng búng rặn ra vài tiếng lí nhí trong cổ họng hòng chống chế.

    “Có vẻ như ngươi bôi thuốc chăm chỉ phết đấy.”

    Bất thình lình, một chất giọng trầm đục, khàn khàn hơn hẳn mọi khi của Yeo Jae-won vang lên sát sạt bên tai, chặn họng y ngay tắp lự. Còn đang lơ ngơ, mù tịt chưa hiểu mô tê gì về ẩn ý trong câu nói đó, A-nok trợn tròn mắt hoang mang thì bắt gặp ánh mắt Yeo Jae-won đang dán chặt vào cái chỗ từng bị xước trên gò má y. Nay vết thương đó đã lành lặn, nhẵn nhụi không tì vết.

    Rõ rành rành là chính miệng Yeo Jae-won đã ra lệnh cho y phải bôi thuốc tử tế, và y cũng chỉ ngoan ngoãn răm rắp làm theo thôi, cớ sao lại cảm thấy sượng sùng, ngượng ngùng thế này cơ chứ.

    Giữa lúc còn đang vò đầu bứt tai không biết nên ngoác miệng ra nói lời cảm tạ muộn màng, hay lên tiếng yêu cầu hắn buông tay ra trước, thì Yeo Jae-won đã dứt khoát xốc y đứng thẳng dậy. Hơi ấm từ bàn tay hắn vương lại trên cánh tay và eo y bỗng chốc bốc hơi sạch sành sanh không tì vết.

    Cảm thấy cái Địch quan này quá sức chịu đựng, A-nok bèn hất cằm ra hiệu cần sự trợ giúp, nữ quan nãy giờ vẫn đang chúi mũi xuống đất hệt như đà điểu giấu đầu vội vàng lật đật chạy tới.

    Lùi lại một bước, chắp tay sau lưng, Yeo Jae-won đăm đăm quan sát đôi bàn tay thoăn thoắt, bận rộn của nữ quan đang hì hục tháo dỡ chiếc Địch quan trên đầu A-nok, rồi hắn khẽ nghiêng đầu thắc mắc.

    “Khốn nỗi, lạ lùng thật đấy. Đâu có mống nào bỏ đói ngươi đâu, cớ sao lại gầy rạc đi thế này?”

    “Dạ?”

    “Chẳng phải ban nãy mụ nữ quan vừa bô bô cái miệng là ngươi sụt cân sao. Kẻ không biết lại bù lu bù loa lên vu khống bổn vương bỏ đói ngươi đấy.”

    “……Vãn bối ngàn lần tạ tội, dạo này miệng đắng lưỡi khô, nuốt không trôi cơm nên hay bỏ bữa, đâm ra mới tiều tụy thế này ạ.”

    “Chắc không phải ngươi đang giở trò tuyệt thực hòng dằn mặt ta đấy chứ?”

    Ngay khi trút bỏ được gánh nặng ngàn cân của chiếc Địch quan, A-nok bỗng chốc thấy nhẹ nhõm, sảng khoái lạ thường, y liền quay ngoắt đầu lại trước câu hỏi móc mỉa, xỉa xói của Yeo Jae-won rằng có phải y đang cố tình giở trò tuyệt thực hòng ép hắn hủy hôn hay không. Cú quay đầu này dứt khoát, mượt mà và nhẹ nhàng hơn hẳn cái bộ dạng cứng nhắc lúc nãy. Chẳng biết đánh hơi thấy cái quái gì đáng buồn cười, Yeo Jae-won lại nhếch mép, để lộ lúm đồng tiền sâu hoắm đầy cợt nhả.

    “Đồ cưới cũng đã đo ni đóng giày xong xuôi cả rồi, tân nương mà lại vắt chân lên cổ bỏ trốn thì mặt mũi bổn vương còn vứt đi đâu được nữa.”

    Sấn sổ sấn tới kề sát sạt A-nok, Yeo Jae-won tiện tay vân vê, mơn trớn vạt áo màu đỏ rực của bộ Địch y mà y đang mặc, rồi thì thầm bằng một chất giọng trầm đục, nguy hiểm.

    A-nok vô thức nghiến răng trèo trẹo kìm nén sự uất ức. Nhưng khốn nỗi, y không thể dõng dạc tuyên bố rằng mình sẽ không bao giờ bỏ trốn được. Bởi lẽ, chỉ cần có cơ hội, chỉ cần lọt ra một khe hở nhỏ xíu nào đó, y thề sống thề chết sẽ vắt chân lên cổ tẩu thoát khỏi nanh vuốt của Yeo Jae-won không do dự dẫu chỉ một giây.

    Đăm đăm dán mắt xuống nhìn A-nok đang câm như hến, lầm lì không nói không rằng, Yeo Jae-won bỗng chốc quay ngoắt 180 độ, thản nhiên lùi lại một bước hệt như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

    “Hẹn gặp lại trong ngày đại hỷ nhé.”

    Cái ánh mắt sâu thẳm, khó lường đọng lại nơi đuôi mắt dài hẹp của hắn quả thực là một bức màn bí ẩn không tài nào nhìn thấu nổi. Ngay cả khi bóng lưng hắn quay đi dứt khoát và hoàn toàn lặn mất tăm khỏi tầm mắt, A-nok vẫn cứ đờ đẫn, trân trân dán mắt về phía cánh cửa.

    Liệu có khi nào… cái số kiếp hẩm hiu của y đã vĩnh viễn bị trói buộc, xích chặt vào gã nam nhân đó, vô phương tháo cũi sổ lồng không?

    Một nỗi khiếp đảm tột độ, rùng rợn bỗng chốc xâm chiếm lấy tâm trí y.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú