Bạn không có cảnh báo nào.

    Không hẹn mà gặp, Yeo Jae-won cũng tóm lấy cánh tay đang buông thõng của A-nok. Cánh tay còn lại của hắn ôm chặt lấy eo y, để lại một khoảng trống nơi y đang kề mảnh ngọc vỡ vào cổ.

    A-nok cứ đứng trơ ra đó như một con rối vô hồn, mặc cho Yeo Jae-won ôm lấy mình. Đôi mắt trống rỗng của y chằm chằm nhìn vào người đàn ông giờ đây đang khao khát y một cách tuyệt vọng.

    Bàn tay đang giữ chặt tay A-nok cũng trượt xuống, ôm riết lấy eo y. Yeo Jae-won gục đầu vào vai y một lúc rồi từ từ ngẩng lên. Lòng trắng trong đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ ngầu. Ngay khoảnh khắc đó, một lực đạo mạnh mẽ bất ngờ siết chặt lấy cổ tay A-nok.

    “Ư……!”

    Sức mạnh áp đảo ấy đến từ sức lực thuần túy. Bàn tay của Yeo Jae-won rắn rỏi đến mức nổi đầy gân xanh đang cuồn cuộn trên cổ tay A-nok.

    Sự khó hiểu rất dễ dẫn đến hiểu lầm. A-nok không cần biết Yeo Jae-won đang hiểu lầm điều gì, điều duy nhất y khao khát lúc này là thoát khỏi tình cảnh hiện tại.

    “Đau…….”

    Mặc cho A-nok khẽ rên rỉ, Yeo Jae-won vẫn không mảy may nới lỏng tay.

    Thay vào đó, bàn tay đang gọng kìm cổ tay A-nok từ từ trượt lên trên. Mục đích của hắn rõ ràng là muốn tước đoạt mảnh ngọc bích sắc nhọn kia khỏi tay y, không cho y cơ hội cử động.

    “……!”

    Y đã quyết tâm rồi. Y không muốn tiếp tục bị Yeo Jae-won xoay vần, cũng không muốn sống một cuộc đời như con rối bị giật dây nữa.

    Dẫu đang sống lại lần hai, nhưng A-nok đã từng là kẻ một lần tự kết liễu đời mình. Việc lặp lại quyết định ấy chẳng có gì là khó khăn cả.

    Dồn hết chút sức lực cuối cùng, A-nok vung mảnh ngọc bích sắc lẻm đâm thẳng vào cổ mình. Chẳng cần chần chừ thêm nữa, y nhắm chặt mắt, ý niệm duy nhất là đâm một nhát thật sâu, kết liễu tất cả.

    Cánh tay run rẩy vung lên một cách dứt khoát. A-nok mong chờ cảm giác mặt cắt lởm chởm của mảnh ngọc sẽ găm sâu vào cổ họng, cướp đi hơi thở của mình. Nhưng, chẳng có cảm giác gì xảy ra.

    Đúng hơn là, y cảm nhận rõ mảnh ngọc trên tay mình đang xuyên vào da thịt ai đó, nhưng bản thân lại không hề thấy đau đớn.

    “A-nok!”

    Lúc này, A-nok mới giật mình mở mắt. Đôi mắt y mở to, sững sờ trong giây lát.

    “Sao, ……sao lại thế này…….”

    “Em định chết thật sao?”

    Đã bao giờ Yeo Jae-won lớn tiếng như vậy đâu. Đang bàng hoàng, lắp bắp không nói nên lời, A-nok giật bắn mình trước tiếng gắt của hắn, rồi mới kịp hoàn hồn nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

    Mảnh ngọc không đâm vào cổ A-nok, mà găm phập vào mu bàn tay của Yeo Jae-won. Trong tích tắc, hắn đã đưa tay ra che chắn cho y, lĩnh trọn nhát đâm chí mạng ấy. Nhận ra sự thật, A-nok hoảng hốt đánh rơi mảnh ngọc vỡ.

    Đến cả cái chết cũng không cho y được toại nguyện. Nhưng ngay lúc này, A-nok thực sự bàng hoàng. Một phần vì y vừa tự tay làm Yeo Jae-won bị thương, phần lớn là vì y không bao giờ ngờ hắn lại dùng chính thân mình đỡ nhát đâm ấy cho y.

    A-nok đờ đẫn nhìn máu tươi tuôn trào từ bàn tay lớn của Yeo Jae-won – bàn tay mà kiếp trước y từng si mê đến cuồng dại. Đôi mắt y dao động dữ dội, đầu óc trống rỗng, không thể suy nghĩ thêm được gì.

    Mặc dù vùng cổ A-nok có bị xước nhẹ do mảnh vỡ sượt qua, nhưng vết thương chẳng thấm tháp gì so với vết thương của Yeo Jae-won. Dù vậy, hắn vẫn sốt sắng kiểm tra xem vết cắt trên cổ y có sâu không, rồi thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt y vào lòng.

    “Không sao rồi.”

    Được ôm trọn trong vòng tay vững chãi và điềm tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, A-nok ngơ ngác, khuôn mặt tái mét đi vì hoảng sợ, rồi đôi mắt to tròn như hạt dẻ bắt đầu tuôn trào những giọt lệ. Nước mắt lã chã rơi xuống đôi má, đọng lại nơi cằm, nhưng A-nok dường như chẳng hề hay biết mình đang khóc.

    “Không sao đâu, A-nok. ……Không sao rồi.”

    Cảm nhận được áo ở vai mình ướt đẫm, Yeo Jae-won biết y đang khóc. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưng y, miệng không ngừng lặp đi lặp lại câu “không sao đâu”. Ban đầu, hắn muốn nói vết thương trên tay mình chỉ là chuyện nhỏ, nhưng thấy A-nok khóc nấc lên vì hoảng sợ, hắn chỉ còn biết lặp lại câu nói ấy để xoa dịu y.

    “Xin lỗi vì đã lớn tiếng với em.”

    Không phải vì tiếng quát đó mà A-nok hoảng sợ. Y sốc vì Yeo Jae-won lại dám liều mình đỡ nhát đâm cho y. Thấy y lắc đầu quầy quậy, bàn tay đang vuốt ve lưng y chậm lại, rồi vỗ nhè nhẹ vào bả vai.

    “Bàn tay ngài…….”

    “Ta đã bảo là không sao mà.”

    Bàn tay đang ôm lấy eo hắn bỗng chốc rụt lại, đôi mắt sưng húp của A-nok ngó nghiêng tìm kiếm bàn tay bị thương của Yeo Jae-won. Thấy vậy, Yeo Jae-won bật cười, lặp lại câu nói vừa rồi.

    Nhưng A-nok cũng bướng bỉnh không kém. Y kéo bàn tay đang vỗ về lưng mình ra kiểm tra, rồi nhăn mặt xót xa như thể chính mình mới là người bị đâm.

    Cuộc giằng co đẫm máu cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Thái y họ Do, người vừa bị đuổi ra ngoài, hớt hải chạy vào Vũ Ninh đường. Vừa nhìn thấy một người bị thương ở cổ, một người bàn tay be bét máu, lão sợ đến tái xanh mặt mày.

    Nội quan họ Seok, Nội quan họ Im cùng đám cung nhân đều lộ rõ vẻ tò mò, nhưng không khí căng thẳng bao trùm khiến họ chẳng ai dám ho he nửa lời.

    Sau khi Thái y băng bó xong xuôi và mọi người lui ra ngoài hết, trong nội xá Vũ Ninh đường chỉ còn lại hai người: Yeo Jae-won và A-nok.

    “……?”

    Đang ngồi thẫn thờ trước chiếc bàn tròn nơi Thái y vừa băng bó cho mình, A-nok bỗng cảm nhận được có người đứng phía sau liền quay đầu lại.

    Yeo Jae-won cầm một dải ruy băng màu xanh lục đậm, gom gọn mái tóc đang rối bời của A-nok lại.

    “……Tay ngài đang bị thương mà, sao lại làm vậy. Để thần tự làm.”

    Cứ như thể sự hỗn loạn vừa rồi chưa từng xảy ra, A-nok cất tiếng bằng giọng điệu bình thản thường ngày khiến Yeo Jae-won bật cười “phì” một tiếng. Hắn không đáp lời, cũng không đưa dải ruy băng cho y.

    Hắn nhẹ nhàng xoay đầu A-nok lại, bắt y nhìn thẳng về phía trước, rồi bắt đầu chải tóc cho y một cách điêu luyện như thể tay chẳng hề hấn gì.

    “Điện hạ.”

    “Không được.”

    Dù A-nok chỉ khẽ gọi tên như muốn từ chối, Yeo Jae-won đã thẳng thừng gạt đi. A-nok định quay đầu lại phản đối thì cảm nhận được sự thô ráp của lớp băng gạc chạm vào sau gáy. Y cứng người lại, ngồi ngay ngắn.

    “Dù em có làm thế, ta cũng không buông tay đâu.”

    “…….”

    “Tại sao em cứ muốn rời xa ta?”

    Tách một nửa phần tóc xõa trên vai A-nok đặt lên lòng bàn tay, Yeo Jae-won cẩn thận dùng dải lụa buộc lại, đồng thời cất lời hỏi.

    A-nok cắn chặt môi, im lặng. Hắn thực sự không hiểu sao? Ở bên cạnh hắn chỉ mang lại cho y đau khổ và bất hạnh. Sống lại hai kiếp người, vậy mà Yeo Jae-won không những không hiểu y, mà còn hiểu lầm hoàn toàn.

    “Nếu em ghét ở cạnh ta đến vậy……, thì ta phải làm sao đây.”

    “…….”

    “Ta phải làm gì để giữ em ở lại.”

    Một câu hỏi nghe quen thuộc đến lạ. Chẳng cần phải suy nghĩ lâu. Trong suốt bảy năm dài đằng đẵng của kiếp trước, đây chính là câu hỏi mà A-nok đã tự hỏi bản thân hàng ngàn vạn lần trong những nỗ lực tuyệt vọng để giành lấy dù chỉ một chút, một chút tình cảm từ Yeo Jae-won.

    Thứ tình cảm mà y từng khao khát đến kiệt quệ nhưng lại chẳng bao giờ được đáp đền, giờ đây cớ sao hắn lại tha thiết muốn trao đi đến vậy. Sự trớ trêu của thời điểm khiến A-nok cảm thấy nực cười và trống rỗng, một nụ cười cay đắng thoáng hiện trên môi y.

    “Không cần làm gì cả.”

    Câu trả lời thốt ra như một hơi thở nhẹ bẫng lại giáng một đòn mạnh mẽ vào trái tim Yeo Jae-won. Bàn tay đang buộc tóc cho y chợt dừng lại.

    “Xin Điện hạ đừng làm gì cả.”

    “…….”

    “Bởi vì mọi thứ ngài làm đều vô ích thôi.”

    A-nok quay mặt đi, và lần này Yeo Jae-won không cản y lại. Mái tóc vừa mới được buộc gọn gàng lại buông xõa xuống.

    Y biết việc để đầu tóc bù xù, rối tung rối mù là vi phạm quy củ, nhưng đó là luật lệ của Dae-jin. Ở Bạch Gia phủ, muốn để xõa, búi lên hay cắt ngắn đều được, chẳng ai cấm đoán.

    Và A-nok chính là người của Bạch Gia phủ. Khoảnh khắc y thản nhiên chấp nhận sự thật ấy, y cũng nhận ra một điều.

    Việc y từng cố gắng sống chết để lấy lòng những nam nhân của Dae-jin, giành được sự sủng ái của người dân nơi đây, sống trong nơm nớp lo sợ và che giấu gốc gác Bạch Gia phủ của mình, giờ ngẫm lại mới thấy thật nực cười.

    Dù nơi đó đã vì y mà không thoát khỏi thảm họa diệt vong, thì rốt cuộc y vẫn là con dân của mảnh đất ấy.

    Nói cách khác, A-nok chưa bao giờ được rèn luyện để trở thành vị hôn thê hoàn hảo của Hoàng tử nước Dae-jin. Sự vụng về, ngây ngô của y trong quá khứ là điều hiển nhiên. Những ký ức tồi tệ ấy y sẽ không bao giờ quên, nhưng y cũng không cần phải trốn tránh chúng nữa.

    “Nếu Điện hạ không thể buông tha cho thần, thì xin ngài đừng làm gì cả. Thần không muốn trở thành bất cứ thứ gì của Điện hạ nữa.”

    Đây là những lời thật lòng từ tận đáy tim y. A-nok không còn muốn vùng vẫy, khao khát trở thành một người có ý nghĩa, một sự hiện diện quan trọng trong cuộc đời Yeo Jae-won nữa.

    Nếu hắn không chịu buông tay, thì A-nok mong hắn cứ mặc kệ y. Mong hắn cứ lạnh lùng, vô cảm như kiếp trước, để y có thể rời đi mà không mang theo chút mặc cảm tội lỗi nào.

    Ánh mắt Yeo Jae-won lúc này ánh lên nỗi tổn thương sâu sắc. Phải chăng ở kiếp trước, khi y nhìn hắn, y cũng từng đau đớn như vậy? Có phải vì thế mà bây giờ hắn cố đối xử tốt với y không? Sự kiêu ngạo trong A-nok trỗi dậy. Cán cân cảm xúc giữa hai người đã hoàn toàn đảo ngược.

    A-nok toan bước qua mặt Yeo Jae-won thì lại bị bàn tay đang quấn băng gạc giữ chặt lấy. Dẫu cảm giác thô ráp từ lớp băng gạc khơi gợi lên trong y một chút xót xa, nhưng y vẫn chọn cách im lặng.

    “Nếu ta không làm gì cả, chỉ lặng im chờ đợi. ……Thì đến một lúc nào đó, em có nguyện ý quay đầu nhìn ta không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú