Chương 39
bởi Chung SeikerCuối cùng, Thượng cung họ Jo cũng bị lôi xềnh xệch ra khỏi cửa. Một sự tĩnh lặng nặng nề, lạnh lẽo bao trùm lấy Nội xá sau trận cuồng phong vừa càn quét.
Gồng mình cứng đờ nãy giờ, A-nok cuối cùng cũng trút được một tiếng thở dài thườn thượt, gục đầu xuống. Trừ khử được cái gai trong mắt là Thượng cung họ Jo, cõi lòng y cũng nhẹ nhõm phần nào, nhưng để thở phào nhẹ nhõm thì hãy còn sớm.
Bởi lẽ, cái bóng đen đang sừng sững chiếm cứ một góc phòng kia mới là bài toán khó nhằn tiếp theo mà A-nok phải đối mặt.
“Ngươi định tính sao đây?”
Một câu hỏi ngắn gọn nhưng ẩn chứa vô vàn hàm ý từ Yeo Jae-won.
Thành thực mà nói, xử trí Thượng cung họ Jo không phải chuyện dễ dàng. Dù trên danh nghĩa mụ ta là người của Minh vương phủ, là hạ nhân dưới quyền A-nok, nhưng dẫu sao mụ cũng do đích thân Kế hậu ở Giao Ảnh cung phái đến. Đuổi cổ một người do chính tay Hoàng hậu tiến cử đâu phải chuyện đùa.
Nếu muốn tống khứ Thượng cung họ Jo ra khỏi vương phủ một cách êm thấm, bắt buộc phải công khai toàn bộ sự việc. Hoặc giả, cứ giữ mụ ta lại cũng là một cách, nhưng nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, để lại mầm mống họa hoạn là điều tối kỵ.
“Ta sẽ tâu rõ sự tình với Hoàng hậu và đuổi bà ta đi.”
Nhưng A-nok thừa hiểu, câu trả lời này chưa đủ để làm hài lòng Yeo Jae-won.
Như để chứng minh điều đó, trước khi đề cập đến sự nhúng tay của Đạm Nhiên cung, A-nok đã ra hiệu cho tất cả hạ nhân lui ra ngoài. Trong Nội xá giờ đây chỉ còn lại hai người đối diện nhau.
Yeo Jae-won vẫn đứng thẳng tắp, khoanh tay trước ngực, khẽ hất cằm nhìn xuống A-nok bằng vẻ mặt lạnh nhạt, vô cảm thường thấy.
Ký ức từ kiếp trước bất chợt ùa về. Yeo Jae-won từng tuyên bố đanh thép rằng, mọi điều A-nok nhìn, nghe, nói và làm đều phải do hắn định đoạt. Vậy mà giờ đây, kẻ độc đoán ấy lại đang hỏi ý kiến y xem nên giải quyết chuyện này ra sao. Một Yeo Jae-won biết lắng nghe như vậy, thật khiến A-nok cảm thấy lạ lẫm, không nói nên lời.
Y chần chừ không biết có nên nói ra suy nghĩ thật của mình hay không. Suốt kiếp trước, y quen sống kiếp cam chịu, hiếm khi dám bày tỏ chính kiến. Sang đến kiếp này, mọi thứ đều quá đỗi mới mẻ, ngay cả việc nói lên ý muốn của mình cũng đòi hỏi ở y một sự can đảm to lớn.
“Và…… ta sẽ không tiết lộ chuyện Đạm Nhiên cung đứng sau giật dây.”
“Tại sao?”
Đúng như dự đoán, một câu hỏi vặn lại sắc bén lập tức được phóng ra. A-nok theo thói quen lại đưa răng cắn nhẹ vào môi dưới.
“……?”
Nhưng y chưa kịp cắn sâu thì ngón tay của Yeo Jae-won đã chạm vào cằm, ép y phải nhả ra. Chẳng biết hắn đã tiến lại gần từ lúc nào. Và cái dáng vẻ khoanh tay ngạo nghễ của một kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, luôn nắm thế thượng phong ấy, cũng được buông thõng từ bao giờ……
Trái ngược với vẻ mặt ngỡ ngàng, đôi môi khẽ hé mở của A-nok, Yeo Jae-won chỉ đăm đăm nhìn xuống y, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, trầm ổn.
“Tuy Vương phi là Âm nhân, nhưng đáng tiếc thay, phu quân của nàng lại rất ghét Âm nhân. Sa Quý phi biết rõ điều đó nên mới giở trò hạ độc. Dụng ý đê tiện đã rõ rành rành, cớ sao nàng lại muốn bao che cho hành vi ngang ngược của bà ta?”
Từng câu chữ hắn thốt ra như những sợi tơ vô hình đan xen, dệt nên một bầu không khí kỳ lạ, ngột ngạt. A-nok đành đánh lảng ánh nhìn, cắm mặt xuống sàn nhà vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Sự thật hắn ghét Âm nhân là điều không thể thay đổi. Lại một lần nữa chính miệng Yeo Jae-won khẳng định điều đó, trái tim A-nok lại nhói lên từng cơn đau buốt.
Nhưng y phải tự nhủ lòng không được phép yếu đuối. Y đâu phải mới biết chuyện này, chẳng phải y đã quá quen thuộc với nó rồi sao. Nếu kiếp này có gì khác biệt so với kiếp trước, thì đó chỉ là y vô tình khơi gợi được một chút hứng thú nơi hắn. Nhưng thứ hứng thú hời hợt đó, chắc chắn cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
“Dẫu có phanh phui, thì kẻ làm chủ Đạm Nhiên cung vẫn là Sa Quý phi mà thôi.”
Bao nhiêu năm qua, Sa Quý phi làm mưa làm gió, gây ra bao chuyện tày đình lớn nhỏ mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tất cả đều là nhờ sự bao che, dung túng của Hoàng đế.
Hoàng đế đương triều lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, kiêng dè Yeo Jae-won. Ngài sợ rằng Yeo Jae-won, sau ba năm chịu tang Thái tử và trở về với sự ủng hộ vững chắc từ phe phái trung thần, sẽ thâu tóm mọi quyền lực. Đặt sủng phi và Minh Vương phi lên bàn cân, Hoàng đế sẽ nghiêng về bên nào là chuyện quá rõ ràng.
“Vậy ý nàng là, không cần vạch trần, mà dùng nó làm nhược điểm để nắm thóp Quý phi?”
Yeo Jae-won buông tay khỏi chiếc cằm thanh tú của A-nok, lờ mờ đoán được ý đồ của y nên lên tiếng hỏi. A-nok gật đầu, rụt rè trình bày tiếp suy nghĩ của mình.
“Bên ta đã nắm trong tay cả bằng chứng lẫn nhân chứng, nhưng lại cố tình ém nhẹm chuyện bà ta đứng sau giật dây, chắc chắn Quý phi sẽ nhận ra ẩn ý này. ……Bây giờ thế lực của bà ta đang hô mưa gọi gió, chút chuyện vặt này chẳng mảy may làm suy xuyển đến vị thế của bà ta. Nhưng biết đâu sau này, nó lại trở thành con bài lật ngược thế cờ thì sao?”
Nói ra những lời toan tính này mà bắt y nhìn thẳng vào mắt Yeo Jae-won thì y không đủ can đảm. Y đành cụp mắt xuống, đợi nói xong mới dám rụt rè ngước lên. Đối diện y vẫn là một Yeo Jae-won với vẻ mặt lạnh lùng, không cảm xúc. Sự im lặng của hắn khiến y bắt đầu lo sợ, liệu mình có đang múa rìu qua mắt thợ, cầm đèn chạy trước ô tô không?
“Nếu Điện hạ muốn vạch trần mọi chuyện……”
“Nàng cứ làm theo ý mình đi.”
“……Thật sự, làm vậy được sao ạ?”
Trái với sự e dè của A-nok, Yeo Jae-won lại gật đầu đồng ý một cách dễ dàng, chẳng hề tỏ ra khó chịu hay đưa ra thêm yêu cầu gì. Nhìn hắn quay lưng chuẩn bị rời đi, A-nok bỗng nhớ ra một chuyện liền lên tiếng hỏi.
“Nhưng thưa Điện hạ, ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của thiếp.”
“……?”
Bóng lưng vững chãi trong chiếc áo choàng màu tím sẫm quay lại. A-nok nhìn Yeo Jae-won, ánh mắt ánh lên sự tò mò thực sự.
“Ngọn gió nào đưa Điện hạ đến đây vậy ạ?”
Y thực sự rất muốn biết lý do. Một người hiếm khi đặt chân đến Nội xá như hắn, bỗng nhiên lại cất công tới tận đây, chắc hẳn phải có lý do gì đó đặc biệt lắm.
Lớp mặt nạ lạnh lùng, vô cảm được chạm trổ tỉ mỉ, giấu kín mọi hỉ nộ ái ố bỗng chốc vỡ vụn. Thay vào đó là một nụ cười, nụ cười khiến con người đằng sau bức rèm trướng xa xôi kia bỗng trở nên chân thật và gần gũi đến lạ. Nhưng hắn vẫn giữ im lặng, không đưa ra câu trả lời.
Thấy hắn chỉ mỉm cười mà không nói, A-nok lại càng tò mò, tiếp tục gặng hỏi.
“Chẳng lẽ Điện hạ đến đây mà không có lý do gì sao?”
“Cũng đâu cấm ta đến được.”
Giọng điệu của Yeo Jae-won bỗng trở nên nhẹ nhõm, bâng quơ, như thể câu chuyện chính sự căng thẳng vừa rồi đã được giải quyết êm xuôi. Nhưng câu trả lời lấy lệ đó làm sao qua mặt được A-nok. Y bước tới một bước, kiên quyết đòi câu trả lời.
“Xin Điện hạ hãy cho thiếp một câu trả lời.”
Thấy vậy, Yeo Jae-won thu lại nụ cười, đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng lông mày dài khẽ đảo một vòng đầy vẻ uể oải, rồi hắn mới từ tốn cất lời.
“Chỉ vì tò mò thôi.”
Câu trả lời cộc lốc, không đầu không đuôi ấy khiến A-nok khẽ cau đôi mày thanh tú.
Yeo Jae-won đứng trước mặt y lúc này đâu biết rằng, suốt bao năm chung sống dưới danh nghĩa phu thê ở kiếp trước, A-nok chưa bao giờ được nghe hắn nói câu này.
Trong ký ức của A-nok, Yeo Jae-won của kiếp trước là kẻ chẳng mảy may bận tâm đến y. Việc hắn sai người đến hỏi han dăm ba câu, hay thi thoảng gọi y đến ăn chung một bữa cơm, cũng chỉ là làm cho có lệ, làm tròn bổn phận.
Đó chỉ là những thủ tục xã giao tối thiểu giữa hai con người bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân chính trị vô vị. Tất cả những việc đó, chỉ là để hắn thực hiện lời hứa “sẽ dành cho ngươi sự đãi ngộ xứng tầm một vị Vương phi” mà thôi. Chẳng có gì hơn thế. Ấy vậy mà, Yeo Jae-won của kiếp này lại khác biệt đến lạ lùng.
Dẫu có được sống lại một đời, những kẻ xung quanh A-nok dường như chẳng có gì thay đổi.
Seol Ga-muk vẫn là một tên khốn nạn, hống hách; Seol Ga-hyo thì đeo lớp mặt nạ đạo đức giả, nhưng sự khinh miệt dành cho A-nok vẫn y nguyên. Ngay cả Thượng cung họ Jo cũng vẫn giữ bản tính xảo quyệt đó. Vậy thì cớ sao, chỉ riêng Yeo Jae-won lại mang một dáng vẻ khác biệt một trời một vực so với kiếp trước?
Y đã đinh ninh rằng mình đã quá quen với những mũi dao tổn thương, sự ghẻ lạnh từ hắn, và tự nhủ kiếp này sẽ không để bản thân phải chịu thêm vết thương nào nữa. Vậy mà, tại sao hắn lại cư xử khác lạ như thế.
……Tại sao hắn lại khiến y mất cảnh giác, để rồi lại vô tình gieo rắc hy vọng trong y?
Một Yeo Jae-won quá đỗi khác biệt so với kiếp trước đang đẩy A-nok rơi vào một hố sâu tuyệt vọng và trống rỗng. Y đã thề sẽ không bao giờ để hình bóng hắn len lỏi vào trái tim mình nữa, nhưng mỗi khi đối mặt với một khía cạnh hoàn toàn mới lạ của hắn — thứ mà y chưa từng biết đến, chưa từng tưởng tượng ra — y lại không kiềm chế được lòng tham.
Y khao khát được nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng ấy lần nữa, khao khát sự ân cần ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Y bắt đầu ảo tưởng rằng sự dịu dàng nhất thời này là điều hiển nhiên, để rồi lại nơm nớp lo sợ ngày hắn quay lưng, để lại cho y những vết thương rỉ máu. Những năm tháng đọa đày trong quá khứ đã nhào nặn nên một A-nok luôn sống trong sợ hãi như thế.
Thứ tình cảm lằng nhằng chưa được dọn dẹp sạch sẽ ấy giống hệt như một đốm lửa tàn âm ỉ dưới đám cỏ khô. Chỉ cần một cơn gió thổi qua, nó sẽ bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi mọi thứ.
Và cuối cùng, chính nó sẽ biến y thành tro bụi. Y sẽ phải quằn quại trong ngọn lửa đau đớn và hối hận tột cùng. Hối hận vì đã lỡ trao trái tim cho Yeo Jae-won, hối hận vì đã một lần nữa đầu hàng trước hắn.
Vì lẽ đó, A-nok quyết định không truy cứu xem hắn tò mò về chuyện gì mà phải lặn lội tới đây. Y cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, giả lả nói “Ra là vậy”, hòng kết thúc cuộc đối thoại. Thái độ rụt rè, trốn tránh này trái ngược hoàn toàn với sự kiên quyết đòi câu trả lời lúc nãy.
“……?”
Đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ ngổn ngang, A-nok bỗng nhận ra khoảng cách giữa hai người đã bị thu hẹp đáng kể, cái bóng cao lớn của hắn đổ sập xuống người y.
Ánh mắt Yeo Jae-won chầm chậm, tỉ mỉ quan sát từng đường nét trên khuôn mặt y. Hình bóng y in rõ trong đôi đồng tử sâu thẳm của hắn. Đột nhiên, y cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Khoảnh khắc này trôi qua thật chậm chạp, dài đằng đẵng như một thế kỷ.
0 Bình luận