Chương 1: Thiếu niên
bởi Chung SeikerKhi ngọn gió chạng vạng thổi qua, đám tro tàn trắng xóa bay cuộn lên khoảng không vương sắc ráng chiều, rồi rơi rụng đầy hư ảo, vương vãi khắp chốn.
Tầm nhìn vốn mờ mịt dần trở nên rõ ràng. Y đưa tay vuốt lọn tóc dài đang mơn trớn bên gò má. Khung cảnh thu trọn vào tầm mắt lúc này, chẳng hiểu sao lại giống hệt một đoạn ký ức xa xăm vốn đã cuộn mình say giấc từ bấy lâu nay.
Rất nhanh, A-nok thầm nghĩ.
Khung cảnh cõi âm ty là thế này sao… Bầu trời nhuốm màu chạng vạng, còn cơn gió dẫu mang hơi ấm nhưng lại thấm đẫm cái lạnh lẽo.
Từ thị giác, thính giác cho đến ngũ quan thảy đều hiện hữu vô cùng chân thực, khiến y chẳng có cảm giác như mình đã chết. Tựa hồ bị một sức hút vô hình lôi kéo, từ nơi gốc cây khô đang tựa người, A-nok chầm chậm đứng lên, tiến bước về phía đám người đang vây quanh một thứ gì đó.
“……?”
Định cất lời hỏi bọn họ đang làm gì, thế nhưng A-nok bỗng chốc sững sờ.
Mọi thứ đang phơi bày trước mắt, kỳ thực vẫn luôn khắc sâu trong ký ức của y. Vào ngày cuối cùng của tang lễ, dẫu quy mô giản đơn, vẫn có không ít người tụ tập để tiễn đưa đoạn đường cuối của Chu-san — vị trưởng lão của bộ tộc.
Nhận ra tiếng động của người đang ngập ngừng bước tới rồi chợt khựng lại, đám người đồng loạt ngoái nhìn A-nok. Sự thù địch, ruồng rẫy và cả lòng đề phòng hiện rõ trong ánh mắt bọn họ tuyệt nhiên chẳng mảy may xa lạ.
Thứ ánh mắt ấy khơi dậy nỗi sợ hãi mang tính bản năng đã in hằn sâu trong tâm trí A-nok. Đó là nỗi sợ hãi tận cùng bắt nguồn từ cội rễ, thứ mà chỉ những kẻ từng bị chối bỏ sự tồn tại mới thấu tận tâm can.
Đầu óc A-nok bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng.
Khả năng chỉ có thể rơi vào một trong hai. Thứ nhất, y dẫu có thác xuống cũng chẳng được yên nghỉ, mà phải tiếp tục chịu đựng sự đày đọa trong nỗi oán hận của những người trong bộ tộc đã khuất. Và thứ hai, rất có thể y vẫn chưa hề bỏ mạng.
“A-nok.”
Một giọng nói lạnh lẽo khắc nghiệt cất lên hướng về phía y. Thực tình mà nói, những kẻ đối xử tệ bạc với A-nok chẳng phải chỉ có một hai người, nên trong chốc lát y còn thấy hoang mang chẳng biết ai vừa gọi tên mình.
Đứng trước những chuyện khó tin đang bày ra trước mắt, ánh nhìn hoang mang vô định của A-nok dời về phía nữ nhân vừa lên tiếng.
Đối diện với người phụ nữ trạc tuổi tứ tuần, ký ức về bà ta lập tức ùa về. Bà ta tên là Nan-seok (Lan Tích), là nghĩa nữ của Chu-san — người đang được cử hành tang lễ, đồng thời là thần nữ của Bạch Gia phủ, một bộ tộc vẫn kiên cường giữ gìn bản sắc dẫu đã bị sáp nhập vào Đại Thần hùng mạnh. Bà ta cũng chính là tỷ muội kết nghĩa với mẹ ruột của A-nok.
Nan-seok xưa nay đối đãi với A-nok vô cùng tàn nhẫn. Chẳng thể oán hận người mẹ nuôi Chu-san đã cam tâm tình nguyện bị mọi người hắt hủi để bảo vệ A-nok, lại càng không thể oán trách người tỷ tỷ đã đánh cược cả tính mạng, bà ta liền trút sạch mọi phẫn nộ lên đầu một đứa trẻ nhỏ nhoi.
Chợt, một đoạn hội thoại xa xưa xẹt qua tâm trí A-nok.
Bảy năm về trước, vào cái ngày cử hành tang lễ cho Chu-san — người mà y hằng kính trọng như bà nội, và cũng là ngày hỏa táng thi hài của bà. Khóc lóc đến kiệt sức, y gần như bị vứt bỏ bên một gốc cây mục lớn. Y đã ngất lịm đi vì lao lực, đến lúc choàng tỉnh dậy tựa người vào gốc cây thì việc hỏa táng cũng sắp sửa xong xuôi.
Bấy giờ, bước lại gần một A-nok đang chìm trong tuyệt vọng mà lã chã rơi những giọt nước mắt tủi hờn, quay lưng lại với tro cốt của vị ân sư kiêm nghĩa mẫu Chu-san đang bay lả tả tựa khói sương, Nan-seok đã cất lời.
— Chọn đi. Hoặc là chết theo Chu-san đại nhân, hoặc là cút đi thật xa, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của người trong bộ tộc.
Mãi đến tận bây giờ y mới ngộ ra, ắt hẳn Nan-seok đã dư sức biết rằng A-nok chẳng thể lựa chọn bất cứ con đường nào trong hai phương án đó.
Bà ta cố tình thu hẹp lại thành hai lựa chọn duy nhất để thao túng suy nghĩ của một thiếu niên trạc tuổi đôi mươi. Bởi lẽ, khi y đang đau đầu nhức óc vì chẳng bới đâu ra cách giải quyết, bà ta thừa biết y sẽ nhất mực bám víu lấy bàn tay cứu rỗi sắp sửa chìa ra với mình nên mới buông những lời như thế.
Nhớ lại điều ấy, ánh mắt A-nok chợt trầm xuống lạnh lẽo.
Nếu chốn này chẳng phải là hoàng tuyền, và y đang bị giam cầm trong vòng lặp của dòng thời gian như một hình phạt cho tội danh dám tự tiện kết liễu đời mình, vậy thì những lời Nan-seok sắp nói ra lúc này chắc chắn đã được định sẵn.
A-nok và Nan-seok đồng thanh cất lời.
“Chọn đi.”
“Chọn đi.”
Lời vừa dứt, Nan-seok trừng lớn đôi mắt bàng hoàng. Còn A-nok với khuôn mặt nhăn nhó, y uể oải lẩm bẩm nốt những lời mà đúng ra Nan-seok sẽ nói tiếp.
“Hoặc là chết theo Chu-san đại nhân… hoặc là cút đi thật xa, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của người trong bộ tộc…”
Nhìn chòng chọc vào Nan-seok đang hoảng hốt tột độ tựa hồ như vừa bị nhìn thấu tâm can, A-nok nuốt ngược một tiếng cười gằn. Khóe môi y nhếch lên, hằn rõ vẻ trào phúng lạnh nhạt.
Chỉ cần nhìn tang lễ của Chu-san đang hiển hiện trước mắt, y dư sức biết rõ cái không gian và thời gian mà mình đang đặt chân đến là nơi nao. Thế nhưng, y vẫn chẳng dám tin vào sự thật này.
Rõ ràng y đã dốc cạn độc dược trước bài vị của hài tử, hộc máu mà chết cơ mà, cớ sao y lại quay về thời điểm bảy năm trước được chứ.
Bất thần, A-nok vươn cánh tay ra, săm soi kỹ lưỡng mu bàn tay của mình. Lẽ ra trên mu bàn tay phải của y phải có một vết sẹo bỏng nhăn nhúm hung tợn mới phải.
Vết sẹo ấy là kết quả của việc rèn giũa trà đạo sau khi y thành thân. Vì xuất thân hèn kém từ Bạch Gia phủ, Tam Hoàng tử phi là y đã bị Sa Quý phi chê bôi bỉ báng là kẻ vô phép vô tắc, hại y phải không ngừng rót thứ nước trà sôi sùng sục tập đi tập lại bao bận để rồi lưu lại vết phỏng rộp rợn người.
Vậy mà lúc này đây, mu bàn tay A-nok lại vô ngần nhẵn nhụi. Tuy có chút trắng bệch thiếu huyết sắc, nhưng quả thực chẳng vương chút dấu vết của mảng sẹo bỏng nào.
Nếu chốn này chẳng phải âm ty, và nếu y thực sự đã quay trở về đúng cái lúc tang lễ Chu-san đang diễn ra…
Dòng thời gian đã chảy ngược về bảy năm trước. Y buộc phải thừa nhận sự thật này.
Tuổi hai mươi bảy, A-nok tự tay kết liễu đời mình, nhưng y lại không chết. Trái lại, y đã trôi dạt về bảy năm trước, đúng vào cái thời điểm dẫu cho vài bánh răng vận mệnh đã bắt đầu khớp vào nhau, song y vẫn còn dư dả cơ hội để thay đổi tất thảy.
Trong thoáng chốc, đôi chân y rã rời vô lực. Mặc cho thế gian này có đối đãi cay nghiệt với y ra sao, dẫu chưa một lần dành cho y một sự ưu ái nào, cũng chẳng thể nhẫn tâm đến mức này chứ.
Kỳ thực, khát khao muốn xoay chuyển vận mệnh trong lòng A-nok sớm đã lụi tàn. Những niềm tin và hy vọng từng được y ấp ủ, chẳng phải đã tiêu tán một cách đầy bi thảm và huyễn hoặc sao. Giờ đây, y chẳng mảy may muốn nếm trải lại những đau khổ ấy thêm bất cứ lần nào nữa.
Y không muốn phải đau đớn nữa. Thế nên y mới chọn cách trốn chạy mãi mãi, vậy mà ông trời lại nhẫn tâm lừa phỉnh một A-nok như thế, đưa y trở về mốc thời gian bảy năm trước.
Chuyện gì phải đến, sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Mảnh đất Bạch Gia phủ này, nơi dẫu đã quy phục Đại Thần rộng lớn với tư cách là một quốc gia bộ lạc nhỏ nhoi nhưng vẫn nối dài huyết mạch độc tôn của mình, rồi cũng sẽ nghênh đón một mùa đông buốt giá nhuốm đầy máu tanh.
Và Tam Hoàng tử của Đại Thần sẽ mượn chính cơ hội đó để thâu tóm Đông Cung, rồi từng bước bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.
Y cản chẳng nổi những việc tày đình đó. Bởi chuyện gì phải đến, sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Nếu đã vậy thì y phải làm sao đây? Y phải làm thế nào mới trốn thoát được? Phải làm thế nào y mới có thể dứt bỏ gông cùm rẽ lối đây?
“……Phải, hoặc là chết theo Chu-san đại nhân, hoặc là cút đi thật xa, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người đi.”
Gương mặt Nan-seok hoang mang chẳng kém gì A-nok, nhưng bà ta đã chớp nhoáng thu liễm lại biểu cảm.
Chấn động trước âm giọng lạnh buốt tựa sương giá, A-nok loạng choạng đôi chút rồi nhanh chóng xốc lại tinh thần, đứng thẳng người dậy.
‘Mùa đông dài đằng đẵng sẽ càn quét mảnh đất Bạch Gia phủ, rồi Tam Hoàng tử sẽ đường hoàng trở thành Hoàng đế. Nhưng nếu bây giờ mình bỏ trốn, mình có thể sẽ chẳng còn can dự gì tới những chuyện đó nữa.’
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu y. A-nok của kiếp trước đã bất lực trơ mắt nhìn Bạch Gia phủ chìm trong biển máu, chỉ vì mang danh Chính phi của Tam Hoàng tử mà phải ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu — một tước vị y chưa một lần dám mơ tưởng tới.
Dẫu nói rằng chuyện gì phải đến thì sớm muộn cũng sẽ đến, nhưng y đâu nhất thiết phải giam mình ở giữa tâm bão hay bị cuốn vào mớ hỗn độn ấy.
‘Biết đâu chừng, đây lại chính là thời cơ. Lúc này đây mình vẫn chưa thành thân với Tam Hoàng tử, lại đang độ lúc Baek-ya-wang (Bạch Gia vương) chưa phái Seol Ga-hyo (Tiết Gia Hiếu) đến tìm mình…’
Thân xác gầy gò của Chu-san từ lâu đã hóa thành đống tro tàn. Một bức màn xanh thẫm bắt đầu buông lơi che lấp khoảng trời vốn dĩ đang chìm vào sẩm tối.
A-nok đăm đăm nhìn đám người đang dọn dẹp phần tro cốt hỏa táng, rồi xoay đầu về phía Nan-seok.
Kiếp trước, nghe những lời ấy của Nan-seok xong y đã run rẩy trong sự bợt bạt của nỗi sợ hãi. Trách sao được, bởi lẽ suy cho cùng y cũng chỉ là một thiếu niên vắt mũi chưa sạch vừa tròn đôi mươi. Cho dù có bị thiên hạ khinh khi ghét bỏ đến nhường nào, thì một đứa trẻ mới sống trên đời vỏn vẹn hai mươi năm ròng tuyệt nhiên không cách nào dễ dàng nuôi mộng rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn.
Bấy giờ, ngay cả cái chết y cũng thấy sợ sệt. Chẳng đủ can đảm để chết bồi táng cùng Chu-san, y lại càng chẳng có chút tự tôn nào để bỏ đi nơi xa sống thui thủi một thân một mình.
Thế nhưng hiện tại đâu còn giống ngày xưa nữa. A-nok chầm chậm sải bước tới chỗ Nan-seok.
A-nok của trước kia hoảng sợ tột độ, nên mới xem cái câu “phụ thân đang tìm ngươi” như một chiếc phao cứu sinh. Nhưng A-nok của bây giờ, chẳng mảy may đặt niềm tin vào bất cứ ai nữa. Dã tâm duy nhất của y lúc này là trốn chạy khỏi cơ hội tái sinh vô cớ này.
Chạm mắt với A-nok đang đứng lù lù trước mặt, Nan-seok cau chặt hàng chân mày thanh mảnh. Tựa hồ bà ta đang cố tình làm ra vẻ chán ghét tột độ, chỉ cần chạm mặt thôi cũng đủ thấy kinh tởm rồi.
Chẳng thèm đoái hoài thái độ xấc xược đó, A-nok cất lời bằng một chất giọng cam chịu và lãnh đạm đến mức khó ai tin được đây là dáng vẻ của một thiếu niên vừa chớm đôi mươi.
“Ta sẽ rời đi.”
0 Bình luận