Chương 14
bởi Chung SeikerĐoàn người khởi hành từ Bạch Gia phủ hướng về Thượng Kinh trông khá gọn nhẹ, đơn sơ. So với bảy năm trước, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là sự góp mặt của Han-wol.
Chỗ của hồi môn mang theo mang tiếng là sính lễ, nhưng thực chất nếu đem so với những món đồ quý giá ở Minh vương phủ thì chẳng bõ bèn gì. Dẫu vậy, A-nok cũng không lấy cớ đó mà chối từ thiện ý của họ. Chí ít thì đống nữ trang, châu báu mà Bạch Gia vương phi “tặng kèm” kia, biết đâu sau này lại là chiếc phao cứu sinh đắc lực lúc sa cơ lỡ vận.
“Đệ thực sự không định ngồi xe ngựa sao?”
Ám ảnh bởi nỗi kinh hoàng ở kiếp trước, A-nok kiên quyết chối từ việc ngồi xe ngựa. Quyết định này khiến Bạch Gia vương phi không giấu nổi sự khó chịu, cằn nhằn rằng A-nok chỉ giỏi chống đối, đến cái việc cỏn con cũng không chịu nghe lời. Ai ngờ, Bạch Gia vương lại gật đầu ưng thuận.
Cơ mà, thân là Chính phi tương lai của một vị Thân vương, việc phơi mặt ra ngoài cho thiên hạ nhòm ngó cũng là điều Bạch Gia vương chẳng mấy mặn mà.
Đang mải mê kiểm tra con ngựa mình sắp cưỡi, nghe vậy A-nok thong thả quay lại đáp lời:
“Đa tạ ngài đã bận tâm, nhưng ta thấy cưỡi ngựa thoải mái hơn nhiều. Vả lại, cưỡi ngựa di chuyển cũng nhanh hơn ngồi xe ngựa xóc nảy.”
Nói đoạn, A-nok quay người lại, đặt một chân lên bàn đạp rồi đu người nhảy phốc lên lưng ngựa. Động tác vô cùng gọn gàng, linh hoạt.
Han-wol lẽo đẽo đi sát rạt bên hông ngựa của y, khuôn mặt vẫn còn vương nét hoảng sợ, nơm nớp lo Seol Ga-muk sẽ bất thình lình lao ra khỏi vương phủ gầm gừ dọa nạt. Có vẻ cậu bé vẫn chưa tin nổi mình sắp được đặt chân đến Thượng Kinh.
“Nếu mọi người đã chuẩn bị xong xuôi thì chúng ta lên đường thôi.”
Seol Ga-hyo uy dũng đi đầu đoàn, lớn tiếng ra lệnh. Hắn sẽ đích thân hộ tống đoàn đến tận Hwabim-bu (Hòa Tân phủ) — cửa ngõ chính thức tiến vào lãnh thổ Đại Thần. Quãng đường còn dài đằng đẵng, xem chừng hắn không muốn lãng phí thêm một giây phút nào.
Đoàn người lặng lẽ rời khỏi vương phủ, nhưng khi vừa đặt chân đến khu phố chợ sầm uất, hàng đoàn người hiếu kỳ đã tụ tập đông đúc, râm ran bàn tán.
“……Nghe bảo thằng nhãi đó là con trai của Man-yeong à? Công nhận giống đúc một khuôn.”
“Nghe đâu đôi mươi rồi, mà nhìn mặt búng ra sữa, trẻ măng thế kia.”
“Mang tiếng con hoang mà đổi đời ác phết.”
Những lời xì xầm to nhỏ của người đời giờ đây đã chẳng thể làm y mảy may bận tâm nữa. Thậm chí khi nghe câu “con hoang mà đổi đời”, A-nok còn suýt bật cười, đành phải cúi gầm mặt xuống che giấu.
“Ngài ổn chứ, A-nok đại nhân?”
Thấy vậy, Han-wol đi sát bên cạnh lo lắng hỏi han. A-nok ngẩng lên, nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhẹ nhàng trấn an cậu bé. Nhưng khi nhận ra Seol Ga-hyo đang đánh mắt ra sau vì những tiếng xì xào, A-nok vội vàng thu lại nụ cười, lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh.
Nhưng sự điềm tĩnh ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
“Nhưng mà này, chẳng phải Thần nữ từng phán thằng nhãi đó sẽ rước họa diệt vong cho bộ tộc chúng ta sao.”
“Thì tống cổ cái thứ sao chổi đó sang Hoàng thất Đại Thần rồi, chắc cái điềm gở ấy cũng cuốn gói theo nó sang bên đó chứ lị?”
“Nhìn cái bộ dạng ấy, chỉ thấy tội nghiệp Tam hoàng tử. Chịu tang ròng rã ba năm trời thay cháu, cuối cùng lại rước phải một ả Vương phi thế này, chắc cánh cửa bước vào Đông Cung cũng khép lại luôn rồi.”
Từng lời, từng chữ thốt ra sắc lẹm như dao găm cứa thẳng vào sống lưng, khiến A-nok bất giác ngồi thẳng tắp, toàn thân cứng đờ.
Đứa con hoang mang theo mầm mống tai ương.
Dẫu có được tái sinh thêm một lần nữa, cái mác ô nhục ấy vẫn cứ đeo bám y như hình với bóng ngay từ lúc lọt lòng. Một khởi đầu định mệnh đầy nghiệt ngã mà dẫu có cắm đầu chạy trốn cũng không sao thoát được.
Tay chân y lạnh toát, cứng đờ như hóa đá. Nhưng rồi, khi ngẫm lại những lời dèm pha đầy ác ý kia, A-nok chợt cười thầm trong bụng.
Dẫu cho đời tư của Yeo Jae-won có bết bát đến đâu, thì hắn cũng chẳng phải cái loại bù nhìn vô dụng dễ dàng bị hất cẳng chỉ vì không kiếm được chỗ dựa vững chắc từ nhà vợ. Việc rước một Vương phi xuất thân từ Bạch Gia phủ cũng chẳng đủ sức làm lu mờ tài thao lược chính trị xuất chúng, thừa sức dọn đường vào Đông Cung của hắn.
Lũ người này đoán mò sai bét nhè rồi.
Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi trong tâm trí A-nok.
Cái thảm kịch nhuốm máu Bạch Gia phủ năm xưa, lẽ nào y thực sự vô can? Dù y chưa từng hé môi cầu xin Yeo Jae-won đồ sát Bạch Gia phủ, cũng chưa bao giờ ấp ủ một dã tâm tàn độc như thế.
Vậy nhưng, nếu cái chết thê thảm của bọn họ ứng nghiệm với lời sấm truyền gắn liền với sự tồn tại của y thì sao… Đứng trước họ lúc này, y thấy lòng trĩu nặng, chẳng dám ngẩng cao đầu.
“Ngài đừng để tâm đến mấy lời rác rưởi đó.”
Nhận thấy nét mặt A-nok bỗng chốc đanh lại, Han-wol ân cần lên tiếng an ủi.
Tuy tuổi đời còn trẻ, cậu bé này cũng thừa hiểu những lời đồn thổi ác ý bủa vây A-nok. Nhưng Han-wol chỉ một lòng tin tưởng vào con người thật của A-nok mà cậu đã tự mình trải nghiệm.
Nghe lời động viên ấy, A-nok lặng lẽ cúi xuống nhìn Han-wol. Y biết cậu bé chỉ muốn xoa dịu mình, nhưng những lời đó hoàn toàn có lý. Giờ phút này, bận tâm đến những lời đàm tiếu vô thưởng vô phạt ấy phỏng có ích gì.
Không bị hành hạ bởi cỗ xe ngựa xóc nảy như kiếp trước, chỉ chừng nửa tháng nữa là y sẽ đặt chân đến Thượng Kinh. Và khi đó, y sẽ phải mặt đối mặt với Yeo Jae-won, không cách nào lẩn tránh.
Ngay từ lúc này, y phải trang bị cho mình một tinh thần thép. Nếu không, những cảm xúc hỗn độn từ quá khứ sẽ lại trỗi dậy, nhấn chìm y trong đau khổ. A-nok vẫn chưa thực sự tin tưởng vào sức chịu đựng của chính mình.
Tuyệt đối không được nảy sinh bất kỳ thứ tình cảm nào với Yeo Jae-won. Nếu lại một lần nữa sa lưới tình của hắn, y chắc chắn sẽ mất trắng tất cả.
A-nok cố dằn lòng, lục lọi trong ký ức những khoảnh khắc Yeo Jae-won tàn nhẫn, máu lạnh nhất để làm lá chắn bảo vệ mình.
Như cái ngày y gào khóc thảm thiết, ôm chặt thi thể lạnh ngắt của đứa con thơ không chịu buông, còn hắn thì đứng đó, nhìn y bằng ánh mắt vô cảm đến rợn người.
— Nguyên tử… không thở nữa rồi. Con của chúng ta… lạnh quá.
Lúc đó, A-nok đã điên cuồng chối bỏ hiện thực tàn khốc ấy. Y thốt ra những từ “không thở”, “lạnh ngắt”, nhưng tuyệt nhiên không dám hé răng nói một từ “chết”.
Bởi y biết, chỉ cần cái từ nghiệt ngã ấy thốt ra khỏi miệng, thế giới của y sẽ vỡ vụn thành từng mảnh.
— Bệ hạ, xin ngài hãy gọi Thái y khác đến đi. Xin ngài hạ chỉ triệu tập vị danh y giỏi nhất thiên hạ đến đây, được không ngài?
— …….
— Đây là máu mủ của chúng ta mà. Xin ngài hãy cứu lấy con… Bệ hạ, xin ngài hãy nói gì đi…
Khi A-nok đang siết chặt lấy thân xác bé bỏng, dùng nước mắt tuyệt vọng của mình ủ ấm cho thi thể đã lạnh ngắt, Yeo Jae-won chỉ lạnh lùng ra lệnh cho đám thị vệ đi theo: Tách Nguyên tử ra khỏi Hoàng hậu.
Bằng một ánh mắt lạnh lẽo, không vương lấy một tia xót thương, Yeo Jae-won nhìn thẳng vào mắt A-nok, rành rọt từng chữ:
— Tỉnh lại đi, A-nok. Đứa bé chết rồi.
Một lời nói tàn nhẫn, phũ phàng như bàn tay bóp nghẹt lấy trái tim A-nok.
Chỉ là hồi tưởng lại ký ức đau thương ấy thôi mà ngực A-nok đã đau nhói, tựa như bị ai đó tàn nhẫn bóp nghẹt, vặn xoắn.
“A-nok đại nhân…?”
Tiếng gọi kéo y về thực tại của Han-wol khiến A-nok giật mình, liên tục chớp mắt. Cố gắng kìm nén nhịp thở đang dồn dập để không bị phát hiện, A-nok khẽ lắc đầu.
Một kẻ vốn nhút nhát, hễ có chuyện gì là lộ hết cảm xúc ra mặt như y mà giờ đây lại có thể che giấu tâm can một cách điêu luyện thế này, phần lớn công lao cũng thuộc về Yeo Jae-won.
Hắn từng dạy y rằng: Dẫu có gục ngã cũng không được phép quỳ gối xin tha. Tuyệt đối không được phơi bày điểm yếu của bản thân cho thiên hạ chê cười.
Từ bài học xương máu đó, A-nok dần học được cách ngụy trang cảm xúc, khoác lên mình lớp vỏ bọc hoàn hảo. Một vị Hoàng hậu cao quý, tưởng chừng như không gì có thể quật ngã, rốt cuộc cũng chỉ phơi bày sự yếu đuối, suy sụp tột cùng duy nhất một lần vào cái ngày Nguyên tử nhắm mắt xuôi tay.
“Ta không sao.”
Khẽ trấn an Han-wol, cũng là đang tự nhủ với chính mình, A-nok cố gắng xốc lại tinh thần.
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, y nhận ra đoàn người đã rời xa khu phố sầm uất từ bao giờ. Khi bước vào con đường mòn dẫn vào khu rừng đang độ rực rỡ sức sống chớm hè, những tia nắng gắt gao xuyên qua kẽ lá rọi thẳng vào mắt khiến A-nok phải nheo mắt lại.
Để tiến vào vùng ven đô Thượng Kinh từ Hwabim-bu, đoàn người bắt buộc phải vượt qua một dãy núi hùng vĩ.
Dãy núi này đồ sộ đến mức chiếm một phần diện tích đáng kể trên bản đồ, cũng chính là ranh giới tự nhiên chia cắt Hwabim-bu và toàn bộ khu vực Đông Bắc Đại Thần, tạo nên vùng lãnh thổ mang tên Maekdong (Mạch Đông).
Hành trình từ Bạch Gia phủ đến Thượng Kinh ngốn mất nửa tháng, thì riêng việc trèo đèo lội suối vượt qua dãy núi hiểm trở này đã mất đứt bốn ngày rưỡi. Điều đó đủ thấy con đường này gian nan, trắc trở đến nhường nào.
Chỉ cần vượt qua được thử thách cam go này, vùng ven đô Thượng Kinh sẽ hiện ra trước mắt. Vậy là chặng đường đã đi được quá nửa rồi.
“Ta chỉ đưa tiễn đến đây thôi.”
Giọng điệu của Seol Ga-hyo vẫn lạnh lùng, xa cách, nhưng A-nok đã chẳng còn thấy chạnh lòng nữa. Dẫu mang tiếng là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng A-nok chưa bao giờ coi Bạch Gia vương là phụ thân, thì việc y không xem Seol Ga-hyo là anh trai cũng là lẽ hiển nhiên.
Đằng nào thì sau lần chia tay này, khả năng gặp lại nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Khi Bạch Gia phủ chìm trong biển máu, mọi sinh linh đều bị tận diệt, thì Seol Ga-hyo làm sao có thể may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
“Đa tạ ngài. Chúc Ga-hyo đại nhân lên đường bình an.”
Dẫu vậy, A-nok vẫn không quên gửi lời chào từ biệt tử tế. Nếu đây thực sự là lần cuối cùng chạm mặt, y không muốn để lại những ký ức quá mức tồi tệ.
“A-nok.”
Seol Ga-hyo đã leo lên ngựa, tưởng chừng sẽ quay lưng đi thẳng không mảy may luyến tiếc, bỗng nhiên cất tiếng gọi. A-nok đang định thúc ngựa đi tiếp đành chậm rãi quay đầu lại.
Sau vụ việc A-nok đứng ra bao che cho lỗi lầm của hắn trước mặt phụ thân, cộng thêm màn phản kháng quyết liệt với Seol Ga-muk, Seol Ga-hyo bắt đầu nhìn y bằng một con mắt khác.
Tất nhiên, chẳng có chuyện chỉ trong chớp mắt mà tình anh em ruột thịt bỗng dưng nảy nở, hay hắn sinh lòng thương xót gì y.
Trong mắt Seol Ga-hyo, A-nok vẫn là một đứa con hoang mang điềm gở. Nhưng có một lời hắn nhất định phải nói.
“Đến đó rồi, hãy sống cho thật tốt nhé.”
Đôi mắt trong veo như nai tơ của A-nok chớp chớp chậm rãi. Đôi đồng tử rơm rớm nước mở to vì kinh ngạc, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, u buồn.
Câu chúc “sống cho thật tốt”, đây là lần đầu tiên y được nghe. Suốt bao năm tháng sống mòn mỏi ở Bạch Gia phủ, trừ Chu-san ra, chưa từng có ai ban phát cho y một lời chúc tốt lành nào.
Bất ngờ thật đấy, nhưng nghe cũng ấm lòng. Tuy nhiên, A-nok không dễ dàng buông lời hứa hẹn sẽ “sống tốt”. Y chỉ đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn cong lên như hai vầng trăng khuyết.
Chắc chắn cái “sống tốt” mà y định hướng tới sẽ hoàn toàn trái ngược với sự kỳ vọng của Bạch Gia vương và Seol Ga-hyo. Y sẽ không bao giờ trở thành Minh Vương phi, và mục tiêu duy nhất của y là cao chạy xa bay khỏi Yeo Jae-won.
Nhìn A-nok chỉ cười mà không đáp, Seol Ga-hyo giật dây cương, dứt khoát quay ngựa. A-nok đứng lặng yên, dõi theo bóng lưng hắn đang khuất dần về phía chân trời xa xăm, nơi mùa đông lạnh lẽo sắp sửa bủa vây.
Giờ đây, đồng hành cùng y chỉ còn lại vài cỗ xe chở chút đồ hồi môn ít ỏi do Bạch Gia vương phi chuẩn bị, đám thị vệ hộ tống và Han-wol. Đảo mắt nhìn một lượt những người đồng hành, A-nok lại nhảy phốc lên lưng ngựa.
“Chúng ta phải đi nhanh thôi.”
Seol Ga-hyo đã quay về, hành trình thực sự giờ mới bắt đầu. Dẫu biết trước đoạn đường phía trước sẽ bình yên vô sự, nhưng việc đi lại con đường này vẫn mang đến cho y một cảm xúc thật khó tả.
Con đường dẫn đến nơi Yeo Jae-won đang ngự trị.
Nói đúng hơn, là con đường y phải đi để đối mặt, rồi sau đó mới có thể giải thoát bản thân khỏi hắn.
A-nok hít một hơi thật sâu, xốc lại tinh thần, chuẩn bị cho những giông bão sắp tới.
***
Chú thích từ dịch giả:
Nguyên tử” trong bản gốc tiếng Hàn được viết là 원자 (phiên âm: Won-ja), chữ Hán là 元子.
Đây chính là danh xưng dành cho đứa con đã mất của A-nok và Yeo Jae-won. Trong hệ thống tước vị Hoàng gia phương Đông (bao gồm cả Hàn Quốc thời xưa), danh xưng này có ý nghĩa và quy tắc sử dụng rất cụ thể:
Đích trưởng tử chưa được sắc phong: “Nguyên tử” là tước vị mặc định dành cho con trai cả do chính thất (Hoàng hậu hoặc Vương phi) hạ sinh, được gọi từ lúc đứa bé mới lọt lòng cho đến trước khi cử hành đại lễ sách phong làm Thái tử (hoặc Thế tử).
Bối cảnh trong truyện: Vì đứa con của A-nok đã yểu mệnh qua đời khi chưa đầy một trăm ngày tuổi — tức là chưa kịp làm lễ lập Thái tử — nên Hoàng đế Yeo Jae-won và nội cung vẫn sử dụng danh xưng “Nguyên tử” để gọi đứa bé này.
0 Bình luận