Chương 29
bởi Chung SeikerTừ trong cái mớ bòng bong mang hình thù kỳ dị đang cuộn trào trong lòng, Yeo Jae-won khó nhọc bóc tách ra được một mảnh vụn cảm xúc rõ nét.
Đó là sự tham lam. Khát khao tham lam muốn A-nok phải luôn hiện diện ở bất cứ nơi nào ánh mắt hắn chạm tới. Thế nhưng, thứ dục vọng ấy bắt rễ từ đâu, hắn vẫn chẳng thể nào lý giải nổi.
Đằng nào thì chỉ vài ngày nữa thôi, hôn lễ sẽ diễn ra, và A-nok sẽ danh chính ngôn thuận trở thành người của hắn, được cả thế gian từ đất đến trời công nhận… Nhưng với hắn, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.
Tại sao vậy chứ? Tại sao hắn luôn có cảm giác dẫu có dốc cạn sức lực, hắn vẫn chẳng thể nào níu giữ được A-nok?
Suốt mấy ngày liền, tâm trí Yeo Jae-won bị giam cầm trong mớ suy nghĩ ấy. Cái cảm giác bồn chồn cứ thi thoảng lại dội lên khiến hắn thậm chí còn không dám đối diện với một A-nok bằng xương bằng thịt.
Thế nhưng rốt cuộc, vào một đêm ngay trước ngày đại hôn, hắn lại đột ngột lẻn đến biệt viện một mình. Hắn đã sai Thượng cung họ Lee đi dò la, nghe báo rằng A-nok đã dùng bữa tối sớm và đi ngủ rồi, hắn mới quyết định tới đó.
Chỉ cần bước qua cánh cổng phụ là tới biệt viện. Hắn chưa từng nghĩ sẽ có ai mở cửa từ bên trong, và lại càng không thể ngờ người đó lại là A-nok.
Khi bị hỏi đang định đi đâu, khuôn mặt A-nok lộ rõ vẻ hoang mang, bờ môi khẽ run rẩy, rồi y bật hỏi ngược lại: Cớ sao Điện hạ lại đến tận biệt viện giờ này.
Hắn không muốn phơi bày sự thật cho cái kẻ đã năm lần bảy lượt quấy nhiễu tâm trí hắn suốt mấy ngày qua, đó là một kiểu lòng tự tôn vụn vặt và ấu trĩ. Nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay đang định lùi lại của A-nok, Yeo Jae-won buông lời xảo biện:
“Đây là vương phủ của ta, ta đi đâu, làm gì thì có can hệ gì sao? ……Giờ thì đến lượt ngươi trả lời. Ngươi định đi đâu?”
Nghe vậy, A-nok lẳng lặng ngước lên nhìn hắn. Ánh mắt ấy sâu thẳm và tĩnh lặng như mặt biển êm đềm.
A-nok rõ ràng đang đứng sờ sờ ngay trước mắt, nhưng tại sao hắn cứ có cảm giác y thật mong manh, tựa như có thể tan biến vào hư không bất cứ lúc nào.
“……Ngươi định tư bôn, bỏ trốn trong đêm cùng tình lang đấy à?”
Bị khích tướng, A-nok — người nãy giờ vẫn mím chặt môi nhìn hắn chằm chằm — liền cất giọng đanh đá đáp trả.
“Nếu có thể, ta luôn sẵn lòng bỏ trốn bất cứ lúc nào.”
“To gan thật.”
“Nhưng dẫu bây giờ ngài có tung thân binh ra lục soát quanh vương phủ hòng bắt kẻ lẩn trốn, thì cũng chẳng tìm được ai đâu. Vì ta vốn không hề định bỏ trốn. Sắp đến ngày đại hôn, trong lòng ta bồn chồn nên mới ra ngoài tản bộ chút thôi.”
Nghe đến hai từ “tản bộ”, cảm giác căng thẳng trong hắn bỗng chốc rã rời. Yeo Jae-won bật cười, vội ngoảnh mặt đi vì không muốn để lộ biểu cảm chắc hẳn đang rất lộn xộn của mình, đợi đến khi thu xếp lại được nét mặt, hắn mới quay lại nhìn A-nok.
“Cùng đi đi.”
“Đi đâu cơ ạ?”
“Đi dạo.”
A-nok hỏi tại sao, và Yeo Jae-won cũng khá thành thật đáp rằng vì trong lòng hắn cũng đang rối bời.
“Phải rước một kẻ định nuôi tình lang bên ngoài về làm Vương phi, không rối bời sao được.”
“……Vậy thì Điện hạ cũng cứ nuôi tình lang cho riêng mình đi ạ.”
“Khi đó vị thế của ngươi sẽ bị lung lay đấy.”
Dưới bầu trời đêm thăm thẳm thoảng những cơn gió trong lành, dịu êm, hai người cứ thế dạo bước quanh khu vực biệt viện dẫu không quá rộng lớn, và cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn.
“Sau khi Điện hạ đã đạt được mục đích của mình, xin hãy tìm một lý do thích hợp để phế truất ta. ……Ngài đã nói không muốn nạp thiếp, vậy thì thà rằng làm thế còn hơn, đúng không ạ?”
Khuôn mặt với những đường nét nhỏ nhắn, thanh tú ấy trông rõ ràng vẫn còn rất trẻ con, non nớt, vậy mà A-nok lại có thể thốt ra hai chữ “phế truất” một cách nhẹ bẫng như không.
Đứa con hoang của Bạch Gia vương. Nghe đồn ở cái đất Bạch Gia phủ ấy, chẳng có ai bị khinh rẻ, chà đạp mạt hạng như những đứa con hoang. Có phải vì thế không? Vì thế nên y mới có thể thản nhiên buông lời xin bị ruồng bỏ bằng cái thái độ dửng dưng đến vậy.
Rốt cuộc A-nok đã phải trải qua một cuộc đời như thế nào?
Quá khứ của y đã được vun đắp bằng những thứ gì?
Khoảnh khắc câu hỏi ấy xẹt qua tâm trí, cái cục u nghẹn ứ nơi chóp ngực bỗng hóa thành vô vàn những mũi gai nhọn hoắt, đâm chém loạn xạ, xé nát cõi lòng hắn.
Chắc chắn hắn đã lãng quên một điều gì đó vô cùng hệ trọng. Hắn đã bỏ lỡ một thứ gì đó vô cùng quý giá.
……Nhưng ở đâu? Và đó là gì?
Cái mệnh đề chỉ được định hình bằng một đường viền nhạt nhòa và một nỗi đau nhói rõ rệt ấy, vẫn chưa cho phép Yeo Jae-won chạm đến câu trả lời. Thế nhưng, hắn chỉ muốn nói với A-nok một điều. Rằng hắn sẽ không bao giờ vứt bỏ y.
“Vì đây là thánh chỉ của Phụ hoàng, cũng là hôn sự đã định đoạt với Bạch Gia vương, nên ta sẽ chấp nhận ngươi và dành cho ngươi sự đãi ngộ xứng tầm một vị Vương phi.”
“…….”
“Vậy nên, ngươi cũng hãy chấp nhận ta là phu quân của ngươi đi.”
Nhìn thấy nét luống cuống, bối rối hiện rõ trên khuôn mặt A-nok, Yeo Jae-won bỗng dưng thấy sốt ruột.
“Trả lời ta đi chứ, A-nok.”
Cái tên bắt đầu bằng sự chạm nhẹ nơi mặt sau răng cửa và kết thúc bằng một âm rơi gọn lỏn ấy, kỳ lạ thay, hắn cứ muốn gọi mãi không thôi. Cứ như thể kiếp trước hắn chưa từng được gọi cái tên ấy cho thỏa lòng, nên giờ đây vẫn còn mang nặng sự tiếc nuối khôn nguôi.
Để y đứng trên bậc thềm đá, tầm mắt hai người đã ngang bằng nhau. Lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt A-nok chờ đợi, chỉ đến khi nghe được câu trả lời, Yeo Jae-won mới để y trở về phòng.
Bóng lưng y khi quay bước đi mang một vẻ bi thương, tựa như có thể tan biến vào hư vô bất cứ lúc nào mà chẳng vương vấn điều gì. Cảm giác như dù hắn có vươn tay ra nắm lấy, thì cái bóng dáng ấy cũng sẽ vỡ vụn thành tro bụi trắng xóa, trôi tuột qua kẽ tay.
Dẫu vậy, việc đặt tên cho sự bất an và lòng tham lam này cần phải được thực hiện một cách thật cẩn trọng. Là người ở lại, Yeo Jae-won tự nhắc nhở bản thân về những việc mình cần làm. Về sứ mệnh và trách nhiệm mà hắn đã tự khoác lên vai, dẫu chẳng có ai ép buộc.
Ngày đại hôn, trời trong xanh rực rỡ.
Dù đêm qua hắn nán lại biệt viện đến khuya mới về, nhưng Nội quan họ Seok và Thượng cung họ Lee tuyệt nhiên không hó hé hỏi nửa lời. Thay vào đó, trong suốt quá trình mặc cổn phục và đội miện lưu, họ chỉ liên tục để ý sắc mặt chủ tử xem hắn có mệt mỏi hay không.
Dù đã từng nhìn thấy khi y thử đồ, nhưng hôm nay, hình ảnh A-nok khoác lên mình bộ hỉ phục chỉnh tề, lộng lẫy lại một lần nữa thu hút ánh nhìn của hắn.
Thực ra, ánh mắt của Yeo Jae-won đã dán chặt vào A-nok ngay từ giây phút y bước ra, nhưng người trong cuộc thì lại cứ mải mê dõi mắt về phía nhóm quan khách lác đác vài người.
Phải chăng y đang mong mỏi tìm kiếm bóng dáng những người đồng hương từ quê nhà? Nhưng phía Bạch Gia vương đã viện một cái cớ vụn vặt, vớ vẩn đến mức hắn cũng chẳng thèm nhớ, để thoái thác việc đến dự.
Hoặc nếu không, có khi nào y đang ngóng trông cái gã tình lang vốn dĩ chẳng thể nào xuất hiện kia không? Khoảnh khắc ý nghĩ đó lóe lên, trái tim hắn lạnh ngắt như băng. Sự tồn tại của cái kẻ được gọi là “tình lang” của A-nok — dù chẳng biết gã có thật hay không, tên là gì, hình thù ngang dọc ra sao — vẫn khiến hắn thấy vô cùng chướng mắt.
Nhưng rồi, khi ánh mắt A-nok lướt đến và dừng lại nơi hắn, ngay khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc tiêu cực, mọi sự gai góc, khó chịu trong Yeo Jae-won đều tan biến sạch.
Hắn chỉ còn nhìn thấy mỗi A-nok. Giây phút ấy, cái sự thật rằng A-nok là một Âm nhân mà hắn hằng căm ghét, hay xuất thân thấp hèn của y có thể sẽ chẳng mang lại chút lợi lộc chính trị nào cho hắn, thảy đều bị ném ra khỏi tâm trí.
Trong mắt hắn chỉ có bóng dáng A-nok. Bóng dáng tựa như đóa bạch liên e ấp nở muộn trong đêm thanh vắng, lại giống như những tia nắng ấm áp, rạng rỡ nhất chiếu rọi từ vòm trời quang đãng.
Dưới bầu trời xanh thẳm vời vợi, đăm đăm nhìn vào khuôn mặt thanh tú của A-nok, Yeo Jae-won cố kìm nén thứ dục vọng tham lam đang cuộn trào nơi sâu thẳm nhất của trái tim.
Dẫu biết rõ lý do A-nok đứng ở nơi đó là để trở thành người của hắn, nhưng hắn vẫn không giấu nổi sự bồn chồn, lo sợ rằng y sẽ đột nhiên biến mất, và hắn sẽ vụt mất y trong sự bất lực, trống rỗng.
Thế nên, cuối cùng hắn đành phải cưỡng ép dời ánh mắt đang dán chặt vào A-nok đi hướng khác. Bởi hắn lờ mờ nhận ra rằng, nếu cứ tiếp tục đắm chìm trong hình bóng ấy, hắn sẽ chẳng bao giờ có thể dứt ra được nữa.
Khi vị Thái giám điện Seong-hwa tuyên đọc xong thánh chỉ, các nghi thức sách phong tối giản cũng chính thức khép lại. Đứng cạnh A-nok, nhẩm lại nội dung đạo thánh chỉ phong y làm Chính phi, Yeo Jae-won bỗng bị bủa vây bởi một cảm xúc vô cùng kỳ lạ.
Giờ đây, người duy nhất được phép đứng kề bên hắn chỉ có A-nok. Và ngược lại cũng vậy. Dẫu trái tim A-nok có thể thuộc về tên tình lang nào đó, nhưng mọi danh phận, mọi quyền lực để bảo vệ vị trí bên cạnh y đều nằm trong tay hắn.
Phu thê chính là như vậy. Là trở thành người đại diện hợp pháp của đối phương. Là để cả thế gian này công nhận hai người là bạn đời của nhau.
Dẫu hắn luôn ý thức được chuyện thành thân này sắp diễn ra, nhưng cái cảm giác thỏa mãn dâng lên nghẹn ứ đến tận cổ họng lúc này quả thực rất kỳ lạ.
Chẳng phải A-nok đã nói sao, đây đâu phải là một cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu đôi lứa. Thế nhưng, hắn chẳng biết phải dùng từ ngữ nào khác để diễn tả sự trọn vẹn, thỏa mãn đang lấp đầy cõi lòng mình lúc này.
Hắn tự hỏi, lúc này đây A-nok đang cảm thấy thế nào, đang suy tính điều gì? Phải kết tóc xe tơ với một kẻ mà mình không muốn trao cho dẫu chỉ một mẩu tình cảm nhỏ nhoi, liệu y có thấy thống khổ không? Hay y đang vắt óc suy nghĩ cách cắt đứt mối nghiệt duyên phu thê với một người mà dù thế nào y cũng sẽ không bao giờ nảy sinh tình cảm?
Đã dặn lòng không được nhìn, thế nhưng sự tự chủ của Yeo Jae-won hoàn toàn bị đánh bại, ánh mắt hắn lại vô thức dõi theo mọi nhất cử nhất động của A-nok. Nghe lời trêu đùa bỡn cợt của vị Thái giám điện Seong-hwa, A-nok mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười ấy trông thật yếu ớt và gượng gạo.
Nhận thấy y có vẻ lúng túng, Yeo Jae-won liền đứng ra đỡ lời thay, rồi khẽ hất cằm ra hiệu cho Nội quan họ Seok đang đứng phía sau. Như chỉ chờ có thế, Nội quan họ Seok lập tức huých cùi chỏ vào sườn Nội quan họ Oh, ra hiệu cho lão mau mau dẫn đường mời vị Thái giám điện Seong-hwa đi sang khu vực dự tiệc.
0 Bình luận