Bạn không có cảnh báo nào.

    Tà tang phục màu trắng được dệt từ vải bông thô ráp tung bay trong ngọn gió chiều, ngay lúc nền trời vừa chia tay ráng chiều để khoác lên mình tấm áo đen kịt. A-nok lướt qua Nan-seok một cách hờ hững, rảo bước về phía mái tranh tồi tàn nơi y từng nương náu thuở xưa. Đã bảy năm rồi y mới đặt chân về chốn này.

    Bảy năm về trước, cái mùa cử hành tang lễ cho Chu-san chính là mùa xuân cuối cùng trước khi mùa đông dài đằng đẵng bao trùm Bạch Gia phủ. Giữa vùng ngoại ô nằm tách biệt, xa xôi với khu vực trung tâm, bóng cây lê cổ thụ đứng sừng sững như đang che chở, soi sáng cho mái tranh nghèo nọ, trên mỗi cành cây đều trĩu nặng những chùm hoa nở rộ rực rỡ.

    Cây lê vươn những nhánh cành dài ngoằng vượt ra khỏi rào thưa. Nhìn thấy khung cảnh ấy, A-nok mới thực sự cảm nhận được mình đã quay về thời điểm của bảy năm trước.

    Cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ được trông thấy nữa. Kể từ khi nghe tin Bạch Gia phủ đã hóa thành một vùng đất cằn cỗi quanh năm phủ tuyết trắng, và ngay cả những nơi chốn con người có thể sinh sống cũng nhuốm đầy máu tươi, y chưa bao giờ dám mơ tưởng đến việc tìm về ngôi nhà tranh nơi mình đã sinh ra và lớn lên.

    A-nok chầm chậm bước tới gần gốc cây, khẽ vươn tay. Ngay cả những cành lê thấp là đà, trĩu gập xuống đất cũng đang bung nở những đóa hoa trắng ngần.

    Mình đã quay về rồi sao. Quay về đúng cái khoảnh khắc trước khi mọi bi kịch bắt đầu.

    Chính vì thế, y buộc phải chạy trốn. Nếu bây giờ không cao chạy xa bay, chắc chắn y sẽ lại một lần nữa bị ghim chặt vào vòng luẩn quẩn của sự đớn đau tột cùng.

    Y hoàn toàn mờ mịt, chẳng hiểu rốt cuộc vì cớ sự gì mà bản thân không chết, lại còn quay về đúng thời điểm bảy năm trước. Nhưng A-nok chẳng hề xem đây là một cơ hội đổi đời. Y chỉ nghĩ rằng, đây ắt hẳn là hình phạt mà ông trời giáng xuống một kẻ hèn mọn chỉ biết tìm cách bỏ trốn như y.

    Dẫu vậy, dã tâm của y lúc này vẫn chỉ là chạy trốn. Y không đủ dũng khí để gánh chịu những khổ đau ấy thêm một lần nào nữa. Dẫu biết rành rành rằng bản thân sẽ sụp đổ tan tành, y cũng không muốn nhảy vào hố lửa ấy.

    Y chưa từng nhen nhóm ý định thay đổi số mệnh, hay phản kháng lại sự sắp đặt của đất trời. Y chỉ là một con người trần mắt thịt bé mọn. Một con người nhỏ nhoi vô lực, chỉ biết chạy trốn khỏi tầm mắt của thứ số phận khổng lồ ấy.

    Cái sự bất lực đã ăn sâu vào máu thịt ấy đâu dễ dàng gột rửa được.

    Buông tay khỏi cành lê, A-nok đưa mắt dò xét vạn vật xung quanh.

    Nếu ký ức không sai lệch thì nội trong đêm nay, khi màn đêm chưa kịp buông xuống quá sâu, Seol Ga-hyo (Tiết Gia Hiếu) sẽ tìm đến.

    — Phụ thân đang tìm đệ.

    Bảy năm trước, hắn đã mang theo cái tin tức làm rung chuyển cả cõi lòng A-nok tìm đến tận đây.

    Đó chính là khởi nguồn của mọi bi kịch. Thế nên, y phải cao chạy xa bay trước khi nghe thấy những lời nói ấy. A-nok vội vã băng qua cánh cửa sài tơ, bước vào trong gian nhà tranh.

    Tiến vào căn phòng Chu-san từng ở, y lôi chiếc chăn bông dày cộm dành cho mùa đông đang chất trên nóc rương quần áo ném xuống sàn nhà.

    Dưới góc khuất của chiếc rương hẳn phải có ba lọ thuốc nhỏ. Đó chính là những lọ chứa thứ kịch độc mà A-nok đã uống ở kiếp trước.

    Trên thế gian này làm gì có chốn nương thân nào tuyệt đối an toàn. Ngoại trừ cái chết.

    Y chẳng hề mảy may muốn tận hưởng cái kiếp sống thứ hai được ban tặng này. Đây không phải là cơ hội, đây là một lời nguyền. Bàn tay A-nok thô bạo lục lọi đồ đạc trong rương, hòng tìm cho ra mấy lọ độc dược. Nhưng… chúng không có ở đây.

    “A-nok. Ngươi có ở trong đó không?”

    Và rồi, bi kịch rốt cuộc cũng đã gõ cửa.

    Trong tích tắc, tầm nhìn trước mắt vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Rõ ràng là chúng phải nằm ở đây chứ, cớ sao lại không có.

    A-nok thọc sâu cánh tay vào trong rương lục tung lên, trông như một kẻ điên đang chịu đựng ảo giác của một chứng bệnh quái ác nào đó. Chẳng kéo dài được bao lâu. Bên trong rương tối om như hũ nút, tựa hồ một cái hố đen ngòm chực chờ nuốt chửng lấy y, khiến A-nok bất giác lùi lại phía sau.

    Đồ đạc trong rương đã bị lục tung, rơi vãi lộn xộn khắp sàn nhà. Như cố níu giữ lấy chút hy vọng mong manh cuối cùng, A-nok vươn tay lục lọi đống hành lý mà mình vừa ném bừa bãi ra sàn.

    “Không, không thể nào…”

    Lời lẩm bẩm tan vào hư không, vụt tắt nhanh như làn khói mỏng. A-nok ngồi sụp xuống mép chăn bông, đôi mắt to tròn khô khốc nhuốm đầy vẻ bàng hoàng và tuyệt vọng.

    Cứ ngỡ là mình đã chết, nhưng mở mắt ra lại thấy bản thân quay về thời điểm bảy năm trước. Một kẻ hèn nhát chỉ biết chăm chăm tìm đường tháo chạy, thậm chí còn chẳng buồn suy nghĩ cách tận dụng cơ hội tái sinh này, giờ đây ngay cả một liều độc dược để giảm bớt đau đớn cũng không có, thì làm sao có đường lui nào hòng thoát khỏi bàn tay ma quỷ của thứ định mệnh to lớn kia chứ.

    “A-nok?”

    Giọng nói bên ngoài lại vang lên thêm một lần nữa. Rõ ràng là hắn đang hối thúc y ra mặt.

    Nước mắt đã cạn khô, đôi mắt ráo hoảnh của A-nok liếc nhìn về phía cánh cửa phòng. Nếu y không ra ngoài, đối phương nhất định sẽ mở cửa xông vào.

    Thừa biết muốn cao chạy xa bay thì chí ít cũng phải bước ra khỏi cánh cửa kia, thế nhưng thân xác đang ngập ngụa trong cảm giác bất lực, tuyệt vọng và cả bàng hoàng của y lại chẳng buồn nhúc nhích.

    Ngay sau đó, tiếng bước chân giẫm lên sàn gỗ vang lên. Căn nhà tranh này túp lều này cũng chỉ vỏn vẹn có hai phòng là cùng. Thấy phòng đầu tiên mở ra không có người, Seol Ga-hyo nhất định sẽ tìm đến căn phòng nơi A-nok đang trốn.

    Đôi mắt A-nok hoang mang đảo quanh vô định, nhưng chẳng thể dự tính hay lường trước được điều gì. Khi tiếng bước chân tiến lại gần căn phòng y đang đứng, A-nok loạng choạng gượng người đứng dậy.

    ‘Lúc đó Seol Ga-hyo đâu có đi một mình. Hắn đã dẫn theo hai thuộc hạ và hai phu kiệu tới cơ mà.’

    Nếu trí nhớ không lừa gạt y, thì Seol Ga-hyo và tên thuộc hạ đã cưỡi ngựa đến. Việc mang theo hai người phu kiệu là để đề phòng bất trắc nhỡ đâu A-nok phát hiện ra điều gì bất thường rồi bỏ trốn.

    Đúng là nếu ở kiếp trước thì đó quả là sự lo xa thừa thãi.

    Sống một cuộc đời bị bộ tộc ruồng bỏ hắt hủi từ bé, A-nok tuyệt nhiên chưa từng được học qua cách cưỡi ngựa. Dù có dắt theo vài con ngựa dự bị, y cũng chẳng biết làm thế nào để cưỡi, thà chọn cách đi bộ còn hơn. Thêm vào đó, A-nok của thuở ấy vừa nghe thấy hai chữ “phụ thân tìm”, y đã khấp khởi mừng rỡ ngoan ngoãn đi theo hắn rồi.

    Nhưng A-nok của kiếp này, kẻ đã ôm trọn mọi ký ức đau thương cho đến tận năm hai mươi bảy tuổi trở về mùa xuân năm hai mươi tuổi, giờ đây đã khác.

    — Tốt nhất ngươi nên học cách cưỡi ngựa đi. Một Vương phi xuất thân từ Bạch Gia phủ mà đến cả chuyện cỏn con này cũng chẳng làm nổi thì rất dễ bị người đời xỉa xói mỉa mai.

    Giọng nói trầm thấp lạnh lùng ấy đột ngột văng vẳng bên tai. Đó là chất giọng của nam nhân chỉ cần cất lên một lời cũng đủ khiến A-nok răm rắp tuân theo.

    Minh Vương, Yeo Jae-won (Lữ Tại Nguyên).

    Hắn là phu quân của y ở kiếp trước, là kẻ đã đồ sát Bạch Gia phủ đẫm máu, và cuối cùng trở thành đấng tối cao đứng trên đỉnh vinh quang của Đại Thần. Một kẻ nhẫn tâm, máu lạnh, người mà y đã ngước nhìn cả đời nhưng chưa từng chịu ban phát cho y một tia sáng mỏng manh nào.

    Chỉ vì một lời hắn phán, A-nok bắt đầu tập tành cưỡi ngựa. Tất nhiên chuyện này chẳng hề dễ dàng gì. So với những người đã quen cưỡi ngựa từ khi còn bé, sự lóng ngóng vụng về của y lộ rõ mồn một, y cũng phải trầy trật mất một thời gian dài mới có thể thuần phục được con ngựa mà Minh Vương ban tặng.

    Cũng có những lúc y muốn bỏ cuộc. Nhưng Yeo Jae-won như ma xui quỷ khiến, hễ cứ lúc nào y nản chí là hắn lại tìm đến rồi dò hỏi xem tiến độ cưỡi ngựa của y đến đâu rồi, khiến y chẳng có cớ gì mà từ bỏ được.

    A-nok bất giác nhắm tịt mắt lại. Chỉ vì một manh mối cỏn con mà hồi tưởng đến Yeo Jae-won, thế mà mọi ký ức về hắn dường như cũng đang cuồn cuộn ùa về.

    ‘Kiếp này, mình nhất định sẽ không chạm mặt hắn ta thêm lần nào nữa. …Nhất định.’

    Và khi y mở mắt ra một lần nữa, cũng là lúc nghe thấy tiếng cánh cửa bật mở.

    “Ngươi ở đây sao.”

    Lời nói dẫu không cộc cằn sỗ sàng, nhưng nét mặt Seol Ga-hyo lại vương đầy sự dửng dưng lạnh lẽo.

    Theo như A-nok biết, dù là ở kiếp trước thì Seol Ga-hyo cũng vô cùng thờ ơ với y. Vốn dĩ hắn cũng chẳng có lý do gì để bận tâm đến y. Ở một Bạch Gia phủ vô cùng coi trọng huyết thống, thì đứa con đích tôn và đứa con rơi mãi mãi chỉ là ánh sáng và cái bóng mà thôi.

    Seol Ga-hyo, đích trưởng tử của Bạch Gia Vương Seol Ham-hyeon (Tiết Hàm Hiền), thừa hưởng cốt cách uy dũng của phụ thân thời trẻ và nét trí tuệ tinh anh của mẫu thân. Trái ngược lại, A-nok là đứa con rơi công khai của Bạch Gia Vương, là cốt nhục do thần nữ bất chấp cả những lời sấm truyền mang đến tai ương diệt vong mà hạ sinh.

    Hai con người ấy, quả thực chính là hai thái cực đối lập nhau tựa như dương diện và âm diện.

    “……Ngài lặn lội đến đây có chuyện gì vậy?”

    Giọng y khẽ run rẩy. Chẳng biết Seol Ga-hyo nghĩ thế nào, nhưng A-nok sợ hãi chẳng phải vì người đàn ông trước mặt, mà là vì viễn cảnh sắp sửa diễn ra.

    Nghĩ đến cảnh bị lôi ra trước mặt Bạch Gia Vương, bị bắt mang họ Seol, rồi bị bán sang Đại Thần như một món hàng để đổi lấy cuộc hôn nhân không mong muốn, lại phải gồng mình chịu đựng vô vàn tủi nhục… Y cảm thấy ngột ngạt như thể bị ai đó bóp chặt lấy yết hầu, tuyệt vọng khôn cùng.

    “Phụ thân đang tìm đệ.”

    Câu nói mà y đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ.

    Giá mà có thể quay ngược thời gian, lúc nghe câu nói ấy, đáng lý ra y không nên cun cút đi theo Seol Ga-hyo, mà phải dứt khoát lắc đầu từ chối mới phải.

    Lần đầu tiên mơ thấy giấc mơ ấy, y đã từng nghĩ như thế, rồi sau đó, suy nghĩ ấy lại chuyển hướng sang việc không cần mở miệng cự tuyệt mà hãy lập tức cao chạy xa bay.

    “A-nok? Đệ mải nghĩ gì mà ngây ngốc ra thế? Trễ nải rồi, chúng ta phải khởi hành ngay lập tức. Người bảo khi tang lễ của Nguyên lão kết thúc là phải đưa đệ đến đó ngay.”

    Seol Ga-hyo lên tiếng hối thúc A-nok rồi dứt khoát quay người bước đi trước. Dường như hắn đinh ninh rằng việc A-nok đi theo mình là lẽ hiển nhiên.

    Phía ngoài cửa, tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo đang đứng túc trực. Đôi mắt A-nok trên khuôn mặt thanh tú khẽ lướt qua lướt lại đầy ẩn ý, rồi cuối cùng dừng lại trên bóng lưng Seol Ga-hyo.

    Chỉ có hai người lục soát ngôi nhà này, vậy tức là ngoại trừ phu kiệu ra, chuyến đi này chỉ có Seol Ga-hyo và một tên thuộc hạ. Nếu không thì làm sao sự ồn ào lại chỉ dừng ở mức độ này được.

    A-nok quay người lại, vuốt ve tấm chăn đang trải lộn xộn cho thật vuông vức. Tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo đang đứng dựa cửa toan quay gót rời đi thì phát ra tiếng thở dài não nuột “Hờ…”, nhưng y mặc kệ chẳng mảy may để tâm.

    Nghe thấy tiếng bước chân đang xa dần, có vẻ như gã thuộc hạ kia định ra ngoài bẩm báo tình hình cho Seol Ga-hyo đang đứng đợi.

    Sau khi nhận ra điều đó, y cũng nghe thấy tiếng họ lầm rầm trò chuyện, nhưng A-nok cũng chẳng màng bận tâm. Dẫu sao đây cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai, đôi tay thoăn thoắt dọn dẹp, loáng một cái căn phòng đã gọn gàng ngăn nắp.

    Cẩn thận xếp mấy món đồ ít ỏi vào rương quần áo rồi đậy tấm chăn lên trên, A-nok lúc này mới bước ra khỏi phòng.

    Nếu bây giờ cất bước rời đi, nơi này sẽ trở thành chốn cũ không ngày trở lại. Kiếp trước y không biết, nhưng kiếp này y đã tường tận mọi chuyện. Vậy nên, y không muốn cứ thế bỏ đi mà để lại căn phòng của Chu-san bừa bộn lộn xộn như một bãi chiến trường.

    Bước ra ngoài, màn đêm thăm thẳm đã giăng kín bầu trời. Vài đám mây mỏng tang lững lờ trôi quanh vầng trăng trắng muốt treo lơ lửng trên cao.

    Tự tay đóng chặt cánh cửa sài tơ, A-nok lưu luyến đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh tĩnh lặng của ngôi nhà tranh tồi tàn thêm một lần cuối.

    Chỉ vài ngày nữa thôi, nơi đây sẽ trở thành một ngôi nhà hoang không người lai vãng. Những vật dụng còn dùng được sẽ bị nẫng sạch, để rồi chỉ còn lại bộ khung nhà ọp ẹp trơ trọi, mục nát rồi sụp đổ theo thời gian.

    Cố gắng khắc sâu hình bóng ấy vào tâm trí để giữ lại chút kỷ niệm, A-nok chợt giật mình quay lại khi nghe tiếng con ngựa hí lên “phì phò” như đang thúc giục.

    “Mời ngài lên kiệu.”

    Thái độ của tên thuộc hạ Seol Ga-hyo có phần hời hợt, không giấu giếm chút ngập ngừng nào khi cư xử với A-nok.

    A-nok trân trân nhìn cỗ kiệu mà gã vừa mở sẵn, rồi quay sang nhìn Seol Ga-hyo đã yên vị trên lưng ngựa. Seol Ga-hyo đang vỗ về con ngựa vừa hắt xì của mình.

    “Nhanh lên đi.”

    Giọng điệu thúc giục vang lên vô cùng cẩu thả. Nhưng y cũng chẳng còn lấy nửa điểm bận tâm về thái độ ấy nữa. Sự đối đãi rẻ rúng như một món đồ phiền toái, y đã nếm trải đủ rồi.

    “……!”

    A-nok đăm đăm nhìn tên thuộc hạ đang đứng cạnh cỗ kiệu, rồi chớp nhoáng xoay người, vọt lên yên của con ngựa không người cưỡi ở ngay gần đó. Y gác chân phải lên một bên bàn đạp, chớp mắt đã nắm chặt dây cương, động tác phi lên ngựa cực kỳ thuần thục.

    “A-nok, sao đệ lại lên ngựa… …A-nok!”

    Quay ngoắt đầu ngựa lại, A-nok lập tức phóng ngựa lao vút về phía con đường mòn dẫn lên ngọn núi phía bắc ngôi nhà tranh. Tiếng gọi thất thanh của Seol Ga-hyo văng vẳng phía sau, nhưng giờ y chẳng thể làm gì khác ngoài việc thúc ngựa chạy thục mạng.

    Dù có hơi khó chịu trước báo cáo của tên thuộc hạ rằng có vẻ như y nấn ná lại để dọn dẹp căn nhà tranh, Seol Ga-hyo vẫn nhẫn nại đứng đợi A-nok. Hắn cho rằng đằng nào cũng phải đi một quãng đường dài, mà có khi lại chẳng còn cơ hội quay về quê hương nữa, nên việc dọn dẹp qua loa một chút cũng là điều dễ hiểu.

    Ngay cả khi thấy A-nok phóng lên lưng ngựa, hắn cũng chỉ thấy hơi bất ngờ chút đỉnh. Chu-san vốn mong muốn A-nok sống ẩn dật, tránh xa tầm mắt của người Bạch Gia phủ, nên hắn cứ đinh ninh rằng bà ấy chưa từng truyền dạy kỹ năng cưỡi ngựa cho A-nok. Chính vì rành rẽ điều đó, hắn mới cất công chuẩn bị một cỗ kiệu để đến rước y.

    Ai dè y nhảy phốc lên ngựa, rồi giật dây cương lao thẳng lên núi như một kẻ đào tẩu trốn ngục…

    Siết chặt dây cương, điên cuồng phóng ngựa truy đuổi A-nok, Seol Ga-hyo nghiến răng nuốt ngược những lời chửi thề vào bụng.

    Ngoài con ngựa A-nok đang cưỡi, giờ chỉ còn lại đúng một con mà thôi. Kẻ bám riết phía sau chắc chắn là Seol Ga-hyo. A-nok không ngoái lại, chỉ cắm cúi lao về phía trước.

    Từ nhỏ, y đã không được phép mượn ánh lửa soi sáng từ những ngôi nhà dân lân cận. Y buộc phải làm quen với màn đêm đen kịt bao trùm vạn vật ngay từ lúc ráng chiều vừa tắt, nhờ thế mà khả năng nhìn trong bóng tối của A-nok tinh nhạy khác thường.

    Trái ngược hoàn toàn, Seol Ga-hyo – kẻ được sống trong nhung lụa, ban đêm cũng được thắp đèn sáng rực như ban ngày – lại cần một khoảng thời gian khá lâu để đôi mắt thích nghi với bóng tối dày đặc trước mặt. Dẫu kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn có điêu luyện đến đâu, thì chốn núi rừng hoang vu chìm trong màn đêm tĩnh mịch này vẫn là một lộ trình hoàn toàn xa lạ đối với Seol Ga-hyo. Việc thả sức phi nước đại lúc này là điều không tưởng.

    “A-nok, dừng lại mau!”

    Tiếng quát của Seol Ga-hyo từ đằng xa vẳng lại, giúp A-nok ước lượng được khoảng cách giữa hai người đã kéo giãn ra nhường nào.

    A-nok của kiếp trước luôn nơm nớp sợ làm phật ý Seol Ga-hyo. Nỗi ám ảnh ấy vẫn còn vương vất, nên tiếng gầm thét vang vọng cả núi rừng khiến đôi vai A-nok vô thức rụt lại.

    Nhưng y tuyệt nhiên không buông lỏng dây cương, đôi chân cũng không ngừng thúc ngựa lao nhanh hơn nữa. Thậm chí khi đến ngã ba đường, A-nok chẳng chần chừ do dự lấy một giây, cứ thế bẻ lái chạy một mạch về phía trước.

    Đôi lúc, những cành cây đâm ngang đường đi hay đám lá thông nhọn hoắt như kim đâm sượt qua cào xước cả chân tay, nhưng y vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

    Cho đến khi A-nok ghì cương dừng lại trước một vách đá dựng đứng cheo leo. Nơi đó nguy hiểm đến độ, chỉ cần lỡ chân một bước là rơi thẳng xuống vực thẳm sâu hút, làm mồi cho dòng sông đang cuộn chảy ầm ầm dưới kia.

    A-nok chậm rãi bước đến rìa vách đá, chỉ cần nhích thêm một bước chân nữa là sẽ rơi xuống dưới đáy vực sâu.

    Trên đỉnh vách đá cheo leo, tiết trời vẫn mang đậm hương vị mùa xuân. Cơn gió thổi qua dịu dàng đến lạ, chẳng mang theo chút hung hãn nào. Tựa như đang ân cần hỏi han cớ sao y lại đứng chênh vênh nơi nguy hiểm nhường ấy.

    Đôi mắt tinh anh tỏ tường trong đêm của A-nok bắt gặp dòng sông dưới đáy vực, sao mà thăm thẳm đến thế. Bất giác, một câu hỏi hiện lên trong đầu y.

    ‘Nếu bây giờ mình gieo mình xuống đó, liệu mình có lại trở về ngày tang lễ của Chu-san đại nhân thêm một lần nữa không? Nhỡ đâu chết thêm lần nữa, mình lại quay về với thực tại của bảy năm sau thì tính sao?’

    Trái tim dưới lồng ngực đập thình thịch, réo rắt báo hiệu sự tồn tại của mình. Vị tanh tưởi của máu tươi bắt đầu chầm chậm len lỏi, lan tỏa nơi khóe môi. Đó là hậu quả của việc y đã vô thức cắn chặt môi dưới vì quá đỗi căng thẳng.

    Kỳ thực, y biết tỏng điều đó. Thứ bản năng sinh tồn đang vùng vẫy dưới mớ hỗn độn này.

    Bởi lẽ lọ độc dược — phương tiện giải thoát nhẹ nhàng không đau đớn — đã không cánh mà bay, y mới phải chọn cách cực đoan này làm kế sách cuối cùng, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chiếm thế thượng phong.

    Rốt cuộc, y vẫn chỉ là một kẻ hèn mọn, chẳng có dũng khí để cắn răng chịu đựng cái số kiếp đeo bám nhùng nhằng, cũng chẳng đủ can đảm để nhắm mắt lao mình xuống vực kết liễu cuộc đời.

    Nghĩ đến đó, cảm giác nhục nhã ê chề cuộn trào, khiến y không sao thở nổi. Cõi lòng đau đớn cào xé là vậy, thế mà y vẫn chẳng thể nhấc nổi đôi chân bước thêm một bước nữa.

    Nếu ngay cả điều này mà cũng không chịu đựng nổi, thì y thậm chí còn chẳng có tư cách để chết. A-nok nhắm chặt mắt, đôi chân run rẩy lẩy bẩy rón rén bước về phía trước.

    “Ngươi đang làm cái quái gì ở đây vậy? Chẳng lẽ lựa chọn của phụ thân lại còn thê thảm hơn cả cái chết hay sao?”

    Thế nhưng, nửa bước chân cố gượng ép ấy đã ngay lập tức hóa thành vô vọng. Tiếng quát nạt vang rền từ phía sau khiến A-nok giật bắn mình, vội vàng hé mở mí mắt mỏng tang.

    ‘Lựa chọn của phụ thân’ không gì khác ngoài cuộc hôn nhân với Minh Vương. Câu hỏi liệu cuộc hôn nhân ấy có kinh khủng hơn cả cái chết hay không, khiến những ký ức kiếp trước của A-nok lướt qua tâm trí như một cuốn phim tua nhanh.

    Y đã từng lựa chọn cái chết vì không thể gồng gánh nổi những bi kịch ấy thêm một lần nào nữa. Thế nên, y lẽ ra phải có đủ bản lĩnh để đanh thép phản bác lại Seol Ga-hyo. Nhưng y lại là một kẻ hèn mọn, ngay cả việc chết thêm một lần nữa cũng chẳng có nổi dũng khí.

    Một kẻ đào tẩu hèn nhát, chẳng đủ nghị lực để tiếp tục sống, cũng chẳng đủ can đảm để tìm đến cái chết. Tầm nhìn mờ nhòe đi vì nước mắt. Y căm phẫn tột độ chính bản thân mình, một kẻ dẫu cho cơ hội chạy trốn vĩnh viễn đã bày ra trước mắt mà cũng chẳng thể nắm lấy.

    Gục đầu xuống, những giọt nước mắt lăn dài thấm ướt khoảng đất khô cằn trên vách đá. Dẫu có được sống thêm một lần nữa thì y cũng chẳng thể thay đổi được gì, mà nếu không có độc dược của Chu-san thì y cũng chẳng thể chết được. Nỗi nhục nhã ê chề dâng trào, y cảm thấy bản thân mình thực sự không bằng một loài sâu bọ.

    Không thể chịu đựng thêm được nữa, A-nok lắc đầu nguầy nguậy. Tí tách, từng giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi xuống mặt đất.

    Đúng lúc ấy, cơ thể y nghiêng hẳn sang một bên.

    Bị ai đó túm lấy kéo mạnh từ phía sau, tầm nhìn của A-nok quay cuồng một vòng mới lấy lại được tiêu cự.

    Hức! A-nok hít một hơi ngắn rồi lảng tránh ánh nhìn của kẻ đang siết chặt lấy cánh tay y — Seol Ga-hyo.

    Giữa hai người là một khoảng lặng kéo dài. Chỉ có cơn gió mang theo hơi sương lạnh lướt qua, nhẹ nhàng phá tan bầu không khí tĩnh mịch ấy.

    “Đệ thực sự muốn chết đến thế sao?”

    Xé toạc màn đêm tĩnh lặng, giọng nói của Seol Ga-hyo vang lên giữa vách đá trong đêm xuân vắng lặng.

    Chẳng thể gật đầu, cũng chẳng thể lắc đầu, A-nok cứ thế lặng lẽ khóc, thậm chí còn chẳng nhận ra mình đang rơi nước mắt.

    “Hay là đệ biết lý do phụ thân tìm mình nên mới hành động như vậy?”

    Thấy A-nok chỉ biết khóc nức nở mà không nói được lời nào, Seol Ga-hyo tỏ vẻ bực dọc, bèn ngoảnh mặt đi trút một tiếng thở dài thườn thượt.

    Dù thế, bàn tay hắn vẫn nắm chặt lấy cánh tay A-nok. Hắn không muốn chứng kiến cảnh một mạng người ra đi ngay trước mắt, hơn nữa nếu A-nok chết, phụ thân hắn chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Trong mắt hắn, A-nok trước mặt chỉ là một đứa trẻ ngây ngô, chưa trải sự đời, nên hắn dịu giọng dỗ dành.

    “Tam Hoàng tử của Đại Thần đâu phải là một mối hôn sự tồi tệ. Ngài ấy không những làm lễ quán kim muộn, mà còn thay mặt Thái tử yểu mệnh chịu tang ba năm, thậm chí còn không nạp thêm thê thiếp nào. Huống hồ, ngài ấy lại bằng lòng đón đệ về làm Chính phi cơ mà? Cớ sao đệ lại muốn ruồng bỏ cái cơ hội ngàn vàng ấy?”

    A-nok nãy giờ chỉ biết rớt nước mắt tủi hờn bỗng ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên. Qua màn sương nhòe nhoẹt, vẻ mặt của Seol Ga-hyo toát lên sự bực bội tột độ, như thể hắn hoàn toàn bất lực trong việc thấu hiểu suy nghĩ của y.

    Sống những tháng ngày bị ruồng rẫy, khinh rẻ, thậm chí bị xem như một kẻ vô hình quá lâu, nên A-nok ở kiếp trước đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện và biết ơn khi mình có cơ hội được thành thân với ai đó và vun đắp một tổ ấm riêng.

    Đúng như lời Seol Ga-hyo đã nói, Tam Hoàng tử của Đại Thần — Yeo Jae-won, quả thực là một mối hôn sự tuyệt vời. Thực tế thì trong suốt bảy năm thành thân với A-nok, trừ khi phải cân nhắc đến lợi ích chính trị và củng cố quyền lực sau khi lên ngôi, hắn chưa từng nạp thêm bất cứ phi tần nào.

    Nhưng y chán ghét hắn chỉ vì hắn là Yeo Jae-won. Bởi nếu tương phùng, y chắc chắn sẽ lại một lần nữa dâng trọn trái tim này cho hắn, không cách nào tự chủ được.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú