Chương 37
bởi Chung SeikerNgười vừa lên tiếng quả thực là A-nok. Nhớ lại ngày đầu tiên vị tân Vương phi đặt chân đến Minh vương phủ, bà ta cũng từng ngạc nhiên trước phong thái đĩnh đạc, cao quý của ngài ấy, nhưng lại cứ ngỡ đó chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Trong mắt Thượng cung họ Jo, vị chủ tử này chỉ là một tên nhãi con vắt mũi chưa sạch, hoàn toàn mù tịt về sự đời.
Bà ta từng nghe phong phanh rằng, ở Bạch Gia phủ, y cũng chỉ vừa mới được công nhận là Tam công tử của Bạch Gia vương cách đây không lâu, và lớn lên trong sự hắt hủi, chẳng được ai coi trọng.
Thỉnh thoảng, Thượng cung họ Jo cũng nhận thấy cách A-nok đối xử với mình khác hẳn với thái độ hòa nhã, bao dung dành cho những kẻ khác. Nhưng bà ta chỉ tự huyễn hoặc bản thân rằng, chắc do một kẻ xuất thân thấp hèn nay bỗng dưng được đám hạ nhân tung hô, hầu hạ tận răng nên sinh ra kiêu ngạo, hống hách mà thôi.
Thế nhưng, chất giọng vừa rồi lại hoàn toàn khác biệt. Dẫu tuổi đời còn trẻ, nhưng sức nặng và sự uy nghiêm toát ra từ lời nói ấy lại khiến bà ta liên tưởng đến Kế hậu uy nghi — bậc mẫu nghi thiên hạ, hay Sa Quý phi — kẻ đang độc chiếm sủng ái của Hoàng đế. Luồng uy áp vô hình ấy khiến Thượng cung họ Jo bất giác giật mình thon thót.
“Bổn phận của bà là phải hầu hạ ta, vậy mà hai ngày qua bà lại dám lơ là chức trách. Ngay cả khi ta nằm mê man bất tỉnh trên giường bệnh, bà cũng bỏ bê công việc. Ta nói sai sao?”
“Bẩm Vương phi điện hạ, chuyện đó… vì nô tỳ không thể túc trực 24/24 được, nên mới phải giao phó lại cho những người khác thay phiên chăm sóc ạ. Vừa nghe tin ngài đã hạ sốt, tỉnh lại, nô tỳ cũng muốn ba chân bốn cẳng chạy về hầu hạ, nhưng khổ nỗi lại bị Đạm Nhiên cung truyền gọi nên đành lực bất tòng tâm ạ.”
Quả không hổ danh là cáo già chốn thâm cung, Thượng cung họ Jo dẫu có bị nói trúng tim đen, vẻ mặt lộ rõ sự hoang mang, nhưng cái lưỡi không xương vẫn dẻo quẹo đưa ra những lời ngụy biện nghe có vẻ lọt tai.
Dẫu nắm trong tay bằng chứng, nhân chứng rành rành, nhưng ở kiếp trước, A-nok chưa từng phải giải quyết những chuyện thế này. Y chưa bao giờ lớn tiếng vạch trần tội lỗi và la mắng hạ nhân, lại càng không thể ngờ được kẻ đứng trước mặt mình lúc này lại là Thượng cung họ Jo.
Vì vậy, dù bên ngoài y đang cố gắng khoác lên mình vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm — thứ mà y đã học lỏm được từ Yeo Jae-won, nhưng sâu thẳm bên trong, A-nok vẫn đang căng thẳng tột độ.
“Đến giờ bà vẫn coi thường ta nhỉ.”
TỪ kiếp trước cho đến tận kiếp này, vẫn một thái độ khinh miệt không hề thay đổi.
A-nok nuốt trọn những suy nghĩ ấy vào lòng, từ tốn lên tiếng. Ánh mắt trơ trẽn, xấc xược của Thượng cung họ Jo đang ngước nhìn y chợt lóe lên một tia dao động.
Lời thú nhận vô thức buột ra như một tiếng thở dài khiến chính A-nok cũng phải giật mình, nhưng y nhanh chóng lấy lại vẻ mặt dửng dưng, quay lưng bước về phía chiếc ghế vừa ngồi. Vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng, y nói tiếp.
“Cho dù việc túc trực bên cạnh ta 24/24 là điều quá sức đi chăng nữa, thì bà cũng không được phép hé răng than vãn điều đó trước mặt ta.”
“…….”
“Và việc bà nhẫn tâm bỏ mặc chủ tử đang nằm trên giường bệnh để răm rắp chạy theo tiếng gọi của Đạm Nhiên cung cũng chẳng phải là hành động của một kẻ trung thành.”
“Nhưng thưa ngài, nô tỳ thân phận thấp hèn, làm sao dám kháng lệnh truyền gọi của Đạm Nhiên cung cơ chứ.”
Dám cá là đứng trước mặt Sa Quý phi của Đạm Nhiên cung, bà ta tuyệt đối sẽ không bao giờ có cái thái độ xấc xược, ngạo mạn này. A-nok nở một nụ cười chua chát, gật gù trước thái độ khinh khỉnh, chẳng buồn giấu giếm sự coi thường của Thượng cung họ Jo dành cho mình.
“Phải rồi, chắc chắn là vậy rồi.”
Cứ ngỡ sau lễ sách phong, được Minh Vương quan tâm chút xíu nên vểnh râu tự đắc, ai dè vị Vương phi trẻ tuổi lại dễ dàng gật đầu thừa nhận như vậy. Thượng cung họ Jo thực sự không tài nào nắm bắt nổi tâm tư của vị chủ tử trước mặt.
“Lệnh của Đạm Nhiên cung thì làm sao bà dám chống lại chứ.”
Cái giọng điệu nhàn nhạt, đều đều ấy khiến bà ta có cảm giác như A-nok đang xuống nước, nhún nhường. Thế nhưng, vốn bản tính đa nghi, lại thêm việc quan sát thái độ kiên quyết của A-nok từ trước đến nay, Thượng cung họ Jo thừa hiểu mọi chuyện sẽ không dễ dàng khép lại như vậy.
Đúng như dự đoán, A-nok thong thả gật đầu, động tác chậm rãi, tao nhã hất văng mớ đồ trang sức lỉnh kỉnh trên bàn sang một bên.
Thứ hiện ra trước mắt lúc này là một gói thuốc được gói ghém cẩn thận trong giấy bản, trên bề mặt vẫn còn hằn rõ những nếp nhăn chi chít do bị mở ra gói lại nhiều lần.
“Người đã sai bà chuốc thuốc ta cất công gọi, thì ắt hẳn phải là một mệnh lệnh cấp bách, không thể chối từ rồi.”
“……!”
Sắc mặt Thượng cung họ Jo lập tức biến dạng. Bà ta sững sờ, kinh ngạc đến mức chết trân tại chỗ, không thốt nổi một lời, chỉ trân trân nhìn chằm chằm vào gói thuốc trên bàn.
A-nok đinh ninh rằng, Thượng cung họ Jo sẽ không hé nửa lời phản bác việc y công khai chĩa mũi dùi về phía Đạm Nhiên cung.
Từ những gì đã chứng kiến ở kiếp trước, A-nok thừa hiểu Sa Quý phi sẽ không bao giờ khoan nhượng cho kẻ đã thất bại trong nhiệm vụ như Thượng cung họ Jo. Một khi sự việc vỡ lở, mụ ta chắc chắn sẽ phủi tay, cắt đứt mọi liên hệ và đổ mọi tội lỗi lên đầu Thượng cung họ Jo để bảo toàn danh tiết.
Vậy thì, một Thượng cung họ Jo bị hắt hủi cũng chẳng có lý do gì để ra mặt bao che cho kẻ đã vứt bỏ mình.
A-nok lẳng lặng chờ đợi. Một lúc sau, Thượng cung họ Jo dù đã cố gắng trấn tĩnh nhưng khuôn mặt vẫn trắng bệch vì sợ hãi, khó nhọc dời ánh mắt về phía A-nok.
“Ta nghe nói bà đã nói với đại phu họ Do rằng, ta không hề dùng thêm bất kỳ loại thuốc nào khác?”
“Cái… cái đó…….”
“Tất nhiên là phải không có rồi. Nếu có, đại phu chắc chắn sẽ đòi kiểm tra kỹ lưỡng thành phần, và như thế thì bà làm sao có thể đứng yên ở đây được nữa.”
Lộ tẩy rồi. Cái tên Vương phi nhãi ranh cứ ngỡ ngu ngơ, ngờ nghệch kia, hóa ra đã nắm thóp tất cả.
Khoảnh khắc thừa nhận sự thật ấy, Thượng cung họ Jo có cảm giác như một thanh gươm sắc lạnh đang kề sát cổ, nỗi tuyệt vọng của một kẻ bại trận trào dâng, nuốt chửng lấy bà ta.
A-nok đủng đỉnh dùng ngón tay chỉ vào từng món đồ trên bàn.
“Gói thuốc này được tìm thấy ngay trong phòng bà, và chính tay đại phu họ Do đã xác nhận thành phần của nó. Việc ta bị ép uống thứ thuốc này cho đến tận trước ngày đại hôn, ngoài bà ra, Han-wol cũng rõ mười mươi.”
Bằng chứng rành rành, lời khai nhân chứng có đủ, mọi thứ đều nằm gọn trong tay. Ấy vậy mà tim A-nok vẫn đập loạn xạ, nỗi lo sợ Thượng cung họ Jo “chó cùng rứt dậu”, sẽ điên cuồng phản đòn vẫn cứ ám ảnh y.
Con người khi bị dồn vào bước đường cùng thì chuyện quái gì cũng dám làm. Giống như chính y ở kiếp trước đã chọn cái chết đau đớn vì ngậm thuốc độc vậy.
Nhưng A-nok lại không thể đoán được, một kẻ mưu mô như Thượng cung họ Jo khi bị dồn đến chân tường sẽ tung ra ngón đòn hiểm độc nào.
“……Oan uổng quá, thưa Vương phi điện hạ! Đây là sự vu khống trắng trợn! Nô tỳ bị hàm oan! Nô tỳ chưa bao giờ dâng lên ngài thứ thuốc độc địa nào cả.”
Và chiêu bài Thượng cung họ Jo tung ra chính là: chối bay chối biến. Thấy bà ta gào thét, giãy giụa như một kẻ điên, bên ngoài bắt đầu xôn xao. Nội quan họ Im vội vàng xông vào, cùng với vài tên Thái giám khác khống chế, giữ chặt hai cánh tay đang vùng vẫy của Thượng cung họ Jo.
“Vương phi điện hạ! Nô tỳ bị hàm oan! Đây rõ ràng là vu khống! Làm sao thứ đồ dơ bẩn đó lại có thể xuất hiện trong phòng của nô tỳ được chứ.”
Nhìn bộ dạng điên cuồng, gào thét đến mức trợn trắng cả mắt của Thượng cung họ Jo, Nội quan họ Im nhăn mặt ghê tởm.
“Nội quan họ Im, mang người lục soát kỹ phòng của mụ ta cho ta.”
“Nô tài tuân lệnh.”
Nội quan họ Im dẫn theo hai thái giám khác vội vã rời đi. Nơi đó chắc chắn sẽ có gói thuốc mà Han-wol đã tìm thấy ở phòng cung nữ và đem lén bỏ vào.
Trong lúc chờ đợi, Thượng cung họ Jo vùng vẫy dữ dội, cố hất văng sự kìm kẹp của đám thái giám, rồi rập đầu xuống sàn. Với giọng điệu khản đặc, lẫn lộn tiếng thở dốc vì tức giận, bà ta tiếp tục kêu oan.
“Xin Điện hạ hãy cho nô tỳ cơ hội chứng minh sự trong sạch. Nô tỳ bị hàm oan. Nô tỳ chỉ là……”
“Bẩm Vương phi điện hạ, chúng thần đã tìm thấy gói thuốc trong phòng của Thượng cung họ Jo ạ.”
Có vẻ Han-wol đã giấu gói thuốc ở một nơi rất dễ tìm. Khoảng một nén nhang sau, Nội quan họ Im quay lại, đưa cho A-nok gói thuốc giống hệt gói thuốc y vừa mở ra lúc nãy.
A-nok chỉ dùng một tay hờ hững nhận lấy, rồi ném một cái nhìn lạnh lẽo, chán ghét xuống Thượng cung họ Jo đang quỳ rạp dưới đất, lặp lại y đúc câu nói của bà ta.
“Cơ hội chứng minh sự trong sạch sao?”
“Vâng ạ. Chỉ cần ngài cho nô tỳ vài ngày, nô tỳ nhất định sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện.”
Đột nhiên, một ký ức đau buồn chợt lóe lên trong đầu A-nok. Ký ức về hình ảnh một A-nok nhu nhược, hèn mọn, khúm núm cầu xin: “Chỉ cần vài ngày thôi, ta nhất định sẽ làm thật hoàn hảo.”
Cách thức pha trà truyền thống ở Bạch Gia phủ và lễ nghi Hoàng gia Đại Thần hoàn toàn trái ngược nhau, khiến A-nok thường xuyên bị rối trí, nhầm lẫn. Cuối cùng, y đã phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn trước mặt Sa Quý phi. Ngày hôm đó, khi bị Thượng cung họ Jo mắng nhiếc thậm tệ, A-nok đã cầu xin bà ta giống hệt như những gì bà ta đang nói lúc này.
Suốt mấy ngày trời sau đó, A-nok lao vào tập luyện điên cuồng, tập đến nỗi mu bàn tay bị bỏng rộp vì nước sôi, để lại một vết sẹo gớm ghiếc, đeo bám y cho đến tận lúc chết.
Đáng phẫn nộ hơn, khi chứng kiến A-nok bị bỏng nước sôi, Thượng cung họ Jo chỉ lạnh lùng bảo: “Ngâm nước lạnh một lúc là hết”, rồi bỏ mặc y tự xoay xở.
— Phải học cách chịu đựng đi. Có nếm trải ngần này đau đớn thì mới xứng đáng trở thành một phần của Hoàng thất. Vương phi điện hạ đâu phải sống trong cảnh hậu cung tranh sủng khốc liệt, Minh Vương điện hạ cũng chẳng năm thê bảy thiếp gì cho cam, chút xíu đau đớn này mà không chịu nổi sao?
Bà ta vừa xối gáo nước lạnh buốt lên vết thương đang tấy đỏ, vừa buông lời cay nghiệt, khiến A-nok dù đau đớn đến mấy cũng phải cắn răng nuốt tiếng rên rỉ vào trong.
Nghĩ lại mới nhớ, hồi đó người thấy băng gạc quấn tay y khả nghi rồi gọi đại phu đến khám lại chính là Yeo Jae-won.
Nội quan họ Seok, người đã đích thân dẫn đại phu đến Nội xá khi A-nok đang trốn một góc khóc nức nở vì cơn đau nhức nhối từ vết bỏng rỉ dịch, đã tiết lộ cho y biết sự thật đó.
Thượng cung họ Jo là kẻ đã từng ngày từng giờ bào mòn, bóp nghẹt tâm hồn A-nok ở kiếp trước. Một kẻ tàn nhẫn như vậy, cớ gì y lại phải ban cho bà ta cơ hội?
Chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến. Đó là chân lý mà A-nok thấm thía nhất qua hai kiếp luân hồi. Nếu bây giờ y nương tay với Thượng cung họ Jo, tức là y lại dâng cho mụ ta một cơ hội để tiếp tục dày vò, hủy hoại tâm trí y.
0 Bình luận