Chương 56
bởi Chung SeikerVũ Ninh đường, chính điện nội xá của Minh vương phủ, có treo một bức hoành phi được viết bởi ngòi bút của tiên sinh Yang Mo-yeon – người được mệnh danh là thi hào xuất chúng nhất đương thời. Bức hoành phi với những nét chữ thanh thoát, uyển chuyển lặng lẽ cúi nhìn nam nhân vóc dáng cao lớn đang sải bước lên thềm.
Nam nhân khoác trên mình bộ tiện phục màu xanh đen thẫm, đôi môi mím chặt. Gương mặt không chút biểu cảm toát lên vẻ lạnh lùng đến mức đáng sợ.
“Bái kiến Minh vương điện hạ.”
Đám cung nhân túc trực trước nội xá Vũ Ninh đường đồng loạt quỳ rạp xuống. Vạt áo lụa trơn nhẵn mịn của bộ tiện phục khẽ dừng lại.
Không để họ phải chờ lâu, Yeo Jae-won tự tay đẩy cửa bước vào nội xá. Nội quan họ Seok và Thượng cung họ Lee định vội vã theo sau nhưng lại khựng lại vì chủ tử đột nhiên dừng bước.
“Thứ này là cái gì đây?”
Đang định đi thẳng tới chiếc giường có rủ rèm, Yeo Jae-won bỗng nhíu mày khi khóe mắt bắt gặp thanh bảo kiếm. Nghe hắn hỏi, Nội quan họ Im tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Làm sao thanh bảo kiếm vốn dĩ phải được treo ngay ngắn trên tường lại có thể nằm lăn lóc dưới sàn, lưỡi kiếm bạc sắc lẻm tuột khỏi vỏ như thế này? Nỗi khiếp sợ hiện rõ mồn một trên mặt Nội quan họ Im.
“Mới từ phủ Jeong-an về đã khóc lóc rồi ngất xỉu, thế là thế nào?”
“Bẩm Điện hạ, thần xin thề những gì đã bẩm báo đều là sự thật ạ. Từ lúc trên xe ngựa ngài ấy đã có vẻ mệt mỏi, vừa về đến nội xá liền cho mọi người lui hết. Sau đó ngài ấy khóc lóc rồi có biểu hiện nôn mửa, thần định gọi y quan nhưng Vương phi điện hạ một mực cự tuyệt.”
Đã bao giờ Minh vương đến nội xá với dáng vẻ lạnh lùng, đáng sợ thế này đâu. Nội quan họ Seok và Thượng cung họ Lee cúi gập đầu, im lặng cảm nhận sát khí bừng bừng tỏa ra từ chủ tử, thầm cầu nguyện cho Nội quan họ Im hãy mau mau ngậm miệng lại.
“Nếu thấy tình hình không ổn, dẫu Vương phi có cự tuyệt thì cũng phải đi gọi y quan chứ.”
“Thần đáng tội chết, thưa Điện hạ. Tất cả là do nô tài ngu muội. Xin ngài hãy trừng phạt.”
Nghe câu nói lạnh lẽo ấy, Nội quan họ Im mới muộn màng quỳ sụp xuống tạ tội.
“Thanh kiếm kia là sao?”
“Bẩm Điện hạ, quả thực nô tài cũng không rõ tại sao thanh bảo kiếm đáng lẽ phải treo trên tường lại……”
Thấy Nội quan họ Im không đưa ra được câu trả lời thỏa đáng, Yeo Jae-won ra hiệu cho Nội quan họ Seok bằng mắt, ý bảo không muốn nghe thêm lời giải thích dài dòng nào nữa. Vị thuộc hạ nhanh nhạy lập tức lôi Nội quan họ Im ra ngoài.
Nhận thấy chủ tử thậm chí còn không thèm phí lời tức giận với mình, Nội quan họ Im lúc này mới hoảng hốt gọi với lại xin tha tội. Nhưng nếu còn làm ồn thêm ở đây, có khi cái mạng nhỏ này cũng chẳng giữ được. Nội quan họ Seok nhanh chóng bịt miệng ông ta lại rồi lôi xềnh xệch ra ngoài.
Khi Yeo Jae-won bước đến gần giường, Thái y họ Do đang bắt mạch bên trong rèm lụa liền đứng dậy.
“Tình hình thế nào?”
Trước câu hỏi về tình trạng người bệnh, Thái y họ Do chắp tay, cố gắng giữ bình tĩnh, đáp lời bằng giọng điệu run rẩy.
“Ngoài việc sốt cao thì không có vấn đề gì nghiêm trọng ạ. Thần e rằng uất ức tích tụ lâu ngày trong lòng đã sinh ra tâm bệnh.”
“Uất ức trong lòng sao.”
Qua lớp rèm lụa mỏng manh, A-nok nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền như đã chết. Đăm đăm nhìn y, Yeo Jae-won lắng nghe những lời giải thích tiếp theo của Thái y họ Do.
“Dù biết là mạo phạm nhưng thần cũng xin mạn phép nói thẳng, Vương phi điện hạ năm nay mới vừa độ tuổi đôi mươi. Điện hạ cũng biết đấy, ở cái tuổi thanh niên sức dài vai rộng này mà uất ức trong lòng lại phát thành tâm bệnh thế này, chứng tỏ thể trạng của Vương phi điện hạ đã suy nhược trầm trọng. Chắc hẳn ngài ấy đã phải âm thầm chịu đựng rất nhiều tổn thương mà không thể bày tỏ cùng ai.”
Lướt qua Thái y họ Do, Yeo Jae-won bước đến sát bức rèm, nhưng cuối cùng vẫn không đưa tay vén lên, chỉ lặng lẽ nhìn A-nok qua lớp lụa mỏng.
Hắn thực sự không thể hiểu nổi. Không phải là hắn không hiểu căn bệnh của A-nok, mà thứ khiến hắn thấy khó hiểu nhất chính là bản thân mình – kẻ đang bứt rứt, xót xa khi thấy y đổ bệnh.
Dù đối tượng kết hôn có là ai, Yeo Jae-won cũng quyết tâm sẽ không bận tâm. Đặc biệt khi kẻ đó lại là một nam Âm nhân, lại còn là con hoang của gia tộc Bạch Gia phủ.
Thế nhưng, hắn không thể ngăn trái tim mình cứ hướng về y. Cảm giác như có một nỗi hối hận từ kiếp nào cứ thôi thúc hắn phải bù đắp, giống như hắn đã quen biết y từ lâu lắm rồi.
Ngay cả khi bị che khuất bởi lớp rèm, khuôn mặt tái nhợt, tiều tụy của y vẫn cứ lảng vảng trong tâm trí hắn.
“……Không đến mức nguy hiểm tính mạng chứ.”
“Trước mắt chỉ cần hạ sốt thì sẽ không sao……. Nhưng thưa ngài, bất kể là người khỏe mạnh đến đâu cũng không thể chịu đựng cơn sốt cao trong thời gian dài.”
“Ý ngươi là có thể chết sao?”
Phóng ánh nhìn sắc lẹm về phía Thái y họ Do, đôi mắt Minh vương hằn lên những tia máu đỏ ngầu. Thái y họ Do vội vàng cụp mắt xuống, thận trọng cân nhắc từng lời.
“Vẫn chưa uống thuốc được bao lâu ạ.”
Yeo Jae-won không nói thêm lời nào với Thái y họ Do nữa. Hắn vươn tay vén tấm rèm lụa, bước lại gần mép giường. Ngồi xuống vị trí vốn dành cho y quan, hắn ra hiệu cho mọi người lui ra. Tiếng bước chân rút lui của Thái y và cung nhân vang lên khe khẽ, ngập ngừng rồi nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng.
Cơn đau buốt óc lại kéo đến. Khuôn mặt nhợt nhạt như người chết của A-nok và cảm giác bất lực của chính bản thân hắn khi túc trực bên cạnh y. Yeo Jae-won cảm thấy tất cả những chuyện này sao mà quen thuộc đến thế.
“……A-nok.”
Tiếng gọi thì thầm không thể đánh thức A-nok.
Thay vào đó, cơn đau đầu dữ dội ập đến làm mờ đi tầm nhìn, đồng thời đánh thức một mảnh ghép ký ức rời rạc của Yeo Jae-won.
***
Vào một ngày xuân, những cánh hoa anh đào màu hồng nhạt rơi rụng lả tả, rũ rượi.
Nội điện chìm trong sự tĩnh lặng, lạnh lẽo đến rợn người. Những cung nhân đứng xếp hàng cách đều nhau từ cột kèo sơn son thếp vàng trở đi, đều mặc áo tang theo nghi thức quốc tang.
Dường như đang cử hành tang lễ cho một ai đó. Yeo Jae-won cảm nhận được mình đang ở trong một không gian nửa lạ nửa quen, kỳ quái đến mức hắn nhận ra dường như không ai có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Hắn nhận ra đây chính là mảnh ký ức mà bấy lâu nay cứ hành hạ tâm trí hắn, liên tục gào thét đòi hắn phải nhớ lại.
Đứng trước hàng dài cung nhân là một nam nhân cao lớn hơn hẳn. Kẻ đó mang lại cảm giác thân thuộc nhưng lại rất lạ lẫm, đến mức hắn không thể nhận ra đó là ai.
Nam nhân ấy chỉ mặc bộ tang phục trắng muốt, không có lấy một hoa văn. Khi hắn đẩy cửa bước vào, căn phòng rộng lớn trống huơ trống hoác chỉ có một bài vị, một chiếc quan tài rất nhỏ, và một thanh niên đang quỳ gối trước đó.
– Ai cho phép…… ngươi bước vào nơi này.
Giọng nói của nam nhân lạnh như băng. Thanh niên đang quỳ trước quan tài quay lại. Nam nhân to lớn như núi đá sừng sững che khuất tầm nhìn của thanh niên, không mảy may nhúc nhích.
Khuôn mặt hai người đều bị che khuất nên không thể xác định được danh tính. Yeo Jae-won quyết định im lặng quan sát tình hình.
Trong số những cung nhân đứng sau nam nhân, vị Thái giám tiến lên quỳ xuống. Ông ta liên tục dập đầu tạ tội, nhưng nam nhân không nói gì, không bắt đứng lên cũng chẳng phạt tội.
– Con của thần đã mất, vậy mà ngài còn không cho thần đến viếng sao. Ngài thật quá nhẫn tâm.
– Việc ta cho phép quàn linh cữu ở đây vẫn chưa làm ngươi thỏa mãn sao?
Một cuộc đối thoại đầy gai góc diễn ra giữa hai người.
Nhìn kích thước chiếc quan tài, có vẻ đó là một đứa trẻ rất nhỏ. Còn chưa đầy một tuổi chăng. Yeo Jae-won mơ hồ nhận ra rằng đứa trẻ đó chẳng thể nào sống sót qua khỏi tuổi thôi nôi.
– ……Vậy sao ban đầu ngài không phế truất thần?
Tấm vải trắng treo trên trần và các cột trụ của nội điện bay phấp phới như đang than khóc theo một cơn gió từ đâu thổi tới. Mỉa mai thay, cơn gió ấy lại vô cùng nhẹ nhàng, dịu êm.
Dù không rõ khuôn mặt, nhưng khuôn mặt trắng trẻo của thanh niên cúi gầm xuống sàn toát lên vẻ cô độc, lạc lõng. Giọng nói mang đầy nỗi oán hờn hướng về nam nhân kia. Nhưng người ấy vẫn đứng bất động như tượng đá, im lặng lắng nghe lời trách móc.
Thanh niên loạng choạng đứng dậy, bước đi lảo đảo về phía nam nhân rồi lên tiếng.
– ……Khi ngài được sắc phong, thần đã nghe có rất nhiều tấu chương yêu cầu ngài phế truất thần. Nếu lúc đó ngài nhẫn tâm đuổi thần đi, thì đã không có cơ sự này.
Nam nhân vẫn đứng im như phỗng. Hắn lặng lẽ nhìn thanh niên đã bước đến ngay sát mình, như thể chờ đợi y trút cạn mọi oán hận.
– Nếu lúc đó ngài nhẫn tâm đuổi thần đi, thì thần đã không phải nếm trải nỗi đau này. Tại sao lúc đó ngài lại gieo cho thần tia hy vọng? Tại sao ngài không dứt khoát dập tắt ảo tưởng của thần? Tại sao……!
Thanh niên khóc nức nở, chẳng màng thể diện. Y khóc như một đứa trẻ, vung tay đấm thùm thụp vào ngực, vào vai nam nhân đứng chắn trước mặt. Những cú đấm mang đầy oán hận, nhưng khi sắp chạm vào người hắn, y lại nới lỏng tay, âm thanh vang lên chẳng có chút lực sát thương nào.
Đến lúc đó, Yeo Jae-won không thể không nhận ra. Rằng thanh niên ấy đã yêu thương nam nhân kia bằng một tình cảm vô cùng sâu đậm từ rất, rất lâu rồi.
0 Bình luận