Chương 32
bởi Chung SeikerĐoán chừng mụ ta lại lon ton chạy đến báo cáo với Sa Quý phi chứ đâu. Chuyện ra vào Hoàng cung dễ gây chú ý, nên khả năng cao là mụ ta đã lén lút tuồn tin cho cung nhân của Sa Quý phi ra ngoài thu thập tin tức từ vương phủ.
A-nok khẽ hít một hơi, ngồi thẳng lưng lại.
Ở kiếp trước, vì sự việc vỡ lở quá muộn màng, lại thêm suy nghĩ nhu nhược cho rằng mình thấp cổ bé họng chẳng thể làm gì được, y đã cắn răng chịu trận.
Dẫu ở kiếp này y vẫn chưa tỏ tường mọi chân tướng và kẻ giật dây đứng sau, nhưng ít nhất y cũng có thể tận dụng những thông tin mình đã nắm trong tay.
“Phải rồi, đợt trước Sa Quý phi có ban cho ta một thang thuốc. Nhưng mà Han-wol này, dùng thuốc là phải cực kỳ cẩn trọng đấy.”
“Dạ?”
Đôi mắt Han-wol mở to tròn xoe. Có vẻ cậu nhóc đang hoảng hốt lo sợ bát thuốc do chính tay mình sắc theo đơn của Thái y lại trở thành thứ hại chết A-nok. A-nok khẽ cười, vỗ nhẹ lên vai Han-wol như muốn trấn an.
“Dẫu đều là thuốc bổ, nhưng nếu các thành phần kỵ nhau thì cũng có thể biến thành thuốc độc như chơi. Thế nên, chúng ta phải kiểm tra thật kỹ, đúng không nào?”
“Dạ, dạ vâng. Tất nhiên là phải kiểm tra rồi ạ. Đều tại nô tài bất cẩn, không chịu xem xét kỹ lưỡng. Nô tài đáng muôn vàn tội chết, xin A-nok đại nhân trách phạt.”
Thấy Han-wol hoảng hồn đến mức rơm rớm nước mắt, A-nok lắc đầu, từ tốn giải thích.
“Ta đâu có trách ngươi. Ta chỉ muốn biết rõ trong bát thuốc mà Sa Quý phi ban tặng rốt cuộc có những thành phần gì thôi. Biết đâu nó lại kỵ với thuốc của Thái y, hoặc nhỡ đâu… có chứa thành phần nào đó mà ta tuyệt đối không được động vào thì sao.”
Điểm mấu chốt chính là câu cuối cùng. “Thành phần mà A-nok tuyệt đối không được động vào”. Chắc chắn trong cái mác “thuốc bổ” dỏm mà Sa Quý phi gửi tới có chứa thứ độc dược đó.
Dẫu tuổi đời còn nhỏ, nhưng nhờ được mài giũa dưới trướng của Seol Ga-muk, Han-wol rất nhanh nhạy và tinh ý. Cậu nhóc dường như đã lờ mờ đoán được ngụ ý sâu xa của A-nok. Hiểu cả lý do tại sao A-nok lại giao trọng trách này cho mình thay vì Thượng cung họ Jo, Han-wol gật đầu cái rụp.
“Nô tài sẽ đi điều tra ngay, tuyệt đối không để rút dây động rừng ạ.”
“Được, ta không thể ngừng dùng thuốc được, nên mọi chuyện trông cậy vào ngươi đấy.”
“Dạ vâng, thưa đại nhân.”
A-nok vốn định tương kế tựu kế lợi dụng bát thuốc của Sa Quý phi, nhưng giờ mọi chuyện đã đi chệch quỹ đạo, y không thể kham nổi hậu quả khôn lường của nó nữa.
Kiếp trước, vì quá ngây thơ, không biết cách giấu bài, đến mức y còn chẳng dám nảy sinh ý nghĩ phản kháng. Chính sự yếu hèn đó đã tước đi chút quyền lực cỏn con mà y đáng lý phải có, để rồi bị tước đoạt mọi thứ một cách tức tưởi.
Nếu số phận đã an bài cho y phải làm lại từ đầu, phải dấn thân vào cái vòng luẩn quẩn nghiệt ngã này một lần nữa, thì ít ra y cũng không muốn lại trở thành con rối bị giật dây, bị tước đoạt trong câm lặng.
Nói thế không có nghĩa là y đang ấp ủ một kế hoạch trả thù kinh thiên động địa nào. A-nok thừa hiểu bản thân mình hèn mọn, yếu đuối đến mức nào, làm sao dám mơ mộng viển vông.
Y chỉ đơn giản không muốn ngoan ngoãn đưa đầu ra cho người ta chém, không muốn nhu nhược chịu trận nữa. Suy cho cùng, y chỉ muốn bảo vệ những thứ quý giá thuộc về mình, bảo vệ lãnh địa nhỏ bé của riêng mình.
Đó là mục tiêu duy nhất neo giữ A-nok trong kiếp sống thứ hai này.
Sau khi Han-wol háo hức chạy đi thực thi nhiệm vụ, A-nok uể oải chống tay ngồi dậy, bước xuống giường. Cảm giác lạnh lẽo nơi đầu ngón chân chạm xuống sàn nhà thật chân thực làm sao.
Không biết có phải do đã đuổi hết hạ nhân ra ngoài không, mà không gian tĩnh lặng đến lạ thường, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Y đẩy nhẹ cánh cửa sổ nguyệt môn, khung cảnh một buổi trưa cuối xuân êm ả, thơ mộng từ từ hiện ra trước mắt.
Y tự hỏi mình sẽ còn được ngắm nhìn cảnh tượng này bao nhiêu lần nữa. Liệu y có thể sống sót qua nổi bảy năm không? Và nếu may mắn sống lâu hơn… thì phía trước còn những giông tố nào đang chực chờ nuốt chửng y đây?
Sự bi quan, tuyệt vọng ăn sâu từ kiếp trước đâu dễ gì bị xóa bỏ để thay bằng sự lạc quan, hy vọng. Với A-nok lúc này, việc được sống lại một lần nữa giống như một sự trừng phạt tàn nhẫn hơn là một cơ hội làm lại cuộc đời.
“Vương phi thấy trong người thế nào rồi?”
Giọng nói trầm thấp, đầy mị lực ấy vang lên bên tai, thân thuộc đến mức nhói lòng. Có lẽ vì ở kiếp trước, y đã thầm gọi âm thanh ấy trong cõi lòng không biết bao nhiêu lần rồi chăng? Cười nhạo bản thân vì những suy nghĩ vớ vẩn, A-nok quay người lại.
Mỗi khi Yeo Jae-won nói chuyện với y trên cương vị một Vương phi, hắn luôn giữ thái độ tôn trọng, đúng mực. Cứ như thể hắn đang thực hiện lời hứa sẽ “dành cho ngươi sự đãi ngộ xứng tầm một vị Vương phi” vậy. Cảm giác mình đã thực sự tái hôn với hắn lại ùa về, rõ mồn một.
“Ta không sao.”
A-nok cố gắng giữ cho giọng điệu của mình lạnh lùng, dửng dưng nhất có thể. Việc bắt chước cái thái độ lạnh nhạt mà Yeo Jae-won từng dùng với y ở kiếp trước đâu có gì khó khăn.
Thế nhưng, Yeo Jae-won phớt lờ câu trả lời của y, cứ thế bước tới gần. A-nok theo phản xạ tự nhiên lùi lại vài bước. Dẫu Yeo Jae-won là người mà y đã quá quen thuộc, nhưng một Yeo Jae-won chủ động tiến về phía y lúc này lại mang đến một cảm giác vô cùng lạ lẫm.
“Đã cắt cơn sốt rồi.”
Hắn vươn tay ra, khẽ chạm vào má y rồi lẩm bẩm một mình. Cử chỉ ấy lại càng khiến A-nok thêm phần ngỡ ngàng, xa lạ.
Đang nhíu mày khó hiểu, A-nok chợt khựng lại khi nhìn thấy một vết thương hình răng cắn trên ngón tay cái của Yeo Jae-won đang từ từ rời khỏi má mình. Nhận ra đó là “tác phẩm” của chính mình, hai vành tai y bỗng nóng bừng lên.
Cảm thấy không khí quá đỗi ngượng ngùng, A-nok đảo mắt tìm chủ đề, rồi ánh mắt dừng lại ở bộ triều phục chỉn chu mà Yeo Jae-won đang mặc.
“Ta nghe nói ngài vừa mới tiến cung về.”
“Hôm nay là ngày lên triều vấn an Phụ hoàng.”
“Ta thành thật xin lỗi.”
“Dưới sự giám sát khắt khe của Huấn dục Thượng cung, ngươi chưa kịp hồi phục sau chuyến đi dài đã phải vắt kiệt sức chuẩn bị cho hôn lễ, chuyện đổ bệnh cũng là lẽ thường tình thôi.”
Mới đầu nghe thế, A-nok còn ngơ ngác không hiểu hắn đang nói gì, nhưng rồi y nhanh chóng ngộ ra đó là cái cớ mà Yeo Jae-won đã dùng để bao biện với Hoàng đế.
Ở kiếp trước, hắn cũng dùng cái cớ này sao? Nhưng đằng nào thì lúc này, cái tin đồn y bị ghẻ lạnh trong đêm tân hôn chắc hẳn đã lan truyền khắp vương phủ rồi… Hay là tin đồn Minh Vương hốt hoảng mời Thái y đến chữa trị cho Vương phi đã lấn át nó rồi nhỉ? Mới tỉnh lại chưa đầy một canh giờ, mớ bòng bong trong đầu khiến A-nok lại thấy xây xẩm mặt mày.
“Lại nữa.”
“……?”
“Lại cắn môi rồi. Ngươi có thói quen cắn môi à?”
Mỗi khi suy nghĩ miên man mà không tìm ra lối thoát, y lại bồn chồn cắn môi như một thói quen. Lần này, Yeo Jae-won không chỉ nhắc nhở bằng lời, mà còn đưa chính bàn tay đã bị y cắn bị thương lên, nhẹ nhàng kéo cằm y xuống để giải thoát cho bờ môi dưới đang bị hành hạ.
“……Ta xin lỗi.”
Câu xin lỗi buột miệng thốt ra dễ dàng như thói quen cắn môi của y vậy. Đôi lông mày của Yeo Jae-won khẽ giật giật.
Ánh mắt A-nok theo đà cúi xuống, vô tình lướt qua những vết xước rải rác trên lòng bàn tay Yeo Jae-won. Những vết vảy hình bán nguyệt… trông hệt như dấu móng tay găm vào thịt. Cứ như thể hắn đã dùng hết sức bình sinh siết chặt tay lại để kìm nén một điều gì đó…
***
Cuối xuân đầu hè, tiết trời oi ả, chỉ cần phơi mặt ra đường một lúc lúc trời còn sáng là mồ hôi mồ kê đã vã ra như tắm.
Lúc mới ra khỏi cổng vương phủ, Han-wol còn mạnh miệng vỗ ngực hùng hồn với A-nok lắm, nhưng giờ đứng giữa chốn Thượng Kinh rộng lớn này, cậu nhóc mới tá hỏa không biết nên bắt đầu từ đâu.
Nhưng ít ra, lời hứa “không rút dây động rừng” thì cậu đã làm được. Lọt thỏm giữa khu chợ sầm uất, quy mô khổng lồ của Thượng Kinh — một nơi vượt xa sự tưởng tượng của người dân Bạch Gia phủ — Han-wol chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa dòng người qua lại tấp nập.
Chẳng ma nào thèm đoái hoài đến một tên hầu thấp bé nhẹ cân như cậu. Và cũng chẳng có vị đại phu nào đủ kiên nhẫn để tiếp đón một thằng nhóc cầm thang thuốc đi lang thang hỏi han linh tinh.
“Sống ở Thượng Kinh thật chẳng dễ dàng chút nào…”
Nhớ lại hồi ở Bạch Gia phủ, dù có càu nhàu, gắt gỏng đi chăng nữa thì người ta vẫn chịu khó nghe cậu hỏi xong mới trả lời. Còn ở đây, cậu vừa ló mặt vào tiệm thuốc đã bị đuổi thẳng cổ, mắng nhiếc không thương tiếc.
Trời càng lúc càng nắng gắt, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra ướt đẫm trán. Công cốc chẳng thu hoạch được gì, Han-wol ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước, lết cái xác không hồn ngồi phịch xuống một góc râm mát trong con ngõ nhỏ vắng vẻ sau khu chợ.
“Ê, thằng nhãi kia nhìn lạ hoắc nhỉ, có ai quen mặt nó không?”
“Trông ăn mặc thì không giống mấy đứa cái bang.”
“Mà tay nó đang cầm cái quái gì thế?”
Khi Han-wol nhận ra những tiếng xì xào bàn tán đó đang nhắm vào mình thì đã quá muộn. Một bóng đen sừng sững đổ ập xuống chỗ cậu đang ngồi xổm, Han-wol ngẩng phắt đầu lên.
“……Các vị là ai?”
Bản năng sinh tồn mách bảo Han-wol rằng mình đang gặp nguy hiểm. Bất kể khu chợ nào cũng tồn tại những băng nhóm thảo khấu, du côn. Bọn chúng thường tụ tập thành bầy đàn, giễu võ giương oai, hạch sách coi trời bằng vung dù chẳng phải địa bàn của mình.
Bắt nạt, tống tiền là nghề của bọn chúng, và nếu xui xẻo chọc giận chúng, việc bị tóm cổ bán vào kỹ viện là chuyện thường như cơm bữa.
Để chứng minh mình chỉ là khách bộ hành vô tình đi ngang qua, không hề có ý đồ nhòm ngó địa bàn của chúng, Han-wol cố gắng dùng giọng điệu vô hại, ngoan ngoãn nhất có thể để hỏi thăm.
Nghe đồn mấy tên du côn này, tùy thuộc vào tâm trạng hôm đó “làm ăn” được nhiều hay ít, có thể chỉ dọa dẫm vài câu rồi bỏ đi, nhưng cũng không ít trường hợp chúng đánh đập người ta thừa sống thiếu chết.
Mặc dù nhờ “ăn” đòn của Seol Ga-muk như cơm bữa nên sức chịu đựng của Han-wol cũng vào hàng khá khẩm, nhưng cậu ghét cay ghét đắng cái cảm giác bị người khác đánh đập. Rõ ràng ban nãy trời còn nóng đổ mồ hôi, thế mà giờ đây hai hàm răng cậu lại va vào nhau lập cập.
“Thế mày là thằng ất ơ ở lỗ chui lên thế?”
“Nhìn cái tướng tá thế này, không phải ăn mày thì chắc cũng là gia đinh của nhà quyền quý nào rồi.”
Chớp mắt một cái, ba tên du côn bặm trợn đã quây chặt lấy Han-wol. Chúng đưa mắt ra hiệu cho nhau rồi cùng phá lên cười khả ố.
“Hay là chân chạy vặt của kỹ viện nào đó? Trông cái mặt tiền sáng sủa thế kia cơ mà.”
“Kỹ viện á? Nếu là kỹ viện thì… chắc chui ra từ Yêu Hoa Lâu gần đây rồi?”
“Yêu Hoa Lâu cũng ngon phết đấy chứ.”
Nhận ra bọn chúng không chỉ buông lời lẽ khinh bỉ mà còn có ý định giở trò sàm sỡ, Han-wol hốt hoảng định giấu gói thuốc trong tay đi, nhưng một tên đã nhanh như chớp giật lấy.
“Cái đéo gì đây, một mớ rễ cây chết khô à? Cứ tưởng vớ được món hời chứ.”
“Mày bị mù à? Tiền thì nó phải kêu leng keng chứ thằng ngu.”
“Thật là mất hứng, không thể thả nó đi dễ dàng thế được.”
0 Bình luận