Bạn không có cảnh báo nào.

    A-nok khẽ lắc đầu, cố gắng rũ bỏ khuôn mặt của người nọ cứ chực chờ bủa vây lấy tâm trí mình tựa như một chiếc bẫy ghim chặt vào mắt cá chân.

    Ngay lúc đó, Seol Ga-hyo càng siết chặt lấy cánh tay A-nok, cất lời.

    “Với đệ, cuộc hôn nhân này chính là con đường duy nhất để được công nhận. Phụ thân thậm chí đã hứa rằng, chỉ cần đệ ưng thuận mối hôn sự này, người sẽ đường hoàng thừa nhận đệ là người của gia tộc họ Tiết.”

    “……”

    “Một đứa con rơi như đệ, liệu còn mơ mộng hão huyền tìm được cách nào khác để mang họ Seol ngoài cách này ra chăng?”

    Thấy những lời dụ dỗ, thuyết phục nhẹ nhàng có vẻ không mảy may tác dụng, giọng điệu của Seol Ga-hyo dần trở nên gay gắt, để lộ rõ tâm can.

    Cõi lòng A-nok vốn đang chìm nghỉm trong vũng bùn tuyệt vọng, nhơ nhuốc bởi cảm giác nhục nhã ê chề và sự lạc lõng trước một cơ thể chẳng chịu nghe theo ý muốn, bỗng chốc trở nên khô khốc, trơ lì.

    Đưa tay lên quệt đi đôi mắt đỏ hoe cùng đuôi mắt vẫn còn hằn vệt ửng đỏ, A-nok trân trân nhìn thẳng vào Seol Ga-hyo với một tầm nhìn trong trẻo và tỏ tường hơn hẳn.

    “Làm gì có chứ.”

    A-nok vẫn không khỏi sợ hãi Seol Ga-hyo. Nam nhân trước mặt vạm vỡ hơn, và chắc chắn là khỏe hơn y rất nhiều. Nếu ngay lúc này Seol Ga-hyo có xuống tay đánh đập hay đẩy A-nok ngã xuống vực, cũng chẳng một ai đứng ra oán trách hắn nửa lời.

    A-nok thừa hiểu thân phận bọt bèo của mình, một kẻ dẫu có chết cũng đáng kiếp, họa chăng chỉ là chủ đề bàn tán dăm ba câu trà dư tửu hậu của người đời rồi cũng trôi vào dĩ vãng chỉ sau vài ngày. Vậy mà, thứ đã chiến thắng được nỗi sợ hãi ấy lại là sự cam chịu, và từ đó nảy sinh ra sự trào phúng lạnh nhạt.

    “Đã tường tận cớ sao đệ còn hành xử như vậy?”

    “Nhưng dẫu có được ban cho cái họ Seol ấy thì người cũng đâu đời nào công nhận ta là người của gia tộc họ Seol, thế nên có khác gì nhau đâu.”

    “Cái gì…?”

    Thái độ lạnh lùng đến mức tàn nhẫn của A-nok lúc này tuyệt nhiên chẳng giống một đứa trẻ độ chừng đôi mươi ngây thơ chưa trải sự đời, vừa mất đi chỗ dựa vững chắc duy nhất để rồi bơ vơ giữa dòng đời.

    Seol Ga-hyo nheo đôi mắt sắc lẹm, chằm chằm nhìn A-nok.

    “Huynh bảo Tam Hoàng tử Đại Thần là một mối hôn sự không tồi cơ mà, thế cớ sao Bạch Gia Vương lại không gả Huyện chúa (Hyeonju) đi mà lại chọn đệ…”

    Lời nói của A-nok bị cắt ngang giữa chừng.

    Cứ ngỡ việc áp giải một đứa con hoang về sẽ dễ như trở bàn tay, ai dè y lại dám cả gan cướp ngựa bỏ trốn. Khi y chần chừ không dám nhảy xuống vực, hắn đã nương tay tha mạng, thế mà y lại còn dám lớn tiếng độp lại hắn…

    Seol Ga-hyo cũng đã hết mức chịu đựng. Hắn cuộn chặt nắm đấm, giáng một cú tát trời giáng vào má A-nok.

    Đối với Seol Ga-hyo, A-nok thậm chí chẳng xứng làm một đứa em trai cùng cha khác mẹ, mà chỉ đơn thuần là một đứa con hoang thấp hèn. Nhưng Huyện chúa — ái nữ duy nhất của Bạch Gia Vương, lại là cô em gái trân quý ngọc ngà, thứ mà một kẻ con hoang không có tên trong gia phả như A-nok tuyệt đối không được phép tùy tiện nhắc đến.

    Theo phong tục chung của Đại Thần, độ tuổi kết hôn thường rơi vào khoảng đôi mươi, thế nên Huyện chúa — năm nay mới tròn mười sáu — vẫn còn khá nhỏ tuổi để bàn chuyện hôn nhân đại sự.

    Thêm vào đó, Huyện chúa chỉ là Bình nhân chứ chẳng phải Âm nhân. Trong số những giọt máu của Bạch Gia Vương, người duy nhất có thân phận Âm nhân tương xứng với Dương nhân Tam Hoàng tử Đại Thần, chỉ có mỗi A-nok.

    Hơn nữa, cuộc hôn nhân chính trị với Hoàng thất Đại Thần lại mang đến một gánh nặng ngột ngạt cho Bạch Gia phủ. Dẫu cho lời đề nghị này xuất phát từ phía Hoàng thất Đại Thần, nhưng ai nấy đều tỏ tường rành rành rằng đây thực chất là một cái bẫy tinh vi nhằm siết chặt gông cùm lên Bạch Gia phủ.

    Dù tự nguyện quy phục, nhưng Bạch Gia phủ vẫn luôn nuôi dưỡng ý chí độc lập quật cường. Hành động này của Hoàng thất Đại Thần chẳng khác nào đòi hỏi một món vật cống nạp, cốt để nắm thóp và kiểm soát Bạch Gia phủ trong lòng bàn tay.

    Bởi thế, thay vì tự tay dâng hiến Huyện chúa — viên ngọc quý mà ông ta nhất mực cưng chiều — Bạch Gia Vương đành nhẫn tâm đẩy A-nok, đứa con rơi bị ruồng bỏ, vào hang cọp.

    ‘Biết tỏng những uẩn khúc thầm kín này, hèn chi Seol Ga-hyo mới nổi trận lôi đình như thế.’

    Ôm lấy bên má và cằm dưới đang đau nhức tấy buốt, A-nok khó nhọc nuốt ngược ngụm máu tanh tưởi chực trào đầy khoang miệng xuống họng.

    A-nok thừa hiểu bản thân mình là kẻ dễ bị bắt nạt nhất, nhưng thứ y nhắm đến chỉ là một kẽ hở chớp nhoáng. Y những mong Seol Ga-hyo vì quá đỗi thịnh nộ mà sẽ mặc kệ y ở lại vách đá rồi một mình xuống núi.

    Nếu hắn bực tức bỏ mặc y lại đây vì không muốn nhìn thấy bản mặt y, rồi về bẩm báo với Bạch Gia Vương rằng thà nhận nuôi một Âm nhân khác trong bộ tộc làm nghĩa tử hay nghĩa nữ rồi gả cho Hoàng tử Đại Thần còn hơn, thì A-nok chẳng còn mong ước gì hơn thế.

    “Lên ngựa đi.”

    Như thể cố tình lờ đi nỗ lực kìm nén vệt máu chực rỉ ra khỏi khóe môi của A-nok, Seol Ga-hyo quay lưng đi, buông một tiếng thở dài thườn thượt. Có vẻ như hắn đang cố gắng đè nén mớ cảm xúc hỗn độn vẫn chưa kịp nguôi ngoai.

    Chẳng lẽ bấy nhiêu kẽ hở vẫn chưa đủ sao? A-nok siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm. Nếu như chẳng thể gieo mình xuống vực, lại càng không thể tiếp tục chạy trốn, thì lúc này đây y chỉ còn cách lui một bước. Rốt cuộc, y đành cúi gầm mặt trong cay đắng, cun cút làm theo lời Seol Ga-hyo.

    Lúc lên núi, hai con ngựa phi nước đại đua nhau giong ruổi dốc cao, thế nhưng khi trở xuống, chỉ duy nhất một con mang theo người cưỡi trên lưng. Để ngăn A-nok giở chứng bỏ trốn như lúc nãy, Seol Ga-hyo ép y ngồi lên lưng ngựa, tự tay nắm chặt dây cương dắt đi, còn tay kia thì dắt theo con ngựa trống không còn lại xuống núi.

    “Sao lại ra nông nỗi…”

    “Cho A-nok lên kiệu đi, còn ngươi cứ đi sát theo sau mà canh chừng cho kỹ.”

    Tên thuộc hạ vừa toan cất lời hỏi han cơ sự, đã bị Seol Ga-hyo lạnh lùng chặn đứng. Bị dập tắt lời nói đến mức chẳng dám ho he thêm nửa lời, ánh mắt sắc lẹm của tên thuộc hạ phóng thẳng về phía A-nok đang loạng choạng bước xuống khỏi yên ngựa.

    Bước vào trong kiệu, A-nok có cảm giác như bị giam lỏng trong một ngục tối chật hẹp. Không gian o ép chỉ vừa vặn cho một người ngồi, y nhắm nghiền hai mắt trong cõi tối tăm tĩnh mịch bao trùm kín mít.

    Cái ngày Yeo Jae-won chiến thắng trong cuộc chiến vương quyền và cùng y bước vào Đông Cung, y cũng từng ngồi trên một cỗ kiệu như thế này. Đương nhiên, đó là cỗ kiệu Bát Nhân lớn hơn rất nhiều so với cỗ kiệu cỏn con chỉ cần hai người khiêng này.

    Dân chúng ở Thượng Kinh, thủ phủ của Đại Thần, chẳng hay biết sự tình gì, cứ xuýt xoa khen A-nok có phước phần. Bọn họ còn kháo nhau rằng, y một bước lên tiên thảy đều là nhờ vớ được một tấm chồng tốt.

    — Minh Vương Điện hạ vừa không ham mê tửu sắc, lại thông minh cái thế, dũng mãnh hơn người nên mới kế vị ngôi vị Đông Cung, Minh Vương phi quả là kẻ có phúc lớn bằng trời.

    — Chuyện vương phủ lục đục rối ren thì chớ, đằng này nội bộ phong ấp lại còn xảy ra đủ thứ chuyện lặt vặt… Xem ra Minh Vương phi đúng là người mang nhiều tì vết. Đáng lẽ ra khi một người mang hoài bão lớn lao, cả gia tộc phải chung lưng đấu cật mà phò tá, vậy mà nhà mẹ đẻ của ngài ấy — Bạch Gia phủ — lại ra nông nỗi ấy… Chậc chậc.

    Ngay cả trước mặt A-nok, đám phu nhân thuộc Hoàng thất và Tông thất Đại Thần, cho đến các Chính Nhất Phẩm Phu nhân (Jeonggyeong Buin) cùng những kẻ tọc mạch cũng chẳng ngần ngại buông những lời dèm pha đủ đường.

    A-nok chẳng có cớ gì để phản bác lại những lời lẽ cay nghiệt ấy. Thành tựu của Yeo Jae-won hoàn toàn là do tự tay hắn dựng nên. Chẳng ai có thể phủ nhận hay hạ thấp năng lực của hắn.

    Nhưng A-nok cũng chẳng hề ảo tưởng rằng bản thân là kẻ có số hưởng. Y chưa bao giờ mưu cầu điều đó. Y chưa từng cầu xin Yeo Jae-won ra tay sát hại đồng bào mình chỉ vì họ từng oán hận y, cũng chẳng bao giờ mở miệng cầu xin hắn phong y làm Hoàng hậu để thỏa mãn khát khao leo lên đỉnh cao quyền lực, dẫu cho quá khứ của y có thấp hèn, tủi nhục đến nhường nào.

    Cuộc đời y vốn dĩ đã bị bủa vây bởi vô vàn những thứ bản thân chẳng bao giờ mong muốn.

    Giả dụ có bị lôi ra trước mặt Seol Ham-hyeon, rồi bị ép nhận cái họ Tiết mà y chẳng buồn màng tới, để rồi trở thành Tam công tử nhà họ Tiết và kết duyên với Yeo Jae-won, thì y thề sẽ không bao giờ lặp lại cái kiếp sống nhơ nhuốc ấy thêm một lần nào nữa.

    Nhất định phải là như thế.

    “Mời ngài xuống. Đến nơi rồi ạ.”

    Tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo lên tiếng, đồng thời vén rèm kiệu lên.

    Khuôn mặt từng đầm đìa nước mắt giờ đây đã khô ráo tươm tất. Đó là vì A-nok đã dùng hết sức bình sinh để chà xát, lau sạch mọi dấu vết. Chỉ có đôi đồng tử hơi ươn ướt vẫn vương lại như bằng chứng duy nhất cho việc y từng khóc.

    Từ thời xa xưa, vương phủ của Bạch Gia Vương đã là dinh thự bề thế và tráng lệ nhất đất Bạch Gia phủ. Nổi bật đến mức hễ nhắc đến một công trình kiến trúc nào đó ở vùng đất này, người ta sẽ tự động chỉ tay về hướng vương phủ.

    Khoảng sân trước dãy nhà chính được thắp sáng bởi hai ngọn thạch đăng lan tỏa ánh sáng bao trùm mọi phía. Trong lúc chờ Seol Ga-hyo vào trong bẩm báo, tên thuộc hạ và A-nok đứng chơ vơ ngoài sân, mỗi người một góc giữ khoảng cách chừng mực.

    “Hóa ra ngươi chính là cái thằng tạp chủng đó à.”

    Một giọng điệu sặc mùi cà khịa vang lên từ phía sau. Chẳng cần ngoái đầu lại, A-nok cũng dư sức đoán được kẻ vừa buông lời thóa mạ thô bỉ ấy là ai.

    Seol Ga-muk (Tiết Gia Mặc), Nhị công tử của Seol Ham-hyeon, và cũng là một người anh trai cùng cha khác mẹ khác của y.

    “A, Ga-muk đại nhân. Đêm hôm khuya khoắt ngài còn giá đáo nơi này có chuyện gì vậy?”

    “Đằng nào thì đây cũng là nhà ta, liên quan quái gì đến ngươi?”

    Dù tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo đã cất lời chào hỏi theo lệ, Seol Ga-muk vẫn xỉa xói đáp trả một cách đầy hằn học. A-nok vẫn đứng như trời trồng, không buồn quay mặt lại.

    Lần trước khi bị mỉa mai bằng hai chữ “tạp chủng”, y đã từng hốt hoảng ngoái nhìn, nhưng giờ đây y mệt mỏi đến mức chẳng còn thiết tha đáp trả. Đương nhiên, trong thâm tâm A-nok cũng có chút nơm nớp lo sợ Seol Ga-muk sẽ hùng hổ lao tới rồi chửi bới ầm ĩ với cái bản tính thô lỗ hung hăng của hắn. Nhưng tốt hơn hết, cách đối phó khôn ngoan nhất vẫn là giữ im lặng, coi như không nghe thấy gì.

    Nếu Seol Ga-hyo toát lên vẻ oai phong lẫm liệt của một chiến binh dày dạn sương gió, thì Seol Ga-muk chỉ cần liếc qua đã thấy rõ cốt cách của một gã ăn chơi trác táng. Thân hình đồ sộ, đẫy đà hơn hẳn anh trai, cùng khuôn mặt hằn những nếp nhăn của sự nhỏ nhen ích kỷ, dẫu có đắp lên bao nhiêu lớp son phấn giả dối cũng chẳng thể nào làm người ta có chút thiện cảm.

    “Chà chà? Sắp bị bán cho Hoàng thất Đại Thần nên ngươi ảo tưởng mình đãễm chệ ngồi lên ngai vị Chính phi của Tam Hoàng tử rồi đấy à?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú