Bạn không có cảnh báo nào.

    “Đây là loại thuốc trị sẹo ngài dặn ạ. Chỉ cần bôi đều đặn, mấy vết xước nhỏ này sẽ nhanh chóng mờ đi không để lại chút tẹo sẹo nào đâu ạ.”

    Dù sao thì lòng y vẫn cứ thấp thỏm không yên, thế nên A-nok đành sai Nội quan họ Im đi tìm mua thuốc trị sẹo. Thuốc của Yeo Jae-won gửi tới tuy thuộc hàng thượng phẩm, nhưng y đâu thể mặt dày vác thuốc của hắn mang sang đáp lễ được.

    Yeo Jae-won múa kiếm, bắn cung thuộc hàng điệu nghệ, thế mà chẳng hiểu sao đôi bàn tay ấy lại nhẵn nhụi, chẳng vương chút sẹo nào mới lạ chứ. So với cái kiểu tay thư sinh trói gà không chặt, A-nok lại cực kỳ si mê bàn tay có kết cấu khung xương vững chãi, to bản và những ngón tay thon dài của hắn.

    Để lại dấu răng của mình trên đôi bàn tay hoàn mỹ ấy quả thực là một tội lỗi tày đình.

    “Ngươi vất vả rồi. Mang thứ này qua dâng cho Điện hạ giúp ta.”

    “Dâng cho… Minh Vương điện hạ sao ạ?”

    Thấy Nội quan họ Im ngẩn tò te, mắt chữ A miệng chữ O vì bất ngờ, A-nok chỉ đủng đỉnh gật đầu. Đang định phẩy tay cho Nội quan lui ra, ánh mắt A-nok tình cờ lướt qua cuốn sổ ghi chép trên tay, đôi lông mày bất giác chau lại.

    “Mà này, Thượng cung họ Jo đâu rồi? Từ lúc ta tỉnh lại tới giờ chưa thấy bóng dáng mụ ta đâu cả.”

    ***

    Bên trong Đức Thượng điện — tòa chính điện uy nghi nhất của Đạm Nhiên cung — Quý phi Sa Eun-hyeon (Sa Ân Hiền) đang nằm ườn trên sập, vươn thẳng hai cánh tay cho một tên tiểu thái giám nắn bóp từng đốt ngón tay một cách cẩn trọng.

    “Bẩm nương nương, Thượng cung họ Jo đã đến ạ.”

    Nghe tiếng bẩm báo của Thái giám điện Đức Thượng, Sa Eun-hyeon lười biếng nhấc hàng mi nặng trĩu lên.

    “Thượng cung họ Jo? À, cái mụ ta phái đến Minh vương phủ đó hả?”

    “Vâng ạ. Mụ ta đang chầu chực ở ngoài cửa.”

    “Hừm… Đợi bao lâu rồi?”

    “Dạ bẩm, chưa tới một khắc.”

    “Ta vẫn đang mệt mỏi trong người. Bảo mụ ta chờ thêm lúc nữa đi.”

    Cái trò cố tình làm tình làm tội kẻ khác này với hắn mà nói đã như cơm bữa, chẳng có gì lạ. Thái giám điện Đức Thượng hất cằm ra hiệu cho một thái giám khác đang đứng lùi lũi đằng xa. Ý bảo ra ngoài tùy tiện kiếm cái cớ gì đó giữ chân mụ ta lại.

    Sự thực là từ sau ngày đại hôn của Minh Vương, Thượng cung họ Jo đã liên tục truyền tin về Đạm Nhiên cung, rảnh rỗi là lại lóc cóc chạy tới tận nơi xin diện kiến. Nhưng có vẻ như sợ bị Minh Vương tóm được thóp, hễ bị từ chối là mụ ta lại lủi đi mất dạng.

    Sa Quý phi thừa biết tỏng điều đó, nhưng vẫn thích giở trò xua đuổi như để thử thách lòng trung thành của mụ ta. Thế mà hôm nay lại bất ngờ sai người gọi mụ ta tới tận Đạm Nhiên cung. Rõ ràng là gọi tới rồi lại cố tình câu giờ không thèm tiếp, quả thực là một màn hành xác đầy ác ý.

    Vốn chỉ là một sủng nam trong phủ Thừa tướng vô tình lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, rồi bị đày đọa vào lãnh cung tối tăm suốt một thời gian dài, thế mà gã nam sủng xuất thân thấp hèn ấy lại lầm lỳ bò dần lên đến tận ngôi vị Quý phi cao quý.

    Thái giám điện Đức Thượng, kẻ đã bị tịnh thân từ thuở bé và được đào tạo bài bản để phục vụ trong cung, đã nhẵn mặt nơi Tử Cấm Thành này từ trước khi Hoàng đế đương triều được phong làm Thái tử.

    Bao nhiêu năm lăn lộn chốn thâm cung, lão Thái giám này đã chứng kiến biết bao nhiêu phi tần mỹ nữ lọt vào hậu cung. Từ dàn hậu cung hùng hậu của Tiên đế cho đến những giai lệ của đương kim Thánh thượng hiện tại. Nhưng nhìn đi nhìn lại, tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy bóng dáng thứ hai nào như Sa Eun-hyeon.

    Ngày trước, lý do khiến hắn lọt vào mắt xanh của Hoàng đế ngay từ cái nhìn đầu tiên chẳng phải vì nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành gì, mà là thứ khí chất thoát tục, bức người tỏa ra từ hắn.

    Nếu phải ví von, thì hắn giống như một gốc tùng già đơn độc cắm rễ trên vách đá cheo leo. Mặc dù xuất thân bần tiện, nhưng cái vẻ thanh tao, băng thanh ngọc khiết như thể chẳng ai có thể chạm vào hay sở hữu được của hắn lại chính là thứ kích thích mạnh mẽ nhất khát khao chinh phục và lòng hiếu thắng của kẻ khác.

    Chẳng trách, dù chỉ là một kẻ hầu hèn mọn, hắn vẫn được bán vào phủ Thừa tướng làm nam sủng, và Hoàng đế thậm chí còn bất chấp rủi ro đắc tội với bậc khai quốc công thần của Phụ hoàng để nạp hắn vào hậu cung.

    Trong dân gian vẫn luôn râm ran tin đồn vị Quý phi của Hoàng đế là một tuyệt sắc giai nhân. Nhưng nếu không biết thân phận thật sự của Sa Eun-hyeon, người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy một vị học giả thanh tao, thoát tục, người đã gắn bó cả đời với chốn quan trường hiểm ác.

    Thế nhưng, thời gian trôi qua, nếp nhăn dần in hằn trên khóe mắt hơi cong lên của hắn, và sâu thẳm trong đôi đồng tử sắc sảo, kiên định ấy lại phản chiếu rõ ràng một bản ngã độc đoán, bảo thủ.

    Có lẽ vì bị ám ảnh bởi thân phận thấp kém, Sa Eun-hyeon mang một khát khao quyền lực mãnh liệt đến mức điên cuồng. Vốn dĩ, việc một kẻ mang thân phận thấp hèn như hắn được đặc cách thăng thẳng lên chức Quý phi mà chẳng cần qua một cuộc tuyển tú nào đã làm dấy lên làn sóng phản đối dữ dội. Nhưng sự tham lam của Sa Eun-hyeon nào đâu có điểm dừng.

    Hắn nung nấu dã tâm đưa con trai ruột của mình lên ngôi Hoàng đế. Chẳng thà làm một Thái hậu quyền khuynh thiên hạ, thao túng cả một đế chế, còn hơn phải làm một phi tần hết thời, lủi thủi rời cung khi Hoàng đế băng hà, như một cánh diều đứt dây.

    Đã bước chân vào cái chốn hậu cung tranh sáng tranh tối, nơi người ta chém giết nhau bằng những thứ vũ khí vô hình này, thì có một chút dã tâm âu cũng là chuyện đương nhiên. Chính vì thế, lão Thái giám chẳng hề chán ghét sự tham lam của chủ tử.

    Nhưng cái trò bắt nạt vô cớ này thì lão chịu, không thể nào ngấm nổi. Lão Thái giám điện Đức Thượng lờ mờ đoán ra rằng, âm mưu cài cắm Thượng cung họ Jo bên cạnh Minh Vương phi hòng giăng bẫy trong đêm động phòng của Sa Quý phi không chỉ đơn thuần là để chèn ép Yeo Jae-won.

    Biết đâu sâu thẳm trong thâm tâm hắn lại là sự đố kỵ hèn mọn đang gặm nhấm. Dẫu sống trong nhung lụa, làm chủ một cõi ở Đạm Nhiên cung rộng lớn, Sa Quý phi vẫn mãi chỉ là một thứ bậc phi tần, chẳng bao giờ có thể bước lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ. Nói trắng ra, Sa Eun-hyeon cũng chỉ là một phi tần nhỏ nhoi.

    Thế nhưng, Minh Vương phi lại là Chính phi danh chính ngôn thuận của Minh Vương, điều đó thì ai trong thiên hạ Đại Thần này cũng biết rõ. Lỡ như mọi mưu đồ của Sa Eun-hyeon đổ sông đổ biển, kẻ bước vào Đông Cung không phải con trai hắn mà là Yeo Jae-won, thì Minh Vương phi sẽ đường hoàng trở thành Thái tử phi, rồi nghiễm nhiên đội vương miện Hoàng hậu khi Thái tử lên ngôi.

    Cả đời mình có vắt kiệt tâm sức cũng chỉ quẩn quanh ở cái mác hậu cung, còn Minh Vương phi thì sinh ra đã ngậm thìa vàng, chễm chệ ở vị trí Chính thất. Mà nực cười thay, kẻ đó còn chẳng phải là một nữ tử, lại là một nam Âm nhân giống hệt hắn.

    Có lẽ vì không nuốt trôi cục tức này nên Quý phi mới giở trò hằn học như vậy. Dù là người của Quý phi, nhưng trong thâm tâm, vị Thái giám cũng phải lắc đầu ngán ngẩm trước những hành động bồng bột này, và lão chọn cách cẩn trọng trong từng lời nói.

    “Lui ra ngoài đi.”

    Nghe chất giọng lạnh lùng của Sa Eun-hyeon, tên tiểu thái giám vội vàng thụt lùi ra sau rồi cắm đầu cắm cổ chạy mất.

    Đợi tên tiểu thái giám khuất bóng, Sa Eun-hyeon mới trút một tiếng thở dài thườn thượt rồi từ từ ngồi dậy. Đôi mắt hờ hững cụp xuống, khẽ gật đầu một cái, Thái giám điện Đức Thượng liền hiểu ý, tự mình bước ra ngoài gọi Thượng cung họ Jo nãy giờ vẫn đang chầu chực ở cửa.

    “Thượng cung họ Jo xin thỉnh an Quý phi nương nương.”

    “Tình hình sao rồi? Nghe đồn Minh Vương đến cung thỉnh an có bảo Vương phi nhà hắn đi đường xa mệt nhọc chưa kịp lại sức, lại bị một mụ Huấn dục Thượng cung hành hạ đến mức vừa làm lễ xong đã lăn đùng ra ốm mà.”

    Và “cái mụ Huấn dục Thượng cung” đó, không ai khác chính là kẻ đang quỳ rạp dưới chân Sa Eun-hyeon đây. Thượng cung họ Jo cuống quýt dập đầu sát đất, lúng túng tìm từ để biện minh.

    Thực chất, những chuyện xảy ra Sa Eun-hyeon đã nắm rõ như lòng bàn tay. Chỉ có điều, chẳng có cái nào diễn ra theo đúng kịch bản mà hắn đã dày công dàn dựng.

    Hắn quá hiểu cái tính khí của Minh Vương Yeo Jae-won — một kẻ hận nam Âm nhân đến tận xương tủy. Hắn biết rõ nguyên nhân sâu xa của sự căm hận đó, vậy mà vẫn mặt dày đề cử Yeo Jae-won (lúc bấy giờ đang phải ở trong trai phòng vì chịu tang ba năm) cho Hoàng đế, lúc ngài đang rục rịch bàn chuyện ban hôn với Bạch Gia phủ.

    Hắn cũng đã dọ hỏi chắc chắn rằng Yeo Jae-won sẽ chẳng thèm đoái hoài gì đến việc chuẩn bị hôn lễ. Điều này thì tin cậy được, bởi Huệ vương, con trai ruột của hắn, có khả năng can thiệp sâu vào các hoạt động của Bộ Lễ.

    Một kẻ hận Âm nhân như xúc đất đổ đi như Yeo Jae-won, nếu đêm động phòng lại đụng độ một Vương phi đang trong kỳ hỉ lạc, hậu quả sẽ ra sao thì ai cũng đoán được.

    ……Ít nhất là cho đến tận khi mọi chuyện diễn ra, Sa Eun-hyeon vẫn đinh ninh rằng ván cờ này mình nắm chắc phần thắng.

    “Minh Vương phi đã thực sự lên cơn hỉ lạc theo đúng công dụng của thuốc rồi ạ.”

    “Thế nên Minh Vương mới lồng lộn lên, nửa đêm nửa hôm lật tung cả Thượng Kinh tìm Thái y về chữa trị chứ gì?”

    Bên ngoài đồn thổi rằng Minh Vương phi vừa mới hoàn thành nghi lễ sắc phong thì bị sốt cao dữ dội trong đêm, phải cấp bách mời Thái y đến khám. Nhìn vào cứ tưởng Yeo Jae-won sốt sắng lo lắng cho người vợ bé bỏng của mình lắm.

    Nhưng đó đéo phải là thứ Sa Eun-hyeon muốn thấy. Hắn từ từ đứng dậy khỏi sập. Gọi Thượng cung họ Jo tới đây, không phải để truy vấn nguyên do, mà là để đổ hết tội lỗi lên đầu mụ ta, ép mụ ta dọn dẹp tàn cuộc rồi phế võ công, đá mụ ta đi.

    “Còn đống thuốc thì sao?”

    “Nô tỳ đã giấu kỹ ở một nơi bí mật rồi ạ.”

    “Tức là ngươi vẫn chưa tiêu hủy nó chứ gì.”

    Chân mày bên trái khẽ cau lại kéo theo chân mày bên phải nhếch lên, Sa Eun-hyeon chậm rãi bước về phía Thượng cung họ Jo. Sắc đỏ rực rỡ của bộ trường bào trên người hắn tương phản hoàn toàn với bộ y phục màu xanh sẫm xỉn màu của mụ ta.

    “Tiêu hủy nó đi.”

    Bàn tay Sa Eun-hyeon đặt lên vai Thượng cung họ Jo bỗng chốc siết chặt. Bàn tay lúc nãy còn được tên tiểu thái giám tận tình xoa bóp giờ đây hằn rõ những đường gân xanh rợn người.

    Bằng trực giác nhạy bén, mụ Thượng cung hiểu ngay ra vấn đề. Dù Quý phi không nói toạc ra, nhưng mụ biết đây là nhiệm vụ cuối cùng mà mụ phải làm trước khi bị vứt bỏ.

    Mụ không can tâm bị hất cẳng một cách lãng xẹt như thế này. Mới ở cạnh Minh Vương phi chưa đầy một tháng, nhưng mụ đã nhận ra sự bất thường của y. Với đám hạ nhân thì lúc nào cũng nhỏ nhẹ, bao dung độ lượng, nhưng cứ thấy mặt mụ là lại lạnh tanh, giữ khoảng cách. Cứ như thể y đã nắm thóp được bí mật tày đình nào đó của mụ vậy.

    Thượng cung họ Jo lắc đầu lia lịa rồi dập đầu lia lịa xuống sàn. Cặp hài da của Quý phi nằm chễm chệ ngay trước mũi mụ. Sự tuyệt vọng khiến mụ sẵn sàng liếm đôi hài đó nếu được yêu cầu, chỉ mong được một con đường sống.

    “Bẩm nương nương, nô tỳ cam đoan sẽ thu dọn sạch sẽ đống tàn cuộc này. Cúi xin nương nương mở lòng từ bi, ban cho nô tỳ một cơ hội lập công chuộc tội…”

    Lớp lụa đỏ rực rủ xuống cách mũi hài da đen tuyền chừng hai tấc bỗng sột soạt hạ xuống. Quý phi khẽ nâng cằm mụ Thượng cung đang rập đầu dưới đất lên, nở một nụ cười nhạt nhòa, không chút biểu cảm.

    “Cớ sao ta phải giữ lại một con cờ vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì chứ?”

    Ánh mắt khinh khỉnh, xấc xược vốn thường dành cho Minh Vương phi của Thượng cung họ Jo bỗng chốc vụt tắt, trở nên trống rỗng. Sa Eun-hyeon hất mạnh chiếc cằm đang lộ vẻ hoảng hốt của mụ ra, rồi thờ ơ đứng thẳng dậy. Hắn quay gót bước về vị trí cũ, khẽ phẩy tay với Thái giám, ra hiệu đuổi cổ mụ Thượng cung ra ngoài.

    Cánh cửa Đức Thượng điện đóng sập lại một cách tàn nhẫn trước khuôn mặt thất thần, tuyệt vọng của Thượng cung họ Jo vừa bị tống cổ ra ngoài.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú