Bạn không có cảnh báo nào.

    Tiếng mưa bụi xuân tí tách rơi, lấp đầy không gian tĩnh mịch của Minh vương phủ bằng một giai điệu êm ả. Có lẽ vì sắp đến tiết Cốc Vũ nên những cơn mưa cũng ghé thăm thường xuyên hơn hẳn.

    Hôm nay, vương phủ hiếm hoi mới đón một vị khách quý. Vị khách bé hạt tiêu này chẳng ai khác chính là con trai của Tiên Thái tử, Yeo Song (Lữ Tùng).

    Sau khi Thái tử đoản mệnh qua đời, để an ủi và bày tỏ sự tôn kính với Thái tử phi, Hoàng đế đã ban tặng cho nàng một biệt cung nhỏ ở Thượng Kinh tên là Jeong-an-gung (Chính An cung) và phong làm Cung chúa. Dẫu không được ban phong thổ, nhưng Yeo Song cũng được phong tước Vương, phần nào xoa dịu đi nỗi bất an trong lòng Jeong-an Cung chúa.

    Mới ngày nào cách đây bốn năm, cậu nhóc còn bồng bế ngửa trong vòng tay mẹ, thoắt cái Yeo Song đã lên sáu tuổi, cao lớn phổng phao, đủ sức chạy nhảy thoăn thoắt qua các bậc cửa của vương phủ.

    “Thúc phụ!”

    Vừa được Nội quan họ Oh dẫn vào đến nhà chính, Yeo Song đã tinh mắt phát hiện ra Yeo Jae-won vừa mới bãi triều trở về, liền toét miệng cười tươi rói, ba chân bốn cẳng chạy ào tới.

    Trong Hoàng thất Đại Thần, đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng mấy ai dám thể hiện sự quý mến, thân thiết không chút e dè với Yeo Jae-won như cậu bé này. Họa chăng chỉ có vợ chồng Tiên Thái tử lúc sinh thời là gần gũi, yêu thương hắn. Còn những hoàng tử, công chúa khác, ai nấy đều e dè, xa lánh Yeo Jae-won như sợ đụng phải tảng băng trôi.

    “Sao con dám cư xử thất lễ với Minh Vương điện hạ như thế.”

    Một giọng nói nghiêm nghị cất lên, đó chính là thân mẫu của Yeo Song — Tiên Thái tử phi, nay là Jeong-an Cung chúa. Thấy thằng cháu sợ hãi rụt cổ, lỉnh vội ra núp sau lưng mình, Yeo Jae-won không nhịn được bật cười thành tiếng, khẽ lắc đầu bảo vệ thằng bé.

    “Không sao đâu tẩu tẩu.”

    Với Yeo Jae-won, vợ chồng anh trai chẳng khác nào người cha, người mẹ thứ hai của mình. Trước mặt người ngoài, hắn lúc nào cũng dựng lên một bức tường thành kiên cố, đeo lớp mặt nạ lạnh lùng vô cảm. Nhưng chỉ khi ở bên anh trai và chị dâu, hắn mới thực sự trở về làm một đứa em trai bình dị, gần gũi.

    “Song à, lâu lắm không gặp, ra đây cho thúc phụ xem mặt mũi dạo này thế nào rồi.”

    Yeo Jae-won xoay người lại, nhấc bổng cậu cháu trai đang nấp sau lưng mình lên cao. Được ông chú cao kều bế bổng lên không trung, Yeo Song thích thú cười khanh khách sảng khoái. Khác hẳn với cái bộ dạng rụt rè, hễ ai bế cũng rón rén sợ sệt hồi mới lên hai tuổi.

    Đúng lúc đó, một cơn đau buốt nhói quen thuộc lại truyền đến từ hai bên thái dương Yeo Jae-won. Một ảo ảnh quen thuộc đến kỳ lạ về việc ôm ấp một sinh linh bé bỏng, ấm áp nào đó bỗng chốc dâng trào trong tâm trí hắn.

    Có phải là lúc Yeo Song vừa mới lọt lòng không nhỉ?

    Yeo Jae-won khẽ nhíu mày, vắt óc lục lọi trong trí nhớ. Nhưng mà không phải, mãi cho đến tận khi Yeo Song tròn trăm ngày tuổi, Yeo Jae-won vẫn phải cắm chốt ở phong thổ Ha-myeong-ju (Hạ Minh Châu) của mình cơ mà. Hắn nhớ rất rõ lúc đó chỉ có thể gửi quà cáp và thư từ chúc mừng về Đông Cung cho đỡ tủi thân thôi.

    ……Thế thì mình đã từng ôm ấp một đứa trẻ sơ sinh bé xíu như thế vào lúc nào cơ chứ?

    Những mảnh ghép ký ức mờ ảo cứ chập chờn ẩn hiện trước mắt, nhưng rồi lại tan biến vào hư không như bong bóng xà phòng, chẳng thể nào thành hình rõ rệt.

    “Thúc phụ ơi?”

    “Ờ… ừm. Thôi, hai chú cháu mình vào trong nhà đi.”

    Nghe tiếng gọi réo rắt của cháu trai, Yeo Jae-won mới giật mình bừng tỉnh, xốc lại thằng bé trên tay. Hắn vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay gót bước vào trong nhà chính.

    Vào đến phòng trong, Yeo Song vẫn nhất quyết bám rịt lấy đùi Yeo Jae-won, cuộn tròn trong lòng thúc phụ không chịu xuống. Jeong-an Cung chúa nhíu mày, lườm nguýt cảnh cáo thằng bé mấy lần, nhưng Yeo Song cứ vùi mặt vào ngực chú, giả điếc làm ngơ nên cũng đành bó tay.

    Thấy Yeo Jae-won cứ một mực vuốt ve, chiều chuộng cái đầu nhỏ xíu của Yeo Song, Jeong-an Cung chúa đành thở dài thườn thượt, bất lực thú nhận:

    “Thằng bé cứ nằng nặc đòi đi thăm thúc phụ mãi đấy.”

    “Tẩu tẩu và cháu cứ ghé chơi bất cứ lúc nào cũng được ạ.”

    Tuy miệng nói vậy cho phải phép, nhưng Yeo Jae-won cũng thừa hiểu lý do tại sao Jeong-an Cung chúa lại hạn chế ra vào Minh vương phủ đến thế.

    Kể từ sau khi mãn tang ba năm, mẹ con Jeong-an Cung chúa chỉ ghé thăm đúng một lần cho phải phép, thời gian còn lại hai bên chỉ trao đổi tin tức qua lại bằng thư từ.

    Bản thân Yeo Jae-won đang phải lấy cớ tịnh dưỡng để cáo ốm không thượng triều, nếu một bà góa phụ cùng đứa cháu trai côi cút cứ ngày ngày dắt díu nhau đến thăm nom người em chồng đang tuổi thanh niên thế này, thì sớm muộn gì miệng lưỡi thế gian cũng thêu dệt ra đủ thứ chuyện thị phi, chẳng hay ho gì.

    “Hôm nay ta đến đây là để mang chút quà mọn tặng đệ.”

    “Quà gì vậy ạ?”

    “Quà mừng tân hôn cho đệ đấy. Thấm thoắt đã sắp đến tiết Cốc Vũ, đoàn rước dâu chắc cũng sắp sửa tới nơi rồi, nên ta muốn đem qua tặng đệ trước. Đây là số trang sức mà Tiên Hoàng hậu lúc sinh thời đã cẩn thận cất giữ, định bụng sau này sẽ chia đều làm sính lễ cho thê tử của hai đứa con trai. Ta mạo muội cất giữ bấy lâu nay, giờ đã đến lúc vật quy nguyên chủ rồi, đệ cầm lấy đi.”

    Kỳ thực, cái hồi lo liệu tang sự cho mẫu hậu, Yeo Jae-won vẫn còn là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, nên hắn làm gì còn chút ấn tượng nào về chuyện này. Mãi đến tận bây giờ hắn mới biết bà có để lại di vật cho mình.

    Dẫu những món trang sức này không phải do chính tay Tiên Hoàng hậu để lại đi chăng nữa, thì Yeo Jae-won cũng chẳng có lý do gì để từ chối tấm lòng của người chị dâu. Hắn gật đầu, cung kính chắp tay tạ ơn.

    “Đệ xin đa tạ tẩu tẩu.”

    Thấy vậy, Yeo Song nãy giờ vẫn đưa mắt quan sát mẹ và chú, liền nhoẻn miệng cười lanh lảnh:

    “Cháu chúc mừng thúc phụ tân hôn ạ.”

    “Ừ, thúc phụ cảm ơn con.”

    Dẫu trong lòng chẳng mặn mà thiết tha gì cái cuộc hôn nhân bị ép buộc này, Yeo Jae-won vẫn không để lộ ra mặt, đưa tay vò xù mái tóc của thằng cháu trai.

    Jeong-an Cung chúa nhấp một ngụm trà do Thượng cung họ Lee vừa dâng lên, rồi khẽ đưa mắt ra hiệu cho vị Bảo mẫu Thượng cung đang đứng thu mình ở một góc. Ý bảo có chuyện hệ trọng cần bàn, mau đưa đứa trẻ ra ngoài đi.

    Yeo Jae-won thừa biết Jeong-an Cung chúa cất công lặn lội đến đây không chỉ đơn thuần là để tặng quà. Hắn cẩn thận bế Yeo Song đặt xuống đất. Thằng bé cũng rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn theo chân Bảo mẫu Thượng cung ra ngoài chơi.

    “Đệ đã tìm hiểu chút ít thông tin gì về vị hôn thê tương lai của mình chưa?”

    “Chẳng phải người đó là một Âm nhân nam giới xuất thân từ Bạch Gia phủ sao?”

    Khuôn mặt hờ hững của hắn toát lên vẻ bất cần, dửng dưng đến cực điểm.

    Đúng là cái đồ cứng đầu! Trên chốn quan trường thì nhanh nhạy, sắc bén bao nhiêu, thế mà trong chuyện tình cảm lại vô tâm, phũ phàng đến mức chẳng còn thuốc chữa. Gì thì gì cũng là người sắp kết tóc xe tơ với mình, thế mà chẳng thèm đoái hoài, bận tâm lấy một chút. Dù trong bụng muốn buông lời trách móc lắm, nhưng Jeong-an Cung chúa cũng đành nén tiếng thở dài vào trong câu chữ.

    “Thế đệ có biết tên của người ta là gì không?”

    “Đảm bảo bên đó cũng chẳng biết tên đệ đâu.”

    “Người ta thừa biết đệ là Tam hoàng tử của Hoàng thất Đại Thần uy quyền này rồi.”

    “Thì đệ cũng biết thừa hắn là Tam công tử của Bạch Gia vương còn gì.”

    Cãi cố đến cùng, chẳng chịu lép vế câu nào. Jeong-an Cung chúa bất lực nhắm nghiền mắt lại.

    Nàng lạ gì cái nết của hắn nữa. Bản tính của Minh Vương vốn dĩ như thế nào, hai vợ chồng Tiên Thái tử — những người đã nuôi nấng hắn như một đứa em trai út trong nhà — là người rõ hơn ai hết. Có điều, giờ hắn đã hai mươi bảy tuổi đầu rồi, đâu còn là đứa trẻ để nàng có thể tùy tiện uốn nắn, răn dạy nữa, nên chỉ biết cắn răng niệm chú “nhẫn” trong bụng.

    “Người ta tên là Seol A-nok, người của gia tộc họ Seol.”

    A-nok.

    Cái tên ấy vừa lọt vào tai, tựa như một chiếc mỏ neo nặng trĩu, tức thì kéo tuột mọi giác quan, suy nghĩ của hắn chìm nghỉm xuống tận đáy vực sâu thẳm. Những mảnh vỡ ký ức sắc nhọn lại bắt đầu trỗi dậy, đâm chém loạn xạ vào tâm trí hắn. Như thể đang gào thét chất vấn: Ngươi có nhớ ra điều gì không?

    “Xem ra Sa Quý phi đã đánh hơi, điều tra ngọn ngành xong xuôi cả rồi.”

    Giọng điệu trầm buồn của Jeong-an Cung chúa đã kéo Yeo Jae-won thoát khỏi mớ suy nghĩ miên man.

    Quý phi đã sớm cho người điều tra lý lịch của vị Minh Vương phi tương lai này. Đáng lẽ ra, với thân phận phu quân, người nắm rõ đường tơ kẽ tóc về Minh Vương phi hơn ai hết phải là Yeo Jae-won mới đúng.

    Yeo Jae-won khẽ nhướng một bên lông mày rậm rạp.

    “Nghe đồn đó là con hoang của Bạch Gia vương. Mẹ ruột vốn là Thần nữ của Bạch Gia phủ. Khi biết tin nàng mang thai, Bạch Gia vương đã ngỏ ý lập nàng làm thiếp, nhưng nàng kiên quyết từ chối. Tức mình, Bạch Gia vương liền bêu rếu khắp thiên hạ rằng đứa con trong bụng Thần nữ chính là giọt máu rơi rớt của ông ta. …Đệ biết đấy, ở cái xứ Bạch Gia phủ đó, phận con hoang bị khinh rẻ, chà đạp đến mức nào.”

    “Thì ra là xót con ruột, không đành lòng gả vào Hoàng thất Đại Thần để chịu khổ, nên mới lôi đứa con hoang ra làm bia đỡ đạn.”

    Chỉ bằng vài ba câu, Yeo Jae-won đã sắc bén bóc trần mưu hèn kế bẩn của bọn chúng. Jeong-an Cung chúa lặng lẽ gật đầu thừa nhận.

    “Nhưng suy cho cùng, đứa trẻ đó cũng mới độ trạc đôi mươi. Sống lay lắt ở Bạch Gia phủ đã khổ sở trăm bề rồi, giờ thân cô thế cô lặn lội lên Thượng Kinh đất khách quê người này, chẳng biết nương tựa vào ai, chắc chắn sẽ còn vất vả, tủi nhục hơn nhiều.”

    Nói trắng ra là mong hắn nương tay, đối xử tử tế với y một chút. Bản thân Jeong-an Cung chúa giờ đây lực bất tòng tâm. Dù mang danh người của Hoàng thất, nhưng thực chất nàng đang bị ra rìa, thân cô thế cô, làm sao đủ sức đứng ra làm chỗ dựa vững chắc cho một vị Minh Vương phi ngơ ngác, lạ lẫm với mọi mưu mô, cạm bẫy chốn Thượng Kinh này được.

    Những mảnh ký ức vụn vặt cứ dai dẳng quấy nhiễu tâm trí nãy giờ khiến Yeo Jae-won vô cùng khó chịu, nhưng hắn vẫn cố gắng làm bộ mặt tỉnh bơ. Hắn nhấp một ngụm trà làm trôi đi vị chát ngắt trong miệng, rồi lại khoác lên mình chiếc mặt nạ dửng dưng, lạnh lùng thường thấy.

    Cái cảm giác nửa thực nửa mờ ảo ngỡ là chiếc mỏ neo ấy, thực chất lại như một bàn tay vô hình đang chực chờ tóm lấy chân hắn, kéo tuột hắn xuống vũng lầy lầy tăm tối. Để thoát khỏi cái gông cùm ép buộc phải nhớ lại ấy, Yeo Jae-won quyết định bám víu vào một thực tế cỏn con mà hắn tường tận nhất lúc này.

    “Đệ sẽ luôn đối đãi với người đó đúng mực của một vị Vương phi. Nhưng dẫu sao thì, hắn vẫn là một Âm nhân.”

    “……Đệ là Dương nhân, thì cưới Âm nhân làm thê tử là lẽ đương nhiên hợp tình hợp lý. Đừng bảo vì chán ghét việc Vương phi là Âm nhân mà đệ định tuyệt tự tuyệt tôn luôn đấy nhé?”

    Khinh miệt cái thói trăng hoa, lập hậu cung ba ngàn giai lệ của Phụ hoàng nên sinh ra chán ghét việc nạp thiếp, đó là điểm chung hiếm hoi giữa Tiên Thái tử và Tam hoàng tử.

    Đã bao lần bị hối thúc nạp thiếp sinh con nối dõi, nhưng hắn cứ một mực khăng khăng từ chối với lý do chưa lập Chính phi. Thế mà giờ đây cưới được Vương phi rồi, lại định kiếm cớ người ta là Âm nhân để giữ khoảng cách. Vậy thì cái nhiệm vụ duy trì nòi giống hắn tính tính giải quyết ra sao? Jeong-an Cung chúa nheo mắt, lườm hắn một cái sắc lẹm.

    “Với một kẻ hỉ mũi chưa sạch, kém đệ đến tận bảy tuổi thì làm đám cưới với nhau đã là quá sức chịu đựng rồi.”

    Cái khoảng cách bảy tuổi ấy có sống đến đầu bạc răng long thì cũng chẳng bao giờ san lấp được, thế mà hắn lại lôi ra làm cái cớ ngớ ngẩn để bao biện. Jeong-an Cung chúa tức đến mức phì cười vì cái lý lẽ cùn không đỡ nổi này.

    Cái tính khí ương ngạnh của Minh Vương từ nhỏ đã thế rồi. Hễ đã quyết cái gì là phải khăng khăng làm theo ý mình cho bằng được. Biết chẳng thể nào khuyên can nổi, Jeong-an Cung chúa đành giơ cờ trắng đầu hàng, khẽ lắc đầu ngao ngán.

    —-

    Chú thích từ dịch giả:

    Trong bối cảnh các tác phẩm cổ trang phương Đông (đặc biệt là bị ảnh hưởng bởi văn hóa lịch sử Hàn Quốc/Triều Tiên), “Cung chúa” (궁주 – Gungju) là một tước vị vô cùng tôn quý dành cho nữ giới trong Hoàng thất.

    Về mặt chữ, “Cung” nghĩa là cung điện, “Chúa” nghĩa là chủ nhân. “Cung chúa” tức là chủ nhân của một cung điện.

    Đặc biệt trong bối cảnh của bộ truyện này, tước vị “Cung chúa” mang một ý nghĩa rất cụ thể nhằm bảo vệ địa vị cho nhân vật:

    • Nguồn gốc tước vị trong truyện: Nhân vật này vốn dĩ là Thái tử phi (vợ của Thái tử). Tuy nhiên, do Thái tử đoản mệnh qua đời sớm, nàng trở thành góa phụ khi chưa kịp bước lên ngôi vị Hoàng hậu.
    • Sự ân sủng của Hoàng đế: Để an ủi, bày tỏ sự tôn kính và đảm bảo nàng vẫn giữ được địa vị tôn quý bậc nhất trong Hoàng gia (không bị chèn ép hay mất đi quyền lợi sau khi chồng mất), Hoàng đế đã ban cho nàng một biệt cung riêng tên là Chính An cung (Jeong-an-gung).
    • Ý nghĩa của chức vị: Đi kèm với việc ban cung điện, Hoàng đế phong nàng làm Chính An Cung chúa. Tức là từ nay, nàng là chủ nhân tối cao cai quản Chính An cung, sống độc lập, có tài sản và tiếng nói riêng trong Hoàng thất. Con trai của nàng (Yeo Song) cũng được phong tước Vương để hai mẹ con có cuộc sống an bài, vinh hiển.

    “Cung chúa” ở đây không phải là một chức quan làm việc triều chính, mà là một tước vị Hoàng gia hạng nhất được ban phong để vinh danh và bảo đảm đặc quyền sống trong một cung điện riêng biệt cho vị cựu Thái tử phi góa bụa.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú