Chương 36
bởi Chung SeikerTừ khoảng không vô định, ánh mắt A-nok từ từ hội tụ lại. Y tự tay từ tốn mở gói thuốc ra. Ngay lập tức, ánh mắt vốn đang lờ đờ của vị đại phu bỗng chốc trở nên sắc bén, sững sờ.
A-nok vờ như không biết gì, bình thản tiếp lời.
“Đây là loại thuốc ta đã dùng trước ngày đại hôn. Cứ đinh ninh là thuốc bổ nên mới uống, nhưng nghĩ lại thì… chẳng phải thang thuốc ngài kê cho ta hiện giờ cũng là để bồi bổ khí huyết sao? Nếu công dụng như nhau, ta định bụng sắc chỗ thuốc cũ này uống trước cho đỡ phí, ngài thấy sao?”
Nếu chỉ nghe những lời này trước khi xem xét kỹ thành phần, đại phu họ Do hẳn đã thầm cảm thán vị tân nương của cái vương phủ bề thế này sao mà tiết kiệm, tằn tiện đến vậy. Thế nhưng, khoảnh khắc tận mắt chứng kiến những vị thuốc nằm chình ình trong gói thuốc ấy, mọi ý nghĩ đó đều bay biến sạch.
“Điện hạ… ngài đã uống thứ thuốc này sao?”
“Đúng vậy. Ngài không biết sao?”
“Dạ, dạ vâng. Lúc trước, vị nữ quan túc trực bên cạnh ngài đã khẳng định chắc nịch rằng ngài tuyệt đối không dùng thêm bất cứ loại thuốc nào khác, nên thần cứ đinh ninh là thật.”
Chỉ có một người duy nhất đủ tư cách và khả năng để nói ra câu đó. A-nok tin chắc phần thắng đã nằm gọn trong tay mình.
Tình thế hiện tại hoàn toàn khác với lần y chỉ dựa vào mớ ký ức mơ hồ để liều lĩnh ra điều kiện với Yeo Jae-won. Bây giờ y có đủ cả vật chứng, nhân chứng và lời khai. Tuy nhiên, A-nok quyết định giấu kín cảm xúc, không để lộ sơ hở.
Sự điềm tĩnh trong mọi hoàn cảnh là nguyên tắc sống còn. Âu cũng may là bảy năm trời nếm mật nằm gai đã dạy y cách đắp lên mình lớp mặt nạ này.
“Chắc vì là thuốc bổ nên bà ấy mới nghĩ chẳng có vấn đề gì đáng ngại. Cơ mà, sao trông sắc mặt ngài lại kém thế?”
“Xin hỏi, ngài đã dùng loại thuốc này được bao lâu rồi ạ?”
“Kể từ lúc đặt chân đến vương phủ cho đến trước ngày đại hôn.”
“……Bẩm Vương phi, mạn phép cho thần hỏi, thang thuốc này có phải do Minh Vương điện hạ sai người chuẩn bị không ạ?”
Với một kẻ đã tường tận công dụng thực sự của thang thuốc như A-nok, câu hỏi này nghe vừa hoang đường lại vừa nực cười. Yeo Jae-won thì được cái tích sự gì nếu kỳ hỉ lạc của y đến sớm cơ chứ? Trái lại, hắn chỉ tổ rước thêm bực bội vào người thôi. Dẫu vậy, A-nok chỉ lặng lẽ lắc đầu.
“Không phải. Nhưng ta cũng không tiện tiết lộ danh tính người đã gửi.”
“Dạ…”
“Có chuyện gì sao?”
Khó xử quá. Dù không biết kẻ đứng sau là ai, nhưng rõ ràng âm mưu này nhằm mục đích hãm hại vị Vương phi trẻ tuổi. Trớ trêu thay, vị Vương phi đáng thương này lại cứ đinh ninh đây là thuốc bổ, là ân huệ người khác ban tặng.
Nếu nói toạc ra sự thật, sợ rằng Vương phi sẽ sốc nặng, nhưng chuyện tày trời thế này nào có thể giấu giếm được. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, đại phu họ Do quyết định mở lời.
“Bẩm Vương phi điện hạ, thực ra… trong thang thuốc này có trộn lẫn vị thuốc kích phát kỳ hỉ lạc của Âm nhân ạ.”
Không dám nhìn thẳng vào mặt Vương phi, đại phu họ Do cất giọng nặng nề báo tin, rồi vội vàng cúi gầm mặt xuống.
Trong khi đó, A-nok chỉ lặng lẽ há miệng chữ O, làm bộ ngạc nhiên như không thốt nên lời. Kỳ thực, trong đầu y đang tính toán xem giờ này Thượng cung họ Jo đã mò về chưa. Phải hành động thật nhanh, quyết không cho mụ ta có cơ hội tẩu thoát.
“……Vậy tức là, việc kỳ hỉ lạc của ta đột ngột ập đến rất có thể là do thứ thuốc này gây ra?”
“Dựa trên tình hình hiện tại, thì khả năng cao là vậy ạ.”
Ngay khi vừa đến Thượng Kinh, A-nok đã phải báo cáo tường tận về chu kỳ hỉ lạc của mình cho Thượng cung họ Jo biết. Đó là một phần trong thủ tục chuẩn bị cho chuyện chăn gối sau này.
Và tất nhiên, thông tin đó cũng được chuyển đến tai đại phu họ Do. Việc chu kỳ của người mang hình chất phân hóa bị rối loạn vốn không phải chuyện hiếm, nhưng nếu nó ập đến quá đường đột thì bắt buộc phải tính đến khả năng có sự can thiệp từ bên ngoài.
Theo ghi chép, chu kỳ của A-nok tuy có hơi thưa thớt nhưng lại khá đều đặn. Việc kỳ hỉ lạc bỗng dưng bùng phát ngay đêm tân hôn quả thực rất đáng ngờ.
Lúc đó, đại phu họ Do đành báo cáo với Minh Vương rằng có thể do mệt mỏi tích tụ sau chuyến hành trình dài từ Bạch Gia phủ, cộng thêm áp lực tâm lý đã dẫn đến sự việc này. Nhưng nay nếu có sự can thiệp của thuốc thang, thì bản chất sự việc đã thay đổi hoàn toàn.
“Bẩm Vương phi, nô tài Han-wol đây ạ. Nô tài đã gọi cung nữ ngài căn dặn đến rồi ạ.”
“Cho vào đi.”
A-nok khẽ hất cằm ra hiệu cho đại phu họ Do tạm lánh đi. Vị đại phu cung kính hành lễ rồi lùi dần ra cửa.
Tiểu cung nữ vừa bước vào đã vội vã quỳ rạp xuống sàn, giọng run lẩy bẩy thỉnh an.
“Ta nghe nói ngươi là người hầu hạ Thượng cung họ Jo phải không?”
“Dạ… dạ vâng ạ.”
“Vậy giờ bà ta đang ở đâu?”
Trong số đám hạ nhân của vương phủ, tân Vương phi nổi tiếng là người hiền lành, dễ gần. Ngài ấy không bao giờ trách phạt vô cớ, cũng chẳng hay buông lời nặng nhẹ.
Thế nhưng, cái chất giọng êm ru của ngài ấy lúc này lại khiến con bé cung nữ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Cứ ấp a ấp úng, mãi sau con bé mới lí nhí đáp:
“Bà ấy bảo phải vào cung… nên đã đi từ sớm rồi ạ.”
“Vào cung ư? Chắc là đến Giao Ảnh cung nhỉ.”
Dẫu thừa biết mười mươi không phải vậy, nhưng A-nok vẫn cố tình thả thính, và con bé cung nữ đã đớp thính gọn lỏn.
“Dạ không… có cung nhân từ Hoàng cung đến… đón bà ấy đi rồi ạ.”
“Là cung nhân của Giao Ảnh cung à?”
“Dạ… là cung nhân của Đạm Nhiên cung ạ.”
Tiểu cung nữ rụt cổ lại như rùa, lý nhí đáp. Đã moi được thông tin cần thiết, A-nok tiện thể hỏi vặn thêm vài câu để giữ chân con bé.
Sau một hồi tra khảo kéo dài chừng một nén nhang, A-nok bình thản cho gọi Han-wol vào.
Sau khi tóm cổ tiểu cung nữ đến đây, Han-wol đã nhanh chóng lục soát căn phòng chật chội của con bé, tìm thấy gói thuốc và bí mật tuồn nó vào phòng Thượng cung họ Jo. Cậu nhóc bước vào với vẻ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, đứng đợi lệnh.
“Thượng cung họ Jo đã về chưa?”
“Dạ chưa ạ, thưa Vương phi.”
“Vậy thì giam con bé này ở phòng bên cạnh, canh chừng cẩn thận cho đến khi bà ta về.”
Tiểu cung nữ sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu lên cho đến lúc bị lôi đi. Đợi Han-wol dẫn con bé đi khuất, A-nok từ tốn ngồi xuống ghế, điềm tĩnh sắp xếp lại kế hoạch.
Ở kiếp trước, Thượng cung họ Jo chỉ bị xử trảm khi Sa Quý phi thất thế, lộ chuyện cấu kết làm phản. Cho đến tận lúc đó, mụ ta vẫn ngày ngày kề cận, hành hạ A-nok lên bờ xuống ruộng.
Dẫu sau này khi A-nok chuyển vào Đông Cung thì mụ ta không còn tháp tùng nữa… nhưng những tổn thương mà mụ ta gây ra đã ăn sâu vào tiềm thức, bào mòn lòng tự tôn của y một cách tàn nhẫn.
Cái ý nghĩ giờ đây mình có thể tự tay kết liễu mụ ta khiến A-nok vừa thấy hả hê, lạ lẫm, nhưng cũng xen lẫn chút sợ hãi.
Liệu việc mình tự ý thay đổi số phận có phải là quyết định đúng đắn?
Mục đích y sống lại lần nữa đâu phải để đảo lộn thế giới hay làm nên nghiệp lớn. Tất cả những gì y mong mỏi chỉ là một cuộc sống bình yên, không bị bóng ma quá khứ ám ảnh.
Mím chặt môi thành một đường thẳng, A-nok khẽ lắc đầu. Đây là việc bắt buộc phải làm. Nếu đã biết tỏng bộ mặt thật xảo quyệt của Thượng cung họ Jo, y không thể nhắm mắt làm ngơ, để mụ ta tiếp tục ở lại bên cạnh, đầu độc tâm trí y thêm lần nào nữa.
“Bẩm Vương phi, Thượng cung họ Jo đã về ạ.”
Nắm chặt tay tự xốc lại tinh thần, A-nok thay đổi sắc mặt, trở lại dáng vẻ uy nghiêm.
“Cho vào đi.”
Cánh cửa mở ra, Thượng cung họ Jo lê bước vào. Khuôn mặt ủ dột, héo hon của mụ ta lúc này đúng là minh chứng sống cho câu “họa vô đơn chí”, chắc hẳn mụ ta đang phải trải qua những giây phút tồi tệ nhất.
“Nô tỳ nghe nói ngài gọi ạ.”
Dẫu vậy, giọng điệu mụ ta vẫn điềm tĩnh lạ thường. Ánh mắt A-nok quét qua mụ ta cũng dửng dưng và hờ hững không kém.
Bị Sa Quý phi vứt bỏ phũ phàng, đầu óc Thượng cung họ Jo lúc này chỉ quanh quẩn với những tính toán về tương lai mù mịt phía trước, nên mụ ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đối phó với A-nok.
“Nghe bảo bà mới vào cung.”
“Dạ vâng, Hoàng hậu nương nương có việc truyền gọi nô tỳ ạ.”
“Thế mà ta lại nghe là cung nhân của Đạm Nhiên cung đón bà đi đấy.”
Thượng cung họ Jo thoáng nhíu mày, nhưng rồi mụ ta nhanh chóng chống chế rằng mình chỉ nhớ nhầm, lảng sang chuyện khác.
Một lời bào chữa vụng về, cẩu thả đến thảm hại. Như muốn xem mụ ta định giở trò gì tiếp, A-nok nín bặt, chỉ dùng ngón trỏ gõ nhịp “cốc, cốc” lên mặt bàn.
Cố tình dò xét thái độ của A-nok, Thượng cung họ Jo rập đầu hành lễ. Bề ngoài thì tỏ vẻ trung thành, khúm núm, nhưng những lời thốt ra lại sáo rỗng, khách sáo.
“Nếu Vương phi có bề gì sai bảo……”
“Không có.”
“……Vậy nếu không còn việc gì, nô tỳ xin phép lui trước ạ?”
Tiếng gõ nhịp đều đặn trên bàn bỗng chốc dừng bặt. A-nok chống tay đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt Thượng cung họ Jo.
So với những nam nhân cùng độ tuổi, vóc dáng của A-nok khá gầy guộc và thanh mảnh, nhưng vẫn đủ cao để nhìn xuống Thượng cung họ Jo.
“Bà sai rồi.”
“……Dạ?”
“Bà không có quyền quyết định lúc nào được phép rời đi hay ở lại. Bổn phận của bà là một Thượng cung thiếp thân, phải luôn túc trực và hầu hạ ta. Kẻ có quyền quyết định khi nào bà được đi, khi nào phải ở lại, là ta, chứ không phải bà.”
Không thể tin nổi vào tai mình, Thượng cung họ Jo theo phản xạ ngẩng phắt đầu lên.
0 Bình luận