Chương 20
bởi Chung SeikerDẫu phải nghe những lời chướng tai gai mắt như vậy, Yeo Jae-won vẫn đáp trả bằng một chất giọng hờ hững, uể oải.
“Bởi thế cho nên.”
“……?”
“Đằng nào cũng là hôn nhân chính trị, nên mấy thứ đó đều vô nghĩa cả. Chuyện ngươi là Âm nhân, chuyện có đối tượng điều kiện tốt hơn ngươi, chuyện ngươi có tình lang bên ngoài, và cả chuyện… dù ta có làm gì đi nữa thì ngươi cũng chẳng bao giờ đem lòng yêu ta.”
Đôi mắt trong veo ươn ướt như nai tơ mở to sững sờ. Yeo Jae-won vẫn giữ thái độ thờ ơ, kiểu như thế nào cũng mặc kệ, tiếp tục lên tiếng.
“Điều đó cũng có nghĩa là, dù ngươi có lôi cái cớ gì ra đi chăng nữa, ta cũng sẽ không bao giờ hủy bỏ cuộc hôn nhân này. …Việc ngươi dùng thông tin về Tiên Thái tử điện hạ để đàm phán nghe cũng bùi tai đấy, nhưng sự bao dung của ta dành cho sự liều lĩnh của ngươi chỉ đến đây thôi.”
Cho dù có được ban cho cơ hội thứ hai, thì việc thay đổi bánh xe vận mệnh quả nhiên vẫn là chuyện xa vời vợi.
Chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến sao? Lẽ nào bằng đôi bàn tay này, y thực sự chẳng thể xoay chuyển được bất cứ điều gì ư?
Cắn chặt hàm răng, đường nét trên quai hàm A-nok càng thêm căng cứng.
“Ta cực kỳ chán ghét nam Âm nhân, và cũng ghét cay ghét đắng chuyện nạp thiếp. Vị trí của ngươi sẽ không bao giờ bị lung lay, thế nên cứ an phận thủ thường… tốt nhất là đừng để ai để mắt tới, và từ nay về sau cũng đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Y nhắm nghiền mắt lại. Lại là một sự lặp lại tàn nhẫn, bế tắc. Cảm giác buồn nôn lại trào dâng hệt như lần đầu tiên y nghe thấy những lời này ở kiếp trước.
“Và còn một điều nữa.”
A-nok mở bừng đôi mắt đang nhắm chặt, ném cho Yeo Jae-won một ánh nhìn oán hận, quyết liệt.
“Trước khi ta lật tung cái đất Bạch Gia phủ lên để lôi cổ tên tình lang của ngươi ra, thì tự ngươi liệu hồn mà trừ khử hắn đi.”
“Ngài… đang nói cái gì vậy?”
“Ta bảo là, hãy tự tay bóp chết thứ tình cảm trong lòng ngươi đi.”
Yeo Jae-won kiêu ngạo hơi hất cằm lên.
Nhìn ánh mắt ngạo nghễ, bề trên ấy, A-nok lại nhớ đến hình ảnh của hắn tại từ đường Giao Ảnh cung năm xưa. Cái khuôn mặt máu lạnh, tuyệt nhiên không vương lấy một tia đau xót khi nhìn thấy linh vị của đứa con ruột thịt.
Lời đe dọa lúc này chắc chắn cũng chỉ xuất phát từ việc hắn muốn kẻ ngồi lên ghế Vương phi của mình phải tuyệt đối trong sạch, không tì vết. Làm gì có chuyện ghen tuông ở đây, đó đơn thuần chỉ là một phần trong cái dục vọng kiểm soát độc đoán, cực đoan của hắn mà thôi.
Sống mũi cay xè. Cảm thấy nước mắt chực trào, A-nok nhăn nhó khuôn mặt thanh tú, dứt khoát đứng bật dậy.
“Nếu Điện hạ không còn gì để căn dặn, ta xin phép lui trước.”
Bỏ lại một câu chào tự quyết, A-nok tự mình kéo cửa bước thẳng ra ngoài. Mặc kệ vẻ mặt hoang mang, sửng sốt của Nội quan họ Seok đang túc trực bên ngoài, y lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm.
Đi đến cuối hành lang, ngay khoảnh khắc bước hẳn ra ngoài trời, A-nok mới thở hắt ra một hơi dài mà y đã vô thức kìm nén nãy giờ. Cổ họng vốn căng cứng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Y chẳng nhớ nổi mình đã lê bước về biệt viện trong tình trạng nào. Khi hoàn hồn lại thì mặt trời đã lặn từ lâu.
Ngồi thu mình trên chiếc trường kỷ kê sát bậu cửa sổ, A-nok ôm lấy hai đầu gối, chìm sâu vào dòng suy tưởng.
Dấu ấn mà Yeo Jae-won để lại trong y quá đỗi sâu đậm. Cái bóng ma của hắn từ kiếp trước dường như vẫn đang phủ trùm, vươn vòi bủa vây lấy y ở kiếp này.
Trước khi chạm mặt hắn, y từng tự tin nghĩ rằng mình có thể xoay chuyển được tình thế, nhưng giờ y mới thấm thía sự ngu xuẩn của bản thân.
Đúng như Yeo Jae-won đã nói. Những kẻ ngu muội và đáng thương.
A-nok đành chua xót thừa nhận sự ngu muội của chính mình.
“A-nok đại nhân, nô tỳ xin phép vào trong.”
Chất giọng lạnh nhạt, ráo hoảnh vang lên, là của Thượng cung họ Jo.
Y đã cho Han-wol lui xuống để được ở một mình. Dù là ai đi nữa, y cũng tuyệt đối không muốn phơi bày bộ dạng thảm hại, ủ dột của mình trước mặt Thượng cung họ Jo, nên A-nok lập tức ngồi thẳng dậy, chỉnh đốn lại tư thế.
“Nô tỳ nghe nói ngài đã bỏ bữa tối.”
Từ lúc A-nok từ nhà chính trở về, bà ta chỉ vặn vẹo hỏi han vài câu như bức cung rồi lặn mất tăm, có lẽ giờ mới hóng được tin.
A-nok thừa hiểu bà ta làm gì có lòng tốt mà bận tâm y ăn hay nhịn. Ánh mắt y theo bản năng lia xuống chiếc khay gỗ nhỏ trên tay bà ta. Một chiếc bát sứ trắng đựng thứ chất lỏng bốc mùi thuốc Bắc nồng nặc.
Nào có lạ gì lai lịch của thứ nước đen ngòm kia, A-nok khẽ cau mày.
“Vì mệt mỏi sau chuyến đi dài nên ta không buồn ăn, đã bảo người hầu dọn đi rồi.”
“Vậy sao ạ.”
Thượng cung họ Jo tỏ vẻ ngoan ngoãn vâng dạ, rồi đưa chiếc khay gỗ tiến lại gần A-nok hơn một chút.
“Cái gì đây?”
Y chỉ vào bát thuốc đắng ngắt trong bát sứ. Đó chính là thứ thuốc mà Thượng cung họ Jo đã nhận lệnh từ Sa Quý phi mang đến hãm hại y.
Một loại thuốc cực mạnh, Âm nhân chỉ cần uống liên tục trong vài ngày là đủ sức đảo lộn chu kỳ, ép kỳ hỉ lạc đến sớm hơn bình thường.
“Đây là bát thuốc bổ do đích thân Quý phi nương nương của Đạm Nhiên cung ban tặng, vì thương xót A-nok đại nhân phải chịu cảnh đường xá xa xôi mệt nhọc ạ.”
Ở kiếp trước, y đã tin sái cổ lời nói dối ngọt ngào này. Thậm chí y còn ngây thơ nghĩ rằng Quý phi nương nương quả là một người tốt bụng, hiền từ.
Thế là y hàm ơn bưng bát thuốc lên uống cạn không chút nghi ngờ, để rồi hậu quả là kỳ hỉ lạc bất ngờ ập đến ngay trong đêm tân hôn với Yeo Jae-won.
Vốn dĩ kỳ hỉ lạc của A-nok rất thưa thớt. Cùng là Âm nhân, nhưng chu kỳ của nam giới thường dài và thất thường hơn nữ giới, và A-nok cũng không ngoại lệ. Ấy thế mà kỳ hỉ lạc lại giáng xuống ngay đêm động phòng, trước mặt một phu quân cực kỳ ghê tởm Âm nhân, thế là bước khởi đầu của cuộc hôn nhân ấy đã bế tắc toàn tập.
……Nhưng biết đâu, lần này y có thể biến nó thành một cơ hội thì sao?
Dẫu mọi chuyện không diễn ra y hệt kiếp trước, nhưng cái sự thật Yeo Jae-won căm thù Âm nhân thì vẫn sờ sờ ra đấy.
Nếu con đường từ hôn đã bị bít cửa, thì phải chọn hạ sách là tự phá hoại cuộc hôn nhân này. Qua cuộc trò chuyện hôm nay, có vẻ như Yeo Jae-won sẽ không dễ dàng buông tha y. Nếu vậy, thà rằng y cứ dùng cái hành vi thất hố của mình để khiến hắn chán ghét, ruồng bỏ, từ đó dẫn đến việc bị phế truất, từ hôn còn có khả năng thành công cao hơn.
“Đại nhân đã bỏ bữa tối rồi, xin hãy uống bát thuốc này cho lại sức.”
Thượng cung họ Jo tiếp tục thúc ép. Dù cố tỏ ra bình thản, nhưng mụ ta đang vắt óc nghĩ cách đối phó và lo sốt vó nếu A-nok cương quyết từ chối.
“Quý phi nương nương quả là một người chu đáo. Dẫu chưa từng gặp mặt, ngài ấy vẫn cất công lo lắng cho ta đến thế cơ mà.”
“Đại nhân không biết sao? Quý phi nương nương cũng là một nam Âm nhân giống như ngài vậy. Ngay từ trước khi ngài đặt chân đến Thượng Kinh, Quý phi đã đặc biệt quan tâm đến ngài rồi ạ.”
Giấu nụ cười giễu cợt dưới lớp vỏ bọc thân thiện, A-nok vươn tay về phía chiếc bát sứ.
“Được một nhân vật cao quý như ngài ấy đích thân ban thuốc, ban nãy ta còn lo nơm nớp chẳng biết trong này có gì, giờ thì yên tâm rồi.”
“……Vậy sao ạ.”
Có tật giật mình, Thượng cung họ Jo chột dạ lảng tránh ánh mắt của A-nok. Nhìn chằm chằm vào mụ ta thêm một lúc, A-nok dứt khoát bưng bát thuốc lên.
Ám ảnh bởi ký ức kinh hoàng đêm động phòng, ở kiếp trước, A-nok đã trở nên vô cùng bài xích kỳ hỉ lạc. Vốn dĩ một năm chỉ ập đến ba bốn lần, nhưng vì quá căm ghét, y thậm chí còn uống thuốc ức chế định kỳ để dập tắt nó.
Đến tận bây giờ, kỳ hỉ lạc đối với y vẫn là một thứ vô cùng lạ lẫm và đáng sợ. Chỉ cần nghĩ đến cơn sốt hầm hập, bức bối thiêu đốt toàn thân thôi cũng đủ khiến y rùng mình ghê tởm. Nghĩ đến viễn cảnh lại phải lặp lại cái đêm bị vứt bỏ chỏng chơ giữa căn phòng tân hôn xa hoa, trên người đắp đầy châu báu và lớp hỉ phục nặng trĩu, sự bi thảm, nhục nhã lại dâng lên ngập ngụa đến tận đầu gối.
Nhưng nếu làm thế mà khiến Yeo Jae-won chướng mắt, khinh tởm, từ đó có thể đường hoàng rời xa hắn, thì cái giá này cũng đáng để đánh đổi.
A-nok nhắm mắt lại, dốc ngược bát thuốc đắng ngắt uống cạn một hơi. Vừa đặt chiếc bát không lên khay, Thượng cung họ Jo lại chỉ vào một hộp cao nhỏ đặt bên cạnh.
“Và đây là thứ Điện hạ căn dặn nô tỳ giao cho ngài.”
“…Thuốc này sao?”
“Vâng. Lúc ngài đến nhà chính, Điện hạ đã để ý thấy vết xước trên má ngài, nên đặc biệt dặn dò nô tỳ mang thuốc này sang cho ngài bôi ạ.”
“À…”
Tự dưng ký ức về cái lần tập cưỡi ngựa xước bết cả hai bàn tay lại ùa về. Lần đó, Yeo Jae-won cũng chẳng buông lời an ủi nửa câu, chỉ âm thầm phái người gửi thuốc đến. Cái kiểu quan tâm vụn vặt, bố thí ấy đã từng khiến y ảo tưởng, bấu víu vào đó ở kiếp trước, đáng lẽ nó phải chấm dứt rồi chứ…
A-nok cắn chặt môi dưới.
“Đại nhân có muốn bôi thuốc luôn bây giờ không ạ?”
Vì bận cầm khay nên Thượng cung họ Jo tạm đặt nó xuống bàn. Mụ vừa vươn tay định cầm hộp cao lên thì A-nok đã lên tiếng cản lại.
“Cứ để đó đi, lát ta sẽ tự bôi.”
“……Vậy nô tỳ xin phép đặt lên bàn trang điểm ạ.”
Mang hộp cao đặt lên chiếc bàn trang điểm ở góc phòng, Thượng cung họ Jo cúi đầu chào rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Mãi cho đến khi tiếng cửa gỗ đóng lại vang lên, A-nok mới trút một tiếng thở dài thườn thượt, ngả lưng tựa hẳn vào chiếc trường kỷ.
Y thực sự không thể nào nắm bắt nổi tâm tư của Yeo Jae-won. Cứ ngỡ hắn ghét y hất đi không kịp, thế mà lại tuyên bố “vừa mắt” y, nhưng rồi vẫn đay nghiến cấm y xuất hiện trước mặt hắn.
Một kẻ giấu mặt sau hàng ngàn lớp mặt nạ, thâm sâu khó lường.
Y vắt cánh tay lên che lấy đôi mắt, bóng tối tức thì bủa vây tầm nhìn. Theo thói quen, tâm trí y lại mơn man những hình ảnh về Yeo Jae-won và những ký ức giữa hai người, nhưng A-nok đã kiên quyết dùng lý trí để đánh bật chúng ra.
— Trước khi ta lật tung cái đất Bạch Gia phủ lên để lôi cổ tên tình lang của ngươi ra, thì tự ngươi liệu hồn mà trừ khử hắn đi. …Ta bảo là, hãy tự tay bóp chết thứ tình cảm trong lòng ngươi đi.
Một nụ cười nhạt nhòa, cay đắng nở trên môi. Dẫu có lật tung cái đất Bạch Gia phủ lên ngàn lần vạn lần, Yeo Jae-won cũng đừng hòng tìm ra “tình lang” của y.
Bởi vì tình lang của A-nok, từ đầu đến cuối chỉ có một người, và người đó, lại chính là Yeo Jae-won.
Khoảnh khắc tự tay kết liễu đời mình trước linh vị của con trai và nhận ra mình đã ngược dòng thời gian trở về bảy năm trước, A-nok đã khắc cốt ghi tâm một lời thề.
Rằng sẽ không bao giờ để hình bóng Yeo Jae-won len lỏi vào trái tim mình nữa. Y biết rõ, một khi thứ tình cảm này biến thành một tình yêu trọn vẹn, y sẽ lại mù quáng biến hắn thành lẽ sống để tiếp tục tồn tại.
Kẻ khao khát muốn bóp chết thứ tình cảm hèn mọn, ngu muội này hơn bất cứ ai khác, chính là A-nok. Y muốn tận diệt cái thứ mầm mống tình yêu dai dẳng, cố chấp bám rễ trong tim này — thứ tình cảm thảm hại chỉ cần được tưới tắm bằng một chút ân huệ, một cử chỉ dịu dàng vụn vặt từ Yeo Jae-won là lại điên cuồng trỗi dậy.
0 Bình luận