Chương 5
bởi Chung SeikerMột mùi hương rẻ tiền.
Lần đầu tiên nghe thấy câu nói ấy, A-nok đã sốc đến nhường nào. Chu-san là một Bình nhân, không có khả năng ngửi được tin tức tố của người phân hóa, nên trước nay chẳng ai góp ý cho y về chuyện này. Chính vì thế, hai chữ “rẻ tiền” thực sự là một cú giáng điếng người.
Kể từ dạo đó, trong suốt mấy ngày lưu lại vương phủ Bạch Gia Vương, A-nok đã điên cuồng tập luyện. Y vắt kiệt sức lực, chỉ với một mục đích duy nhất: giấu nhẹm cái mùi hương rẻ tiền ấy đi.
Thậm chí có một dạo, y còn đinh ninh rằng lý do Yeo Jae-won phũ phàng bỏ đi trong đêm tân hôn, chẳng buồn vén tấm màn che mặt y lên mà chỉ để lại vài câu lạnh lùng, là bởi hắn khinh thường thứ mùi hương tồi tàn này.
Nhưng cũng đâu hẳn là sai bét nhè. Suy cho cùng, Yeo Jae-won vốn là kẻ căm ghét cay đắng những Âm nhân bừa bãi phát tán tin tức tố ra ngoài, bất kể mùi hương đó có ra sao đi chăng nữa.
Chỉ là, câu nói cay nghiệt năm xưa của Seol Ham-hyeon đã khoét một vết thương quá sâu, khiến A-nok buộc phải tôi luyện kỹ năng thu liễm tin tức tố đến mức thượng thừa, để không một ai có thể ngửi thấy mùi hương của y thêm một lần nào nữa.
“Ngẩng mặt lên coi.”
“Kẻ hèn này bạo gan xin thỉnh an Bạch Gia Vương.”
Ở kiếp trước, Seol Ham-hyeon chỉ quát tháo vài câu vì tội không biết che giấu tin tức tố rồi lập tức đuổi y ra ngoài, nên A-nok hoàn toàn mờ mịt không đoán được những diễn biến tiếp theo.
Vì quá đỗi căng thẳng, hai tay A-nok vô thức túm chặt lấy vạt áo.
Seol Ham-hyeon đưa mắt đánh giá A-nok một hồi lâu. Một thiếu niên gầy gò ốm yếu như thể cả đời chưa từng được ăn no một bữa, với đôi mắt ươn ướt lúc nào cũng trực trào lệ. Đôi mắt ấy, sao mà giống hệt người con gái từng khắc sâu trong trái tim ông ta đến thế.
Gạt đi những suy nghĩ miên man ấy, ánh mắt Seol Ham-hyeon dừng lại trên gò má sưng tấy đỏ lựng của A-nok, khiến ông ta không khỏi chép miệng.
“Trời ạ, khuôn mặt sao lại ra nông nỗi này?”
Câu hỏi nằm ngoài dự đoán ấy khiến A-nok bàng hoàng tột độ. Đôi đồng tử rung lên bần bật tựa như bị cuốn vào một cơn cuồng phong.
Bất chợt, y cảm nhận được một ánh nhìn găm chặt vào gò má mình. Khóe mắt A-nok khẽ liếc sang ngang. Seol Ga-hyo đứng đó với vẻ mặt không cảm xúc, cất lời như định thú nhận về tác phẩm do chính tay mình gây ra trên mặt A-nok.
“Phụ vương, thực ra…”
“Ta bị ngã ạ.”
Seol Ga-hyo mở miệng trước, nhưng A-nok đã nhanh nhảu cướp lời, khiến hai giọng nói chồng chéo lên nhau, chẳng câu nào được nghe rõ.
Mớ âm thanh lộn xộn khiến Seol Ham-hyeon nhíu mày khó chịu, vặn hỏi lại.
“Ngươi vừa nói cái gì?”
Seol Ga-hyo lập tức quay ngoắt sang nhìn A-nok. Cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm ấy, nhưng A-nok chỉ hơi cúi đầu. Khác hẳn với giọng điệu rành rọt, hấp tấp ban nãy, y lặp lại câu trả lời với chất giọng nhỏ nhẹ hơn, đính kèm thêm lời giải thích.
“Dạ thưa… Lúc nãy trên đường xuống núi sau khi tang lễ Nguyên lão kết thúc, do không cẩn thận nên ta đã trượt chân vấp ngã ạ.”
Y đâu thể khai thật rằng mình đã cất công leo lên tận vách đá cheo leo hòng tự vẫn, nhưng đến phút chót lại chẳng đủ dũng khí nên đành bỏ cuộc. Đâu phải y muốn bao che cho hành động bạo lực của Seol Ga-hyo, mà là vì y không muốn phơi bày cái bộ dạng hèn nhát, thảm hại của chính mình.
“Chậc, đường đường là Chính phi của Minh Vương Đại Thần tương lai mà để bộ mặt tàn tạ thế kia sao coi được.”
Với cái cớ nghe có vẻ hợp lý ấy, Seol Ham-hyeon cũng chẳng buồn gặng hỏi thêm. Chỉ có Seol Ga-hyo là ném cho A-nok một ánh nhìn lạnh gáy. Dường như hắn đang tự hỏi tại sao A-nok lại đột nhiên bao che cho mình. Nhưng A-nok vẫn làm ngơ, tuyệt nhiên không đáp trả ánh mắt ấy.
“Trước giờ ngươi chỉ có cái tên chứ không có họ đúng không?”
“……Vâng thưa Điện hạ.”
“Từ giờ phút này, ngươi sẽ là người của gia tộc họ Seol. Sau này hễ ai hỏi tên, cứ dõng dạc xưng là Seol A-nok.”
Thừa biết chỗ sưng tấy là do Seol Ga-hyo giáng đòn, nhưng A-nok vẫn cắn chặt môi dưới. Cơn đau nhói khiến đôi lông mày nhíu chặt lại, bàn tay chống xuống đất cũng gồng lên. Những đầu ngón tay trắng bệch, vết thương trong miệng vừa cầm máu lại bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ cả khoang miệng.
Seol A-nok.
Lần theo cơn đau ê ẩm, A-nok cố nén một nụ cười trào phúng, tự nhủ lòng tuyệt đối không được nhếch mép lúc này.
Dẫu Seol Ham-hyeon có ban cho y cái tên ấy, thì thực chất y chưa từng được đối đãi như một thành viên thực thụ của nhà họ Seol. Nếu đã vậy, y cũng chẳng thiết tha mong cầu chút hơi ấm giả tạo từ gia tộc này làm gì.
Bởi thế, dẫu cho ở kiếp trước có trơ mắt đứng nhìn nhà họ Seol điêu đứng, hay Bạch Gia phủ chìm trong biển máu, A-nok cũng chẳng mảy may hối lỗi.
Y dư sức lường trước được bi kịch này sẽ lại tái diễn. Rằng việc tống khứ y đến Thượng Kinh tuy có thể xoa dịu Hoàng thất Đại Thần tạm thời, nhưng rồi cũng chẳng ngăn được vòng xoáy tranh giành quyền lực tàn khốc sau này. Thế nhưng, liệu nói toạc mọi thứ ra thì có xoay chuyển được càn khôn không?
‘Việc quái gì mình phải làm thế?’
Những kẻ đang đứng trước mặt y đây, từ bé đã vứt bỏ y chẳng thương tiếc, coi y như một con cờ để lợi dụng khi cần, và thường xuyên lấy y ra làm trò tiêu khiển, mỉa mai. Cớ sao y phải mở miệng cảnh báo để cứu vãn mạng sống cho bọn chúng? Tại sao y phải cứu bọn chúng?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trên đời này làm gì có ai đáng bị kết án tử hình? Giữa ranh giới sống chết mong manh, ai mới là kẻ có quyền định đoạt, và dựa vào thước đo nào để phán xét sinh tử?
Tâm trí A-nok đảo lộn mông lung như bị một khối tảng đá ngàn cân đè nặng, chao đảo điên cuồng. Cơn đau buốt nhói chạy dọc hai bên thái dương bắt đầu hành hạ y.
Y chỉ là một kẻ đi ngược thời gian mà thôi. Mọi chuyện vốn dĩ đã được an bài, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Y nào có tư cách hay khả năng để can thiệp vào tất thảy những bánh răng định mệnh ấy. Và y cũng tuyệt đối không được phép làm thế.
……Thật bất lực.
Nếu không cố gồng mình chống đỡ, có lẽ thân xác rã rời này đã sụp đổ hoàn toàn trước sức ép kinh hoàng đó.
“A-nok, Phụ vương vừa ban họ cho ngươi, còn không mau quỳ xuống tạ ân?”
Cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ, A-nok từ từ ngước lên với đôi mắt hãy còn vương ngấn nước.
“Được đích thân Điện hạ ban cho Vương tính, đứa con rơi hèn mọn này thật sự vô cùng cảm kích, chẳng biết lấy gì đền đáp thưa Điện hạ.”
“Được. Từ nay ngươi chính thức là Seol A-nok, tương lai sẽ là Chính phi của Minh Vương Đại Thần. Rõ chưa?”
Những đầu ngón tay đang tì xuống sàn nhà lại một lần nữa tái nhợt đi. Một nụ cười nở rộ trên môi cậu thiếu niên dẫu có đôi chút tiều tụy nhưng vẫn đẹp đến nao lòng tựa đóa súng chớm nở vươn mình khỏi mặt nước.
“……Vâng.”
Chính phi của Minh Vương Đại Thần.
Vị trí chính thất danh chính ngôn thuận bên cạnh Yeo Jae-won.
Một cái bẫy chết người, một địa ngục trần gian mà dẫu có lội ngược dòng thời gian, y vẫn bị hút vào không lối thoát.
Nhưng A-nok đã tự hứa với lòng, dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, y cũng nhất định phải trốn khỏi cái vị trí nghiệt ngã ấy.
***
Từ bờ vai rộng vững chãi xuôi theo cánh tay thẳng tắp, phần ống tay của chiếc đan lĩnh bào màu tím sẫm rũ xuống tựa thác đổ. Bộ đan lĩnh dẫu chẳng thêu thùa hoa lá cầu kỳ, nhưng những đường vân chìm dệt nên từ chính xớ vải thi thoảng lại ẩn hiện dưới ánh sáng, càng tôn lên vẻ cao quý thoát tục.
Từng đường kim mũi chỉ phục vụ cho bộ triều phục của Thân vương, vốn được giao phó cho bàn tay lành nghề của vị Thượng phục (Sang-bok) sống mòn mỏi chốn thâm cung suốt bao năm qua, tuyệt nhiên chẳng thể tìm ra nổi một chút lỗi lầm. Hai vị Thượng phục trong vương phủ đang khẽ khàng, tỉ mỉ chỉnh trang lại từng nếp áo.
Đứng cách đó một khoảng, kiên nhẫn đợi hai vị Thượng phục hoàn tất công việc, Thượng cung họ Lee (Lý) mới rón rén bước đến, tay cung kính bưng chiếc thắt lưng nạm vàng ròng. Thấy vậy, hai vị Thượng phục vốn đang lúi húi chỉnh sửa triều phục cho Thân vương liền lui sang hai bên.
Đây đâu phải triều phục của đám quan viên bá quan văn võ tầm thường, mà là triều phục của một Thân vương. Không chỉ vậy, đó còn là vị Hoàng tử đích tôn duy nhất còn sống sót của Tiên Hoàng hậu — Tam hoàng tử — người vừa mãn tang ba năm thay cho vị Thái tử yểu mệnh. Y phục của Minh Vương Yeo Jae-won.
Đó là bộ triều phục ngài sẽ mặc trong buổi thiết triều đầu tiên sau thời gian dài vắng bóng, để diện kiến Hoàng đế và bá quan văn võ. Hiểu rõ tầm quan trọng của nó, Thượng cung họ Lee đã dốc hết tâm huyết, vận dụng mọi kỹ năng tích lũy được từ thuở còn làm việc ở Tú phường để chuẩn bị bộ triều phục này.
Và hôm nay, khi cuối cùng cũng được đưa ra sử dụng, bộ y phục như thể nhận ra chủ nhân của mình, vừa vặn tôn lên vóc dáng hoàn hảo của Minh Vương.
Vốn dĩ ngài đã sở hữu khung xương vạm vỡ, chiều cao vượt trội, cộng thêm nét tuấn tú hiếm có trên khuôn mặt khiến cả Thượng Kinh, hay nói đúng hơn là cả Đại Thần này cũng chẳng ai sánh bằng. Chỉ khoác lên mình một bộ đan lĩnh bào được may đo kỹ lưỡng, ngài đã toát lên phong thái oai phong, lẫm liệt đến nhường nào.
“Được hầu hạ Điện hạ chuẩn bị nhập cung, nô tài cứ ngỡ mình đang mơ vậy.”
Cho đến lúc này, khi tận mắt chứng kiến chủ nhân của mình chuẩn bị xuất hiện giữa Thượng Kinh, Nội quan họ Seok (Thạch) mới thốt lên bằng giọng nói có phần nghẹn ngào, kích động.
Yeo Jae-won đang nhắm nghiền mắt để người khác hầu hạ, chầm chậm hé mở đôi mi. Vẫn giữ tư thế thẳng đầu, ngài chỉ dùng khóe mắt dài sắc sảo liếc nhìn Nội quan họ Seok, rồi bật ra một tiếng cười nhạt đầy khinh khỉnh.
Đó không chỉ là vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, mà còn là sự cao ngạo, bề trên — cái cốt cách kiêu hãnh bẩm sinh chỉ có ở những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, mang trong mình dòng máu đích tôn của Hoàng thất mà chẳng thiếu thốn bất cứ thứ gì.
“Giờ là giờ nào rồi?”
“Còn một khắc nữa là đến *Mão Chính (Mao-jeong), bẩm Điện hạ.”
Với Yeo Jae-won, thực tại lúc này mới đúng là một giấc chiêm bao.
Ba năm chịu tang đã kết thúc êm thấm từ bốn tháng trước.
Đầu tháng Chạp năm ngoái, ngay khi ngài vừa trở về sau khi hoàn tất nghĩa vụ chịu tang ba năm cho Thái tử, Hoàng đế đã vội vàng tổ chức lễ quán kim cho ngài một cách giản tiện nhất có thể. Từ bấy đến nay, lấy cớ cần tịnh dưỡng tĩnh tâm, Yeo Jae-won gần như tự giam mình trong vương phủ, vắng mặt trong mọi buổi thiết triều.
Chẳng có việc gì đáng kể để làm, chuỗi ngày nhạt nhẽo cứ thế lững lờ trôi qua, thấm thoắt đã hơn bốn tháng. Nhưng cái cảm giác mông lung này lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.
***
Chú thích từ tác giả: > *Mão Chính (Mao-jeong – 卯正): Chỉ 6 giờ sáng.
0 Bình luận