Chương 66: Hoa vô thập nhật hồng
bởi Chung SeikerHoa vô thập nhật hồng (Hoa không đỏ quá mười ngày – Không có gì là rực rỡ, tốt đẹp mãi mãi)
Sự rộng lớn và lộng lẫy của Đàm Nhiên cung chẳng hề kém cạnh Giao Ảnh cung. Nếu Giao Ảnh cung toát lên vẻ đẹp thanh tao, trang nhã, thì Đàm Nhiên cung lại được tô điểm bằng những vật dụng xa hoa, lấp lánh, phô trương sự lộng lẫy tựa đóa mẫu đơn đương thời nở rộ.
Sa Eun-hyeon khoác trên mình chiếc áo Đoàn lĩnh màu xanh biếc như lông chim bói cá, gấu áo thêu những đóa mẫu đơn vàng rực. Hôm nay y chỉ buộc hờ một nửa mái tóc, cài thêm một cây trâm vàng dài làm điểm nhấn.
Vì đã nhìn thấu bộ mặt thật ẩn sau vẻ ngoài nho nhã, đạo mạo của một học giả, nên A-nok cảm thấy nụ cười tao nhã của Sa Eun-hyeon chẳng có chút gì thân thiện.
Hơn nữa, ánh mắt y ta cứ dán chặt vào dải lụa màu xanh tường vi quấn trên cổ A-nok một cách lộ liễu, chẳng thèm che đậy hay lảng tránh.
Sa Eun-hyeon mời A-nok ngồi xuống đối diện, rồi tự tay dùng bộ trà cụ pha trà.
“Nghe đồn tình cảm của Minh vương và Vương phi rất mặn nồng, xem ra là thật rồi.”
Nếu là A-nok của những ngày trước, chắc chắn sẽ giật mình hỏi lại: “Dạ?”. Nhưng lúc này đây, ngồi trước mặt Sa Eun-hyeon, y tuyệt nhiên không làm vậy.
Thấy y không đáp, Sa Eun-hyeon dùng ánh mắt chỉ vào dải lụa trên cổ y. Dù không nói thẳng, nhưng ánh mắt đầy ngụ ý như muốn hỏi xem có phải y đang cố che giấu dấu vết gì đó không, khiến A-nok nhíu mày khó chịu như bị xúc phạm, nhưng rồi lại khẽ bật cười.
“À…….”
Thấy A-nok có vẻ lúng túng, không giấu được sự bối rối, Sa Eun-hyeon tỏ ra đắc ý, tiếp tục buông lời trêu chọc.
“Hay là ngài có chuyện gì khó nói sao? Ta cũng là một Âm nhân gả vào Hoàng thất như Minh vương phi. Ngài có tâm sự gì cứ thoải mái nói với ta, không cần phải e ngại.”
Bảy năm trước, A-nok tuổi đôi mươi ngây ngô, chẳng hiểu sự đời đã từng cả tin mà sập bẫy những lời nói này. Y đã từng ngốc nghếch nghĩ rằng giữa họ có sự đồng cảm, ranh giới đã được kéo gần, để rồi cuối cùng bị sỉ nhục, chà đạp không thương tiếc chỉ vì bị khép tội vô lễ. Những ký ức cay đắng đó, y làm sao có thể quên.
A-nok rũ mắt xuống, vờ như đang đắn đo, lựa lời. Khuôn mặt Sa Eun-hyeon thoáng hiện nét chờ đợi như con thú chuẩn bị vồ mồi.
“Có lẽ Quý phi nương nương dẫu thân là nam Âm nhân gả vào Hoàng gia, cũng từng trải qua không ít chuyện ấm ức, khó nói nhỉ.”
Lần này, ánh mắt Sa Eun-hyeon trở nên sắc bén. Y ta khẽ nhếch mép. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, tuy không cân xứng nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ chết người. Quả không hổ danh là mỹ nam từng khiến Hoàng đế say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên, bấp chấp thân phận tiểu đồng của tể tướng để rước vào hậu cung.
“Xem ra vị Minh vương điện hạ vốn nổi tiếng lạnh lùng, lý trí ấy lại rất mực sủng ái Vương phi.”
“Ngài ấy cũng chẳng có lý do gì để ghẻ lạnh thần cả.”
“Thế nên ngài mới cậy sủng sinh kiêu, đem chuyện của Thượng cung họ Jo mách lẻo với Giao Ảnh cung sao.”
Sa Eun-hyeon không thèm vòng vo tam quốc nữa, đi thẳng vào mục đích chính gọi A-nok đến đây. Y ta đã đánh hơi được thái độ đối địch của A-nok và nhận ra việc duy trì bầu không khí hòa thuận giả tạo này là bất khả thi.
Thực ra, A-nok đã đoán được Sa Eun-hyeon gọi mình đến là để dằn mặt chuyện của Thượng cung họ Jo. Chỉ là trước nay chưa có cơ hội thích hợp mà thôi.
Việc Sa Eun-hyeon tự nhiên truyền gọi Minh vương phi – người mà y chẳng có chút giao tình nào – là một chuyện hết sức phi lý trong mắt người ngoài. Nhưng A-nok đã nhận được thiệp mời của Tập Xạ hội do Sa Eun-hyeon làm hội trưởng, và y cũng đã quyết định tham gia. Hoàng hậu cũng biết chuyện này.
Đúng lúc Yeo Jae-won lại giao ngọc bội Hoàng đế ban cho A-nok, lấy cớ vào cung tạ ơn và thỉnh an, nên Sa Eun-hyeon mới nhân cơ hội này gọi y đến. Dù sao thì chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Tuy có chút bất ngờ trước lời lẽ sắc bén như dao găm của y ta, A-nok vẫn không hề nao núng.
“Thượng cung họ Jo đã khai nhận Đàm Nhiên cung chính là kẻ đứng sau sai khiến.”
“Ngài định dùng chuyện đó để uy hiếp ta sao?”
Nước trà mang một màu xanh lục nhạt thanh tao. Đặt chén trà sứ trắng tinh xảo xuống trước mặt A-nok, Sa Eun-hyeon khẽ nhướn mày. Đôi lông mày sắc nét, được tỉa tót cẩn thận nhích lên đầy kiêu ngạo.
“Uy hiếp sao…….”
A-nok khẽ mân mê chén trà còn vương hơi ấm, bật cười nhẹ. Khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười rạng rỡ. Nếu ai đó không biết, chắc chắn sẽ nhầm tưởng đó là một nụ cười tươi tắn, chân thành chứ không phải là nụ cười mỉa mai, giễu cợt.
“Xem ra Quý phi nương nương không nhận ra rằng thần đang trao cho ngài một cơ hội.”
“Cơ hội?”
“Cơ hội để ăn năn, hối cải đấy ạ.”
Ngay lập tức, Sa Eun-hyeon phá lên cười lớn, đập tay xuống bàn đánh “rầm” một cái. Đương nhiên chẳng có gì đáng cười ở đây cả, y ta chỉ đang dùng tiếng cười để che đậy sự tức giận đang sôi sục trong lòng. Nhưng A-nok vẫn điềm nhiên, không chớp mắt lấy một cái.
Một tên Vương phi vắt mũi chưa sạch mà dám ngông cuồng như vậy sao. Ý nghĩ đó hiện rõ mồn một trên mặt Sa Eun-hyeon.
Tuy muộn màng, nhưng cuối cùng A-nok cũng xâu chuỗi được mọi chuyện. Y đã hiểu lý do tại sao Sa Eun-hyeon lại sai người hạ thuốc phá hỏng kỳ phát tình của mình ngay khi y vừa đặt chân đến Thượng Kinh, và tại sao y ta luôn tìm cách hành hạ, làm khó y.
Hóa ra, thứ mà Sa Eun-hyeon dành cho y chính là sự đố kỵ, mặc cảm thấp kém. Chắc hẳn khi nghe tin y ghé Giao Ảnh cung trước, y ta đã lộn ruột lộn gan rồi. Cả đời Sa Eun-hyeon dù có vùng vẫy, mưu mô đến đâu thì cũng chỉ mang phận lẽ mọn, vĩnh viễn phải xếp sau bậc chính thất như Hoàng hậu.
A-nok bình thản buông chén trà, đặt tay xuống đùi.
“Ngài uống đi. Trà này do đích thân ta dụng tâm pha chế, sao ngài lại không nếm thử.”
“Ai mà biết ngài đã bỏ thứ gì vào trong đó.”
“Uống thử rồi sẽ biết ngay thôi. Rằng trong này chẳng có gì cả.”
“Lần này là thuốc độc sao?”
“Minh vương phi.”
Nhìn A-nok nhún vai đáp trả một cách tỉnh bơ, Sa Eun-hyeon tức điên người. Nhưng những quy tắc, lề thói chốn cung đình đã ngấm vào máu khiến y ta phải kiềm chế, không dám manh động. Ngay cả khi thấy Sa Eun-hyeon nâng chén trà của mình lên uống, A-nok vẫn không mảy may nhúc nhích.
“À, thần đã nhận được thiệp mời của Tập Xạ hội rồi. Xin đa tạ.”
Dù người gửi là Jeong-an Cung chúa, nhưng nếu không có sự phê chuẩn của Sa Eun-hyeon, thiệp mời đó làm sao có thể đến được phủ Minh vương. Nhận được lời cảm ơn ngắn gọn, khách sáo, Sa Eun-hyeon đành nuốt cục tức, khẽ gật đầu.
“Nếu ngài không còn gì để dạy bảo, thần xin phép cáo lui.”
“Minh vương phi. Dẫu bông hoa có kiều diễm, rực rỡ đến đâu thì cũng không thể nở rộ quá mười ngày đâu.”
Đây là một lời cảnh cáo. Có lẽ Sa Eun-hyeon muốn ám chỉ rằng sự sủng ái của Minh vương dành cho y sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Nhưng với A-nok, câu nói ấy thật nực cười.
Xưa nay, A-nok chưa bao giờ có đối thủ trong việc tranh giành sự sủng ái của Yeo Jae-won. Bây giờ thì hắn thể hiện tình cảm ra mặt, chứ Yeo Jae-won của kiếp trước là kẻ giấu kín tâm can, không bao giờ để lộ tình cảm của mình cho ai biết. Không chỉ trong chuyện tình cảm, mà ngay cả sự tín nhiệm dành cho bá quan văn võ cũng vậy.
Hơn nữa, A-nok của hiện tại chẳng còn thiết tha gì sự sủng ái của Yeo Jae-won. Lại được nghe câu nói đạo lý này từ chính miệng kẻ đã hưởng trọn thánh ân, độc sủng chốn hậu cung suốt ngần ấy năm, A-nok không nhịn được, lấy tay che miệng cười khẩy.
“Thần xin ghi nhận lời dạy của Quý phi nương nương. Thần xin phép cáo lui.”
Lớp vỏ bọc bình thản, tao nhã của Sa Eun-hyeon đang vỡ vụn, nhưng A-nok chẳng thèm bận tâm, thực hiện nghi thức hành lễ rồi quay lưng bước đi.
Rời khỏi Đàm Nhiên cung, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, A-nok hít một hơi thật sâu. Thấy vậy, Nội quan họ Im tưởng y đang căng thẳng, liền ân cần hỏi han xem có chuyện gì không, A-nok chỉ lắc đầu.
“Ta muốn qua Phòng giặt là gặp Thượng cung họ Jo một lát.”
“Để nô tài dẫn đường.”
Nội quan họ Im, người thuộc làu đường đi lối lại trong Hoàng cung, nhanh nhẹn bước lên trước dẫn đường.
Lúc đối mặt với Sa Eun-hyeon, A-nok cảm thấy mình như biến thành một người hoàn toàn khác. Y không ngờ mình lại có thể ăn nói lưu loát, sắc sảo và to gan đến vậy.
Phải chăng việc trút cạn nỗi lòng với Yeo Jae-won hôm trước đã vô tình trở thành một buổi “tập dượt” hoàn hảo? Nhờ đó mà y có thể đối phó với Sa Quý phi một cách bình tĩnh, thong dong và kiên cường hơn hẳn dự đoán.
Tất nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu. Nghĩ đến vô số những buổi tiệc trà, tụ họp sắp tới, y đã thấy đau đầu chóng mặt. Nhất là cái Tập Xạ hội kia, phải giải quyết sao đây? Việc không thể thẳng thừng từ chối Jeong-an Cung chúa mà phải cắn răng nhận lời, chính là một trong những quyết định khiến y hối hận nhất kể từ khi sống lại.
Để tham gia Tập Xạ hội, ít nhất cũng phải biết chút ít về bắn cung, mà A-nok thì lại là một kẻ tay mơ. Nếu muốn tìm sư phụ dạy bắn cung, y sẽ phải nhờ đến Yeo Jae-won, nhưng y thực sự không muốn làm vậy chút nào. Càng nghĩ càng thấy sầu não.
“Nô tỳ bái kiến Minh vương phi điện hạ.”
Khác hẳn với vẻ xấc xược, vênh váo trước đây, Thượng cung họ Jo giờ rúm ró, cúi gầm mặt xuống đất, quỳ rạp trước mặt A-nok như một tội đồ. Không muốn thấy bộ dạng thảm hại này, A-nok nháy mắt ra hiệu cho Nội quan họ Im đỡ mụ đứng dậy.
“Ngươi chuẩn bị đi, nay mai sẽ được chuyển đến Tư Nhân các.”
“Dạ? Tư Nhân các……, ý ngài là Tư Nhân các của Đàm Nhiên cung sao ạ?”
Chuyện A-nok đích thân đến tìm đã là một sự bất ngờ, nay lại nghe tin được thoát khỏi Phòng giặt là, Thượng cung họ Jo không giấu nổi sự bàng hoàng, kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên. Bị Nội quan họ Im lườm, mụ vội vàng cúi xuống, nhưng sự tò mò và thắc mắc vẫn hiện rõ mồn một trên mặt, không hiểu rốt cuộc A-nok đang có toan tính gì.
0 Bình luận