Bạn không có cảnh báo nào.

    Thực tình mà nói, lực tay của A-nok chẳng được bao nhiêu, lại chưa từng đánh nhau với ai bao giờ nên đương nhiên là chẳng biết đánh đấm ra sao. Cú vung tay ấy tuy chưa đủ sức làm Seol Ga-muk loạng choạng, nhưng chí ít cũng hất văng được bàn tay nhơ nhớp của hắn ra khỏi người y.

    “Mày điên thật rồi. Mày có biết tao là ai không mà dám…”

    “Cũng chỉ là một Bình nhân thôi mà?”

    Giọng A-nok lúc này đã run lên bần bật.

    Han-wol cũng cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình của A-nok đang khẽ run rẩy.

    Câu nói “Cũng chỉ là một Bình nhân” thừa sức chọc điên Seol Ga-muk. A-nok cố tình khoét sâu vào nỗi mặc cảm tự ti mà Seol Ga-muk luôn ôm ấp khi đứng trước người anh trai Seol Ga-hyo.

    Seol Ga-hyo không những là đích trưởng tử, văn võ song toàn chẳng thiếu thứ gì, mà ngay cả giới tính phân hóa cũng là Dương nhân cao quý. Trái ngược hoàn toàn, Seol Ga-muk chẳng có lấy một tư cách gì để kế thừa tước vị Bạch Gia vương, từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng bị mang ra so sánh, lép vế hoàn toàn trước người anh trai xuất chúng.

    Đúng như dự đoán, khuôn mặt Seol Ga-muk đỏ gay như gấc, hắn hùng hổ lao tới phủ bóng đen đe dọa lên người A-nok.

    “Mày nói cái gì?”

    Đâm lao thì phải theo lao thôi. Nghĩ lại chuỗi hành động vừa rồi của mình, A-nok thầm cảm thán đúng là giọt máu đào hơn ao nước lã. Cách y vừa phản kháng chẳng khác nào hành động của Seol Ga-hyo khi ép y vào đường cùng trên vách đá.

    Nhưng đánh xong một cú lại thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ. Dẫu biết hậu quả nhãn tiền rất đáng sợ, nhưng A-nok cũng chẳng phải là không có tính toán.

    Y buông tay khỏi cổ tay Han-wol. Từ nãy đến giờ, y đã nhận ra cậu bé cứ nhấp nhổm muốn chạy đi đâu đó. Quả nhiên, vừa được thả lỏng, Han-wol liền cắm đầu cắm cổ chạy biến đi mất.

    Seol Ga-muk đang bận sôi máu với A-nok trước mặt nên cũng chẳng hề hay biết Han-wol đã chuồn mất dạng.

    “Mày vừa sủa cái gì?”

    Nhìn cái điệu bộ áp sát sấn sổ đe dọa của hắn, đủ biết hắn đang điên tiết đến mức nào.

    Thấy sảng khoái là một chuyện, nhưng đối phó với một Seol Ga-muk đang hầm hố, chực chờ nhào vào ăn tươi nuốt sống mình thế này quả thực vẫn quá sức với A-nok. Tuy nhiên, y đã hạ quyết tâm rồi.

    Dẫu không thể lội ngược dòng chảy của định mệnh hay xoay chuyển đại cục, thì chí ít, bản thân y cũng phải thay đổi.

    Cái suy nghĩ hèn nhát chỉ muốn tàng hình hay tan biến vào hư không giờ đây đã bị đè bẹp bởi ý chí kiên định: Dù thế nào đi chăng nữa, hôm nay cũng phải nói cho ra nhẽ.

    “Ngài làm ra những chuyện đồi bại này mà chẳng có chút chuẩn bị nào nhỉ.”

    “Mày…!”

    “Dẫu ngài có tài cán ngút trời, hô mưa gọi gió thế nào đi chăng nữa, thì ngài vẫn mãi chỉ là một Bình nhân. Chuyện Âm nhân hòa hợp với Dương nhân vốn là lẽ thường tình của tạo hóa, cớ sao lại phải cam chịu sự bài bố của một kẻ Bình nhân như ngài. Hơn nữa.”

    A-nok nghiến chặt răng, buông lời cảnh cáo đanh thép.

    “Bất kể là thân phận hay giới tính phân hóa gì đi chăng nữa, việc ép buộc người khác làm những điều họ không muốn chính là hành vi của loài cầm thú.”

    “Vậy ra ý mày chửi tao không bằng cầm thú chứ gì.”

    Lúc này thì cơn giận dữ đã lan từ tai xuống tận cổ, Seol Ga-muk đỏ gay gắt, giơ tay lên định giáng trả A-nok một cú tát y như lúc nãy.

    Chắc chắn là sẽ ăn tát rồi. Cái bàn tay to như cái nắp vung kia mà giáng xuống thì đau cỡ nào chứ. Nghĩ đến đó, A-nok bất giác nhắm tịt mắt lại.

    “Đang làm cái trò trống gì ở đây thế?”

    Cam chịu chờ đợi cơn đau giáng xuống, nhưng lạ thay chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Trái lại, một tiếng quát tháo lớn vang lên, và nghe giọng thì chắc chắn không phải của Seol Ga-muk. Chắc chắn là có người thứ ba xen vào.

    Bấy giờ A-nok mới hé mắt ra. Đảo mắt nhìn quanh, y nhanh chóng nắm bắt được tình hình.

    Cánh tay đang giơ lên cao của Seol Ga-muk đã bị Seol Ga-hyo tóm chặt, còn phía sau là Han-wol đang thở hồng hộc không ra hơi.

    “Ga-muk, đệ làm cái quái gì ở đây? Giải thích mau. Những chuyện ta vừa thấy là sao?”

    “A-nok, cái thằng ranh con láo xược này dám tát đệ.”

    Đang trừng mắt lườm Seol Ga-muk, nghe vậy Seol Ga-hyo bèn hất mạnh tay em trai ra rồi quay sang nhìn A-nok.

    Nghe cấp báo có chuyện khẩn ở chỗ A-nok ở nên phải tức tốc chạy đến, Seol Ga-hyo thực sự đang rối bời, chẳng hiểu mô tê gì.

    Chỉ còn hai ngày nữa là đến lịch trình xuất phát đã hẹn với Hoàng thất Đại Thần. Thế mà thằng em ngu ngốc này lại quên béng mất, định lao vào đánh A-nok, hắn vội vàng cản lại thì mới biết y đã đánh thằng kia trước rồi. Đúng là cái mớ bòng bong, chẳng hiểu ra làm sao nữa.

    Seol Ga-hyo ném cho A-nok một ánh nhìn như đang gặng hỏi lý do.

    “Đệ giải thích xem nào.”

    A-nok nuốt khan một cái. Lúc nãy đứng trước Seol Ga-muk, y cũng như kẻ mất trí mà làm liều, giờ thấy Seol Ga-hyo xuất hiện, y mới giật mình nhận ra mình vừa gây ra chuyện tày đình gì.

    Nhưng tình huống này cũng nằm trong dự liệu của y. Cứ ngỡ là sẽ phải đối chất trước mặt Bạch Gia vương, nhưng giải quyết với Seol Ga-hyo xem chừng lại dễ thở hơn.

    “Chỉ vì đệ và gia nhân của đệ đều là Âm nhân, nên ngài ấy đã buông lời trêu ghẹo, sàm sỡ bọn đệ trước.”

    “Thế nên đệ mới ra tay đánh nó?”

    “Tại ngài ấy không chịu buông tha cho bọn đệ.”

    Seol Ga-muk đứng nghe nãy giờ liền gân cổ lên định cãi: “Cái gì…!” nhưng Seol Ga-hyo đã giơ tay ra hiệu bắt im lặng.

    Đúng lúc đó, A-nok từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Seol Ga-hyo.

    “Nếu ngài muốn trách phạt đệ vì chuyện này… được thôi, đệ xin nhận.”

    Thái độ phục tùng bất ngờ của y khiến Seol Ga-hyo tỏ vẻ hoài nghi, như thể không tin vào tai mình.

    Giọng nói êm ái của A-nok vốn trầm lắng như đã buông xuôi, bỗng chốc trở nên đanh thép, quả quyết hơn ở câu tiếp theo.

    “Nhưng nếu vậy, đệ cũng sẽ mang chuyện này lên Thượng Kinh, bẩm báo tường tận với Minh Vương điện hạ.”

    “……Đệ nói sao cơ?”

    “Rằng đệ không thể mang một thân thể đã bị anh trai cùng cha khác mẹ làm nhục đi thành thân được, nên xin ngài ấy hủy bỏ hôn ước với Bạch Gia phủ.”

    Thực ra, dùng từ “làm nhục” là A-nok đang cố tình phóng đại sự việc lên. Tuy nhiên, ý y muốn nhấn mạnh là: nếu định vin vào chuyện này để gây khó dễ cho y, thì y cũng sẽ xé to chuyện này ra, đến lúc đó thì đừng trách sao nước biển lại mặn.

    A-nok là người như thế này sao? Seol Ga-hyo nhanh chóng điểm lại những tin đồn râm ran trong thiên hạ về đứa con rơi mang điềm gở này.

    Nào là vì được Chu-san bao bọc quá mức nên lớn lên thành kẻ ngốc nghếch. Nào là vốn dĩ đã là một đứa thiểu năng. Những lời đồn đại chắp vá, thêu dệt nên một bức chân dung thảm hại về đứa con hoang mang điềm gở. Hắn cứ đinh ninh A-nok đúng là hạng người như vậy, ai ngờ khi tiếp xúc thực tế lại là một người hoàn toàn khác.

    Thân hình mỏng manh, khuôn mặt nhợt nhạt toát lên vẻ yếu đuối, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt lại lóe lên sự kiên cường, quật cường đến kinh ngạc khiến hắn không khỏi giật mình.

    “Ngài tính sao đây?”

    A-nok thúc ép Seol Ga-hyo đưa ra phán quyết. Giấu nhẹm chuyện này đi, hay là muốn làm lớn chuyện.

    Thực chất, chuyện này chẳng cần phải đưa lên bàn cân đong đếm. Nếu không vì chút huyết thống, Seol Ga-muk chỉ là một quân cờ bỏ đi. Nhưng A-nok hiện tại lại là sợi dây liên kết với Hoàng thất Đại Thần. Giới hạn vì bảo vệ Seol Ga-muk mà đắc tội với Hoàng thất Đại Thần thì đúng là ngu xuẩn, chẳng khác nào tự lấy đá đập vào chân mình.

    “Ga-muk, từ giờ cho đến lúc A-nok rời khỏi vương phủ, đệ không được phép bước chân ra khỏi phòng nửa bước.”

    “Ca ca…!”

    “Câm miệng! Đệ còn muốn ta dung túng cho những hành động ngu xuẩn của đệ đến bao giờ nữa hả?”

    Sau một hồi nhìn chòng chọc vào A-nok, Seol Ga-hyo dường như đã đưa ra quyết định, liền quay sang lớn tiếng trách mắng Seol Ga-muk.

    Bỏ qua nỗi mặc cảm với anh trai, có lẽ vì tự biết mình không có cửa để bật lại nên Seol Ga-muk lập tức ngoan ngoãn im bặt.

    “Chuyện này đến đây là kết thúc. Đệ cũng không được phép nhắc lại chuyện này thêm một lần nào nữa.”

    “Mọi chuyện vẫn chưa xong đâu.”

    “……Sao cơ?”

    “Ta vẫn chưa nhận được lời xin lỗi.”

    Với ánh mắt kiên định, dường như không điều gì có thể lay chuyển được ý chí của y lúc này, A-nok nhìn thẳng vào Seol Ga-muk.

    Bầu không khí căng thẳng bao trùm, hệt như có ai đó đang cầm hai đầu của một sợi dây thừng kéo căng hết mức, một cuộc giằng co quyết liệt đang diễn ra.

    Kỳ thực, A-nok cũng thấy nực cười trước cái kiểu tự cho mình quyền quyết định mọi chuyện của Seol Ga-hyo. Đâu phải người trong cuộc, lấy tư cách gì mà phán xanh rờn là kết thúc hay chưa.

    “Mày bắt tao phải quỳ lạy xin lỗi cái thứ như mày á?”

    Sau một thoáng ngẩn người, Seol Ga-muk nhếch mép cười khẩy, hỏi ngược lại.

    Làm sai thì xin lỗi là lẽ đương nhiên, thế mà qua giọng điệu của Seol Ga-muk, cứ như thể hắn đang ban ơn huệ cho y vậy.

    “Ga-muk.”

    Liếc nhìn A-nok, Seol Ga-hyo lên tiếng răn đe nhằm ngăn Seol Ga-muk lại để tránh làm tình hình thêm tồi tệ. Nhưng có vẻ như chính lời nói và hành động của mình đã châm ngòi nổ, Seol Ga-muk bắt đầu thở hắt ra đầy tức tối.

    “Ca ca xem, cái thái độ xấc xược, vô học của thằng ranh này xem có chịu nổi không.”

    Nếu có thể, Seol Ga-hyo chỉ muốn lấy kim chỉ khâu quách cái miệng của Seol Ga-muk lại cho xong. Đúng lúc Seol Ga-hyo định quay sang quát thằng em một trận, thì A-nok đã lạnh lùng lên tiếng.

    “Kẻ xấc xược, vô học ở đây không phải là đệ, mà là ngài đấy. Không biết xấu hổ là gì, hành động như vậy có đáng mặt con người không?”

    “Cái thằng tiện nhân này…!”

    Cứ để chúng tiếp tục đấu khẩu thế này chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa, khiến A-nok thêm kích động. Cách duy nhất để dẹp yên chuyện này là Seol Ga-muk phải cúi đầu nhận lỗi.

    Bảo Seol Ga-hyo vui vẻ gì khi thấy em trai mình phải khúm núm xin lỗi một đứa con rơi như A-nok thì chắc chắn là không rồi. Nhưng lý lẽ A-nok đưa ra rành rành ra đấy, tội trạng của Seol Ga-muk đã rõ mười mươi, đâu thể nhơn nhơn cái mặt ra mà chối tội được.

    “Xin lỗi mau.”

    “Ca ca! Đến cả huynh cũng hùa theo bênh vực cái thứ hèn mạt này sao?”

    “Nếu đệ không xin lỗi ngay tại đây, ta sẽ bẩm báo toàn bộ sự việc lên phụ vương.”

    Nghe nhắc đến Bạch Gia vương, Seol Ga-muk lại giật thót mình, co rúm người lại. Cái dáng vẻ hèn nhát, khúm núm ấy trông thật thảm hại làm sao.

    Seol Ga-hyo, người vốn dĩ đứng chắn giữa hai người, nay cũng đã lui bước, để mặc Seol Ga-muk đối diện trực tiếp với A-nok.

    Dẫu trong lòng vẫn còn chút run rẩy, nhưng A-nok vẫn phóng ánh mắt kiên định, không chớp nhìn Seol Ga-muk. Cái miệng cứng đơ của Seol Ga-muk bỗng mấp máy. Hắn cứ liếc ngang liếc dọc nhìn Seol Ga-hyo, rồi cuối cùng cũng lí nhí thốt ra lời xin lỗi.

    “……Ta xin lỗi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú