Chương 18
bởi Chung SeikerMột lời chào hỏi điềm đạm, nhỏ nhẹ và bình thản. A-nok thầm thở phào nhẹ nhõm trong bụng, bắt đầu phỏng đoán những động thái tiếp theo của Yeo Jae-won. Có những chi tiết đã phai nhòa theo năm tháng, nhưng từng lời từng chữ hắn thốt ra trong lần chạm mặt đầu tiên ấy, y vẫn khắc cốt ghi tâm.
— Tốt nhất là đừng để ai để mắt tới, và cũng đừng xuất hiện trước mặt ta.
Cái ranh giới lạnh lẽo, phũ phàng được vạch ra bởi một khuôn mặt vô cảm và chất giọng đều đều không chút gợn sóng. Và rồi, suốt cả một đời, A-nok chưa từng một lần dám bước qua lằn ranh ấy.
Chắc mẩm lần này cũng chẳng khác là bao. Chắc chắn hắn sẽ buông vài lời cảnh cáo lạnh lùng, tống y về lại biệt viện, rồi bặt vô âm tín cho đến tận ngày cử hành đại hôn.
Nhưng đằng nào thì cái ngày cử hành đại hôn ấy cũng chẳng bao giờ tới. Bởi vì A-nok đã lên kế hoạch chuồn khỏi cái vương phủ này chỉ trong vài ngày tới.
“Ngồi đi.”
Nội quan họ Seok bưng vào hai chén trà nóng hổi, cẩn thận đặt xuống hai bên chiếc bàn tròn. Yeo Jae-won đi vòng qua bàn, điềm nhiên ngồi xuống vị trí thượng tọa, rồi hất hàm ra hiệu cho A-nok ngồi xuống đối diện.
Thấy hắn lẳng lặng nhấp một ngụm trà, A-nok cũng chậm rãi nâng chén trà lên, tâm trí không ngừng tính toán thời cơ. Rất nhanh sau đó, y nhận ra rằng tốt nhất là nên tiên phát chế nhân, ra đòn trước khi hắn kịp mở miệng.
“Liên quan đến chuyện hôn sự của chúng ta… ta có một thỉnh cầu.”
Nghe vậy, ánh mắt sắc lẹm nhưng thường được che đậy bởi vẻ hờ hững của Yeo Jae-won bỗng chốc hướng thẳng về phía A-nok, sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can y.
“Ngươi có thỉnh cầu sao?”
“Đúng vậy.”
Giọng điệu quả quyết, đanh thép của y khiến Yeo Jae-won khẽ đặt chén trà xuống, dùng đầu ngón trỏ phải gõ nhẹ lên thái dương. Khóe môi phải của hắn khẽ nhếch lên, để lộ một lúm đồng tiền nhỏ.
Dẫu trước mặt y, hắn lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền, nhưng A-nok thừa hiểu Yeo Jae-won rất hay nở những nụ cười nửa miệng, đầy ẩn ý mỉa mai hoặc chế giễu. Nụ cười hiện tại chắc chắn cũng cùng một giuộc với đám đó.
“Ngươi làm ta thấy tò mò rồi đấy.”
“…….”
“Là muốn làm một cuộc giao dịch với ta? Hay là đang mong chờ sự ban phát ân huệ từ Bản vương đây?”
A-nok bất giác căng thẳng. Cứ ngỡ chỉ cần bình tĩnh nói ra những lời đã được tập dượt kỹ lưỡng là xong, nhưng thái độ khó lường của Yeo Jae-won khiến y không tài nào đoán được suy nghĩ của hắn, nỗi bất an bắt đầu nhen nhóm.
Hơn nữa, dù là giao dịch hay ban ơn, thì quyền quyết định cuối cùng chẳng phải vẫn nằm trong tay hắn sao? Cứ làm như thể hắn đang nắm lấy yết hầu của y, rộng lượng ban cho y một con đường sống vậy. A-nok đanh mặt lại.
“Nếu ta thỉnh cầu sự ban ân từ Điện hạ, ngài có sẵn lòng ban phát không?”
Nghe vậy, Yeo Jae-won đang tựa lưng hờ hững vào ghế bỗng đổ người về phía trước. Hắn từ tốn dùng tay trái gạt chén trà sang một bên, rồi chống hai tay lên chiếc bàn tròn.
“Chà, chưa biết chừng?”
“…….”
“Phải nghe xem cái ngươi muốn là gì thì ta mới quyết định được chứ.”
Cái kiểu há miệng chờ sung, tay không bắt giặc này đúng là thượng sách. Nhưng nhìn cái thái độ dửng dưng kia, có vẻ như Yeo Jae-won đã hạ quyết tâm nghe bằng hết những gì A-nok sắp nói.
“Giả sử ta có thể cung cấp cho ngài thông tin liên quan đến cái chết của Tiên Thái tử điện hạ…”
“……?”
“Thì ngài có đồng ý chấp thuận thỉnh cầu của ta không?”
Với Yeo Jae-won, cái chết trẻ của Tiên Thái tử chính là vảy ngược không thể chạm tới. Và A-nok đang định đánh cược, đụng vào đúng cái vảy ngược ấy.
Theo như những gì được phơi bày ở kiếp trước, chính Sa Quý phi và Huệ vương là những kẻ đứng sau cái chết của Tiên Thái tử. Bọn chúng đã tinh chế chất độc từ cỏ Ô Đầu (Thảo Ô) để hạ sát Thái tử, rồi sau đó đổ vấy tội lỗi cho Hình bộ Thượng thư — người vốn luôn ủng hộ Yeo Jae-won.
May thay, Yeo Jae-won đã kịp thời ra mặt minh oan cho Hình bộ Thượng thư. Để bảo toàn tính mạng, cắt đứt manh mối, Sa Quý phi và Huệ vương đã nhẫn tâm vu oan giáng họa cho vị ngự y thuộc Thái Y giám chuyên bắt mạch cho Đông Cung.
“Thông tin liên quan đến cái chết của Tiên Thái tử sao…”
Giọng nói trầm thấp của hắn thoảng chút bực dọc. Dù với người khác thì khó mà nhận ra, nhưng A-nok dám chắc chắn một điều: Yeo Jae-won đang dao động. Hắn khao khát muốn biết thông tin đó là gì, nhưng lại không muốn để lộ sự sốt sắng, nóng vội của mình.
“Nguyên nhân cái chết là do chất độc chiết xuất từ cỏ Ô Đầu. Vốn dĩ chỉ được dùng một lượng vừa phải để làm thuốc, nhưng Thái y Giám thừa Kim Myeong-hyeon (Kim Minh Hiền) đã kê sai đơn, khiến Dược đồng mang quá liều lượng về sắc. Bát thuốc độc ấy đã được dâng lên cho Thái tử, và chưa đầy một tuần trà sau khi uống, ngài ấy đã băng hà.”
Yeo Jae-won rành rọt kể lại những sự thật đã được phơi bày, cứ như thể hắn đã thuộc nằm lòng từ lâu. Và A-nok, như chỉ chờ có thế, liền vặn lại.
“Ngài thực sự tin là như vậy sao?”
“…….”
“Liệu có khả năng tờ đơn thuốc được cho là của Thái y Giám thừa Kim Myeong-hyeon lại do một kẻ khác ngụy tạo sau khi Thái tử đã qua đời không? Nhỡ đâu Dược đồng không hề lấy nhầm thuốc quá liều vì sơ suất thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả những chuỗi sự kiện này… đều do một bàn tay giấu mặt đứng sau thao túng?”
Nụ cười nhạt trên môi Yeo Jae-won tắt ngấm, hắn trở lại với bộ mặt vô cảm quen thuộc, đăm đăm nhìn A-nok.
“Bằng chứng đâu?”
Một câu hỏi lạnh lẽo, sắc bén như tảng băng dội gáo nước lạnh vào bầu không khí vốn đang nóng rực trong căn phòng, dẫu đây mang tiếng là buổi gặp mặt đầu tiên trước ngày đại hôn.
Nãy giờ chỉ dựa vào những thông tin lượm lặt được từ kiếp trước để “chém gió”, A-nok âm thầm siết chặt hai bàn tay giấu dưới gầm bàn.
Ở kiếp trước, sự thật động trời này chỉ được phơi bày sau khi Huệ vương sụp đổ. Người ta mới vỡ lẽ ra rằng đơn thuốc của Kim Myeong-hyeon đã bị ngụy tạo sau khi Thái tử chết, và gã Dược đồng kia chính là tay sai do Sa Quý phi giật dây. Nhưng ác nỗi, ngay lúc này đây, A-nok chẳng có lấy nửa mẩu bằng chứng nào trong tay cả.
Nhìn cậu thiếu niên trạc tuổi đôi mươi đang cụp hàng mi dài che giấu sự lúng túng, bối rối, Yeo Jae-won từ từ đứng dậy khỏi ghế.
“Trên đời này luôn tồn tại những kẻ như vậy. Trong tay chẳng có thứ vũ khí gì ra hồn, thừa biết lao vào chỉ tổ nát thây, vậy mà vẫn đâm đầu vào như thiêu thân…”
“…….”
“Thật ngu muội và đáng thương làm sao.”
Yeo Jae-won bước đến gần, đứng sừng sững ngay sát A-nok, nhìn thẳng vào mắt y và thốt ra những lời lẽ cay độc. Tầm mắt A-nok lúc này chỉ dán chặt vào chiếc ghế trống trơn mà hắn vừa rời đi.
Ngu muội và đáng thương.
Những từ ngữ ấy sao mà vận vào y lúc này chua chát đến vậy. Nắm đấm giấu dưới gầm bàn lại càng siết chặt hơn, các khớp ngón tay trắng bệch ra vì gồng sức.
“……Ta đã cung cấp thông tin cho ngài rồi.”
“Thông tin mà không có bằng chứng thì cũng chỉ là mớ tin đồn nhảm nhí, rẻ tiền. Nhưng thôi, chí ít nó cũng giúp ta khoanh vùng mục tiêu vào tờ đơn thuốc của Kim Myeong-hyeon.”
A-nok nuốt khan một cái nghẹn ứ. Càng bị ép vào đường cùng, y càng vươn cổ lên kiêu hãnh. Đôi mắt to tròn đang nhìn thẳng về phía trước hơi xếch lên một chút. Nơi đó, hẳn đang phản chiếu khuôn mặt vô cảm, ánh nhìn lạnh lẽo của Yeo Jae-won.
Chính là lúc này. Đây chính là lúc để y nói ra câu nói mà y đã nhẩm đi nhẩm lại cả ngàn lần trong đầu.
“Vậy thì, thưa Điện hạ, thỉnh cầu của ta là: Dùng thông tin này làm vật trao đổi, xin ngài hãy hủy bỏ hôn ước với ta.”
Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là thứ mà cả Yeo Jae-won và y đều không mong muốn. Suốt bảy năm sống lay lắt như một cái bóng mờ nhạt, A-nok đã thấm thía điều đó đến tận xương tủy.
Việc buông tha cho A-nok chẳng khiến Yeo Jae-won thiệt hại nửa sợi tóc. Có thể việc y dùng thứ thông tin bèo bọt này để ra điều kiện khiến hắn buồn cười, nhưng việc chính miệng y đề nghị từ hôn lại là một nước cờ quá hời cho hắn.
Một khi lời từ hôn được thốt ra từ miệng A-nok, thì mọi trách nhiệm sẽ đổ ập lên đầu Bạch Gia phủ. Đây chính là cơ hội vàng để Yeo Jae-won rũ bỏ cuộc hôn nhân với một nam Âm nhân mà hắn luôn ghê tởm. Làm sao hắn có thể từ chối một món hời như thế được…
Nghĩ đến cảnh tượng hắn lạnh lùng gật đầu đồng ý với lời đề nghị của mình, cõi lòng A-nok bỗng chốc dâng lên một nỗi chua xót, lạnh lẽo đến lạ thường.
Cứ ngỡ sẽ chẳng mảy may bận tâm. Cứ ngỡ sẽ vỡ òa hạnh phúc vì thoát được cái gông cùm này. Cứ ngỡ sẽ thở phào nhẹ nhõm vì không phải nếm trải lại chuỗi bi kịch đau thương kia nữa.
Thế nhưng, A-nok lại không đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt Yeo Jae-won khi nghe hắn chấp thuận lời từ hôn. Đôi rèm mi dài não nề rũ xuống che giấu đi sự yếu đuối.
“Phải làm sao đây ta?”
“……?”
“Điều kiện ngươi đưa ra nghe cũng hấp dẫn đấy, nhưng chuyện từ hôn thì tuyệt đối không được.”
A-nok giật bắn mình, phản xạ có điều kiện ngẩng phắt đầu lên. Y không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Khuôn mặt lạnh như tiền của Yeo Jae-won nãy giờ, bỗng chốc nở một nụ cười rạng rỡ.
“Bởi vì ta… rất vừa mắt ngươi.”
Vừa mắt á?
Bảy năm đầu gối tay ấp, y chưa từng một lần nghe thấy câu nói ấy từ miệng hắn. Thậm chí, việc một câu nói như thế thốt ra từ miệng Yeo Jae-won lúc này nghe cũng thật hoang đường.
Rốt cuộc là hắn vừa mắt y ở điểm nào? Hóa ra việc làm hắn hài lòng lại dễ dàng đến thế sao? Vậy bảy năm thanh xuân y phí hoài chôn vùi bên hắn ở kiếp trước rốt cuộc là vì cái gì?
Trái tim vốn đã chai sạn, chai lỳ bởi sự ghẻ lạnh, thờ ơ tàn nhẫn hơn cả sự khinh miệt, ngay lập tức dựng lên một bức tường phòng ngự trước lời đường mật của hắn.
Ông trời đúng là biết trêu ngươi. Khi y đã buông bỏ mọi hy vọng, chấp nhận số phận hẩm hiu và hạ quyết tâm chạy trốn, thì lại bị giáng cho một đòn chí mạng, ép y phải tiếp tục sống lay lắt trong cái vòng luẩn quẩn này.
Biết thế này, thà lúc đứng trên vách đá trốn chạy khỏi Seol Ga-hyo, y cứ nhắm mắt làm liều nhảy quách xuống cho xong. Việc y tính toán đường lùi trước mặt Yeo Jae-won — kẻ nguy hiểm như một con mãnh thú đang há miệng chờ mồi — đúng là một sai lầm ngu xuẩn.
Sai lầm chí mạng nhất của y là cứ đinh ninh rằng: Vào thời điểm này, Yeo Jae-won tuy có nghi ngờ về cái chết của Thái tử nhưng chưa nắm trong tay bằng chứng cụ thể, nên nhiêu đó thông tin là quá đủ để đàm phán rồi.
Để xoa dịu mớ cảm xúc hỗn độn, hoảng loạn trước tình huống đi chệch hoàn toàn so với kịch bản, A-nok từ từ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi mở ra.
Phải cố gắng tỏ ra bình thản nhất có thể. Dẫu Yeo Jae-won có tung ra chiêu bài gì đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không được để hắn dắt mũi.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, A-nok lại ngẩng cao đầu. Nhìn thấy khuôn mặt hắn không còn vương lại nụ cười nào, y mới nhận ra đây mới chính là Yeo Jae-won thực sự mà y từng biết.
Câu nói của Yeo Jae-won thốt ra vào đúng ngày này bảy năm về trước lại văng vẳng bên tai.
— Ta rất ghét Âm nhân.
Giọng điệu lạnh lùng, tàn nhẫn khi tuyên bố sự ghét bỏ ấy, như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào cõi lòng A-nok — kẻ đã từng le lói ôm ấp một chút hy vọng mong manh — một cách dứt khoát và không lưu tình.
0 Bình luận