Chương 17
bởi Chung SeikerA-nok cắn chặt môi, lặng lẽ cất bước.
Có lẽ vì đã quá ngọ nên ánh nắng chói chang cứ xối xả trút xuống đỉnh đầu đoàn người. Phía đằng xa, bức tường rào trải dài và cánh cổng chính uy nghi, bề thế của Minh vương phủ dần hiện ra trong tầm mắt.
Giây phút này, y mới thực sự cảm nhận được sức nặng của việc mình đã được tái sinh.
Y lại quay trở về chốn này thêm một lần nữa. Không mang danh phận Minh vương phi, Thái tử phi hay Hoàng hậu cao quý, y chỉ đơn thuần là Seol A-nok. Và ở kiếp này, y tuyệt đối sẽ không để bản thân trở thành người của Yeo Jae-won.
Kiếp trước, y chẳng là gì đối với Yeo Jae-won cả. Dẫu vị trí bên cạnh hắn lúc nào cũng dành riêng cho y, nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó. Hắn chưa từng xem trọng hay đặt y vào một vị trí đặc biệt nào trong trái tim mình.
Bởi nếu hắn thực sự trân trọng y, thì đã chẳng nhẫn tâm, máu lạnh với cốt nhục của mình đến thế. Hắn đã chẳng thể nào dửng dưng, thản nhiên đến đáng sợ trước cái chết thảm thương của chính con ruột mình.
Kiếp này, y nhất quyết sẽ không dính dáng gì đến Yeo Jae-won nữa. Đây là lựa chọn dứt khoát của A-nok. Y sẽ không bao giờ lặp lại cái sai lầm ngu xuẩn của kiếp trước: mòn mỏi theo đuổi một trái tim không thuộc về mình, để rồi ôm lấy đau khổ, tuyệt vọng và tự nhốt mình trong sự cam chịu, hèn mọn.
Y sẽ quay lưng lại với tất cả, cao chạy xa bay. Cho dù bánh xe vận mệnh có tàn nhẫn nghiền nát Bạch Gia phủ, hay san bằng Minh vương phủ thành bình địa, y cũng nhất quyết không bận tâm, không can dự vào.
“Ngài là A-nok đại nhân đến từ Bạch Gia phủ phải không ạ? Thần là Thượng cung họ Lee, chuyên bề hầu hạ Minh Vương điện hạ.”
Đang mải ngước nhìn tấm biển đề chữ Minh vương phủ, một giọng nói quen thuộc vang lên. Y hệt như kiếp trước, Thượng cung họ Lee đã tiến đến chào hỏi.
Hơi nhíu một bên mày, A-nok không còn khúm núm, sợ sệt như kiếp trước nữa, mà khẽ nhếch mép vẽ nên một nụ cười nhạt.
Chỉ một nụ cười mỉm ấy thôi cũng đủ làm bừng sáng cả khuôn mặt bi thương, sầu thảm của cậu thiếu niên mặc chiếc áo màu xanh nhạt tựa cành hoa lưu ly mỏng manh. Nụ cười ấy tinh khôi, thoát tục như đóa bạch liên e ấp nở rộ khi màn đêm buông xuống. Thượng cung họ Lee bất giác ngẩn người, ngắm nhìn A-nok say đắm, rồi như sực tỉnh, bà vội vã cụp mắt xuống.
A-nok khoan thai bước qua ngưỡng cửa. Thượng cung họ Lee đi bên cạnh, lặp lại câu nói quen thuộc rằng y sẽ tạm thời lưu trú tại biệt viện để học hỏi các quy tắc, lễ nghi của Hoàng gia.
Dẫu nhắm mắt y cũng có thể thuộc làu làu từng ngóc ngách của cái Minh vương phủ này, nhưng A-nok vẫn tỏ vẻ thong dong, chậm rãi cất bước theo sau Thượng cung họ Lee.
Khi cả hai vừa bước đến khoảng sân trước biệt viện, A-nok thừa biết Thượng cung họ Lee sắp sửa giới thiệu ai. Nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện rầm rì, người đó thong thả bước ra. Vẫn là bộ quan phục nữ quan màu lam sẫm quen thuộc, cùng khuôn mặt nghiêm nghị, sắc lẹm không lẫn vào đâu được — Huấn dục Thượng cung, Thượng cung họ Jo.
“Thượng cung họ Jo xin thỉnh an A-nok đại nhân.”
Nhớ lại kiếp trước, khi A-nok khúm núm cúi đầu đáp lễ bằng kính ngữ, Thượng cung họ Jo lập tức giở giọng mẹ thiên hạ, mắng nhiếc y xối xả như thể muốn dằn mặt, thị uy ngay từ phút đầu gặp gỡ.
Lần này, A-nok chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm Thượng cung họ Jo một hồi, rồi mới khẽ gật đầu một cái thay cho lời chào. Vốn định mượn cớ bắt bẻ từng cử chỉ nhỏ nhặt của y để ra oai, Thượng cung họ Jo không khỏi bối rối trước phản ứng dửng dưng ấy, đành cố gắng che giấu sự lúng túng trên gương mặt.
Nghĩ lại chuỗi ngày bị Thượng cung họ Jo hành cho lên bờ xuống ruộng bằng những bài huấn luyện khắc nghiệt, A-nok vẫn còn thấy rùng mình ớn lạnh. Dù nhờ bà ta mà y thuộc nằm lòng từng quy tắc lễ nghi Hoàng thất phức tạp, nhưng điều đó không có nghĩa là y sẽ biết ơn hay tô hồng những ký ức kinh hoàng ấy.
Chưa kể, bề ngoài Thượng cung họ Jo mang tiếng là hầu hạ Kế hậu trẻ tuổi, nhưng thực chất lại ngấm ngầm nhận hối lộ của Sa Quý phi. Ở kiếp trước, chính mụ Thượng cung hai mặt này là kẻ đã nhận lệnh của Quý phi, ép A-nok phải uống thứ thuốc kích phát kỳ hỉ lạc một cách thô bạo.
Đứng quan sát bầu không khí lạnh lẽo, căng thẳng giữa A-nok và Thượng cung họ Jo, Thượng cung họ Lee tinh ý bước lên một bước để xoa dịu tình hình.
“Điện hạ cũng vừa mới hồi phủ lúc nãy. Chắc ngài ấy đang mong ngóng đại nhân, mời ngài theo thần đến nhà chính ạ.”
Tại vụ va chạm với thằng bé ăn cắp rong biển mà y đến trễ hơn dự kiến, nên vừa chân ướt chân ráo tới nơi đã bị gọi đi diện kiến ngay lập tức. A-nok chỉ kịp liếc sơ qua kiến trúc bên ngoài của khu biệt viện rồi quay gót bước đi.
Tại một góc khuất mà tầm mắt A-nok chưa kịp lướt tới, một cây lê non vừa mới được cắm rễ đang lặng lẽ đứng đó, đón những tia nắng xuân ấm áp.
Nếu mang lên bàn cân mà đong đếm, thì quãng thời gian A-nok sống ở Đông Cung và Hoàng cung còn dài dằng dặc hơn ở Minh vương phủ nhiều. Thế nhưng, nơi để lại trong y nhiều ấn tượng sâu đậm nhất vẫn là Minh vương phủ. Đơn giản bởi đây là nơi chốn đầu tiên y phải học cách sinh tồn khi chân ướt chân ráo đặt chân đến Thượng Kinh.
Biết bao nhiêu sóng gió đã xảy ra trong cái vương phủ này.
Thành thân rồi bị bỏ rơi phòng không gối chiếc ngay trong đêm tân hôn. Bị Thượng cung họ Jo hành hạ, chửi mắng đến phát khóc để nhồi sέt mớ lễ nghi quy củ. Rồi những ngày tháng trầy trật học cưỡi ngựa. Và… cũng chính tại nơi đây, y đã được thỏa thuê ngắm nhìn Yeo Jae-won một cách tự do nhất.
Dẫu cho đêm tân hôn có bị ghẻ lạnh phũ phàng, thì mỗi buổi sáng khi Yeo Jae-won chuẩn bị thượng triều, A-nok vẫn nhất quyết mò sang nhà chính để đích thân hầu hạ hắn sửa soạn y phục. Y còn cất công học lỏm cách thắt dây áo, vuốt nếp quần từ Thượng cung họ Lee và đám cung nữ xuất thân từ Hoàng cung để tự tay chăm chút cho phu quân của mình.
Người đâu mà khoác cái giẻ rách lên người cũng vẫn toát lên vẻ oai phong lẫm liệt, dung mạo lại tuấn tú ngời ngời. Hồi đó, mỗi lần được tự tay vuốt ve vạt áo cho hắn, cậu thiếu niên ngây ngô A-nok lại sung sướng đến mức tim đập chân run, cứ tủm tỉm cười mãn nguyện ngắm nhìn phu quân không biết chán. Còn Yeo Jae-won, hắn chỉ quăng lại một câu “Đa tạ” nhạt toẹt, khuôn mặt vẫn vô cảm như tượng đá rồi dứt khoát quay lưng bước đi.
Có lẽ ngay từ khoảnh khắc ấy, y đã lờ mờ nhận ra rằng thứ tình cảm đơn phương này sẽ chẳng bao giờ đơm hoa kết trái. Cán cân tình cảm giữa y và Yeo Jae-won vốn dĩ đã chênh lệch quá nhiều. Dù là sức nặng, chiều sâu, hình dáng hay bản chất, thảy đều hoàn toàn khác biệt. Cả hai như hai đường thẳng song song, chẳng bao giờ có thể tìm được giao điểm.
Vừa bước đến trước sân nhà chính rộng thênh thang, bề thế, một gương mặt quen thuộc đã ra đón tiếp. Đó chính là Nội quan họ Seok — người mà ở kiếp trước đã leo lên tới chức Thượng Thiện Thái giám.
“Nô tài xin bái kiến A-nok đại nhân. Nô tài là Nội quan họ Seok, chuyên bề hầu hạ Minh Vương điện hạ.”
So với hình ảnh một ông lão nhăn nheo, khắc khổ trong ký ức cuối cùng của A-nok, thì Nội quan họ Seok lúc này trông còn phong độ, tráng kiện chán. Xem ra bảy năm qua, cuộc đời của vị Nội quan này cũng nếm trải không ít thăng trầm, giông bão.
Nếu ở kiếp trước, A-nok bị tiếng quát tháo của Thượng cung họ Jo làm cho khiếp vía, đứng chết trân tại chỗ không biết giấu mặt vào đâu, thì lần này y chỉ thong thả chớp mắt, rồi khẽ gật đầu một cái đáp lễ.
Dẫu chẳng ai hó hé nửa lời, nhưng cả Nội quan họ Seok, Thượng cung họ Lee lẫn Thượng cung họ Jo đều không khỏi sững sờ trước thái độ ung dung, điềm tĩnh của y.
Dám chắc ngay cả những thiên kim tiểu thư, công tử bột chốn Thượng Kinh được tôi luyện lễ nghi phép tắc từ trong trứng nước, hòng dọn đường tiến thân vào Hoàng thất, cũng chẳng thể giữ được phong thái bình thản đến nhường này. Huống hồ đây lại là lần đầu tiên diện kiến một Hoàng tử trực hệ uy quyền, ai mà chẳng tim đập chân run, mồ hôi hột túa ra như tắm. Ấy thế mà một đứa con hoang thấp hèn, xuất thân từ cái xó xỉnh vách núi Bạch Gia phủ lại toát lên một khí chất cao quý, vương giả đến kinh ngạc.
Trong mắt dân Thượng Kinh, Bạch Gia phủ chỉ là cái xứ khỉ ho cò gáy, nghèo nàn lạc hậu đủ đường. Thế nên trong thâm tâm, bọn họ vốn đã coi khinh, khinh rẻ A-nok ra mặt. Nhưng giờ đây, khí chất áp người tỏa ra từ cậu thiếu niên này khiến bọn họ bất giác phải thu liễm lại, tự giác cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói.
“Mời đại nhân vào trong ạ.”
Sau cái liếc mắt ra hiệu với Thượng cung họ Lee, Nội quan họ Seok kính cẩn dẫn đường cho A-nok bước vào trong.
Cái chốn này y đã nhẵn mặt, ra vào như cơm bữa rồi, có gì lạ lẫm đâu mà ngó nghiêng. Y cũng chẳng muốn tỏ ra quê mùa, nhà quê lên tỉnh để bọn họ có cớ khinh thường. A-nok ngẩng cao đầu, bước những bước đi vững chãi nhưng không kém phần thanh thoát, uyển chuyển hệt như phong thái của một bậc mẫu nghi thiên hạ thuở nào.
Trước cánh cửa cuối cùng dẫn vào thư phòng, A-nok dừng bước, chờ Nội quan họ Seok vào bẩm báo và xin phép chủ nhân.
Chỉ cần bước qua cánh cửa này thôi, y sẽ phải đối mặt với Yeo Jae-won của năm hai mươi bảy tuổi.
Gương mặt của hắn trong lần gặp mặt cuối cùng ở kiếp trước trông ra sao nhỉ? Cái giọng điệu sắc lạnh lúc hắn hối thúc y chuyển linh vị Nguyên tử vào Thái miếu, dường như còn pha lẫn chút bực bội, chán chường nữa thì phải…
Nhưng có một điều y dám chắc chắn, đó là lúc ấy y đã hận hắn đến tận xương tủy.
Giá như hắn đến sớm hơn một chút… Thì có lẽ y đã được nhìn ngắm khuôn mặt ấy thêm vài giây trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Chẳng biết từ bao giờ, hai bàn tay A-nok đã nắm chặt thành nắm đấm. Y lắc đầu quầy quậy, cố xua đi những ý nghĩ nhu nhược ấy. Ở kiếp này, y sẽ sống cho riêng mình. Y sẽ không bao giờ chôn vùi thanh xuân bên cạnh hắn, cũng chẳng thèm khát cái thứ tình yêu bố thí rẻ mạt từ hắn nữa.
“…….”
Cánh cửa cuối cùng cuối cùng cũng mở ra. A-nok, người nãy giờ vẫn cúi gầm mặt trong lúc chờ Nội quan họ Seok xin phép, chầm chậm ngẩng lên. Cái hất cằm kiêu hãnh của y toát lên một vẻ kiêu kỳ, bất cần đến lạ.
Đập vào mắt y đầu tiên là bờ vai thái sơn vững chãi được bọc trong lớp đan lĩnh bào màu tím sẫm. Sự tiết chế, tinh giản trong từng đường kim mũi chỉ của bộ y phục càng làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo, không một tì vết của Yeo Jae-won.
Dẫu đã dặn lòng phải mạnh mẽ, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hắn, A-nok vẫn vô thức nín bặt hơi thở.
Kỳ thực, khoảng thời gian y không nhìn thấy hắn đâu có dài dằng dặc gì cho cam. Nếu tính từ thời điểm y tự vẫn ở kiếp trước, thì cũng chưa đầy một tháng rưỡi.
Thế nhưng, một tháng rưỡi ấy trôi qua đằng đẵng ngỡ như một thế kỷ.
Phải chăng vì y đã bước qua ranh giới sinh tử, tái sinh ở một kiếp khác nên mới có cảm giác như vậy? Hay bởi vì thứ tình cảm y dành cho hắn giờ đây đã nhuốm màu tro tàn? Hay vì y đã tự hứa với lòng… sẽ vĩnh viễn trục xuất hắn ra khỏi trái tim mình?
Thế nhưng, tại sao nhịp đập nơi lồng ngực lại dồn dập, loạn nhịp đến thế này. Đối mặt với thứ mình từng khao khát nhất trên đời, trái tim y lại không chịu nghe lời mà cứ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, y phải làm sao để dập tắt nhịp đập chết tiệt này đây.
“……A-nok?”
— A-nok…!
Vẫn là cái cảm giác phải ngước nhìn lên mới có thể chạm được ánh mắt hắn. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm như hố đen vũ trụ, tĩnh lặng nhưng lại có sức hút mãnh liệt khiến người ta như muốn chìm nghỉm trong đó. Và cả chất giọng trầm ấm, âm vang quen thuộc mỗi khi hắn cất tiếng gọi tên y nữa.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Tất cả… vẫn mang hình hài của người đàn ông mà y từng yêu đến cuồng dại. Giọng nói trầm ấm của hắn lúc này bỗng chốc chồng lấp lên âm thanh tuyệt vọng gọi tên y ở khoảnh khắc sinh tử trong kiếp trước.
Liệu có thực sự là hắn đã gọi tên y trong nỗi ân hận, nuối tiếc, muốn níu giữ y lại không?
…Không, làm gì có chuyện nực cười đó.
Với Yeo Jae-won, y chỉ là một cái bóng mờ nhạt, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hắn lấy tư cách gì, lấy lý do gì mà níu giữ y cơ chứ. Nuốt ngược nụ cười chua chát vào lòng, A-nok cố gắng khoác lên mình chiếc mặt nạ lạnh lùng, vô cảm.
Dẫu có sụp đổ tan tành từ bên trong, cũng tuyệt đối không được gục ngã trước mặt kẻ khác, đó là điều y tự tin nhất. Bởi lẽ, đó cũng là một trong số ít những quy tắc khắt khe mà Yeo Jae-won từng áp đặt lên y.
A-nok hít một hơi thật sâu, nhắc nhở bản thân về mục đích thực sự của mình khi đặt chân đến đây. Y đến đây không phải để bị nhan sắc hay giọng nói của hắn làm cho mềm lòng. Y đến đây là để tìm đường giải thoát cho chính mình. Viễn cảnh ngày gặp lại này, y đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần rồi. Chẳng có cớ gì mà kế hoạch lại bị phá hỏng chỉ vì hắn đang sờ sờ ngay trước mắt.
Dẫu có run rẩy, sợ hãi, hay căng thẳng đến tột độ, thì y cũng đã luyện tập đủ nhiều để thốt ra những lời cay độc nhất. Đứng trước Yeo Jae-won, y cũng sẽ không nương tay.
Nuốt khan một cái, A-nok cúi đầu hành lễ.
“Người của gia tộc họ Seol đến từ Bạch Gia phủ, A-nok, xin thỉnh an Minh Vương điện hạ.”
0 Bình luận