Bạn không có cảnh báo nào.

    Sau khi tiễn mẹ con Jeong-an Cung chúa ra về, Yeo Jae-won không lập tức trở lại phòng làm việc mà cứ thong dong thả bộ dọc theo các dãy hành lang trong vương phủ. Hắn đăm chiêu suy nghĩ xem giữa mình và Bạch Gia phủ rốt cuộc còn có mối liên hệ nào khác ngoài cuộc hôn nhân chính trị này hay không.

    Bởi nếu không có, thì cớ sao cái tên “A-nok” lại khiến hắn… đau đớn, day dứt đến vậy.

    “A-nok…”

    Một cái tên sao mà đỗi thân thuộc.

    Cứ như thể hắn đã thầm gọi cái tên ấy không biết bao nhiêu lần trong cõi lòng mình vậy.

    Vẫn giữ nguyên tư thế chắp tay sau lưng, Yeo Jae-won đứng sững lại, khẽ lắc đầu như muốn xua tan đi cảm giác ngỡ như đã từng trải qua đang bủa vây tâm trí. Thế nhưng, khi ngẩng lên và nhận ra mình vừa bước qua cánh cổng phụ, hắn không khỏi bật cười chua chát.

    “Hà…”

    Chẳng biết tự lúc nào, đôi chân đã dẫn hắn đến biệt viện — nơi mà chính miệng hắn từng tuyên bố sẽ chẳng bao giờ bén mảng tới.

    ***

    Sau mấy ngày ròng rã mưa bụi lất phất, khi đoàn người của A-nok đặt chân đến cửa Đông Thượng Kinh, bầu trời bỗng quang đãng, nắng ấm chan hòa như đang dang tay chào đón họ.

    Từ cửa Đông trở vào là con đường lớn sầm uất, người xe tấp nập như trẩy hội. Nếu cứ khăng khăng cưỡi ngựa thì chỉ tổ tắc đường, cản trở giao thông, nên A-nok quyết định xuống ngựa đi bộ.

    Cảm giác lúc này khác một trời một vực so với bảy năm về trước. Nhớ lại ngày đó, bị nhốt trong cỗ xe ngựa xóc nảy suốt nửa tháng trời, khi đến nơi thì cả người y đã rã rời, nhức mỏi tột độ.

    Lần đầu tiên rời xa quê hương bản quán, hành trang mang theo chỉ là vỏn vẹn vài ba thông tin mù mờ về phu quân tương lai. Căng thẳng tột độ khiến cả thể xác lẫn tinh thần y đều kiệt quệ. Đâu còn tâm trí nào mà ngắm nghía sự phồn hoa đô hội của Thượng Kinh.

    Lại thêm cái suy nghĩ sau khi gả vào Minh vương phủ chắc sẽ bị cấm túc, giam lỏng cả đời nên y cũng chẳng mảy may tò mò hay thiết tha gì cảnh vật bên ngoài.

    Nhưng giờ đây, A-nok mới có cơ hội thu trọn nhịp sống hối hả, sôi động của Thượng Kinh vào tầm mắt.

    Đúng lúc quá ngọ, nắng xuân lại đương độ ươm vàng nên người qua lại trên phố khá nhộn nhịp. Dăm ba gã tiểu thương vừa dọn dẹp sạp hàng vừa đon đả chèo kéo khách qua đường, mấy quán mì ven đường thì tấp nập những nhóm người ghé vào lấp đầy cái bụng đói meo sau bữa trưa muộn màng. Một khung cảnh đời thường bình dị, ấm áp đến lạ.

    Con đường thênh thang, rộng đến mức dẫu hai bên vỉa hè có bày kín sạp hàng thì hai cỗ xe ngựa lớn vẫn dư sức tránh nhau, bày biện la liệt đủ thứ hàng hóa bắt mắt. Đang mải mê ngắm nghía, A-nok bỗng giật bắn mình bởi một lực đâm sầm mạnh bạo vào vai.

    “Á…!”

    Cú va chạm mạnh đến mức khiến y mất thăng bằng, lảo đảo rồi ngã ngửa ra sau. Nhưng có vẻ như kẻ vừa tông vào y cũng bị vấp chân, ngã sõng soài ngay cạnh đoàn tùy tùng đi phía sau. Đó là một thiếu niên với bộ dạng rách rưới, lôi thôi lếch thếch.

    “Bắt lấy nó! Thằng ranh ăn cắp!”

    Một lão tiểu thương vừa thở hồng hộc chạy tới vừa chỉ tay mặt mắng xối xả vào thằng bé đang ngã sõng soài trên đất. Mấy gã phu xe đưa mắt nhìn nhau, rồi nhanh như chớp tóm chặt lấy thằng bé trước khi nó kịp lồm cồm bò dậy tẩu thoát.

    “Ngài không sao chứ ạ, A-nok đại nhân?”

    Nghe Han-wol hoảng hốt hỏi han, A-nok khẽ gật đầu trấn an rồi bước về phía thằng bé đang bị đám phu xe khống chế.

    Dẫu bị kẹp chặt hai tay, thằng bé vẫn cố giãy giụa, co rúm người lại hòng che giấu thứ đồ đang giấu trong vạt áo. Vừa thấy A-nok bước tới, nó liền trợn trừng đôi mắt thâm quầng nhìn y chằm chằm. Ánh mắt hằn học, oán hận như thể muốn ăn tươi nuốt sống y vì cho rằng tại vụ va chạm ban nãy mà nó mới bị bắt tại trận.

    “Buông tao ra! Buông ra mau!”

    Nhìn tướng tá thì dong dỏng cao, nhưng cái giọng gào thét uất ức của nó lại là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự non nớt và chút trầm khàn của tuổi đang vỡ giọng.

    “Cái thằng oắt con vắt mũi chưa sạch này, mày, mày…!”

    Lão thương nhân tóc bạc phơ vừa chống tay lên đầu gối thở hổn hển, vừa tuôn ra một tràng chửi thề tục tĩu. A-nok liếc nhìn lão, rồi lại dời ánh mắt sang thằng bé.

    Thằng bé vẫn đang rình mò tìm kẽ hở để tẩu thoát. Trông có vẻ đang rất sốt ruột. Đợi lão thương nhân lấy lại được nhịp thở rồi định lao vào tẩn cho thằng bé một trận, A-nok liền giơ tay ngăn lão lại, rồi từ tốn bước đến gần tên tiểu tặc đang cố sức giãy giụa.

    “Ngươi ăn cắp thứ gì vậy?”

    Dẫu A-nok lên tiếng bằng chất giọng vô cùng nhỏ nhẹ, ôn tồn, nhưng đôi mắt hằn học, chất chứa bao uất hận của thằng bé vẫn không hề dịu đi. Nó cắn chặt môi, lầm lì không hé răng nửa lời.

    Đến gần hơn, A-nok mới nhìn rõ thứ đồ nó đang khư khư giấu trong ngực. Là rong biển khô.

    Nhìn bộ quần áo vá chằng vá đụp đến mức chẳng còn tìm ra chỗ nào nguyên vẹn, cùng đôi mắt trũng sâu nhợt nhạt có lẽ vì nhịn đói mấy ngày liền, A-nok đủ hiểu gia cảnh của thằng bé khốn cùng đến nhường nào.

    Tất nhiên, đâu phải cứ nghèo khó là có quyền đi ăn cắp. Đạo lý đó ai cũng hiểu. Nhưng A-nok vẫn muốn nghe thử xem ẩn tình phía sau là gì, y bèn kiên nhẫn hỏi lại.

    “Tại sao ngươi lại đi ăn trộm thứ này?”

    “…….”

    Đôi môi khô khốc, nứt nẻ rớm máu của thằng bé khẽ mấp máy, định nói gì đó thì…

    “Hỏi han làm cái quái gì! Lôi cổ cái thằng ranh này lên quan phủ tống vào ngục cho rảnh nợ…”

    “……Tỷ tỷ ta vừa mới sinh em bé.”

    Giọng nói nghẹn ngào, uất ức của thằng bé chất chứa vô vàn cảm xúc hỗn độn. Sự bất lực vì người chị gái vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh mà mình chẳng thể lo liệu được gì, xen lẫn sự hối hận muộn màng vì hành động bồng bột, dại dột của bản thân.

    Nghe đến đây, lão thương nhân đang hùng hổ chửi bới bỗng chốc im bặt, chống nạnh thở dài thườn thượt.

    Chị gái vừa hạ sinh đứa cháu, ai mà chẳng biết canh rong biển là món bồi bổ tốt nhất cho sản phụ lúc này. Nhưng nhìn cái cảnh nhà nghèo rớt mồng tơi, cạp đất ra mà ăn còn không đủ no, thì lấy đâu ra tiền mà mua thứ xa xỉ phẩm ấy. Vay mượn, cầu xin ai trong cái xã hội đảo điên này bây giờ.

    Trong mắt thằng bé, thế giới này tàn nhẫn đến mức nào nhỉ? Cứ như thể ngay cả một chút mưu cầu nhỏ nhoi vì tình thân cũng bị coi là một tội ác tày trời, đáng bị chà đạp, lên án.

    Nhìn sâu vào đôi mắt u buồn, mất hết niềm tin vào cuộc sống của thằng bé, A-nok như thấy lại chính hình bóng thảm hại, bi quan của mình thuở nào. Y khẽ thở dài, rút túi tiền giấu trong người ra rồi quay sang lão thương nhân.

    “Để ta đền tiền thay cho đứa bé này. Thật xin lỗi vì sự cố vừa rồi.”

    Số tiền A-nok đưa ra dư sức mua được gấp mười lần hai chục bó rong biển khô kia. Lão thương nhân trố mắt ngạc nhiên, định thối lại tiền thừa nhưng A-nok đã xua tay từ chối.

    Người xưa có câu, không bao giờ được trả giá khi mua rong biển cho sản phụ. Số tiền bo thêm này, A-nok chỉ đơn thuần muốn dành tặng cho chị em thằng bé, coi như chút quà mọn mừng mẹ tròn con vuông.

    “……Vậy mà mày không mở mồm ra mà nói sớm! Dù có bán chịu thì tao cũng bán cho mày mà!”

    Cầm mớ tiền hậu hĩnh trên tay, cơn giận trong lòng lão thương nhân cũng bay biến đi đâu mất. Lão càu nhàu trách móc thằng bé vài câu rồi quay quả bỏ đi.

    Mọi chuyện diễn ra chớp nhoáng khiến thằng bé ngớ người, há hốc miệng, mắt chữ O miệng chữ A. Đợi bóng lưng lão thương nhân khuất dần sau dòng người qua lại, A-nok mới từ tốn bước lại gần.

    Cúi đầu nhìn mấy đồng tiền lẻ A-nok vừa dúi vào tay, thằng bé cau mày như đang cố kìm nén điều gì đó, rồi lặng lẽ cúi gầm mặt xuống.

    “Từ nay về sau, tuyệt đối không được làm thế nữa nhé. Nếu tỷ tỷ ngươi biết ngươi vì muốn có đồ ăn tẩm bổ cho cô ấy mà phải làm ra chuyện như vậy, chắc chắn nàng ấy sẽ không vui đâu.”

    “……Đệ biết lỗi rồi ạ.”

    “Lát nữa nhớ quay lại tiệm để tạ lỗi đàng hoàng với ông lão nhé.”

    “Dạ.”

    Đôi mắt nhòe lệ của thằng bé giờ đã đỏ hoe lên. A-nok khẽ hất cằm ra hiệu, mấy gã phu xe liền hiểu ý, buông lỏng cánh tay đang kẹp chặt thằng bé ra.

    Thấy thằng bé cúi rập người hành lễ tạ ơn, A-nok cũng quay lưng bước đi. Dù đã rời khỏi cửa Đông từ sáng sớm, nhưng đến giờ vẫn chưa đặt chân đến vương phủ, không thể chần chừ thêm được nữa.

    “Đa tạ ngài, ……thực sự vô cùng đa tạ ngài.”

    Nghe tiếng cảm ơn liên hồi đầy nghẹn ngào, nức nở xen lẫn chất giọng vỡ tiếng của thằng bé, A-nok bất giác ngoái đầu lại nhìn một lần nữa.

    Ăn cắp là hành vi vi phạm pháp luật, không thể nào cứ thấy kẻ trộm là lại rủ lòng thương mà bao che, dung túng được. A-nok cũng tự nhận thức được việc mình vừa làm chưa hẳn là đúng đắn hoàn toàn. Nhưng mà, dẫu là ai thì cũng xứng đáng được nhận sự khoan dung, độ lượng lấy một lần trong đời chứ nhỉ.

    Nếu cứ mặc kệ cho nó bị gông cổ lên quan phủ, thì người chị gái yếu ớt vừa mới sinh nở ở nhà chắc chắn sẽ phải sống trong cảnh thấp thỏm, lo âu tột độ.

    Còn nếu để thằng bé trở về bình an vô sự nhờ lòng trắc ẩn của y, thì người mẹ trẻ kia sẽ có một bát canh rong biển nóng hổi bồi bổ cơ thể, và đứa cháu sơ sinh bé bỏng cũng sẽ có những giọt sữa ngọt ngào đầu đời.

    Đối với A-nok, đặc ân duy nhất mà ông trời từng ban tặng cho y, chính là sinh linh bé bỏng ấy. Đứa con đáng yêu mang nhiều nét giống hệt người đàn ông mà y đã khắc cốt ghi tâm.

    Gió cuối tháng Tư mơn man, ấm áp là thế, vậy mà sống mũi A-nok lại cay xè. Với y, mùa xuân luôn gắn liền với những ký ức đau buồn, mất mát. Mùa của sự chia ly với Chu-san, mùa tiễn biệt đứa con đoản mệnh. Chẳng có chút gì gọi là vui vẻ, hân hoan cả.

    “A-nok đại nhân, cớ sao ngài lại ra tay cứu giúp đứa trẻ đó vậy ạ?”

    Khi đoàn người đã rẽ vào con ngõ tĩnh lặng dẫn đến khu phố của giới thượng lưu, Han-wol — người nãy giờ vẫn lầm lũi đi theo phía sau — mới dè dặt cất lời.

    “……Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu.”

    “Dạ? Nhưng mà thằng nhãi đó vừa tông ngã ngài cơ mà.”

    “Chút chuyện vặt vãnh này, có xá gì đâu.”

    A-nok vô thức cúi xuống nhìn mu bàn tay mình. Dẫu giờ đây đã trơn láng, chẳng còn gợn chút sẹo nào, nhưng trong mắt y, vết phỏng rộp rợn người năm xưa vẫn như đang hiển hiện rõ mồn một.

    “Nhưng mà gò má ngài bị trầy xước rồi kìa.”

    “Hửm? Gò má á? À…”

    Có một vết xước xát nhỏ gần gò má y. Vừa đưa ngón tay lên sờ nhẹ vào vùng da tấy đỏ, A-nok đã nghe Han-wol lầm bầm, có vẻ như cậu nhóc đang xót xa thay cho y.

    “Tân nương mà lại để mặt mũi xước xát thế kia thì sao coi được chứ.”

    Nghe vậy, A-nok bật cười thành tiếng, một nụ cười nhạt nhòa, trống rỗng. Trên mặt y có thêm dăm ba vết xước thì đã sao, Yeo Jae-won chắc chắn sẽ chẳng buồn liếc nhìn lấy nửa cái. Điều duy nhất hắn bận tâm không phải là nhan sắc của y, mà là cái sự thật nghiệt ngã: y là một nam Âm nhân.

    Dẫu có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành hay xấu xí ma chê quỷ hờn, thì y vẫn mãi là cái gai trong mắt hắn. Không, nói chính xác hơn là hắn còn chẳng thèm coi y là một con người tồn tại trên cõi đời này nữa cơ.

    Cứ ngỡ trước khi hạ quyết tâm kết liễu đời mình, y đã buông bỏ được đoạn tình cảm mù quáng này rồi. Thế nhưng, cứ nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với Yeo Jae-won, con tim y lại phản chủ, đập loạn nhịp liên hồi một cách điên cuồng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú