Chương 13
bởi Chung SeikerChẳng cần nói cũng biết người đó là ai. Kẻ đã cho gọi y rồi ngồi điềm nhiên chờ sẵn trong phòng, ngoài Minh Vương ra thì còn ai vào đây nữa.
Bàn tay đang buông thõng bên vạt áo màu xanh nhạt của người nam nhân kia to lớn, những khớp xương ngón tay dài nhô lên rõ rệt, toát lên vẻ thô ráp và hoang dại khó tả.
Lần theo bàn tay ấy, ánh mắt A-nok từ từ hướng lên trên. Lớp đan lĩnh bào màu tím sẫm với những hoa văn chìm trang nhã ôm trọn lấy cánh tay dài, cùng với vóc dáng cao lớn sừng sững, ắt hẳn phải cao hơn y hẳn một cái đầu.
Rồi ánh mắt họ chạm nhau. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, khiến người ta vô thức bị hút vào không lối thoát. Đuôi mắt dài, xếch lên sắc lẹm, hờ hững đến lạnh người. Dẫu sở hữu đôi mắt một mí, nhưng phần bầu mắt dưới hàng lông mày rậm rạp, ngay ngắn lại hơi trũng xuống, tạo nên một hốc mắt sâu thẳm, đổ bóng rõ rệt.
Cánh tay rắn rỏi của hắn đang vòng qua eo trái và đỡ lấy cánh tay phải của A-nok một cách vô cùng vững chãi, nhưng trong đôi mắt đang nhìn xoáy vào y lúc này lại chẳng gợn chút cảm xúc nào. Chỉ có sự tĩnh lặng, thậm chí là có phần chán chường, uể oải.
Giữa mớ cảm xúc hỗn độn đang cào xé tâm can — hồi hộp, xao xuyến, sợ hãi, mong ngóng — A-nok bỗng chốc khựng lại trước thái độ lạnh nhạt, hoàn toàn trái ngược của đối phương. Y tự hỏi, không biết đôi mắt mình lúc này đang phản chiếu điều gì trong mắt hắn.
‘Trông mình chắc ngốc nghếch lắm.’
Nghĩ đến cái bộ dạng rúm ró, thảm hại của bản thân, A-nok vội vã cụp mắt xuống, khẽ vặn mình giằng ra. Thấy vậy, đối phương cũng điềm nhiên buông y ra, tiện tay vuốt lại nếp áo.
Lúc này, Nội quan họ Seok mới bước tới, hướng dẫn A-nok vào chỗ ngồi. Yeo Jae-won ngồi đối diện y, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, lạnh tanh.
Nội quan họ Seok thoăn thoắt rót trà vào hai chiếc chén đã được chuẩn bị sẵn, đặt cẩn thận trước mặt hai người rồi kính cẩn lui ra ngoài.
— Ta… Ta tên là A-nok.
Yeo Jae-won ngồi lặng thinh, đưa mắt nhìn chằm chằm vào A-nok đang cúi gầm mặt, lí nhí tự giới thiệu về mình.
— Seol A-nok.
Nghe cái tên của mình được thốt ra từ miệng Yeo Jae-won, A-nok mới sực nhận ra lời giới thiệu ban nãy của mình thiếu sót chỗ nào. Cả một đời sống lay lắt chẳng có lấy một cái họ, bảo sao y lại không quen miệng cho được.
— Dẫu hôn lễ chưa diễn ra, nhưng ta có vài điều muốn nói rõ với ngươi nên mới gọi đến đây.
Giọng nói trầm ấm, sâu lắng nhưng lại sắc lạnh như băng.
Đến nước này thì A-nok cũng lờ mờ đoán ra được phần nào. Rằng Yeo Jae-won gọi y đến đây tuyệt nhiên chẳng phải để trao gửi những lời hứa hẹn sáo rỗng kiểu “chúng ta hãy cùng nhau sống thật hạnh phúc nhé”. Thế nhưng, nỗi bất an về những gì hắn sắp nói ra vẫn cứ lởn vởn trong đầu y.
— Ta nghe nói ngươi là Âm nhân.
— ……Vâng, đúng vậy.
— Ta rất ghét Âm nhân.
Lời tuyên bố lạnh lùng, dứt khoát ấy khiến A-nok giật thót mình, vô thức ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn hắn.
Chuyện bị người khác buông lời cay độc làm tổn thương, y vốn đã quen. Bởi lẽ cả cuộc đời y đã phải sống trong sự miệt thị như thế rồi. Nhưng việc bị ai đó chĩa thẳng vào mặt nói câu “Ta ghét ngươi” vẫn khiến cõi lòng y quặn thắt, chẳng thể nào dửng dưng cho nổi.
— Và ta cũng chán ghét cái trò nạp thiếp hầu.
Câu nói lạ lùng ấy khiến A-nok bất giác nhíu mày, chẳng hiểu hắn đang ám chỉ điều gì. Đôi mắt to tròn nheo lại, càng hằn thêm vẻ đáng thương, tội nghiệp. Nhưng Yeo Jae-won vẫn dửng dưng như không, ngón tay thon dài hờ hững miết dọc theo vành chén trà đang nguội dần.
— Vị trí của ngươi sẽ không bao giờ bị lung lay, thế nên cứ an phận thủ thường.
— …….
— Tốt nhất là đừng để ai để mắt tới, và cũng đừng xuất hiện trước mặt ta.
Khi ánh mắt họ chạm nhau một lần nữa, đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Như thể kẻ vừa nhẫn tâm bóp nát trái tim người khác, tàn nhẫn cứa thêm những nhát dao rỉ máu kia chẳng phải là hắn vậy.
Khoảnh khắc ấy, A-nok chợt nhớ đến những lời Chu-san từng nói.
Rằng khi thành thân, y sẽ có một gia đình thực sự. Rằng y hãy kết duyên với một Dương nhân, sinh dăm ba đứa con, vun đắp một mái ấm gia đình hạnh phúc, viên mãn…
Một cơn trào ngược nghẹn đắng xông lên tận cổ họng, nước mắt chực trào ra.
Mối tình đơn phương mù quáng, đầy rẫy chông gai này, ngay từ lúc chưa bắt đầu đã bị hắn nhẫn tâm bóp nghẹt.
***
Khi A-nok bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, ánh tà dương màu hồng nhạt đã len lỏi qua song cửa sổ, nhuộm một màu bàng bạc lên sàn nhà.
Han-wol rón rén ló mặt vào, khẽ hỏi xem y có muốn dùng bữa tối không, nhưng A-nok chỉ khẽ lắc đầu từ chối.
Thay vì dọn mâm cơm lên, Han-wol lẳng lặng thắp sáng ngọn đèn lồng nhỏ, vừa làm vừa lén lút quan sát vẻ mặt trầm ngâm, tư lự của A-nok rồi rón rén lui ra ngoài.
Nếu có ai đó tình cờ nghe được câu chuyện này, chắc chắn họ sẽ phải thốt lên hỏi y rằng: Với một cuộc gặp gỡ đầu tiên tồi tệ đến mức ấy, cớ sao y lại đem lòng yêu Yeo Jae-won say đắm đến thế? Nhưng sự thật là, A-nok chưa từng có ý định từ bỏ hắn.
Vốn dĩ chẳng phải là kẻ có cái nhìn lạc quan về cuộc đời, nhưng A-nok vẫn luôn le lói một tia hy vọng mỏng manh rằng: Biết đâu một ngày nào đó, y và Yeo Jae-won sẽ thực sự trở thành một gia đình đúng nghĩa.
Từ khi cất tiếng khóc chào đời, y chưa từng biết đến tình cảm ruột thịt là gì, nên sự khao khát, chấp niệm trong vô thức đối với hai chữ “gia đình” của A-nok lại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cứ thế, A-nok lấy những cử chỉ quan tâm, ân cần hiếm hoi mà Yeo Jae-won vô tình ban phát làm điểm tựa để nuôi dưỡng mối tình đơn phương này.
Cái hồi y học cưỡi ngựa cũng vậy. Bàn tay của một thiếu niên quen hái rau, bới cỏ rễ làm sao có thể dễ dàng làm quen với việc cầm nắm dây cương bằng da cứng ngắc cho được.
Hai bàn tay trầy xước, tứa máu, hai bên đùi trong thì đỏ rát vì cọ xát với yên ngựa, khiến y đâm ra chán ghét việc cưỡi ngựa đến tận cổ.
Đã thế, thầy dạy cưỡi ngựa lại là một gã cựu võ quan già cỗi, cứng nhắc, mà bản tính A-nok thì lại chẳng biết nhõng nhẽo hay than vãn kêu ca bao giờ. Hơn nữa, lão thầy dạy cưỡi ngựa kia cũng phần nào đánh hơi được thân phận hẩm hiu, bị hắt hủi của y trong vương phủ.
Lão thừa biết Minh Vương tuy không đến mức bạc đãi Vương phi, nhưng cũng chẳng mảy may sủng ái y. Chính vì thế, lão thường xuyên mượn cớ kiếm chuyện, quát mắng A-nok vô cớ.
Hôm đó cũng không ngoại lệ, A-nok lại bị lão mắng cho một trận té tát. Bàn tay đau rát, rướm máu khiến y chẳng thể nắm chặt dây cương, nhưng y cũng chẳng buồn mở miệng thanh minh, chỉ biết cúi gầm mặt, đôi vai buông thõng đầy não nề.
— Có vẻ mọi chuyện không suôn sẻ như ngươi nghĩ nhỉ.
Đang đứng thẫn thờ nhìn hai bàn tay trầy xước, rướm máu mà thở dài thườn thượt. Tranh thủ lúc lão thầy dạy cưỡi ngựa đi đâu mất hút trong giờ nghỉ giải lao, trên thao trường lúc này chỉ còn lại con ngựa thỉnh thoảng lại hí lên vài tiếng phì phò như đang hờn dỗi và A-nok đang đứng trơ trọi một mình.
Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng, không lẫn vào đâu được, chính là Yeo Jae-won. Giật bắn mình, A-nok vội vã quay lại, giấu nhẹm hai bàn tay ra sau lưng. Yeo Jae-won đứng đó, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cúi xuống nhìn y.
— Đi… Điện hạ… Ngài đến từ lúc nào vậy ạ?
— Vừa mới tới.
Câu trả lời ngắnn gọn, lạnh nhạt đến vô tình. A-nok thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng hắn chưa chứng kiến cảnh mình bị mắng nhiếc thảm hại ban nãy, bèn ngoan ngoãn cúi đầu.
Thậm chí y còn chẳng dám hé răng hỏi xem hắn đến đây có việc gì. A-nok chỉ cắm mặt xuống đất, tìm đủ mọi cách để giấu nhẹm đôi bàn tay tứa máu của mình. Yeo Jae-won điềm nhiên lướt qua y, đưa tay vuốt ve sống mũi con ngựa.
— Nếu cứ cái đà này, mùa xuân năm sau chắc Vương phi lại phải ngồi xe ngựa đến bãi săn mất.
Yeo Jae-won thường nói trống không trong những lần chạm mặt đầu tiên hay khi trao đổi vài câu ngắn gọn. Nhưng mỗi khi dùng thân phận Thân vương để nói chuyện với Vương phi của mình, hắn lại dùng kính ngữ một cách xa cách. Nghĩa là, những lời hắn vừa thốt ra hoàn toàn mang tính chất công việc.
A-nok cắn chặt môi, thừa hiểu ẩn ý đằng sau câu nói ấy: Hắn đang cảnh cáo y đừng làm mất mặt hắn vì cái danh Minh Vương phi xuất thân từ Bạch Gia phủ mà đến việc cưỡi ngựa cũng không xong.
Yeo Jae-won đến một cách đột ngột và rời đi cũng lạnh lùng, dứt khoát y như lúc hắn xuất hiện. Chắc chắn cả đời này hắn cũng chẳng thể nào ngờ được rằng, chỉ vài ba câu nói bâng quơ của hắn đã đủ sức làm khuynh đảo cả thế giới của A-nok.
Suốt quãng đường trở về, A-nok cứ nhai đi nhai lại cái giọng điệu lạnh lùng, vô cảm của Yeo Jae-won khiến trái tim y càng thêm quặn thắt. Cõi lòng vốn đã nặng trĩu nay lại càng thêm rã rời, kiệt sức.
Vừa lết được thân tàn ma dại về đến Nội xá, A-nok tưởng chừng như sắp ngã quỵ đến nơi. Lúc đó, Thượng cung họ Jo bước tới, chìa ra một hộp cao bôi vết thương nhỏ xíu.
— Cái gì đây ạ?
— Điện hạ dặn ngài nhất định phải bôi thuốc này ạ.
Thấy A-nok cứ chớp chớp mắt ngơ ngác không hiểu mô tê gì, Thượng cung họ Jo khẽ đưa mắt nhìn về phía bàn tay đang giấu nhẹm của y.
— Bôi vào lòng bàn tay ngài đấy ạ.
— Lòng bàn tay? À… Sao ngài ấy lại…
Rõ ràng mình đã giấu kỹ lắm rồi cơ mà, thế mà ngài ấy vẫn tinh ý nhận ra sao.
Quên béng mất những lời lẽ lạnh nhạt, vô tình của hắn ban nãy đã khiến y tổn thương sâu sắc đến nhường nào, chỉ một lọ thuốc cỏn con này thôi cũng đủ khiến khuôn mặt A-nok bừng sáng, rạng rỡ hẳn lên.
***
Chính những khoảnh khắc nhận ra hắn vẫn âm thầm quan tâm, để mắt đến mình đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, xa cách ấy, đã khiến thứ tình cảm không lối thoát trong y ngày một nảy nở, lớn dần lên không thể kiểm soát.
Chỉ bằng một chút hơi ấm vụn vặt mà Yeo Jae-won ban phát, A-nok đã tự huyễn hoặc bản thân, nuôi dưỡng thứ ảo vọng hão huyền.
Con người ta vốn dĩ luôn khao khát những thứ không thuộc về mình. A-nok cũng chẳng phải ngoại lệ.
Giá như Yeo Jae-won cứ một mực tàn nhẫn, lạnh nhạt với y từ đầu chí cuối, thì có lẽ y đã sớm dập tắt hy vọng, dành tâm trí để hận thù hắn rồi.
Giá như hắn đừng ban phát cho y chút hơi ấm le lói ấy…
A-nok khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Ở kiếp này, y nhất định sẽ không lấy hắn làm lý do để tổn thương mình nữa. Y sẽ rời xa hắn. Sẽ hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với hắn.
Dù sự dịu dàng hiếm hoi mà Yeo Jae-won dành cho y là chút ngọt ngào để xoa dịu những đòn roi cay nghiệt, hay đơn thuần chỉ là sự thương hại bốc đồng, thì cũng chẳng sao cả. Những thứ đó không còn mảy may liên quan đến y nữa.
Giữa y và Yeo Jae-won, vĩnh viễn không thể trở thành người một nhà. Hắn sẽ chẳng bao giờ mở lòng với y, và y cũng chẳng còn thiết tha mong cầu vị trí đó nữa.
Nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra, A-nok từ từ đứng dậy khỏi ghế. Để xua đi cảm giác ngột ngạt đang bủa vây, y đẩy tung cánh cửa sổ, đón nhận làn gió đêm ấm áp mơn man trên da thịt.
Khoảnh khắc bình yên này khiến y có cảm giác như những giông bão kia chưa từng xảy ra.
Như thể những tủi nhục, khinh miệt mà y phải gánh chịu ở kiếp trước, những chuỗi ngày đẫm nước mắt xé nát cõi lòng y thành trăm mảnh, thảy đều chỉ là ảo ảnh.
Thế nhưng, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu lăn bánh. Và những bi kịch y từng nếm trải ở kiếp trước, sớm muộn gì cũng sẽ lại tái diễn.
Giống như cái cách y không thể nào trốn tránh được cuộc hôn nhân được sắp đặt sẵn với Yeo Jae-won lúc này vậy.
Khuôn mặt vốn đang đờ đẫn, mệt mỏi của A-nok bỗng chốc trở nên lạnh lùng, vô cảm, hệt như cái cách mà Yeo Jae-won đã từng nhìn y.
0 Bình luận