Bạn không có cảnh báo nào.

    Ở kiếp trước, cái ngày A-nok rời khỏi quê hương là một ngày ngập tràn ánh nắng xuân ấm áp, dịu dàng ôm ấp vạn vật.

    Lần đầu tiên trong đời bước ra khỏi ranh giới Bạch Gia phủ, chuyến hành trình ròng rã nửa tháng trời trên xe ngựa đã vắt kiệt sức lực của A-nok.

    Chưa từng phải nếm trải cảnh lặn lội đường xa đã đành, cỗ xe ngựa mà Bạch Gia vương phi ban cho như một sự bố thí cũng có vấn đề. Trông bề ngoài thì có vẻ tươm tất, thậm chí là được trang hoàng khá bắt mắt, nhưng chất lượng lại tồi tệ hết sức.

    Mỗi khi gã xà ích vung roi thúc ngựa chạy nhanh thêm chút đỉnh là cỗ xe lại xóc nảy dữ dội, khiến A-nok phải cắn răng chịu đựng những cơn đau lưng buốt nhói suốt nửa tháng trời.

    Bởi vậy, y lấy đâu ra tâm trí mà ngắm nhìn vẻ xa hoa, sầm uất của Thượng Kinh — nơi hoàn toàn vượt trội so với Bạch Gia phủ từ số lượng dân cư cho đến mức độ phồn hoa đô hội.

    Nhưng trái với vẻ náo nhiệt bên ngoài, khu phố tập trung dinh thự của các vương tôn công tử và quan lại quyền quý ở Thượng Kinh lại tĩnh lặng đến bất ngờ. Cậu thiếu niên tuổi chừng đôi mươi vừa bước xuống xe ngựa vừa đấm lưng thùm thụp ấy, mỏi mắt tìm quanh cũng chẳng thấy lấy một ánh nhìn nào tò mò, soi mói.

    Chỉ đến khi ngước nhìn tấm biển đề ba chữ “Minh vương phủ” được viết bằng nét chữ ngay ngắn, oai nghiêm, A-nok mới thực sự nhận thức rõ lý do mình phải đặt chân đến chốn này.

    Dẫu có ngủ vùi suốt chuyến đi, y vẫn chẳng thể gạt bỏ những suy nghĩ miên man về cuộc hôn nhân sắp tới ra khỏi đầu.

    Lễ tang diễn ra chóng vánh của Chu-san. Những lời nói sắc như dao của Nan-seok. Và cả những tủi nhục y phải nuốt hận chịu đựng ở vương phủ Bạch Gia vương thi thoảng lại dội về. Thế nhưng, thứ khiến y canh cánh trong lòng nhất lúc này vẫn là cuộc hôn nhân đại sự.

    Thuở còn nương tựa vào Chu-san, A-nok hầu như chưa từng bận tâm đến chuyện thành gia lập thất. Trái lại, Chu-san mới là người thường xuyên nhắc đến chuyện này.

    — Con mà thành thân rồi, là sẽ có ruột thịt, có người nhà thực sự. Con là Âm nhân, nên cứ lấy một Dương nhân rồi sinh con đẻ cái, vun đắp một mái ấm êm đềm, hạnh phúc, thì ta có nhắm mắt cũng mãn nguyện rồi.

    Nghe những lời ấy, A-nok luôn cảm thấy chạnh lòng, cứ như thể Chu-san đang ngầm khẳng định bà không phải là gia đình thực sự của y vậy. Những lúc như thế, y lại nép vào người bà làm nũng: “Con muốn đón cả Chu-san đại nhân về phụng dưỡng cơ.” Nghe vậy, bà lão với mái tóc bạc phơ chỉ mỉm cười hiền từ, đưa bàn tay gầy guộc vuốt ve gò má y mà không nói thêm lời nào.

    Sau khi tiễn biệt Chu-san — bóng cây cổ thụ đã che chở y suốt bao năm tháng, A-nok chìm trong một sự mất mát sâu thẳm đến mức chính y cũng chưa thể mường tượng hết được độ sâu của vết thương ấy. Bởi lẽ với A-nok, Chu-san là người thân duy nhất trên cõi đời này.

    Đưa ra danh thiếp và đứng đợi một chốc, cánh cửa phụ của dinh thự bề thế mở ra. Một vị nữ quan trạc tuổi trung niên, khoác trên mình bộ quan phục màu xanh lam sẫm bước ra. Sống lưng thẳng tắp cùng những bước đi khoan thai toát lên một phong thái đoan trang, khuôn phép.

    Thấy A-nok đang đứng ngây người ngước nhìn tấm biển Minh vương phủ, vị nữ quan dừng bước, cất lời:

    — Ngài là A-nok đại nhân đến từ Bạch Gia phủ phải không ạ? Thần là Thượng cung họ Lee, chuyên bề hầu hạ Minh Vương điện hạ.

    Hoàn toàn khác biệt với đám gia nhân mà y từng chạm mặt ở vương phủ Bạch Gia vương. Dẫu chỉ là một Thượng cung hầu hạ Minh Vương, nhưng phong thái và khí chất toát ra từ bà ấy lại sang trọng, uy nghi đến mức A-nok chưa từng thấy trong đời.

    Bất giác, Thượng cung họ Lee lặng lẽ quan sát khuôn mặt non nớt của y. Chẳng hiểu do cố ý hay vô tình mà màu áo xanh nhạt của cậu thiếu niên lại gợi cho bà nhớ đến những bông hoa lưu ly mỏng manh hé nở trong sương sớm.

    Bắt gặp đôi mắt ươn ướt, trong veo ấy, một cảm giác xót xa, nhói lòng dâng lên khiến Thượng cung họ Lee vô thức cụp mắt xuống.

    Dẫu cậu thiếu niên này có vẻ non nớt và ngây ngô chưa trải sự đời đến đâu, thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành Chính phi của chủ nhân bà. Không thể tùy tiện tỏ ra thất kính được.

    — Tạm thời A-nok đại nhân sẽ nghỉ ngơi tại biệt viện để làm quen với các nghi thức, phép tắc của Hoàng gia ạ.

    Thượng cung họ Lee vừa bước đi trước dẫn đường vào vương phủ, vừa giải thích cặn kẽ.

    — Thời gian từ nay đến ngày cử hành hôn lễ không còn nhiều, nên trong suốt khoảng thời gian này, sẽ có một vị Huấn dục Thượng cung và một Nội quan túc trực bên cạnh để chỉ bảo, hỗ trợ đại nhân nắm vững những điều chưa rõ ạ.

    Vừa đi, Thượng cung họ Lee vừa tóm tắt sơ qua những việc A-nok cần làm trước ngày đại hôn. Chẳng mấy chốc, cả hai đã đứng trước cổng biệt viện.

    Lúc này, Thượng cung họ Lee mới ngoái đầu lại. A-nok đang căng thẳng đứng nhìn đăm đăm vào khu biệt viện tĩnh mịch.

    — Vị này là Thượng cung họ Jo (Triệu), từ nay sẽ là Huấn dục Thượng cung túc trực bên cạnh đại nhân, cũng như trực tiếp chỉ dạy các quy tắc, lễ nghi của Hoàng gia ạ.

    Nghe tiếng nói chuyện vọng vào từ ngoài sân, một bóng người từ từ thong thả bước ra. Giống như Thượng cung họ Lee, người phụ nữ này cũng mặc quan phục nữ quan màu lam sẫm.

    Thượng cung họ Jo, người vừa được giới thiệu là Huấn dục Thượng cung, giữ khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc, khẽ cúi đầu chào A-nok.

    Lần đầu tiên nhận được sự tiếp đãi trang trọng thế này, A-nok cũng luống cuống cúi đầu đáp lễ.

    — Mong được… bà chỉ giáo thêm.

    Chẳng biết do lạ lẫm hay quá căng thẳng mà lưỡi y cứ ríu cả lại, khiến lời chào đầu tiên thốt ra nghe lí nhí, lắp bắp và thiếu tự nhiên vô cùng.

    Nghe vậy, Thượng cung họ Jo nhướng mày.

    — Xin đại nhân tuyệt đối không được cúi đầu hay dùng kính ngữ với kẻ bề dưới ạ.

    Giọng điệu lạnh lùng, cộng thêm thái độ cảnh giác có phần gay gắt của bà ta khiến A-nok lập tức co rúm người lại.

    Thượng cung họ Lee liếc nhìn Thượng cung họ Jo rồi lại nhìn A-nok, khẽ hắng giọng “Hừm hừm”.

    — Trải qua chuyến đi dài chắc hẳn đại nhân đã thấm mệt rồi, thiết nghĩ trước tiên ngài nên nghỉ ngơi cho lại sức. Thượng cung Jo, chuyện rèn giũa lễ nghi cứ để ngày mai hẵng hay, giờ cứ đưa A-nok đại nhân vào trong nghỉ ngơi trước đã.

    Nghe Thượng cung họ Lee nói vậy, Thượng cung họ Jo — người vừa nãy còn trừng mắt nghiêm nghị — liền khẽ gật đầu. Thượng cung họ Lee cúi chào rồi lui ra, còn A-nok thì bối rối đi theo Thượng cung họ Jo bước vào trong.

    Cứ ngỡ căn phòng ở vương phủ Bạch Gia vương đã là quá xa hoa so với túp lều ngoại ô của mình rồi, ai dè khi bước vào biệt viện Minh vương phủ, A-nok mới thấy mình đúng là ếch ngồi đáy giếng.

    — Sau khi đại hôn kết thúc, ngài sẽ dời sang Nội xá (Naesa), nhưng từ nay cho đến lúc đó, ngài sẽ tạm thời lưu trú tại đây.

    Nói là nơi ở tạm bợ, nhưng cách bài trí lại vô cùng tinh tế và tươm tất. Từng món đồ vật trong phòng tuy không dát vàng nạm ngọc phô trương, nhưng thảy đều toát lên một vẻ thanh tao, trang nhã đồng nhất.

    Nói là nghỉ ngơi cho lại sức, nhưng thực ra y cũng chẳng thoải mái chút nào. Thượng cung họ Jo cứ đứng sừng sững ở một góc phòng, hai mắt chằm chằm giám sát mọi nhất cử nhất động, khiến A-nok ngồi cứng đờ trên ghế, chỉ biết vò vò hai vạt áo vào nhau.

    Tầm một nén nhang sau, một tiểu cung nữ lật đật chạy vào, khẽ cúi đầu chào A-nok rồi chạy tới rỉ tai Thượng cung họ Jo điều gì đó.

    — Điện hạ đã hồi phủ rồi ạ.

    Nghe câu đó, hai mắt A-nok sáng rỡ. Người được tôn xưng là “Điện hạ” ở chốn này, chắc chắn chỉ có thể là Minh Vương.

    Tam hoàng tử Đại Thần, Minh Vương. Người sắp sửa trở thành phu quân của y.

    Người sắp sửa… trở thành gia đình của y.

    Nghĩ đến đó, nỗi bất an luôn siết chặt lấy mắt cá chân y như một vòng gai sắc nhọn kể từ ngày lo xong tang sự cho Chu-san, bỗng dưng nới lỏng ra đôi chút.

    Lặng lẽ theo gót vị Thượng cung họ Jo mặt sắt đen sì, A-nok cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, tựa như những bông tuyết đầu mùa đang dịu dàng xoa dịu mảnh đất khô cằn, lạnh giá trong cõi lòng y.

    Khu nhà chính uy nghi, bề thế hơn hẳn biệt viện. Đứng chờ trước tòa kiến trúc đồ sộ ấy, một người đàn ông trạc tuổi trung niên, khoác bộ quan phục cũng mang màu xanh lam sẫm nhưng kiểu dáng khác biệt so với Thượng cung họ Lee, tiến đến hành lễ.

    — Nô tài xin bái kiến A-nok đại nhân. Nô tài là Nội quan họ Seok, chuyên bề hầu hạ Minh Vương điện hạ.

    A-nok vốn định lên tiếng chào hỏi lại, nhưng sực nhớ ra lời răn đe “không được dùng kính ngữ với người dưới” của Thượng cung họ Jo, bờ môi vừa mấp máy liền mím chặt lại.

    Theo phản xạ định cúi đầu đáp lễ, nhưng cái nhìn sắc lẹm như dao cạo phóng đến từ bên cạnh khiến y đành nuốt ngược mọi hành động vào trong, chỉ khẽ gật đầu một cái.

    Chẳng hiểu lão Nội quan kia nghĩ gì về cái gật đầu cụt lủn ấy, nhưng lão vẫn giữ khuôn mặt vô hồn, quay lưng đi trước dẫn đường cho A-nok.

    Đi qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, A-nok cứ chông chênh giữa cảm giác hồi hộp và một niềm hân hoan kỳ lạ.

    Nửa muốn nhanh chóng được diện kiến phu quân tương lai, nửa lại muốn trì hoãn khoảnh khắc chạm mặt đầu tiên này càng lâu càng tốt. Thế nhưng, bước chân của Nội quan họ Seok cuối cùng cũng dừng lại, và cánh cửa cuối cùng ngăn cách hai người cũng được mở ra.

    Bị đẩy vào một tình huống đột ngột, A-nok hoang mang đảo mắt nhìn quanh. Đúng lúc bắt gặp ánh mắt hối thúc “Còn đứng ngây ra đó làm gì, vào đi chứ” hiện rõ mồn một trên mặt Nội quan họ Seok.

    Chẳng kịp lắp bắp hỏi câu “Ta vào được chứ?”, vừa thấy đôi lông mày của lão Nội quan hơi nhíu lại, A-nok cuống cuồng vắt chân lên cổ mà đi.

    Đúng như linh cảm “kiểu gì cũng vấp té”, việc y vấp phải vạt áo ngã chúi nhủi về phía trước là điều hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Thế nhưng, trong lúc lảo đảo chực ngã, một cánh tay rắn chắc đã kịp thời vươn ra, vòng qua eo đỡ lấy y.

    — ……!

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú