Chương 9
bởi Chung SeikerSau khi Han-wol rời đi, A-nok lại đảo mắt nhìn mâm cơm sáng được bày biện tươm tất, ngon lành. Vẫn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Y uể oải xúc vài thìa, nhưng rồi cũng buông đũa khi cơm trong bát vẫn còn quá nửa.
Cố gắng không phát ra tiếng động, y nhẹ nhàng hé cửa, bưng mâm cơm đã được dọn dẹp sơ qua bước ra ngoài. Khi đi ngang qua căn phòng nhỏ nơi Han-wol đang túc trực, y càng nhón chân rón rén hơn để tránh làm kinh động cậu bé.
Dưới tán cây thường xuân cổ thụ, nơi những chú chim nhỏ đang đậu trên cành hót líu lo, một bóng râm rợp mát trải dài trên mặt đất. Mới sáng bảnh mắt mà nắng đã gay gắt thế này, không biết đến trưa trời còn chói chang đến nhường nào.
Vương phủ của Bạch Gia vương vốn dĩ đâu chỉ có một nhà bếp. So với nhà bếp chính, khu bếp phụ nằm gần khu nhà hoang vắng nơi A-nok đang tá túc hơn nhiều. Chắc mẩm Han-wol cũng chuẩn bị bữa sáng cho y ở đó.
Vừa chậm rãi bước qua bậu cửa khu bếp phụ, đám gia nhân đang tụ tập ăn nốt chỗ thức ăn thừa từ bữa sáng của chủ tử giật mình thon thót, nháo nhào đứng bật dậy.
“Ơ kìa, có chuyện gì mà… ngài lại cất công bưng tận xuống đây thế này?”
Tên gia nhân lớn tuổi nhất trong khu bếp tròn xoe mắt ngạc nhiên. Nghe lời thắc mắc của gã gia nhân có dáng người thấp bé, nhỏ thó hơn mình, A-nok chỉ khẽ mỉm cười.
“Ta ăn xong rồi.”
“Nhưng ngài mới dùng được có chút xíu thế kia…”
Lão già đội chiếc khăn quấn đầu bằng vải bông thô màu trắng kia có vẻ là người đứng đầu cai quản khu bếp phụ này. Thấy lão đưa mắt ra hiệu, một gã gia nhân trẻ tuổi đang ngồi ăn ở góc xa vội vàng vứt bát đũa đứng dậy, đón lấy mâm cơm từ tay A-nok rồi dọn dẹp sang một bên.
“Vậy ta xin phép. Trong người ta không được khỏe, trưa nay mọi người không cần chuẩn bị cơm cho ta đâu.”
Vừa đắng miệng chẳng muốn ăn, bụng dạ lại cứ ấm ách khó chịu. Nghe những lời lẽ nhã nhặn của A-nok, lão gia nhân đội khăn trùm đầu đảo mắt dò xét y một lượt.
Dẫu sao thì lão gia nhân đội khăn trùm đầu này cũng là người Bạch Gia phủ chính gốc, lại còn làm việc trong vương phủ từ trước cả khi A-nok cất tiếng khóc chào đời. Lão lạ gì xuất thân của A-nok, nên bảo không có chút ác cảm, bài xích nào thì đúng là nói dối.
Ánh mắt lão rõ ràng là chẳng muốn dây dưa nhiều lời với cái thứ con hoang mang lại điềm gở này. Thấy vậy, A-nok cũng vội vàng quay gót rời khỏi nhà bếp.
Gương mặt ngơ ngác không hiểu vì sao y lại cất công xuống tận đây, ánh mắt pha lẫn sự thù địch và dò xét của đám gia nhân cứ ám ảnh mãi trong tâm trí khiến A-nok không khỏi buông tiếng thở dài thườn thượt.
Những ánh nhìn kỳ thị, ác cảm chĩa vào y đã khắc sâu thành những vết sẹo rỉ máu trong tâm khảm, nỗi sợ hãi vẫn luôn thường trực chưa từng buông tha y.
Con đường men theo bờ tường vốn được xây ôm trọn vòng ngoài của vương phủ. A-nok cố tình đi thật chậm, rề rà lê bước từ nhà bếp phụ về lại phòng mình. Bụng dạ có vẻ hơi ấm ách khó tiêu, y muốn đi dạo thêm chút nữa cho khuây khỏa.
Thế nhưng y đâu dám tự tung tự tác đi lung tung trong vương phủ. A-nok tuyệt nhiên không muốn chạm mặt bất kỳ ai trong gia đình Bạch Gia vương một chút nào.
Với Seol Ham-hyeon, Seol Ga-hyo hay Bạch Gia vương phi thì còn đỡ, vì bọn họ thường coi y như không khí, chẳng buồn đoái hoài. Đáng ngại nhất chính là Seol Ga-muk.
Chỉ nhớ lại cái ngày đầu tiên bước chân vào Bạch Gia vương phủ thôi, y đã thấy rợn tóc gáy, ghê tởm đến mức chẳng muốn nhìn mặt hắn thêm một lần nào nữa.
Cái bản mặt hằn học, cay nghiệt, lúc nào cũng chực chờ tuôn ra những lời lẽ thô bỉ, hạ lưu kiểu “gái lầu xanh” để xỉ nhục, chà đạp y, nghĩ đến thôi cũng đủ thấy buồn nôn rồi.
Đã dặn không ăn trưa rồi, chắc Han-wol cũng chẳng buồn quấy rầy y nữa đâu. A-nok định bụng sẽ dành thời gian này để sắp xếp lại những việc cần làm khi đến Thượng Kinh, hay nói đúng hơn là rà soát lại từng câu chữ y muốn nói thẳng vào mặt Yeo Jae-won.
Vừa thong dong bước tới ngưỡng cửa hẹp dẫn vào khu nhà mình đang ở, A-nok bỗng nghe thấy tiếng quát tháo ầm ĩ vang lên từ khoảng sân nhỏ hẹp. Một gã đàn ông vạm vỡ đang túm lấy bờ vai của một cậu thiếu niên nhỏ thó, hùng hổ dọa nạt.
“Ngươi bảo không biết A-nok ở đâu á? Thế chẳng lẽ thằng ranh đó mọc cánh bay mất rồi?”
“Tiểu nhân thật sự không biết mà.”
Gã đàn ông thô bạo xô ngã cậu thiếu niên, rồi lại túm cổ áo xốc ngược cậu ta lên.
“À, nhắc mới nhớ, ngươi cũng là Âm nhân cơ mà. Đúng rồi, chuẩn là Âm nhân rồi.”
“Ga… Ga-muk đại nhân. Xin ngài buông tiểu nhân ra đã. Tiểu nhân thực sự không biết A-nok đại nhân đang ở đâu…”
Cậu thiếu niên đang co rúm người vì sợ hãi chính là Han-wol, còn kẻ đang túm cổ cậu ta để truy hỏi tung tích của A-nok không ai khác chính là Seol Ga-muk.
Xem chừng là Seol Ga-muk cất công đến đây tìm y. Ở kiếp trước có xảy ra chuyện này không nhỉ? A-nok vắt óc lục lọi trí nhớ.
Không hề. Trước kia, mỗi lần chạm mặt, Seol Ga-muk cũng chỉ buông vài câu xỉa xói, mỉa mai y rồi thôi. Và khi thấy y chỉ biết cắm mặt xuống đất, run rẩy không dám cãi lại nửa lời, hắn liền chửi rủa y là đồ đần độn, nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi bỏ đi.
Thế mà hôm nay hắn lại lặn lội đến tận đây tìm y, chắc chắn là có nguyên do…
A-nok sực nhớ lại chuyện mình đã mạnh miệng cãi tay đôi với Seol Ga-muk ở khoảng sân trước ngay khi vừa đặt chân đến Bạch Gia vương phủ. Rất nhanh, y nhận ra chính sự phản kháng bất ngờ ấy của mình đã làm xáo trộn các sự kiện ở kiếp này.
Nhưng chuyện đó tính sau, giải quyết tình huống trước mắt mới là điều cấp bách. Cứ để mặc thế này, ai biết được Seol Ga-muk sẽ giở trò đồi bại gì với Han-wol. Vừa mở miệng bóng gió chuyện Âm nhân, bàn tay nhơ nhớp của hắn đã lần mò xuống eo Han-wol rồi.
Nói thật, y cũng chẳng dám chắc mình có thể làm được trò trống gì. Thậm chí y còn thấy sợ hãi. Lại còn hoài nghi liệu một kẻ vô tích sự như mình có tư cách gì mà đòi ra mặt lo chuyện bao đồng. Nhưng nếu chính hành động bồng bột của y đã gây ra cơ sự này, thì y phải là người đứng ra gánh vác hậu quả.
“Ngài đang làm cái trò gì vậy?”
Đôi tay run rẩy vì sợ hãi, nhưng A-nok vẫn cắn răng nắm chặt tay thành nắm đấm, hiên ngang bước qua bậu cửa.
Bàn tay đang sờ soạng quanh eo Han-wol của Seol Ga-muk chợt khựng lại. Vừa nhìn thấy A-nok đứng sừng sững ở cửa, khóe môi hắn liền nhếch lên một nụ cười đểu cáng.
Dù sao thì việc mở lời bằng một giọng điệu bức xúc, giận dữ cũng coi như là thành công bước đầu. Tuy nhiên, tự bản thân A-nok cũng nhận thức rõ rành rành rằng giọng nói của mình đang run rẩy một cách thảm hại.
“Ta đang làm gì à?”
Seol Ga-muk hất văng Han-wol ra xa hệt như ném một món đồ bỏ đi. Han-wol vốn đã gầy gò ốm yếu, bị xô mạnh liền lảo đảo lùi lại mấy bước mới đứng vững.
“Thằng ôn này vốn là nô tài của ta. Ta muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay hay sờ mó thế nào là quyền của ta, liên quan quái gì đến ngươi.”
Vóc dáng vốn đã đồ sộ lại thêm khuôn mặt hầm hố bặm trợn, Seol Ga-muk nhíu mày gầm gừ, tỏa ra một luồng sát khí bức người.
Dẫu cho lúc này chỉ muốn quay đầu bỏ chạy trốn thoát thân, nhưng A-nok lại càng siết chặt nắm đấm giấu trong tay áo. Những đốt ngón tay đã trắng bệch ra vì gồng sức.
A-nok cũng biết tỏng chuyện đó. Han-wol vốn là một trong những kẻ hầu người hạ dưới trướng Seol Ga-muk. Nhưng hiện tại, cậu nhóc đã được phân công sang phục dịch cho y rồi.
Hơn nữa, xâu chuỗi lời lẽ của Seol Ga-muk với tình hình hiện tại, rõ ràng là hắn định lợi dụng thân phận Âm nhân của Han-wol để giở trò đồi bại. Đặc biệt là câu nói “Ngươi cũng là Âm nhân cơ mà” khiến y không khỏi rùng mình gai ốc. Hiển nhiên là hắn cố tình nói ra câu đó vì biết tỏng Han-wol cũng là Âm nhân giống như A-nok.
Nếu A-nok của bảy năm trước ngây thơ, khờ khạo chẳng biết thế thái nhân tình là gì, thì A-nok của hiện tại đã khác xưa một trời một vực.
Ở chốn Thượng Kinh đầy rẫy mưu mô xảo quyệt, người ta sẵn sàng giấu giếm dã tâm độc ác đằng sau những lời lẽ ngon ngọt để đâm sau lưng nhau là chuyện cơm bữa. Việc móc nối các tình tiết và vài ba câu nói của Seol Ga-muk để suy đoán tâm tư của hắn với y dễ như trở bàn tay.
Một cơn gió nhẹ lướt qua làm tung bay những lọn tóc của A-nok. Thấy y đứng im thin thít không đáp trả, Seol Ga-muk cứ ngỡ mình đã áp đảo được đối phương, bèn vênh váo bước tới một bước.
Thấy Han-wol đứng trân trân giữa mình và Seol Ga-muk với vẻ mặt hoang mang tột độ chẳng biết phải làm sao, A-nok liền kéo cậu nhóc ra sau lưng che chở, nắm đấm giấu trong tay áo lại càng siết chặt thêm.
“Trước kia thì ta không biết, nhưng hiện tại Han-wol là người hầu của ta. Vì thế…”
A-nok chợt ngừng bặt. Y thậm chí còn chẳng nhận ra mình đang nắm chặt lấy cổ tay Han-wol đến nhường nào. Đôi mắt mở to trừng trừng, A-nok gằn từng chữ một cách đanh thép.
“… Ý ta là, ngài không được phép tùy tiện đụng chạm hay lớn tiếng dọa nạt cậu bé này.”
Khuôn mặt Seol Ga-muk thoáng chốc tối sầm lại. Vốn dĩ mấy ngày nay hắn vẫn luôn ghim thù cái vụ A-nok dám cãi tay đôi với hắn ở khoảng sân trước.
“Bày đặt làm giá, cuối cùng cũng chỉ là một thằng Âm nhân đê tiện. Lũ chúng mày chẳng phải hễ được ai sờ soạng là lại sướng rơn lên, cái loại lăng loàn, trơ trẽn…”
Những tưởng Seol Ga-muk sẽ nổi trận lôi đình, ai dè hắn lại hạ giọng trầm đục, sấn sổ bước tới chỗ A-nok, rồi vòng tay siết chặt lấy eo y hệt như cách hắn vừa làm với Han-wol.
Trong tích tắc, A-nok hoảng loạn tột độ. Dẫu cho kiếp trước đã chung chăn gối với Yeo Jae-won suốt bảy năm trời, nhưng những lần va chạm da thịt gần gũi thế này đếm trên đầu ngón tay còn chưa hết. Nỗi nhục nhã ê chề dâng trào. Không chỉ bị sỉ nhục bằng những lời lẽ miệt thị Âm nhân, mà cái thứ bàn tay đang tự ý vờn quanh, cọ xát lên thân thể y kia khiến y cảm thấy thật dơ bẩn và tởm lợm.
Ngay cả Yeo Jae-won ở kiếp trước cũng chưa bao giờ đối xử với y như vậy. Đầu óc y trống rỗng, trắng xóa. Dẫu biết tỏng hắn đang cố tình lăng nhục mình, nhưng cơ thể y vẫn cứ cứng đờ ra như khúc gỗ.
A-nok thở hắt ra một hơi nặng nhọc rồi nhắm nghiền mắt lại, sau đó lại mở trừng ra. Đập vào mắt y đầu tiên là khuôn mặt khả ố của Seol Ga-muk, và ngay sau đó, nắm đấm giấu trong tay áo đã vung lên.
“Bốp!”, một âm thanh chát chúa vang lên, đầu Seol Ga-muk ngoặt hẳn sang một bên.
0 Bình luận