Chương 4
bởi Chung Seiker“……”
“Tỉnh mộng đi, thứ tạp chủng như ngươi thì lấy tư cách gì để Tam hoàng tử Đại Thần phải để mắt tới chứ?”
Bởi lẽ đó là sự thật rành rành nên lời nói ấy tựa như một lưỡi dao găm thẳng vào tim. Trong miệng đắng ngắt. A-nok u buồn ngước đôi mắt đang cụp xuống lên.
Seol Ga-muk hệt như một con chim sâu mỏ nhọn. Hắn không ngừng buông lời dè bỉu, chà đạp A-nok. Nhưng lúc này đây, A-nok chỉ đang bận tâm suy ngẫm câu hỏi liệu Tam hoàng tử có để mắt tới y hay không, nên những lời rủa xả ấy chẳng lọt tai được là bao.
Tam hoàng tử từ đầu đã khinh khỉnh ngó lơ y, sau lại đâm ra chán ghét tột độ, để rồi cuối cùng coi y như không khí, chẳng hề tồn tại trên cõi đời này. Trừ phi có việc cần kíp, hắn tuyệt nhiên không mở miệng nói với y nửa lời, họa hoằn lắm mới chủ động tìm đến y.
Chẳng lẽ lại phải nếm trải những ngày tháng tăm tối ấy thêm một lần nữa sao? Nghĩ đến thôi cũng đủ thấy kinh tởm rồi.
“Sớm muộn gì Tam hoàng tử cũng sẽ rước về một Âm nhân mỹ miều, đoan trang hơn cái thứ tạp chủng như ngươi gấp trăm vạn lần. Lại còn là loại mới phân hóa chưa được bao lâu, thứ như khúc gỗ khô khốc như ngươi thì làm ăn được cái quái gì…”
A-nok ngoảnh lại nhìn Seol Ga-muk bằng ánh mắt khinh miệt và chán chường. Tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo đứng đó, tuy cũng muốn ra tay can ngăn những lời lẽ thô bỉ, chói tai của Seol Ga-muk, nhưng thân phận thấp kém không cho phép gã phản kháng lại Nhị công tử của Bạch Gia Vương, đành cắn răng chịu đựng.
Kèm theo một tiếng thở dài thườn thượt, A-nok dùng chính cái giọng điệu trào phúng lạnh nhạt từng dùng để chất vấn Seol Ga-hyo mà chặn họng Seol Ga-muk.
“Ngoài ta ra, Minh Vương sẽ không bao giờ nạp thêm bất kỳ một Âm nhân nào khác đâu.”
Lời nói dõng dạc, rành rọt của A-nok vừa dứt, một khoảng lặng bao trùm lấy khoảng sân trước dãy nhà chính trong thoáng chốc.
Tựa hồ tưởng mình vừa nghe nhầm, Seol Ga-muk nhăn mặt nhíu mày, dùng ngón út ngoáy ngoáy lỗ tai phải. Ngay cả tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo đang đứng cạnh bậc thềm cũng trố mắt kinh ngạc nhìn chòng chọc A-nok.
Đối mặt với ánh mắt của hai kẻ đó, chỉ có A-nok là vẫn giữ vẻ dửng dưng như không.
“……Haha!”
Khoảng lặng chớp nhoáng trên sân trước, thứ được tạo ra sau khi những lời đay nghiến rát tai nhắm vào A-nok tạm thời dứt bặt, bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng cười mỉa mai, khoái trá vang rần của Seol Ga-muk.
Không nạp thêm Âm nhân nào khác ngoài ta sao? Nghe cái giọng điệu ấy, cứ như thể y đã lấy được lòng Minh Vương và khiến Hoàng thất Đại Thần phải đích thân mang sính lễ đến hỏi cưới từ Bạch Gia Vương vậy?
Seol Ga-muk cười ngặt nghẽo đến mức không thở nổi, tay ôm bụng vật vã, trong khi tên thuộc hạ của Seol Ga-hyo cũng bật cười khùng khục như thể vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất trần đời.
Thừa hiểu rằng tràng cười sặc sụa của bọn họ chính là sự mỉa mai, chế giễu tận cùng, hai chóp tai A-nok đỏ lựng lên. Thế nhưng, những lời A-nok thốt ra đều là sự thật rành rành.
Bản tính Yeo Jae-won xưa nay vốn căm ghét Âm nhân đến tột cùng. Thậm chí trong đêm tân hôn, vừa bước chân vào hỉ phòng, hắn chẳng buồn vén tấm lụa mỏng che mặt A-nok hay tháo dỡ lấy một chiếc nơ y phục, chỉ ném lại vài lời lạnh lùng rồi dứt khoát quay lưng bước đi.
— Phụ hoàng đã ban chỉ, lại là hôn sự do Bạch Gia Vương sắp đặt, nên ta sẽ thu nhận và khoản đãi ngươi như một vị Vương phi… Nhưng, từ giờ khắc này, những gì ngươi nghe, ngươi nhìn, ngươi nói và ngươi làm thảy đều do Bản vương định đoạt. Mong ngươi ghi tạc điều này vào tâm khảm và cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói.
Y vẫn khắc sâu khoảnh khắc hắn buông ra những lời lẽ đó. Giờ ngẫm lại, quả thực Yeo Jae-won đã nói lời giữ lời. Hắn chưa từng nạp thêm bất kỳ ai khác ngoài A-nok vào vương phủ, và luôn giữ trọn đạo nghĩa với người Vương phi duy nhất của mình. Nhưng, tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó.
Mối quan hệ phu thê giữa hai người lạnh nhạt đến mức chỉ còn lại những nghi thức sáo rỗng. Bọn họ chẳng hề giống hai kẻ nguyện ý gắn bó trăm năm, mà giống như mối quan hệ quân thần tuân thủ nghiêm ngặt lẽ đạo. Nghĩ lại, ngay từ lúc thốt ra những lời đó trong đêm tân hôn, Yeo Jae-won đã phân rõ ranh giới chủ tớ, trên dưới một cách dứt khoát rạch ròi.
Một mối quan hệ khô cằn, nguội lạnh, dẫu chẳng cố tình dùng sức bóp nát cũng sẽ dễ dàng vỡ vụn. Một mối quan hệ tạm bợ, chắp vá, chỉ chực chờ sụp đổ ngay khi y buông tay.
Một nụ cười chua chát nhếch lên trên khóe môi A-nok.
“Cái thứ hèn mọn này có vẻ vẫn chưa tỉnh mộng nhỉ. Cớ sao Tam hoàng tử lại phải bận tâm đến một kẻ như ngươi chứ? Suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị thôi. Dẫu nhan sắc ngươi có nghiêng nước nghiêng thành, cũng phải nơm nớp lo sợ xem người ta có thèm liếc mắt đến mình một cái hay không, đằng này lại còn dám mạnh miệng tuyên bố gì cơ? Không nạp thêm Âm nhân nào ngoài ngươi á?”
Cảm thấy mình như bị chọc giận vì những lời răn dạy bị phủ nhận phũ phàng, Seol Ga-muk trợn trừng mắt nhìn A-nok đến nỗi lộ cả tròng trắng. Hắn sấn sổ tiến đến, dùng đầu ngón tay xốc cằm y lên.
“Âm nhân cỡ như ngươi, ngoài thanh lâu thiếu gì chứ. Vừa gầy gò ốm yếu lại còn hốc hác thế này, nhìn mặt là đã mất hứng chẳng buồn ăn uống rồi, thế mà…”
A-nok cố tình ngẩng cao đầu, nhưng ánh mắt lại hướng xuống dưới, khóe môi khẽ cắn nhẹ như một thói quen để kìm nén điều gì đó, khiến vầng trán nhíu lại rãnh sâu. Vết thương do cú tát trời giáng của Seol Ga-hyo vẫn còn âm ỉ rát buốt, đau thấu tận xương tủy.
Seol Ga-muk dùng mấy đầu ngón tay khẽ xoay mặt A-nok qua lại, đảo mắt xem xét như đang định giá một món hàng.
“Vậy nên, ngoan ngoãn một chút đi, đừng có mà làm ô uế thanh danh của nhà họ Seol Bạch Gia phủ này.”
A-nok thu liễm ánh mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Seol Ga-muk.
Chẳng hề thay đổi một chút nào. Kể cả trước khi nhắm mắt hay khi đã trùng sinh. Cảm giác sống lại quá khứ tăm tối này khiến y rùng mình tởm lợm.
Ắt hẳn đây là hình phạt mà ông trời dành cho kẻ dám chạy trốn số phận như y. Để y phải nếm trải lại nỗi nhục nhã ê chề này thêm một lần nữa.
A-nok bất giác cuộn chặt hai tay thành nắm đấm.
Lẽ nào phải tiếp tục sống hèn mọn thế này sao? Phải nhẫn nhịn nghe những lời miệt thị rằng loại Âm nhân như y đầy rẫy ngoài thanh lâu sao? Phải chịu đựng cái danh phận hờ hững bên cạnh Yeo Jae-won, ngoan ngoãn sắm vai một kẻ đáng thương để chừa chỗ trống cho người khác sao?
Cảm giác ngột ngạt như bóp nghẹt lấy cổ họng.
Cơn thôi thúc muốn tháo chạy càng lúc càng trỗi dậy mãnh liệt. Không, không phải là muốn, mà là bắt buộc phải tháo chạy. Trước lúc ra đi, chẳng phải y đã hứa với đứa bé rồi sao. Rằng kiếp sau đừng gặp lại nhau nữa. Nếu không phải đầu thai làm con của y, biết đâu đứa bé sẽ được ôm ấp trong vòng tay yêu thương và sống một đời trọn vẹn.
Liệu xoay chuyển được điều gì, mọi thứ có khác đi chăng?
Chẳng dám chắc. Rất có thể cục diện vẫn chứng nào tật nấy. Cõi đời này vẫn luôn coi y như rác rưởi, nhưng hễ y vừa nhen nhóm ý định gì hay ôm ấp khát khao nhỏ nhoi nào, là y như rằng chúng lại xúm vào dập tắt bằng mọi giá, đẩy y xuống vực sâu tuyệt vọng.
Nhưng dẫu vậy, y cũng chẳng buồn dẫm lại vết xe đổ ấy thêm một lần nào nữa. Càng bị đối xử tệ bạc thế này, sự phản kháng trong y càng cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Dẫu không thể lật ngược thế cờ, vì những việc đã được an bài thì sớm muộn cũng sẽ diễn ra thôi.
Vì nếu muốn thay đổi mọi thứ, chẳng khác nào đi ngược lại với lẽ trời.
“Đang làm trò gì đấy?”
“Ca, ca ca…”
Người bước ra ngoài chính là Seol Ga-hyo. Nhìn thấy cảnh tượng thằng em trai cùng cha khác mẹ đang nắm cằm A-nok mà giở trò cợt nhả, hắn liền cau mày đầy khó chịu. Sự xuất hiện đường đột của anh trai khiến Seol Ga-muk giật thót mình, vội vàng buông tay khỏi người A-nok lùi lại.
Sau một lúc nín thở như bị hóa đá trước sức nặng của kiếp sống đầy bi kịch cứ lặp đi lặp lại, A-nok lúc này mới trút ra một tiếng thở phào nhọc nhằn.
Cuối cùng, vẫn phải chạy trốn. Muốn không phải hứng chịu nỗi đau thêm một lần nữa, thì cách duy nhất là tránh xa nó. Nếu hiện tại không thể trốn thoát, thì phải kiên nhẫn đợi thời cơ, và nhất định…
A-nok cố làm ra vẻ dửng dưng, cúi đầu lảng tránh ánh mắt của những kẻ xung quanh. Dẫu không thể trốn khỏi Bạch Gia phủ, thì chí ít cũng phải thoát khỏi Yeo Jae-won bằng mọi giá.
“Ga-muk, giờ này đệ còn ở đây làm cái quái gì? Mau về phòng đi.”
“……Dạ.”
“A-nok có thể vào trong được rồi.”
Khi bị tên thuộc hạ chất vấn, Seol Ga-muk còn hùng hổ cãi tay đôi, nhưng giờ đây, trước mệnh lệnh của Seol Ga-hyo, hắn chỉ biết nín khe không dám ho he một lời. Quả đúng là phường tiểu nhân bỉ ổi, đứng trước kẻ mạnh thì co rúm lại, còn trước kẻ yếu thì lại giở thói dương oai diễu võ.
Bước chân lên bậc thềm, A-nok không ngoái lại nhìn hẳn, mà chỉ liếc xéo về phía Seol Ga-muk một cái.
Dù sao thì hắn cũng chỉ là một kẻ sẽ sớm lìa đời mà thôi. Một khi y đặt chân rời khỏi mảnh đất Bạch Gia phủ, chắc chắn sẽ chẳng còn dịp nào phải giáp mặt loại người này nữa. Tốt nhất là không thèm đoái hoài gì đến cái gã tiểu nhân thảm hại ấy. Khắc ghi điều ấy trong lòng, A-nok giữ vẻ mặt lạnh tanh bước vào trong.
Làn khói từ lư hương tỏa ra một mùi hương trầm ấm và thoang thoảng. Lấp ló phía sau lớp sương khói mờ ảo là hình bóng một nam nhân trạc tuổi trung niên, mang dáng vẻ vạm vỡ không ngờ so với độ tuổi, toát lên vẻ dữ tợn và uy nghiêm khó bề chạm tới.
Tựa như hình mẫu tương lai của Seol Ga-hyo khi bước vào độ tuổi xế chiều vậy. Người nam nhân có nét hao hao ấy không ai khác chính là phụ thân của hắn, và cũng là người cha ruột nhẫn tâm ruồng bỏ A-nok — Seol Ham-hyeon.
“Tắt hương đi.”
Vâng lệnh Seol Ham-hyeon, Seol Ga-hyo cúi rạp người rồi nhanh chóng dùng chiếc nắp đậy kín lư hương đang nghi ngút khói. Trong căn phòng tĩnh mịch giờ đây chỉ còn lại mùi hương trầm thoang thoảng còn vương vất.
Lúc này, Seol Ham-hyeon mới từ từ hé mở đôi mắt vốn nhắm nghiền nãy giờ. Ánh mắt ông ta sắc lạnh như dao, găm thẳng vào A-nok đang quỳ gối cách đó một khoảng xa.
Cảm giác rợn người như bị lột trần mọi tâm can. Như một con thú nhỏ bị nhắm làm mồi, A-nok nuốt khan một cách đầy sợ hãi.
Bỏ ngoài tai mấy lời lèm bèm của loại vô tích sự như Seol Ga-muk thì dễ ợt. Nhưng khi đối mặt với Seol Ham-hyeon xảo quyệt như một con rắn độc, thì cái cảm giác bị nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn khiến nỗi sợ hãi tựa hồ một thứ nọc độc chết người lan tỏa khắp châu thân.
“Được đấy.”
Chống cùi chỏ lên phần tay vịn của chiếc ghế, khóe môi Seol Ham-hyeon nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng.
Y dư sức hiểu ngụ ý trong câu nói ấy là gì. A-nok vẫn nhớ như in cái bài kiểm tra đầu tiên mà y phải trải qua khi bị Seol Ham-hyeon triệu tập ở kiếp trước.
“Mới phân hóa thành Âm nhân chưa bao lâu, mà đã biết cách che giấu tin tức tố một cách điêu luyện thế kia à.”
Vốn dĩ, bất kể là Dương nhân hay Âm nhân, hễ là người phân hóa thì đều mang một mùi hương tin tức tố đặc trưng. Tuy nhiên, nếu không cố tình phát tán ra ngoài, thì trong sinh hoạt đời thường, người ta thường kìm nén thứ mùi hương ấy lại. Đó chính là một trong những phép tắc cơ bản mà mọi người phân hóa trưởng thành đều phải tuân thủ.
Dẫu Chu-san từng nhắc nhở về điều này, nhưng bà lại là Bình nhân chứ chẳng phải người phân hóa, còn A-nok thì lớn lên ở một nơi hẻo lánh vùng ngoại ô Bạch Gia phủ, nên y nào đâu thấy sự thiết yếu của việc kìm hãm tin tức tố mà cứ để nó phát tán tự do.
Chính vì thế, ở kiếp trước, ngay từ lần đầu chạm mặt, y đã bị Seol Ham-hyeon mắng cho một trận té tát.
— Đến cả cái thứ hương thơm rẻ tiền ấy còn không biết đường giấu đi, thì lấy tư cách gì bước qua cửa phủ Minh Vương chứ?
0 Bình luận