Chương 60
bởi Chung SeikerTuy ký ức của Yeo Jae-won vẫn chưa được khôi phục trọn vẹn, nhưng A-nok của kiếp trước làm gì có “người trong mộng” nào khác cơ chứ.
Ngay cả trong những mảnh ký ức mơ hồ tựa cơn mộng mị, hắn vẫn cảm nhận được điều đó. Thanh niên ấy tuy miệng thốt ra những lời oán hận cay nghiệt nhất, nhưng sâu thẳm lại giấu kín một tấm chân tình tha thiết dành cho nam nhân kia.
Ngẫm lại, khi được hỏi có phải đã để lại người trong mộng ở Bạch Gia phủ hay không, A-nok đâu có đưa ra một câu trả lời dứt khoát. Y chỉ vặn lại bằng một câu hỏi bóng gió “Nếu có thì Điện hạ định thế nào?”, mở ra một khả năng chứ không hề khẳng định.
Mặt khác, A-nok lại vô cùng bối rối trước câu hỏi bất ngờ của Yeo Jae-won, y chớp chớp mắt một cách chậm chạp. Y hoàn toàn không hiểu tại sao hắn lại đột ngột đào bới chuyện này.
Dù không phải ở Bạch Gia phủ, nhưng quả thực y có một người trong mộng ở kiếp trước. Thế nhưng, sự thật đó làm sao có thể nói ra. A-nok đắn đo một lúc rồi khẽ gật đầu.
“Làm sao thần dám dối gạt Điện hạ.”
“Em nghĩ nói vậy thì ta sẽ buông tay sao?”
Cúi đầu xuống với một vẻ hờ hững, A-nok dùng đầu lưỡi liếm nhẹ đôi môi khô khốc, định giấu đôi tay đang run rẩy xuống dưới lớp chăn gấm. Nhưng Yeo Jae-won đã nhanh tay tóm gọn lấy nó.
“Cái người trong mộng đó của em.”
“…….”
“Không phải ở Bạch Gia phủ, mà là người em để lại ở kiếp trước thì sao?”
Trên chiếc cổ cao gầy của A-nok dường như không có lấy một chút thịt thừa. Dưới lớp da mỏng manh ấy, những mạch máu và gân xanh bỗng chốc nổi lên căng cứng, rồi lại xẹp xuống im lìm như đang nín thở.
Yeo Jae-won không thể biết chắc kiếp sống thứ hai của A-nok bắt đầu từ thời điểm nào. Vì vậy, hắn cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng những lời y nói là thật, rằng y thực sự có người trong mộng ở Bạch Gia phủ.
Dẫu biết vậy, Yeo Jae-won vẫn quyết định đánh cược, và hắn tin chắc mình sẽ thắng. A-nok trước mắt hắn rõ ràng đang cố gắng thêu dệt nên một lời nói dối để tự huyễn hoặc chính con tim mình.
“Điện hạ…….”
Làm sao nam nhân này lại biết được chuyện y sống lại kiếp thứ hai? Hơn nữa, lại còn quá sức bất ngờ như vậy.
Cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt cổ họng mình, A-nok khó nhọc hít thở. Trước tiếng gọi cất lên đầy thảng thốt như một lời thú nhận của y, Yeo Jae-won lại càng xích lại gần hơn.
Kể từ khi mở mắt ra từ đáy vực tuyệt vọng, A-nok chưa bao giờ hé răng nửa lời về việc mình đang sống lại một đời. Vậy làm sao Yeo Jae-won lại biết được? Giống như những gì y từng lờ mờ suy đoán trước đây, phải chăng hắn cũng đang lặp lại kiếp sống này?
Trong cơn hoảng loạn, A-nok vô thức lắc đầu, thì một bàn tay to lớn, ấm áp đã áp chặt vào gáy y.
“Chẳng phải ta đã thề sẽ không đánh mất em lần thứ hai sao.”
Lời nói hắn từng thủ thỉ khi ôm chặt lấy y giữa bãi lầy đen ngòm lạnh lẽo lại vang lên. Hai giọng nói đan xen trong tâm trí, rồi hòa quyện thành một. Trong đôi mắt trống rỗng của A-nok lúc này, chỉ còn lại hình bóng của duy nhất một người: Yeo Jae-won.
Hắn bị cuốn vào sự trùng sinh của y sao? Những ký ức mơ hồ đã quay về trong lúc y đổ bệnh nằm liệt giường, và hắn đã nhận ra sự lặp lại của số phận?
Một người đang trên đỉnh vinh quang, tận hưởng cuộc sống của một vị Hoàng đế hô mưa gọi gió, bỗng nhiên bị kéo ngược về thời điểm trước khi cuộc chiến vương quyền bắt đầu, lại còn bị mất đi một phần ký ức. Sự oán hận mà hắn dành cho y chắc hẳn đã sâu đậm đến mức nào?
A-nok liên tục lắc đầu, cố gắng đẩy Yeo Jae-won ra xa. Quá sốc, y thậm chí còn không nhận ra những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu mình đang trào ra thành lời.
“Buông…… buông thần ra. ……Nếu ngài đã biết tất cả, nếu ngài đã nhớ lại rồi, thì xin ngài hãy buông tha cho thần.”
“A-nok.”
“Đã quá đủ đau đớn rồi. Quá đủ dằn vặt rồi. ……Thế là quá đủ rồi. Thần sẽ không mộng tưởng đến tình cảm của ngài nữa. Thần sẽ không tham lam đòi hỏi sự chia sẻ, cũng chẳng mong được ở bên cạnh ngài nữa. Xin ngài…….”
Lời nói của A-nok bỗng đứt đoạn khi bị một hơi ấm xa lạ nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ bao phủ lấy môi mình.
Ban đầu chỉ là một nụ hôn khẽ khàng như để xoa dịu, nhưng khi thấy đôi bờ vai đang run lên bần bật của A-nok đã dần tĩnh lặng lại, Yeo Jae-won mới cẩn trọng lùi ra.
“Trông mặt em như muốn đánh ta một cái vậy.”
“…….”
“Cứ đánh đi.”
Ý tứ là: Dù có đánh, ta cũng sẽ không buông tay đâu. Như để trút hết mọi oán giận tích tụ bấy lâu và sự phẫn nộ trước hành động bất ngờ của hắn, A-nok nắm chặt tay lại, dồn không ít sức lực, giáng cho Yeo Jae-won một cái tát trời giáng.
May mắn là hắn không bị rách miệng. Bị đánh đến quay mặt đi, Yeo Jae-won xoa xoa gò má để cảm nhận sự ê buốt, rồi bật cười.
“Em nhớ được từ lúc nào ở kiếp trước? Kiếp sống thứ hai của em bắt đầu từ khi nào?”
“…….”
“Trả lời ta, A-nok.”
Rõ ràng người tát là A-nok, vậy mà kẻ đang phải cắn chặt răng nén nhịn lại cũng chính là y. Khó nhọc lắm y mới mở được đôi môi đang run rẩy.
Liệu nói ra có phải là quyết định đúng đắn? Mất vài giây đắn đo, nhưng rồi y nhận ra, có giấu giếm thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi được gì.
“Thần nhớ tất cả. Lần đầu tiên thần mở mắt ra là ở đám tang của người đã nuôi dưỡng thần như bà nội. Không lâu sau đó, thần lên Thượng Kinh. Chỉ có vậy thôi.”
“Ta hỏi thêm một câu nữa nhé.”
Với vẻ mặt buông xuôi, A-nok gật đầu.
“Trái tim em vẫn không thay đổi chứ?”
Nghe câu hỏi ấy, trong đôi mắt đen láy của A-nok chất chứa một nỗi oán hận.
“Ý ta là, người trong mộng của em vẫn nằm ở kiếp trước đúng không.”
“Chuyện đó quan trọng lắm sao?”
“Vô cùng quan trọng. Vì từ bây giờ, Bản vương sẽ cố gắng trở thành người trong mộng mới của em.”
Lời này hoàn toàn là thật lòng. Từ giờ phút này, Yeo Jae-won sẽ dốc toàn tâm toàn lực để giữ chặt lấy A-nok. Lần này, hắn sẵn sàng đáp ứng mọi mong muốn của y, ngoại trừ một điều: buông tay y. Cho dù đó có là khao khát lớn nhất của A-nok đi chăng nữa.
Bởi vì, hắn đã đánh đổi cả mạng sống, đảo ngược thời gian chỉ để giành lại y.
Trong khi đó, A-nok nhăn mặt lại như thể vừa nghe thấy một câu chuyện hoang đường nhất trần đời. Yeo Jae-won làm sao có thể có suy nghĩ đó, một kẻ luôn chán ghét và coi thường y, tại sao lại thốt ra những lời đường mật như vậy? Y thực sự không thể nào hiểu nổi.
Trước những điều phi lý, con người ta luôn có xu hướng tránh xa. A-nok lắc đầu.
“Chẳng lẽ em thích ta của ngày trước hơn sao?”
Nghe câu hỏi mang đậm tính cợt nhả của Yeo Jae-won, A-nok cắn chặt môi rồi lên tiếng.
“Điện hạ đùa hơi quá rồi đấy ạ.”
“Nếu ta nói thật thì sao?”
“Thần không tin.”
“Em tàn nhẫn với mỗi ta thôi.”
“Chắc Điện hạ tự biết rõ lý do mà.”
Đằng nào thì Yeo Jae-won cũng đã biết về chuyện trùng sinh, A-nok cũng chẳng cần phải giấu giếm thái độ của mình nữa. Nếu ngẫm lại những gì đã qua, hắn thừa hiểu tại sao A-nok lại đẩy hắn ra xa đến vậy.
Yeo Jae-won định bật hỏi có phải vì chuyện của đứa bé không, nhưng rồi lại kìm lại. Hắn hiểu, khi ký ức vẫn chưa trọn vẹn, đây không phải là lúc thích hợp để chạm vào nỗi đau ấy.
Thay vào đó, hắn đứng dậy, nhẹ nhàng ấn vai A-nok xuống, bắt y nằm lại trên giường. Đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn hắn từ dưới lên của A-nok trông vừa buồn cười vừa đáng yêu, khiến Yeo Jae-won khẽ mỉm cười.
“Nằm nghỉ đi. Ta đi gọi y quan.”
Bàn tay vỗ nhè nhẹ lên ngực y vài cái, tựa như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Chưa kịp để A-nok lên tiếng, Yeo Jae-won đã nhanh chóng bước ra ngoài. A-nok nằm ngẩn ngơ, dán mắt vào khoảng không nơi bóng hắn vừa khuất dạng hồi lâu.
Đến bao giờ mình mới thôi bị xoay mòng mòng bởi cái thái độ khó lường của hắn đây?
Nằm yên bất lực, A-nok từ từ ngồi dậy. Cái bóng đen đặc, u ám của sự tuyệt vọng lại một lần nữa nuốt chửng lấy lý trí của y.
Những bước chân loạng choạng vô tình va vào chiếc ghế đẩu Yeo Jae-won vừa ngồi, khiến nó văng ra khỏi bức rèm lụa.
Tiếng va đập khá lớn vang lên nhưng A-nok chẳng hề bận tâm. Y cứ lầm lũi bước đi. Bên ngoài, có tiếng sột soạt như ai đó định mở cửa bước vào, nhưng có lẽ vì lệnh của Yeo Jae-won nên họ không dám tự tiện xông vào.
“Vương phi điện hạ, ngài không sao chứ ạ?”
Giọng Nội quan họ Im vọng vào từ bên ngoài. A-nok bình thản đáp. Cảm giác như âm thanh thốt ra từ miệng mình là của một người xa lạ nào đó, xa xăm và vô hồn.
Thanh bảo kiếm lộng lẫy trên tường đã bị A-nok tháo xuống. Y định dùng nó cứa cổ, nhưng đã thất bại. Y sợ chết. Khoảnh khắc lưỡi dao sắc lẹm xé toạc da thịt, cắt đứt mạch máu nóng hổi không phải là điều duy nhất khiến y khiếp sợ.
Y không thể phủ nhận sự thật rằng, y sợ hãi vì sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
A-nok không hiểu vì sao mình lại được sống lại. Thế nên, trước đây y từng lo sợ, nhỡ đâu chết đi rồi, thời gian lại một lần nữa đảo ngược thì sao. Nhưng giờ đây, nỗi sợ của y lại là: nhỡ đâu cơ hội này sẽ biến mất vĩnh viễn.
Nỗi sợ này không chỉ đơn thuần là về việc được trùng sinh. Trong kiếp sống mới này, A-nok đã tự tay lựa chọn và thay đổi nhiều thứ, và y đã nhìn thấy những khả năng mới. Y không muốn đánh mất cơ hội để biến những khả năng ấy thành hiện thực.
Và sâu thẳm trong trái tim, y cay đắng nhận ra một điều ngu ngốc: đoạn tình cảm với Yeo Jae-won, dẫu đã bị xé nát hàng chục lần, nay lại đang manh nha nảy mầm một cách đầy chông chênh trước thái độ khó lường của hắn. Y không thể chối bỏ điều đó thêm nữa.
Chính sự mâu thuẫn đó khiến y khao khát cái chết. Y sợ hãi và nuối tiếc cái chết, bởi y còn quá nhiều vướng bận và lưu luyến với cuộc đời này. Nhưng cũng chính vì những vướng bận ấy, y thà chọn cách buông bỏ tất cả.
Có lẽ, kẻ khó lường không chỉ có Yeo Jae-won, mà còn là chính bản thân y. Sống trên đời sao mà phức tạp và gian nan đến thế, chẳng thà dùng cái chết để kết thúc mọi chuyện, chẳng phải sẽ đơn giản và gọn gàng hơn sao?
Tâm trí A-nok bị những suy nghĩ méo mó, tiêu cực xâm chiếm. Cuối cùng, y thẫn thờ đứng sững lại ngay tại nơi mình vừa nôn thốc nôn tháo.
0 Bình luận