Bạn không có cảnh báo nào.

    Sau khi nhắm nghiền mắt lại, A-nok bỗng nhận ra đây không phải lúc để chìm vào tuyệt vọng. Y đột ngột mở bừng mắt ra, đập vào mắt y đầu tiên là không gian tối tăm, tĩnh mịch của căn phòng riêng tại nội xá Vũ Ninh đường.

    Ký ức cuối cùng trước khi mất đi ý thức muộn màng ùa về. Trên đường từ phủ Jeong-an trở về, y đã chợp mắt một lúc trên xe ngựa.

    Y đã mơ về đứa con chưa kịp có tên của mình, không kiềm chế được nỗi đau khổ, y đã tự hành hạ bản thân rồi để lộ bộ dạng thảm hại trước mặt bao người. Biết mình đang sốt, y vẫn một mực từ chối gọi y quan rồi thiếp đi.

    “Hà…….”

    Trút một tiếng thở dài đầy hối hận, A-nok định gượng dậy thì mới nhận ra một bên cánh tay của mình đang bị ai đó nắm chặt lấy.

    Quay sang nhìn, y thấy một bàn tay lớn. Bàn tay quen thuộc ấy không ai khác chính là của Yeo Jae-won.

    Hệt như trong vũng lầy đen ngòm của giấc mơ, Yeo Jae-won đang nắm chặt lấy cổ tay A-nok. Dù đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ thấp ngang mép giường, tư thế cúi gập người trông vô cùng bức bối, khó chịu.

    A-nok khéo léo định rút tay ra khỏi sự kìm kẹp của Yeo Jae-won, nhưng đối phương lại càng siết chặt hơn khiến y đành thở dài, chỉ đành nửa nằm nửa ngồi dậy. Khi tiến lại gần Yeo Jae-won, khuôn mặt tuấn tú với hàng mi dài rậm đang khép hờ hiện ra ngay trước mắt y.

    “Điện hạ.”

    Y định gọi với âm lượng bình thường, nhưng vì khoảng cách quá gần nên tự động hạ giọng xuống. Giọng nói gần như thì thầm khiến y có chút ngượng ngùng, khẽ rụt cổ lại.

    Ngài ấy ngủ say đến mức nào vậy. Vốn dĩ là người rất nhạy bén, đáng lẽ phải tỉnh ngay rồi chứ…….

    A-nok hơi nghiêng đầu suy nghĩ.

    “Điện hạ……?”

    Người kia vẫn im lìm không đáp. Liệu có cách xưng hô nào đủ sức làm ngài ấy giật mình tỉnh giấc không nhỉ, A-nok bất giác chu môi ra, chìm vào dòng suy nghĩ.

    “Tam Hoàng tử điện hạ.”

    Y thử dùng cách gọi thuở ngài ấy còn nhỏ.

    “Minh vương điện hạ.”

    Ngay cả khi thêm tước hiệu vào gọi, Yeo Jae-won vẫn không nhúc nhích.

    Tại sao cái người luôn mang đến cho y sự đau khổ từ trong mơ đến khi tỉnh giấc này, nay lại khiến y phải cẩn trọng, khẽ khàng gọi dậy như thể ngài ấy là một thứ vô cùng quý giá thế này. Bỗng nhiên, y cảm thấy thật khó hiểu.

    Cùng lúc đó, ký ức về những ngày sống trong túp lều tranh nghèo khó ở ngoại ô ùa về. Nhớ lại những buổi sáng bị bà nội đá vào mông đánh thức, tiếng gọi tên cúng cơm vang lên lanh lảnh.

    Tại sao không thử chứ.

    Nghĩ vậy, A-nok mở to mắt.

    “Yeo Jae-won.”

    “……Ừ.”

    Thực tình, nếu ngủ quá say thì có gọi thẳng tên cũng chẳng nghe thấy. Hơn nữa, làm gì có mấy ai dám gọi thẳng tên một vị Hoàng tử chứ. Y còn e ngại ngài ấy sẽ thấy lạ lẫm mà không thèm động đậy.

    Thế nhưng người ta vẫn nói, chuyện đời chẳng ai học được chữ ngờ. Đôi mắt Yeo Jae-won – người nãy giờ vẫn nằm im phăng phắc – khẽ mở ra.

    Trong lúc A-nok đang ngủ, Yeo Jae-won đã cố gắng trấn tĩnh vô vàn suy nghĩ hỗn độn, điên cuồng đang giằng xé trong lòng. Nhưng vẫn còn đó vài câu hỏi mà hắn không thể tự mình giải đáp.

    Liệu A-nok còn nhớ chuyện kiếp trước đến đâu?

    Không phải hắn không biết. Khoan bàn đến chuyện người ngoài nhìn vào, chính bản thân hắn cũng cảm thấy mình là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trong mắt A-nok.

    Nhưng giờ chưa phải lúc để thanh minh tất cả. Khi ký ức kiếp trước vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, hắn không thể dùng những lời bào chữa vụng về, vô nghĩa để níu giữ A-nok.

    Mặc dù vậy, Yeo Jae-won vẫn khao khát được giữ A-nok lại bên mình. Những mảnh vỡ ký ức dần quay về giúp hắn nhận ra lý do tại sao hắn luôn dành cho A-nok những ngoại lệ.

    Hắn sẵn sàng hy sinh cả mạng sống để đảo ngược thời gian, chỉ mong được làm lại từ đầu với A-nok. Một kẻ như thế, làm sao có thể không yêu y sâu đậm cho được.

    Nếu không yêu, trái tim hắn đã chẳng đập loạn nhịp như thế này chỉ vì nghe thấy ba chữ tên mình thốt ra từ chính miệng A-nok.

    Yeo Jae-won quyết định gác lại những câu hỏi của mình sang một bên, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của A-nok.

    Nhìn khuôn mặt A-nok lúc này, có vẻ ngây thơ, bớt u sầu hơn so với hình ảnh cuối cùng đọng lại trong ký ức của hắn. Y hít một hơi ngắn, khẽ cắn môi dưới.

    Dù mang vẻ ngoài của một chàng trai tuổi đôi mươi, nhưng tâm trí của một A-nok hai mươi bảy tuổi đang vô cùng rối bời.

    Người đàn ông trước mặt là Hoàng thân quốc thích tôn quý. Cái tên của ngài tuy tồn tại nhưng chẳng mấy ai dám gọi, địa vị cao quý đến mức sau này tên ngài sẽ trở thành tên húy cần phải kiêng dè. Thế mà y lại dám gọi thẳng tên ngài một cách tùy tiện, chắc cơn sốt đã làm đầu óc y mụ mẫm mất rồi.

    Đang mải suy nghĩ, A-nok bất ngờ trợn tròn mắt khi khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp một cách đột ngột.

    Cạch.

    Chóp mũi hai người chạm nhau. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt thật kỳ lạ và khác thường. Kể từ cái lần ở thư phòng, đây là lần đầu tiên hai người ở gần nhau đến vậy.

    “Sao không nói gì?”

    “……Dạ?”

    “Gọi ta cơ mà.”

    Chẳng qua chỉ là muốn gọi ngài dậy thôi mà. A-nok khẽ ngả người ra sau. Cảm giác chóp mũi chạm nhau lập tức tan biến, để lại một khoảng cách vừa đủ.

    “Thấy ngài đang ngủ nên thần gọi dậy thôi ạ.”

    Gần đây, thái độ của Yeo Jae-won đối với y quả thực khó lòng nắm bắt. Sự chủ động thu hẹp khoảng cách này cũng khiến y vô cùng bối rối và lạ lẫm.

    Tránh ánh nhìn của Yeo Jae-won, A-nok quay mặt đi. Nhưng ngay lập tức, y lại giật mình vì bàn tay của ngài bất ngờ vươn tới.

    Dùng bàn tay đang rảnh rỗi, Yeo Jae-won đặt lên trán A-nok. Hắn cho phép y lùi ra xa một chút, bởi vì hắn tự tin mình có thể kéo y lại bất cứ lúc nào.

    “Hạ sốt rồi.”

    “…….”

    “Còn thấy đau chỗ nào nữa không?”

    Giọng nói trầm khàn pha lẫn sự mệt mỏi. Trước câu hỏi tràn ngập sự quan tâm ấy, A-nok chậm rãi lắc đầu. Đồng thời, y lặng lẽ quan sát Yeo Jae-won.

    Thái độ của ngài ấy đối với y có một sự thay đổi vi diệu nào đó, nhưng y không thể diễn tả chính xác điều đó là gì.

    Mặt khác, trông ngài ấy có vẻ rất mệt mỏi. Phải chăng ngài đã thức trắng đêm ở đây? Thấy ngài ấy ngủ gục lúc y tỉnh dậy, chứng tỏ ngài đã túc trực ở đây suốt.

    Tại sao……?

    Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong tâm trí A-nok. Y biết thái độ của ngài đối với mình đã khác so với kiếp trước, nhưng thực sự không thể hiểu nổi lý do đằng sau hành động này.

    Yeo Jae-won trở nên xa lạ. Như thể y đang nhìn thấy một khía cạnh nào đó của hắn mà y chưa từng biết tới. A-nok khẽ lùi người lại một chút, giả vờ chỉnh lại lớp chăn gấm đã đắp kín quá eo.

    Hắn không muốn ép buộc một người vừa ốm dậy, nhưng lúc này A-nok dường như chỉ trực chờ cơ hội để thoát khỏi hắn. Thậm chí chỉ tiến lại gần một chút, y cũng thấy khó chịu và muốn lảng tránh.

    Yeo Jae-won không cho phép A-nok tạo ra bất kỳ khoảng cách nào, dù là nhỏ nhất. Hắn dứt khoát đứng dậy, ngồi xuống mép giường, lặng lẽ quan sát y.

    “A-nok.”

    “……Dạ.”

    Nghe tên mình được cất lên từ giọng nói của Yeo Jae-won, A-nok cảm thấy tuyệt vọng. Mới chỉ gọi tên thôi mà bao nhiêu cảm xúc trong lòng đã trỗi dậy xôn xao.

    Bây giờ Yeo Jae-won có thể chắc chắn được một nửa rồi. Rằng A-nok vẫn còn giữ lại ít nhiều ký ức của kiếp trước. Nếu không, sao y lại hành động khác hẳn với kiếp trước như vậy?

    Lấy chuyện của Thượng cung họ Jo làm ví dụ. Nếu bà ta cũng nhớ chuyện kiếp trước, bà ta chắc chắn sẽ một lòng trung thành hầu hạ chủ nhân của mình là Kế hậu ở Giao Ảnh cung, chứ không phải là Sa Quý phi ở Đàm Nhiên cung. Dù trí nhớ về kết quả cuộc chiến tranh ngôi đoạt vị của Yeo Jae-won có mơ hồ, nhưng hắn biết rõ, dù ai thắng đi chăng nữa, vị trí Kế hậu vẫn luôn vững như bàn thạch.

    Do đó, việc Thượng cung họ Jo bị Đàm Nhiên cung thao túng chứng tỏ bà ta không hề nhớ gì về kiếp trước.

    Vậy còn A-nok thì sao? Vì vẫn giữ được ký ức của kiếp trước, y đã tận dụng tối đa những lợi thế hiện có để đối phó khôn khéo với Thượng cung họ Jo.

    Dù đã chắc chắn như vậy, nhưng làm sao để mở lời lại là một bài toán nan giải. Bầu không khí im lặng kéo dài một lúc lâu, Yeo Jae-won mới chậm rãi cất tiếng hỏi.

    “Ta có chuyện muốn hỏi em.”

    “Xin ngài cứ hỏi.”

    “Em từng nói đã có người trong mộng ở Bạch Gia phủ……, lời đó, có thực sự không chút dối trá nào không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú