Chương 54: Vết thương ký ức
bởi Chung SeikerNếu hương thơm có hình hài, có lẽ nó sẽ mềm mại và trắng muốt như chiếc áo lót sơ sinh của trẻ nhỏ.
A-nok thầm nghĩ khi cúi xuống nhìn sinh linh bé bỏng vừa mới he hé đôi mắt trong vòng tay mình. Đôi má đứa trẻ phúng phính, trắng hồng rạng rỡ.
Vuốt ve mái tóc tơ mềm mại tựa bồ công anh, A-nok nở một nụ cười hiền hậu. Thấy phụ thân cười, đứa bé cũng toe toét cười theo, đôi mắt híp lại thành một đường cong đáng yêu.
– Nguyên tử lúc cười trông giống Hoàng hậu nương nương như đúc ạ.
Bảo mẫu Thượng cung khẽ khàng lên tiếng. Phía đối diện, vị Thượng cung hầu cận Giao Ảnh cung và viên nội quan ném cho bà ta một ánh nhìn ái ngại, bất an. Đến khi Bảo mẫu Thượng cung nhận ra cái lắc đầu ra hiệu của họ thì đã quá muộn. Nụ cười trên môi vị nam tử trẻ tuổi chợt tắt, thay vào đó là nét mặt buồn bã, chùng xuống.
– Giá như đứa trẻ này giống Hoàng đế bệ hạ thì tốt biết mấy…….
– Nô tỳ biết so sánh Nguyên tử với con cái thường dân là vô phép, nhưng trẻ con lớn lên nét mặt còn thay đổi nhiều. Con cái thì đương nhiên sẽ thừa hưởng nét của cả cha lẫn mẹ. Xin nương nương đừng quá bận tâm ạ.
A-nok chỉ lẩm bẩm như đang tự thì thầm với chính mình, nhưng vị Thượng cung hầu cận với bản tính nhạy bén, tinh tế đã vội vàng đỡ lời. Dẫu vậy, A-nok vẫn chỉ biết ôm chặt đứa trẻ trong tay, ánh mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định.
– Nghe nói trong buổi thượng triều hôm nay, Bệ hạ vẫn không đả động gì đến chuyện đó sao?
Ôm Nguyên tử trong vòng tay một lúc lâu không nói tiếng nào, A-nok mới quay sang hỏi vị nội quan hầu cận. Y cố gượng cười, đôi mắt nhăn lại, nhưng không giấu nổi sự cay đắng, xót xa.
– Nguyên tử là đích trưởng tử tôn quý mà Hoàng gia đã mong mỏi suốt ba mươi năm qua. Người là bậc quân vương tương lai, sẽ bước vào Đông Cung, kế thừa đại thống, sao có thể tùy tiện định danh dễ dàng như vậy được ạ. Nghe nói bên Lễ bộ cũng đang dốc hết tâm sức để chọn ra những cái tên xứng tầm nhất, nương nương cứ yên tâm chờ đợi thêm chút nữa…….
Tuy cố gắng dùng những lời lẽ hoa mỹ để xoa dịu, nhưng sự thật phũ phàng vẫn rành rành ra đó: Hôm nay, Hoàng đế lại một lần nữa phớt lờ việc đặt tên cho con.
Trong lòng A-nok tràn ngập nỗi tủi hờn. Đứa trẻ này rõ ràng là kết tinh tình yêu giữa y và Hoàng đế, là đích trưởng tử danh chính ngôn thuận. Tại sao ngài lại chần chừ mãi không chịu ban cho nó một cái tên? Phải chăng ngài định tước luôn cả quyền ghi danh nó vào gia phả Hoàng tộc?
Bản thân y bị hắt hủi, khinh miệt cũng đành lòng cam chịu, nhưng y tuyệt đối không thể để đứa con bé bỏng của mình phải gánh chịu sự ghẻ lạnh này. Thế nhưng, một kẻ yếu hèn như y thì làm được gì cơ chứ?
Chốn Hoàng cung vốn dĩ tàn nhẫn như vậy. Ngoài những kẻ mang trong mình dòng máu Hoàng tộc, thân phận và quyền lực của những kẻ ngoại tộc đều phụ thuộc vào gia thế, bối cảnh chống lưng. Dẫu có bước lên đến đỉnh cao quyền lực, nhưng nếu bản thân không tự tạo ra thế lực, không có phe cánh vững chắc thì quyền lực đó cũng chỉ là hư danh, chẳng thể nào bảo vệ nổi mình.
Như Hyeon Hui-yeon (Huyền Hy Nghiên), con gái rượu của Môn hạ Thị trung Hyeon Sang-eun. Nhập cung chưa đầy một năm, dù chưa một lần được Hoàng đế gọi thị tẩm, ả vẫn nghiễm nhiên leo lên ngôi vị Tần. Tất cả đều nhờ vào thế lực ngút trời của gia tộc họ Hyeon đứng đằng sau chống lưng.
Trái lại, A-nok chỉ là tàn dư của một gia tộc phản nghịch. Là giọt máu lưu lạc của dòng họ Seol – kẻ đã phá vỡ hiệp ước, phát động chiến tranh khi Bạch Gia phủ không chịu nổi mùa đông khắc nghiệt và phải quy phục triều đại Dae-jin. Thân cô thế cô, không gia đình, không người thân thích, việc y giữ được cái mạng quèn và ngôi vị Hoàng hậu này hoàn toàn là nhờ vào sự khoan hồng của Hoàng đế.
Thế nên, A-nok làm gì có tư cách hay dũng khí để mở miệng hối thúc Hoàng đế chuyện đặt tên cho con. Ý thức sâu sắc sự bất lực và hèn mọn của bản thân, A-nok nuốt đắng cay, nở một nụ cười chua chát. Đứa bé vô tư cười khúc khích trong vòng tay y, chẳng hề hay biết nỗi cay đắng, xót xa đang giằng xé cõi lòng phụ thân mình.
– Hoàng đế bệ hạ đang giá lâm Giao Ảnh cung ạ.
Tiếng bẩm báo lanh lảnh của viên tiểu thái giám Giao Ảnh cung cắt ngang dòng suy nghĩ của y. A-nok vội vàng trao đứa trẻ cho nhũ mẫu rồi đứng dậy. Vừa bước ra khỏi nội xá, tiếng hô hào dõng dạc của Thượng thiện Thái giám đã vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Hoàng đế.
– Thần thiếp, bái kiến Hoàng đế bệ hạ.
Vì quá vội vã ra nghênh đón, y không kịp khoác thêm áo choàng. Dẫu tiết trời đã sang kỳ Kinh Trập, những cơn gió rét mướt vẫn còn vương vấn. Từng đợt gió lạnh ùa qua khiến A-nok rùng mình, co rúm người lại.
Kể từ sau khi sinh Nguyên tử, cơ thể y trở nên ốm yếu, mỏng manh đến mức chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến y rùng mình ớn lạnh. Thái y từng cảnh báo, dẫu có là nam nhân với thể trạng cường tráng hơn phụ nữ, thì cũng không thể thoát khỏi những di chứng bào mòn sức lực sau sinh.
– ……!
Tưởng chừng Hoàng đế sẽ lướt qua mình như mọi khi, ai dè ngài bỗng quay lại, nhẹ nhàng khoác lên vai A-nok một chiếc áo choàng lông dày cộm. Chiếc áo choàng lụa đen thêu rồng bằng chỉ vàng, bên trong lót lớp lông cáo bạc mềm mại, ủ ấm cả cơ thể đang run rẩy của y.
Hơn nữa, chiếc áo này còn vương hơi ấm của người vừa mặc nó, mang đến một cảm giác ấm áp lạ thường. Hương trầm thoang thoảng từ lớp lông cáo bạc bao bọc quanh cổ khiến A-nok vô thức cúi đầu.
Từ khi đứa trẻ chào đời, y đã tự nhủ phải buông bỏ thứ tình cảm đơn phương này. Bởi y thừa hiểu, đó là một đoạn tình cảm sẽ chẳng bao giờ được đáp đền.
Y còn trông mong gì ở một người đàn ông vô tình đến mức không buồn đặt cho con mình một cái tên cơ chứ? Thế nhưng, mỗi khi đón nhận những cử chỉ ân cần, dù là vô tình hay hữu ý này từ ngài, đốm lửa tình le lói trong lòng A-nok lại bùng lên mãnh liệt, chực chờ thiêu rụi mọi lý trí.
Hoàng đế sau khi khoác áo cho A-nok đã sải bước vào trong điện. A-nok được Thượng cung hầu cận dìu bước theo sau.
Đăm đăm nhìn đứa trẻ đang khua khoắng tay chân trong vòng tay nhũ mẫu, khuôn mặt Hoàng đế vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm. Không ai có thể ngờ đó là biểu cảm của một người cha khi lần đầu tiên ngắm nhìn đứa con trai của mình ở cái tuổi tam thập nhi lập. Thật lạnh lùng và vô tình đến xót xa.
A-nok từ từ bước đến, đón lấy đứa trẻ từ tay nhũ mẫu rồi tiến lại gần Hoàng đế.
– Bệ hạ có muốn bế Nguyên tử một lát không ạ?
Mới vài hôm trước, khi Thượng thiện Thái giám ngỏ ý như vậy, Hoàng đế đã tỏ vẻ phiền phức và thẳng thừng từ chối.
Lời đề nghị của A-nok khiến cả chính điện Giao Ảnh cung chìm trong một sự im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có Nguyên tử, đứa trẻ ngây thơ chẳng hay biết gì, vẫn híp mắt cười tít thò lò. Bàn tay nhỏ xíu giấu dưới lớp lụa là sang trọng khua khoắng giữa không trung như đang đòi bế.
– ……Nếu trẫm bế mà lỡ tay làm rớt thằng bé thì sao.
Lời bào chữa vụng về, nực cười của người đàn ông to lớn gấp mấy chục lần đứa trẻ khiến A-nok bật cười khúc khích.
– Không sao đâu ạ. Bệ hạ là phụ hoàng của Nguyên tử mà, sao người lại làm rớt con được chứ.
– Thằng bé nhỏ quá.
– Trẻ sơ sinh ai cũng nhỏ bé vậy thôi ạ.
Như muốn đập tan sự lưỡng lự của ngài, A-nok bế Nguyên tử sát lại gần Hoàng đế hơn. Hoàng đế giật mình vươn tay ra đón lấy, lớp áo lụa mềm mại cọ vào vạt long bào sột soạt.
A-nok tận tình hướng dẫn Hoàng đế cách bế Nguyên tử. Nghe A-nok dặn phải đỡ cẩn thận phần cổ, cánh tay phải của Hoàng đế đỡ dưới đầu đứa bé cứng đờ lại vì căng thẳng.
– Thằng bé giống ai mà cứ cười tủm tỉm mãi thế này?
– Chắc vì được phụ hoàng bế nên con mới vui thế đấy ạ.
– Đường đường là bậc quân vương tương lai mà cứ cười toe toét thế này thì còn ra thể thống gì nữa.
Lần đầu tiên thấy Hoàng đế mỉm cười, A-nok cũng nở một nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười hiền hậu, ấm áp, xóa tan hoàn toàn cái vẻ cau có, lạnh lùng thường thấy.
Nhưng giây phút cha con đoàn tụ ngắn ngủi chẳng tày gang. Hoàng đế nhanh chóng gọi nhũ mẫu vào trao lại Nguyên tử, rồi phủi vạt áo long bào, chuẩn bị rời đi.
Nhìn bóng lưng ngài, A-nok vô thức vươn tay níu lấy.
– Hoàng hậu có chuyện gì muốn nói sao?
– Chuyện tên của Nguyên tử……, thần thiếp nghe nói Lễ bộ ngày nào cũng đệ trình những chữ hay lên để Bệ hạ định đoạt.
Lời lẽ của A-nok có phần lúng túng, ngắc ngứ. Hành động vô thức níu kéo ngài khiến y hoảng hốt, ăn nói lắp bắp, lộn xộn.
Hoàng đế quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo găm chặt vào A-nok.
– Hoàng hậu.
– Bệ hạ cứ dạy bảo ạ.
– Chuyện của Nguyên tử, Hoàng hậu đừng nhúng tay vào.
– ……Dạ?
– Hoàng hậu chỉ là mẫu hậu của Nguyên tử, xét về mặt chính trị, sự hiện diện của nàng chỉ mang lại tai họa chứ chẳng có ích lợi gì. Vậy nên, từ nay về sau, đừng bao giờ ôm ảo tưởng can thiệp vào chuyện của Nguyên tử nữa.
Một vị quân vương máu lạnh, tàn nhẫn.
Đôi mắt A-nok rưng rưng lệ khi ngước nhìn khuôn mặt Hoàng đế. Tầm nhìn mờ dần sau làn nước mắt đắng chát. Thế nhưng, Hoàng đế đã quay lưng bước đi một cách tuyệt tình, để lại A-nok đơn độc đứng nhìn bóng dáng ngài xa dần.
Trong sử sách, gia tộc họ Seol ở Bạch Gia phủ đã bị khắc tên là kẻ thù phản quốc. Khi Hoàng đế đương triều — người đã tự tay tận diệt Bạch Gia phủ — bước lên ngôi vị Đông Cung, các quần thần trong triều đã kịch liệt phản đối việc sắc phong A-nok làm Thái tử phi. Vậy nên, y buộc phải thừa nhận một sự thật phũ phàng: sự tồn tại của y trên phương diện chính trị đúng là lợi bất cập hại.
Toàn thân như bị rút cạn sinh lực, A-nok ngã quỵ xuống sàn. Thượng cung hầu cận và vị nội quan vội vã lao tới xốc nách y lên.
– Để nô tỳ truyền Thái y ạ.
– ……Không cần đâu.
– Nhưng nương nương……. ……Dạ, nô tỳ tuân lệnh.
Sức nặng của chiếc áo choàng khoác trên vai sao mà nặng nề, ngột ngạt đến thế. Trong lúc A-nok đang chìm trong tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi lả chả làm ướt đẫm nền nhà, thì Nguyên tử – nãy giờ vẫn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay nhũ mẫu – bỗng khóc thét lên.
Nghe tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ, A-nok gượng dậy, bước từng bước loạng choạng. Chiếc áo choàng lông cáo cao quý của Hoàng đế tuột khỏi đôi vai gầy gò, ốm yếu của y, rơi xuống sàn không một tiếng động.
Khuôn mặt thanh tao, đoan trang của bậc mẫu nghi thiên hạ nay nhòe nhoẹt nước mắt. Nhưng y vẫn vươn đôi tay run rẩy về phía nhũ mẫu, tìm kiếm đứa con của mình. Nhận được cái gật đầu từ Thượng cung hầu cận, nhũ mẫu vội vàng trao Nguyên tử cho Hoàng hậu.
– Nín đi con, ngoan nào.
Bản thân mình còn khóc lóc thảm thiết mà vẫn cố nén giọng dỗ dành con, A-nok bế đứa trẻ đi lại chầm chậm trong gian phòng rộng lớn.
Chỉ khi Nguyên tử khóc đến kiệt sức, khuôn mặt nhăn nhó đỏ gay thiếp đi, A-nok mới từ từ ngồi xuống mép giường.
– Nương nương, ngài giao Nguyên tử cho nhũ mẫu rồi nghỉ ngơi chút đi ạ. Trời cũng đã chạng vạng tối rồi. Để nô tỳ truyền bữa tối cho ngài nhé.
A-nok khẽ lắc đầu từ chối. Y không muốn rời xa con, vòng tay ôm chặt đứa bé vào lòng. Đôi má tái nhợt vương những vệt nước mắt khô khốc trông lại càng tiều tụy, xót xa.
0 Bình luận