Chương 47
bởi Chung SeikerNếu đến phủ Jeong-an, dĩ nhiên Yeo Jae-won sẽ lại bế thốc đứa cháu trai bé bỏng lên cưng nựng, trêu đùa. Khung cảnh ấy chắc chắn sẽ gợi lại trong y hình ảnh một người cha lạnh lùng, chỉ liếc nhìn đứa con đang nguội lạnh của mình bằng nửa con mắt.
Kẻ ôn nhu, cưng chiều cháu trai như trứng mỏng ấy, lại trở nên vô cảm, tàn nhẫn đến đáng sợ trước cái chết của chính giọt máu đào của mình. Những ký ức ấy như những lưỡi dao sắc lẹm, chực chờ đâm nát trái tim y.
A-nok vô thức lắc đầu nguầy nguậy.
“……Thiếp xin phép về Nội xá ạ.”
Dẫu giọng nói vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi môi y đang run rẩy từng chập. Chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt sâu thẳm của Yeo Jae-won đang dõi theo, A-nok cắm đầu cắm cổ chạy trốn khỏi căn phòng ấy.
Lớp lớp cửa gỗ lần lượt mở ra trước mắt. Đám hạ nhân hoảng hốt, luống cuống khi thấy vị Vương phi vốn dĩ luôn khoan thai, giữ gìn lễ nghi phép tắc nay lại bước đi hớt hải, vội vã như bị ma đuổi.
“Vương phi điện hạ, có chuyện gì vậy ạ?”
Vì lúc sang chính phòng A-nok chỉ dẫn theo mỗi Nội quan họ Im, nên Han-wol vẫn ở lại Nội xá túc trực. Thấy chủ tử hớt hải trở về, cậu nhóc vội đổ chén trà đã nguội ngắt, thay bằng một ấm trà nóng hổi mới pha, lo lắng hỏi han. Ngồi sụp xuống ghế, A-nok cố gắng điều hòa nhịp thở, lấy lại sắc mặt đang tái nhợt của mình.
“Không có gì đâu.”
Cái lắc đầu yếu ớt cùng giọng nói thều thào chẳng chút sinh khí. Han-wol không giấu nổi sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt với đôi lông mày trĩu xuống, bước vội đến gần A-nok.
“Nhưng sao trông ngài tiều tụy thế này?”
Han-wol là một trong số ít những người được A-nok cho phép đến gần và trò chuyện thân mật. Ngay cả Nội quan họ Im hay Thượng cung họ Yoo – người vừa mới thay thế Thượng cung họ Jo – cũng không dám dùng giọng điệu thân thiết nhường ấy với y.
Sự lo lắng sáo rỗng, rập khuôn của những kẻ bị trói buộc bởi lễ nghi Hoàng cung tẻ nhạt, làm sao sánh bằng sự quan tâm chân thành, ấm áp của Han-wol. Nhìn ánh mắt đầy xót xa, lo lắng chẳng biết làm sao để dỗ dành mình của cậu thiếu niên, A-nok lại khẽ lắc đầu.
“Ta không sao đâu. Chắc tại trời đang chuyển nóng nên thấy hơi mệt mỏi chút thôi.”
Bạch Gia phủ vốn là một vùng đất giá lạnh quanh năm. Cứ nhìn cái chu kỳ nửa thế kỷ lại phải hứng chịu một mùa đông khắc nghiệt tàn phá cả vùng đất là đủ hiểu. Han-wol gật gù đồng tình, cũng phải thôi, một người quen sống ở nơi giá rét như A-nok khi phải đối mặt với mùa hè oi bức rạch ròi bốn mùa của Thượng Kinh, chuyện cơ thể chưa kịp thích nghi, thấy uể oải cũng là lẽ đương nhiên.
“Đúng là thời tiết ở đây khác xa Bạch Gia phủ ngài nhỉ. Mới giữa trưa mà mồ hôi mồ kê đã nhễ nhại rồi. Để nô tài đi chuẩn bị chút trà lạnh cho ngài giải nhiệt nhé.”
Chẳng biết vì đã tìm ra việc để làm, hay vì muốn A-nok vui vẻ trở lại, Han-wol hớn hở đứng dậy, nhoẻn miệng cười tươi rói.
Thế nhưng, nụ cười gượng gạo trên môi A-nok chỉ duy trì được đến khi bóng dáng Han-wol khuất sau cánh cửa. Khuôn mặt y lại chùng xuống u ám. Cúi nhìn vòng tay trống rỗng của mình, y vô thức dang hai tay ra, ướm thử một khoảng không vô hình.
“Chừng này nhỉ……”
Đứa trẻ sinh non chưa đủ tháng lọt lòng vô cùng bé bỏng, yếu ớt. Thái y từng nói, nam Âm nhân khác với phụ nữ bình thường, cơ thể không thể chịu đựng việc mang thai quá lâu. Tình trạng sinh non trước mười tháng là chuyện xảy ra như cơm bữa. Lão Thái y đó còn lỡ miệng lôi trường hợp của Sa Quý phi ra làm ví dụ, suýt chút nữa là bị lôi ra ăn gậy rồi.
Tuy sinh ra bé xíu xiu, nhưng nhờ sự chăm bẵm tận tình của A-nok và nhũ mẫu, đứa trẻ lớn lên từng ngày trông thấy. Thương con, A-nok túc trực bên nôi suốt ngày đêm, đến nỗi bỏ bê cả lệ lên điện Seong-hwa dùng bữa sáng cùng Hoàng đế.
Cứ ba bốn ngày, Hoàng đế lại ghé Giao Ảnh cung một lần. Ngài chỉ đứng từ xa, đăm đăm nhìn đứa trẻ đỏ hỏn được bọc trong tã lót trên tay nhũ mẫu rồi lại quay gót rời đi. Đã bao lần Thượng thiện Thái giám nhỏ to khuyên ngài bế thử một chút, nhưng Hoàng đế đều cau mày, nhăn mặt từ chối.
Một Hoàng đế sẵn sàng bế Yeo Song to đùng lên đùi, ân cần dạy dỗ từng con chữ, vậy mà lại lạnh nhạt, xa cách với chính máu mủ của mình. Chứng kiến cảnh đó, A-nok tự dằn vặt bản thân, đổ mọi lỗi lầm lên đầu mình.
Phải chăng vì đây là giọt máu kết tinh giữa ngài và y nên ngài mới hắt hủi nó? Sự ghẻ lạnh mà đứa trẻ phải gánh chịu, tất cả dường như đều xuất phát từ chính bản thân y.
Nhìn lại khoảng không vô hình trong vòng tay, một tiếng cười chua chát, bất lực bật ra khỏi môi A-nok. Cảm giác trống rỗng và vô dụng tột độ như một tảng đá ngàn cân đè nát tâm can y.
Dù chỉ mới sống lại được vài tháng ngắn ngủi, A-nok biết mình đã thay đổi được rất nhiều điều.
Y đã không còn cam chịu để Seol Ga-muk ức hiếp, thậm chí còn bảo vệ được Han-wol khỏi nanh vuốt của hắn. Đặt chân đến Thượng Kinh, y đã ra tay cứu giúp một cậu nhóc xa lạ, và vô tình khơi dậy sự tò mò từ Yeo Jae-won. Mặc dù sóng gió thực sự từ Sa Quý phi vẫn chưa ập đến, nhưng ít ra y đã thành công nhổ được cái gai trong mắt, cắt đứt tai mắt của mụ ta là Thượng cung họ Jo.
Vậy nên, lời nguyện cầu của y chắc chắn sẽ thành hiện thực. Lời trăng trối cuối cùng y dành cho đứa con bé bỏng: Kiếp sau, chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa.
“Vương phi điện hạ?”
Han-wol đã quay lại từ lúc nào, nhẹ nhàng đặt chén trà lạnh xuống bàn và khẽ gọi y. Trên thành chén lấm tấm những giọt sương lạnh buốt, cậu nhóc cẩn thận dùng một chiếc khăn sạch lau khô vòng quanh.
“Ngài uống thử đi ạ. Trà lạnh ngũ vị tử đấy ạ.”
“Ừm, cảm ơn ngươi.”
Miên man trong dòng suy nghĩ, A-nok giật mình bừng tỉnh, mỉm cười đón lấy chén trà lạnh. Vị chua chua ngọt ngọt tan ra nơi đầu lưỡi phần nào xoa dịu đi sự ngột ngạt trong lòng y.
“Trưa nay ngài đã bỏ bữa rồi, hay là để nô tài bảo nhà bếp chuẩn bị bữa tối sớm một chút nhé? Ngài bảo dạo này ăn uống không ngon miệng, hay là thử đổi món gì đậm đà chút xem sao ạ.”
Tiếng lanh lảnh, ríu rít của Han-wol khiến Nội xá bớt đi phần tĩnh mịch, cô liêu. Sống một đời với những kẻ mang danh là anh em ruột thịt nhưng lại như người dưng nước lã, A-nok thực sự coi cậu thiếu niên này như đứa em trai ruột của mình. Nhìn nụ cười dịu dàng tỏa nắng trên khuôn mặt thanh tú của A-nok, Han-wol cũng vui vẻ cười tít cả mắt.
“À, Vương phi điện hạ. Vừa nãy xuống phòng bếp, nô tài vô tình hóng được một tin hay lắm ạ.”
“Tin gì thế?”
“Nghe đâu dịp đầu hè này sẽ có một lễ hội pháo hoa quy mô hoành tráng được tổ chức dọc theo dòng sông Hong-jeon (Hồng Tiễn) ở Thượng Kinh đấy ạ. Mấy cung nhân trong bếp bảo năm nay lồng đèn có đủ các hình thù lạ mắt, ngắm đã mắt lắm, lại còn có cả trò quay lửa chuột nữa cơ.”
A-nok chẳng còn lạ lẫm gì với lễ hội pháo hoa (Hỏa hý) trên sông Hong-jeon này nữa. Dù y chưa từng có cơ hội tận mắt chứng kiến, nhưng nghe đồn vào dịp này, dọc hai bên bờ sông Hong-jeon sẽ được treo hàng vạn chiếc lồng đèn rực rỡ, trẻ con thì tung tăng rước đèn lồng dạo chơi khắp phố phường.
Lễ hội pháo hoa sông Hong-jeon vốn dĩ vô cùng nổi tiếng, được người dân Thượng Kinh ngóng chờ như hạn hán chờ mưa rào, mức độ hoành tráng chỉ xếp sau tết Đoan ngọ. Thậm chí, Hoàng thất cũng rất hào phóng bạo chi cho dịp này. Vào ngày cuối cùng của chuỗi lễ hội kéo dài ba ngày, Binh bộ sẽ cho mở kho thuốc nổ, tổ chức những màn bắn pháo hoa rợp trời mãn nhãn.
“Nhân dịp có nhiều trò vui thế này, ngài ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa chút đi ạ? Nô tài biết thân phận Vương phi khó mà tùy tiện xuất cung, nhưng nếu ngài đích thân xin phép Minh Vương điện hạ, chắc ngài ấy sẽ ân chuẩn thôi ạ.”
Một Vương phi mà lại nũng nịu đòi đi xem pháo hoa như một đứa trẻ con, Yeo Jae-won mà nghe được chắc sẽ mang cái vẻ mặt kinh ngạc đến nhường nào. A-nok khẽ cau mày, tỏ vẻ ái ngại.
“Chuyện này……”
“Ngài cứ thử ngỏ lời xem sao ạ?”
Thực ra A-nok chẳng còn chút mảy may hứng thú nào với dăm ba cái trò pháo hoa xập xình đó nữa, nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi của Han-wol, y lại không nỡ cự tuyệt. Cái gật đầu khẽ của A-nok khiến khuôn mặt Han-wol bừng sáng rạng rỡ.
Chẳng biết có phải nhờ lời “nhá hàng” lúc nãy của Han-wol hay không, mà bữa tối nay được bày biện toàn những món ăn đậm đà, hấp dẫn, khác hẳn với thực đơn thanh đạm thường ngày. Dẫu vậy, A-nok vẫn chẳng màng ăn uống, chỉ uể oải gắp từng đũa cho xong bữa. Vừa chạng vạng tối, y đã giam mình trong thư phòng của Nội xá.
Dù Yeo Jae-won có nói y là nữ chủ nhân của vương phủ, và dẫu bản thân y chẳng có lấy một chút lưu luyến hay tham vọng nào với cái chốn này, thì bổn phận làm dâu vẫn phải hoàn thành cho tròn trịa chừng nào y còn ở đây.
Việc lôi đống sổ sách thu chi của vương phủ trong mấy năm gần đây ra kiểm tra là một trong những việc A-nok vừa bắt tay vào làm. Lúc giao đống sổ sách này, Nội quan họ Seok cứ nhăn nhó, cái mặt như muốn nói “Ngài ôm đồm làm gì cho rước họa vào thân”, nhưng A-nok vẫn mặc kệ.
Qua khung cửa sổ hình bán nguyệt hé mở, tiếng dế mèn nỉ non râm ran văng vẳng vọng lại từ xa. Làn gió chiều tà hiu hiu thổi vào căn phòng, mang theo hơi thở mát rượi, dễ chịu của buổi đầu hè.
Xem qua sổ sách mới thấy, Yeo Jae-won – vị chủ nhân của cái vương phủ này – lại là một kẻ biết tính toán, làm ăn ra phết. Dĩ nhiên bổng lộc triều đình vẫn là nguồn thu chính, nhưng hắn cũng rất chịu khó đầu tư, mua lại vô số bất động sản đắc địa ở trung tâm thương mại Thượng Kinh và những thửa ruộng màu mỡ.
Vì quá chăm chú vào những con số chi chít, A-nok hoàn toàn không hay biết cánh cửa thư phòng đã bị ai đó đẩy nhẹ bước vào. Thậm chí y còn chẳng nhận ra lớp rèm lụa mỏng manh rủ xuống cách đó không xa vừa khẽ tung bay rồi từ từ khép lại.
“Vương phi điện hạ, ngài dùng chút trà nhé.”
“Cứ để đó đi……. ……Hả?”
Nội quan họ Im bị tịnh thân từ bé nên giọng nói chẳng thể trầm ấm đến thế này. Cả Han-wol cũng vậy, dù giọng không thanh như Nội quan họ Im nhưng so với thanh niên cùng trang lứa thì vẫn cao hơn hẳn.
Lúc đầu cứ đinh ninh là hạ nhân bưng trà đến, A-nok định dán mắt vào sổ sách đáp cho qua chuyện. Nhưng rồi, khoảng cách quá gần cùng chất giọng trầm ấm, quen thuộc ấy khiến y giật bắn mình ngẩng phắt đầu lên.
Đứng sừng sững trước mặt y, cúi người xuống là gã đàn ông với khuôn mặt vô cảm, kẻ vừa thốt ra hai tiếng “Vương phi” đầy ngạo nghễ.
Đôi mắt tròn xoe của A-nok chớp chớp liên hồi vì quá đỗi kinh ngạc, hàng mi dài cong vút khẽ rung rinh như cánh bướm chập chờn. Y chết trân tại chỗ, đôi môi hồng hào hé mở, ngây ra như phỗng không thốt nên lời.
0 Bình luận