Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ai nhìn vào chắc tưởng ta ăn tươi nuốt sống nàng không bằng.”

    “A……, không phải đâu ạ.”

    “Đương nhiên là không rồi. Ta đâu có ý định làm thế với nàng.”

    Yeo Jae-won bật cười nhạt, có vẻ chua chát, như thể hắn vừa thốt ra một câu bông đùa vô duyên nhất trần đời.

    Chính hắn là người chủ động sải bước tới gần, nhưng rồi lại vội vã lùi ra xa như lúc bước tới, thật khiến y chán ghét. Cả Yeo Jae-won lúc này cũng không thể hiểu được hắn đang chơi đùa với y dễ dàng ra sao. Và hắn cũng chẳng biết y đã phải gắng gượng, dồn hết sức bình sinh để không bị hắn thao túng tâm lý đến nhường nào.

    Chính vì thế, A-nok đâm ra oán hận hắn.

    “Ta thực sự không hiểu……, Điện hạ đang toan tính điều gì.”

    “……?”

    “Miệng nói ghét Âm nhân, nhưng đêm động phòng lại không đuổi ta đi dẫu ta đang trong kỳ hỉ lạc. Lại còn bảo vì tò mò nên mới tìm đến tận đây. Ta thật sự không thể đoán được ngài đang nghĩ gì.”

    Đó là những câu hỏi lởn vởn trong đầu y từ khi tỉnh dậy.

    Rốt cuộc tại sao Yeo Jae-won lại không ruồng bỏ y? Hành động của hắn quá mâu thuẫn, đủ để nhen nhóm trong y một tia hy vọng mong manh.

    Đáng lẽ y nên tập trung giải quyết vụ của Thượng cung họ Jo và lo liệu chuyện quà cáp đáp lễ — thứ đã khiến y mang tiếng xấu ở kiếp trước vì lơ đễnh bỏ qua — nhưng những lời nói và hành động của Yeo Jae-won cứ khiêu khích, cào xé nội tâm mà y đã cố kìm nén bấy lâu.

    “Chỉ vì thấy hứng thú……, đơn giản thế thôi sao ạ?”

    Giờ phút này, A-nok ước gì mình có thể tự khâu miệng lại. Nhưng những hoài nghi cứ âm ỉ, tích tụ trong lòng từ cái ngày y đặt chân đến vương phủ xin hủy hôn, giờ như lũ tội phạm tìm thấy lỗ hổng trong ngục giam. Chỉ cần một kẽ nứt nhỏ, chúng cũng cố chen chúc thoát ra bằng được.

    Dù chỉ là nụ cười nhạt, nhưng chút ý cười còn sót lại trên mặt Yeo Jae-won giờ đã biến mất tăm. Khuôn mặt hắn lại trở về với vẻ lạnh lùng, vô cảm — một biểu cảm mà A-nok đã quá quen thuộc, in hằn trong ký ức y.

    “Xem ra nàng ghét ta đến mức ấy cơ à.”

    “……?”

    “Dù sao thì ta cũng đang định hỏi.”

    “Điện hạ…… muốn hỏi điều gì ạ?”

    Yeo Jae-won bước tới bao nhiêu, A-nok lại vô thức lùi lại bấy nhiêu.

    Bước chân của hắn không hề nhanh. Nhưng chính cái nhịp điệu chậm rãi, ung dung ấy lại tạo ra một áp lực vô hình, như một cái bóng khổng lồ đang từ từ nuốt chửng lấy y.

    Đến khi mặt sau đùi chạm phải cạnh bàn, A-nok mới nhận ra mình đã hết đường lui. Cảnh tượng này, cảm giác này, dường như đã từng khắc sâu trong tâm trí y qua màn sương mờ của cơn sốt cao. Nó quá giống với những gì đã xảy ra trong đêm tân hôn.

    Hai tay bám chặt vào mép bàn, A-nok khẽ rụt cổ lại. Y ngước lên nhìn Yeo Jae-won đang hơi cúi xuống sát mình, rồi lại vội vã đánh mắt lảng tránh.

    “Nàng từng nói muốn ta buông tha cho nàng, ……lời đó là thật lòng sao?”

    Nuốt nước bọt lúc này khó nhọc như nuốt phải mảnh vỡ thủy tinh. Căng thẳng khiến cả cổ họng y nghẹn đắng, cứng đờ.

    A-nok cố trừng mắt thật to để ngăn những giọt nước mắt trực trào. Hàng mi dài của y run rẩy.

    “Trả lời ta đi, A-nok.”

    Hắn không hề cao giọng hay tức giận. Ngược lại, đó là một lời thúc giục nhẹ nhàng, dịu dàng đến lạ. A-nok rũ mắt xuống.

    Chỉ cần thừa nhận là “Thật lòng”, chỉ cần nói “Ta mong Điện hạ hãy buông tha cho ta” là xong, nhưng chẳng hiểu sao cổ họng y lại nghẹn cứng. Chuyện mình luôn mong mỏi, chỉ cần hé môi là có thể nói ra, nhưng sao lúc phải tự miệng thừa nhận lại khó khăn đến vậy?

    Những lời nói sắc bén, lưu loát khi y vạch mặt Thượng cung họ Jo, hay khi vặn vẹo Yeo Jae-won lúc nãy, nay đâu mất cả rồi? Tất cả đều kẹt cứng lại, như đang lên men, thối rữa trong cuống họng.

    “A-nok.”

    Khi tên mình được gọi lên bằng chất giọng ấy, A-nok không còn đủ dũng khí để nhìn xuống sàn nhà nữa, y nhắm nghiền mắt lại, chìm vào bóng tối. Cũng may là khóe mắt y vẫn khô ráo, không có giọt lệ yếu đuối nào rơi xuống.

    Một bàn tay không thô bạo, mà dịu dàng nâng cằm A-nok lên, khẽ xoay mặt y lại. Cố mím chặt đôi môi đang run rẩy, A-nok chầm chậm mở mắt ra. Yeo Jae-won đang ở ngay trước mặt, gần đến mức mũi họ có thể chạm vào nhau.

    “Nàng thực sự muốn ta buông tha nàng sao?”

    “…….”

    “Trả lời ta.”

    “……Vâng.”

    Giọng điệu của hắn như thể đang khẩn cầu y hãy nói “Không”. Nhưng A-nok vẫn chọn cách đưa ra một câu trả lời lạnh lùng.

    Dẫu mớ tình cảm hỗn độn trong lòng chưa hoàn toàn được dọn dẹp, thì khát khao muốn rời xa Yeo Jae-won của y là thật. Đó là tiếng nói chân thật nhất từ tận đáy lòng y lúc này.

    “Nếu không thể hòa ly ngay bây giờ, thì xin ngài hãy tìm một cái cớ nào đó để ta chuyển đến một nơi thật xa. Sau này, dù ngài có phế truất ta, hay chính thức hủy bỏ cuộc hôn nhân này, ta cũng không oán thán nửa lời.”

    “…….”

    “Vậy nên, xin ngài hãy vứt bỏ ta đi, thưa Điện hạ.”

    Từng có lúc, A-nok khao khát đến cháy lòng việc Yeo Jae-won níu giữ mình. Quá khao khát đến mức, dẫu hắn chẳng hề dang tay, y vẫn tự nguyện trói buộc đời mình vào hắn.

    Một kẻ máu lạnh chưa từng mảy may đoái hoài đến y lúc đó, cớ sao lúc này lại cố chấp không chịu buông tay, khi y thực sự muốn rời đi? A-nok thấy oán hận Yeo Jae-won vô cùng, sự tức giận dâng lên nghẹn ứ nơi lồng ngực.

    Trên đời này, ai lại muốn mình trở thành kẻ bị vứt bỏ chứ? Lại càng không có kẻ điên nào lại hạ mình van xin người từng là lẽ sống duy nhất của mình vứt bỏ chính mình.

    Thế nên, trong khoảnh khắc ấy, A-nok có cảm giác như mọi thứ xung quanh mình lại một lần nữa vỡ vụn. Y muốn vứt bỏ tất cả, muốn đẩy mạnh Yeo Jae-won ra và trốn chạy đến một nơi không ai biết.

    Y muốn nhắm mắt làm ngơ trước tương lai u ám mà y đã biết trước, thà rằng tự kết liễu đời mình ngay lúc này còn hơn. Cảm giác mơ hồ, bế tắc tột độ bóp nghẹt lấy hơi thở y.

    Cứ ngỡ chỉ cần thay đổi từng chút, từng chút một, mọi chuyện rồi sẽ khác. Nhưng cái sự lạc quan le lói ấy đã nhanh chóng bị dập tắt. Khi tia sáng hy vọng vụt tắt, sự bi quan, lo âu mãn tính cùng thói quen né tránh – những thứ tưởng chừng đã ngủ quên – lại trỗi dậy như một lẽ tất yếu, kiểm soát toàn bộ lý trí của A-nok.

    “Nhìn nàng, ta lại nhớ đến một người.”

    “……?”

    “Dường như ta rất hiểu người đó, nhưng lại không thể nhớ ra là ai. Không tên tuổi, không hình dáng, ……không một chút ấn tượng nào. Nhưng có một điều ta có thể khẳng định chắc chắn. Rằng ta đã để mất người đó.”

    Hắn đang nói cái quái gì vậy? Đôi mắt A-nok mở to, dao động dữ dội nhìn Yeo Jae-won.

    Rõ ràng hình ảnh phản chiếu trong mắt hắn là khuôn mặt y cơ mà. Là A-nok của tuổi đôi mươi. Nhưng nghe những lời hắn nói, y có cảm giác như hắn đang nhìn xuyên qua mình để tìm kiếm một ai khác.

    Một linh hồn khác đang trú ngụ trong thân xác A-nok hai mươi tuổi này sao? Hay là một ai đó có dung mạo giống hệt y?

    Đúng lúc linh cảm bất an xẹt qua não bộ như một tia chớp, Yeo Jae-won nắm chặt lấy cánh tay A-nok.

    “Thế nên, ta không thể buông tay nàng được.”

    “…….”

    “Ta không thể đánh mất thêm một lần nào nữa.”

    Giọng nói kiên định ấy vừa như một lời thề son sắt, lại vừa giống một mệnh lệnh cấm cãi. Nó gián tiếp bóp nát chút hy vọng mong manh của A-nok, ý bảo y đừng hòng tơ tưởng đến chuyện bị ruồng bỏ nữa.

    Rốt cuộc cái người hắn nhắc đến là ai? Tại sao Yeo Jae-won lại không thể nhớ ra người đó? Hắn đâu có sống lại một lần nữa giống y. Chẳng lẽ… hắn cũng bị cuốn vào vòng luân hồi này cùng y?

    Nhưng trí nhớ của y thì vẫn nguyên vẹn. Tại sao ký ức về kiếp trước của Yeo Jae-won lại chắp vá như vậy?

    Nếu Yeo Jae-won cũng là người trùng sinh……, thì y càng phải tránh xa hắn ra. Một khi hắn nhớ lại tất cả, chắc chắn hắn sẽ còn khinh bỉ, chà đạp y hơn cả kiếp trước.

    A-nok lắc đầu nguầy nguậy.

    “Không đâu. Thiếp không biết người Điện hạ đang tìm kiếm là ai……, nhưng thiếp chắc chắn không phải người đó.”

    Tuyệt đối không phải, và nhất định không được là người đó.

    Việc Yeo Jae-won cũng trùng sinh là một chuyện quá đỗi hoang đường. Sẽ không có chuyện đó đâu. Giả sử hắn có trùng sinh thật, thì hắn cũng chẳng có lý do gì để cảm thấy “đánh mất” y cả, nên chắc chắn là không phải rồi.

    Và nếu Yeo Jae-won thực sự mang trong mình cảm giác tội lỗi đó, thì cái sự “đánh mất” ấy chỉ là vì món đồ chơi trong tay hắn đã tự ý tìm đến cái chết. Một kẻ thích kiểm soát như hắn sẽ càng không bao giờ buông tha cho y. Vậy nên, giả thuyết đó là sai lầm.

    Nếu Yeo Jae-won không trùng sinh, ……thì chắc chắn là hắn đã mộng mị thấy điều gì đó, hoặc là hắn đang bị ảo giác.

    A-nok bấu chặt tay vào mép bàn đến trắng bệch cả đốt ngón tay. Lại là cái ánh mắt dai dẳng, soi mói như muốn mổ xẻ từng đường nét trên khuôn mặt y.

    Ánh mắt ấy dừng lại nơi khóe môi A-nok. Cái nhìn chăm chú, dai dẳng đến mức khiến y thấy râm ran khó chịu. Yeo Jae-won hé môi định nói thêm điều gì đó, nhưng rồi lại lắc đầu, nuốt những lời định nói vào trong.

    Hai bàn tay đang siết chặt cánh tay A-nok bỗng buông thõng xuống, vô lực. Yeo Jae-won đưa bốn ngón tay trái lên day day trán, ngón cái thì ấn mạnh vào thái dương, day tròn.

    “Từ nay về sau……, đừng bao giờ nói hai từ ‘vứt bỏ’ trước mặt ta nữa.”

    Chất giọng khô khốc, khàn đặc vang lên, nghe sắc lạnh đến rợn người. Yeo Jae-won bước vội ra khỏi Nội xá, tốc độ nhanh hơn hẳn lúc hắn bước vào.

    Ngay khi bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa, sức lực trong người A-nok dường như cũng bị rút cạn, cánh tay đang chống lên bàn gập lại, vô lực. A-nok trượt người xuống sàn. Y ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống, trút một tiếng thở dài thườn thượt.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú