Chương 35
bởi Chung SeikerTrước câu hỏi của A-nok, cả Nội xá bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Việc báo cáo về thứ thuốc kỳ lạ kia cần phải được cẩn trọng, nên Han-wol, nãy giờ vẫn đứng nép ở một góc chờ Nội quan họ Im lui ra ngoài, cũng sực nhớ lại rằng hai ngày nay Thượng cung họ Jo dường như chẳng hề túc trực bên cạnh A-nok. Mụ ta chỉ thỉnh thoảng ló mặt ra khi Yeo Jae-won ghé thăm mà thôi.
Nội quan họ Im cụp mắt xuống, nhãn cầu đảo liên hồi, vắt óc suy tính thiệt hơn.
Việc Thượng cung họ Jo không túc trực bên giường bệnh của tân Vương phi là sự thật rõ rành rành. Mọi công việc hầu hạ, chăm sóc tận tình đều do Nội quan họ Im và Han-wol gánh vác. Ngay cả lúc này, mụ ta cũng vừa lấy cớ phải vào cung để lẻn đi đâu mất.
Hắn ta đang do dự không biết có nên tâu rõ sự tình, hay là bao che cho Thượng cung họ Jo. Vốn dĩ chỉ là một Nội quan quèn phục vụ cho một vị hậu phi thất sủng, bỗng nhiên bị điều tới Minh vương phủ, Nội quan họ Im hoàn toàn không có người chống lưng. Hắn e sợ rằng nếu khai thật, sau này sẽ bị Thượng cung họ Jo trả thù.
Thế nhưng, sau gần một tháng quan sát vị chủ tử mới này, Nội quan họ Im nhận thấy ngài ấy không phải là người có tính khí nóng nảy, độc đoán. Ngay cả khi Thượng cung họ Jo thỉnh thoảng có những hành vi xấc xược, ngài ấy vẫn thường bao dung bỏ qua, trừ khi mụ ta đi quá giới hạn.
Liệu lần này ngài ấy có bỏ qua không? Chắc chỉ vì không thấy Thượng cung họ Jo – người đáng lẽ phải túc trực bên cạnh – nên ngài ấy mới lo lắng hỏi han chăng? Nhưng nếu sự việc lần này đã vượt quá giới hạn bao dung của ngài ấy thì sao?
“……Nô tài sẽ lập tức cho người đi tìm và chuyển lời triệu kiến của Vương phi điện hạ ạ.”
Nội quan họ Im chọn một câu trả lời ỡm ờ để vừa thoát khỏi tình huống khó xử, vừa không gây nghi ngờ.
Nghe giọng điệu căng thẳng của hắn, A-nok chỉ khẽ gật đầu. Dù sao người y cần trách phạt là Thượng cung họ Jo, chứ không phải Nội quan họ Im.
“Ngươi đi tìm mua thuốc chắc cũng vất vả rồi. Ngươi mang thứ này qua dâng cho Điện hạ rồi lui về nghỉ ngơi đi.”
“Vậy nô tài xin cáo lui. Nếu Vương phi điện hạ có bề gì sai bảo, xin cứ gọi nô tài ạ.”
Nội quan họ Im khẽ liếc nhìn Han-wol đang đứng thu mình cách A-nok một khoảng ngắn rồi lui ra ngoài. Có lẽ hắn nghĩ rằng chỉ cần có Han-wol ở cạnh thì những việc lặt vặt sẽ chẳng tới lượt hắn phải nhúng tay.
Chỉ khi cánh cửa khép lại, A-nok mới dời ánh mắt sang Han-wol.
“Cả ngày hôm nay ra ngoài chạy ngược chạy xuôi chắc ngươi cũng mệt rồi. Nếu không còn chuyện gì nữa thì ngươi cứ về phòng nghỉ ngơi đi.”
A-nok vốn không ôm hy vọng Han-wol sẽ mang về kết quả gì đáng kể chỉ sau nửa ngày trời. Nội việc hỏi đường trong cái chốn Thượng Kinh rộng lớn, phức tạp này đã đủ khó khăn, huống hồ là đi hỏi han về dược liệu, khả năng cao là cậu nhóc đã bị các tiệm thuốc đuổi thẳng cổ.
Hơn nữa, A-nok cũng đã mường tượng được câu trả lời. Y chỉ muốn có sự xác nhận từ một vị đại phu bên ngoài, một người hoàn toàn không hay biết gì về sự tình trong vương phủ, xem liệu trong số thuốc kia có thực sự trộn lẫn vị thuốc kích phát kỳ hỉ lạc hay không.
“……Nô tài đã dò la được thông tin về số thuốc đó rồi ạ.”
A-nok đang định xem qua cuốn sổ ghi chép toàn bộ sính lễ mà cung Jeong-an gửi tới, nghe vậy liền kinh ngạc quay sang nhìn Han-wol.
“Thật sao?”
“Vâng ạ. Ngài còn nhớ thằng bé ăn cắp từng được ngài ra tay cứu giúp không ạ? Thằng bé đó vừa xin được một chân chạy vặt ở một y quán. Nhờ nó giúp đỡ mà nô tài mới điều tra được đấy ạ.”
Hình ảnh thằng bé ăn cắp rong biển từng va phải y rồi bỏ chạy trong ngày đầu tiên đặt chân đến Thượng Kinh lập tức hiện về.
A-nok không giấu nổi nụ cười rạng rỡ. Đã có sự thay đổi. Đứa trẻ nắm lấy bàn tay cứu rỗi của y đã chọn một ngã rẽ khác, và chính điều đó đã tạo nên sự khác biệt.
Tuy không thể vơ hết công lao về mình, nhưng việc góp phần thay đổi cuộc đời một ai đó khiến cõi lòng y như được đón một luồng gió xuân ấm áp.
“À, vậy còn số thuốc thì sao? Thầy lang nói có thành phần nào kỵ nhau không?”
“Dạ, không phải kỵ nhau ạ, nhưng mà……”
Han-wol ngập ngừng đôi chút rồi thuật lại nguyên văn lời của vị đại phu già. Quả đúng như những gì A-nok đã dự đoán. Y đặt cuốn sổ ghi chép xuống bàn, khẽ hít một hơi rồi trút ra một tiếng thở dài.
Đã nắm được bằng chứng trong tay, vấn đề bây giờ là phải sử dụng nó như thế nào.
Làm rùm beng mọi chuyện để vạch trần bộ mặt thật của Sa Quý phi, hay dùng nó làm cán cân để uy hiếp mụ ta? A-nok chầm chậm ngồi xuống trước án thư, vắt óc suy tính thiệt hơn.
Nếu tra khảo Thượng cung họ Jo, chắc chắn y có thể cạy miệng mụ ta khai ra cái tên Sa Quý phi, dẫu việc đó có phần chật vật.
Nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ để dồn Sa Quý phi vào bước đường cùng. Một kẻ mưu mô xảo quyệt như mụ ta thừa sức lấp liếm, trốn tội. Thế nhưng, nếu y chỉ xử lý Thượng cung họ Jo vì tội lộng hành, và để yên cho Sa Quý phi thì sao?
Chỉ riêng nước đi đó cũng đủ để chọc tức Sa Quý phi rồi. Mụ ta đâu có ngu đến mức không nhận ra rằng A-nok đã cố tình nương tay, không bới móc tìm kẻ đứng sau.
“Ngươi tìm thấy gói thuốc đó ở đâu?”
“Nô tài tìm thấy trong phòng của một cung nữ nhỏ tuổi theo hầu Thượng cung họ Jo ạ.”
Định bụng nếu bề gì xảy ra thì đổ vấy cho con bé cung nữ đó sao? Nằm mơ đi. A-nok hừ lạnh một tiếng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng.
Như nhiễm phải thói quen của Yeo Jae-won, A-nok gõ gõ ngón trỏ xuống mặt bàn, dặn dò Han-wol.
“Ta thấy hơi chóng mặt. Chắc phải bắt mạch lại xem sao, ngươi đi mời Thái y đến đây. À, gọi cả con bé cung nữ theo hầu Thượng cung họ Jo đến nữa.”
“Ngài lại thấy khó chịu ở đâu ạ?”
Bảo là chóng mặt mà sắc mặt A-nok lại vô cùng thản nhiên, thậm chí còn đang mỉm cười. Han-wol ngơ ngác hỏi lại, nhưng A-nok chỉ lắc đầu, tiếp lời:
“Và nhớ mang gói thuốc đó giấu vào phòng của Thượng cung họ Jo cho ta.”
“……Vâng thưa Vương phi điện hạ.”
Han-wol suýt chút nữa đã buột miệng hỏi lý do, nhưng tin rằng A-nok ắt có toan tính riêng, cậu nhóc ngoan ngoãn vâng lời rồi lui ra ngoài.
Là Thượng cung họ Jo đã châm ngòi trước. Dẫu có phải dùng đến chút thủ đoạn hèn hạ, thì y cũng chỉ đang “gậy ông đập lưng ông” mà thôi.
***
Hai ngày trước, vào lúc nửa đêm, một vị Thái giám mang vẻ mặt hốt hoảng tìm đến tận nhà, thúc giục đại phu họ Do phải khẩn trương thu xếp hộp kim châm rồi lập tức theo ông ta đến một nơi. Nơi đó không đâu khác chính là Minh vương phủ.
Có lẽ vào giờ Tý, việc tìm một vị đại phu túc trực sẵn sàng là một điều vô cùng khó khăn. Dù nhà đại phu họ Do cách Minh vương phủ một quãng khá xa, nhưng nhìn cái bộ dạng hớt hải của tên Thái giám là đủ hiểu tình hình cấp bách đến mức nào.
Tuy nhiên, trong suốt hai ngày lưu lại căn phòng được Minh vương phủ bố trí, việc bắt mạch, kê đơn cho Minh Vương phi lại diễn ra khá suôn sẻ và nhàn hạ. Thật ra, vì chỉ là kỳ hỉ lạc ập đến đột ngột nên việc chẩn bệnh và kê thuốc cũng chẳng có gì phức tạp.
Cách đây chừng hơn một canh giờ, trước khi chuyển sang thư phòng để xem sổ sách, Vương phi vừa mới tỉnh dậy, uống thuốc xong còn cẩn thận yêu cầu ông bắt mạch lại cho chắc chắn.
“Vương phi điện hạ kêu chóng mặt nên gọi ngài đến ạ.”
Nghe tiểu thái giám Han-wol – cậu bé thường mặc thường phục hay chạy loăng quăng trong Nội xá – báo tin, đại phu họ Do vội vã xếp cuốn y thư đang đọc dở lại, đứng phắt dậy.
Một vị phu nhân quyền quý, người đã mang lại cho cái y quán nghèo nàn của ông số tiền bằng cả năm làm lụng vất vả, nay lại cảm thấy khó chịu trong người, ông phải tức tốc đến xem xét ngay lập tức.
“Bẩm Vương phi điện hạ, thần đã tới. Nghe nói ngài thấy trong người khó ở ạ?”
“Chỉ hơi choáng váng chút thôi, giờ thì ổn rồi.”
“Ngài đã dùng bữa tối chưa ạ?”
“Miệng đắng ngắt nên ta vẫn chưa…….”
“Ngài phải cố gắng húp chút cháo loãng rồi mới được uống thuốc đấy ạ.”
Nhìn vị đại phu tuổi trung niên mồ hôi nhễ nhại, chắc hẳn đã phải chạy bạt mạng đến đây, A-nok chỉ chờ có mỗi từ “thuốc” được thốt ra từ miệng ông ta. Y gật đầu đồng tình.
Việc sai Han-wol ra ngoài xác minh lại với một đại phu khác chỉ là để củng cố thêm niềm tin. Giờ thì đã chắc mười mươi, A-nok thủng thẳng tiếp lời.
“À, nhắc đến chuyện thuốc thang.”
“Dạ. Việc ngài cảm thấy chóng mặt chứng tỏ cơ thể vẫn cần tịnh dưỡng thêm. Thay vì bận rộn xử lý công việc thế này, ngài nên ăn uống chút đỉnh rồi uống thuốc cho lại sức ạ.”
“Nhân tiện đang nói về thuốc.”
Tim đại phu họ Do bỗng chốc đập lỡ một nhịp, ông nuốt khan một cái. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông, e sợ rằng Vương phi sẽ phàn nàn thuốc quá đắng hay tỏ ra không tin tưởng vào đơn thuốc của mình.
“Ngài đã từng nghe nói ta đang dùng loại thuốc nào khác chưa?”
Trái tim ông như bị ai bóp nghẹt. Không, phải nói là toàn bộ lục phủ ngũ tạng như bị ném tuột xuống hố sâu không đáy, đầu óc ông quay cuồng, trống rỗng.
Như kẻ vừa bị giáng một cú trời giáng, đại phu họ Do lắc đầu quầy quậy, chớp chớp mắt.
“Thuốc khác……, ý ngài là sao ạ?”
Vị Vương phi trẻ tuổi trước mặt vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không, khẽ gật đầu.
Với một đại phu, việc kiểm tra xem bệnh nhân có đang dùng loại thuốc nào khác trước khi kê đơn là nguyên tắc cơ bản nhất, nhưng lúc đó, việc hạ sốt cho Vương phi mới là ưu tiên hàng đầu. Hơn nữa, vị nữ quan túc trực bên cạnh Vương phi lúc đó đã khẳng định chắc nịch rằng ngài ấy tuyệt đối không dùng thêm bất kỳ loại thuốc nào khác.
Ấy vậy mà… suốt hai ngày lưu lại Minh vương phủ, đại phu họ Do chẳng mấy khi giáp mặt vị nữ quan đó. Thay vào đó, toàn là cậu nhóc Thái giám mặc thường phục chạy tới chạy lui.
Trong thoáng chốc, hàng tá suy nghĩ phức tạp xoay mòng mòng trong đầu đại phu họ Do.
0 Bình luận