Bạn không có cảnh báo nào.

    Gã đàn ông to con nhất bọn giật lấy gói thuốc trên tay Han-wol rồi vò nhàu nát. Phải vất vả lắm mới giấu được Thượng cung họ Jo mang ra ngoài, thế mà giờ lại sắp mất toi giữa đường phố thế này.

    Vừa nghe thấy câu “không thể thả dễ dàng”, Han-wol sợ hãi tột độ, vội vàng cắm đầu cắm cổ nhặt nhạnh đống thuốc rơi vãi trên đất. Nhưng gã to con nọ đã giẫm mạnh gót giày lên bàn tay đang lom khom nhặt thuốc của cậu nhóc.

    “Á, buông, buông ra.”

    “Nôn tiền ra đây rồi tao tha cho.”

    “Không có. Thật mà……, tôi không có đồng nào hết.”

    “Mấy đứa mạnh miệng kêu không có, ăn vài trận đòn nhừ tử cũng tự mò ra tiền đấy.”

    “Làm ơn đi, xin hãy tha cho tôi. Tôi thực sự không có tiền……, chẳng có gì trong người cả.”

    Thấy Han-wol ngẩng lên, nước mắt ngắn nước mắt dài van lạy, gã to con nhìn chằm chằm từ đầu đến chân cậu nhóc.

    “Thì cũng có cái mặt tiền sáng sủa với cái mạng quèn đấy thôi.”

    “……?”

    “Nếu mày không phải chân chạy vặt của Yêu Hoa Lâu, tao mang bán mày vào đó chắc cũng được giá phết đấy.”

    Suy nghĩ duy nhất bủa vây tâm trí Han-wol lúc này là phải thoát khỏi đây bằng mọi giá, sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.

    Han-wol mới sực nhớ ra phải xưng danh là người của Minh vương phủ để dọa chúng, nhưng đôi môi run rẩy cứ mấp máy mà chẳng thể thốt nên lời, như bị khóa chặt.

    Thực ra, cậu khác với những gia đinh khác trong vương phủ. Xuất thân là dân thường, không bị trói buộc bởi thân phận nô lệ, cũng chẳng phải cung nhân.

    “Cho mày chọn đấy. Một là ói tiền ra, hai là bị bán đi.”

    Gã đàn ông vênh váo, huênh hoang nhìn xuống Han-wol, vóc dáng vạm vỡ ấy sao mà giống hệt Seol Ga-muk đến thế.

    Ám ảnh bởi những trận đòn roi tàn bạo của người chủ cũ vẫn còn in hằn trong tâm trí, Han-wol run rẩy co rúm người lại.

    Bốp! Một tiếng động chát chúa vang lên, gã đàn ông to xác đang oai phong lẫm liệt bỗng lảo đảo rồi đổ gục xuống đất một cách thảm hại.

    Phía sau gáy gã đàn ông đang nằm sõng soài ngay cạnh cậu nhóc, máu tươi ứa ra lênh láng.

    “……Chạy mau!”

    Hai tên du côn còn lại lúc nãy còn cười cợt bỡn cợt, nay vội vã bỏ mặc đồng bọn mà co giò bỏ chạy toán loạn.

    Hoảng hồn, Han-wol đưa mắt đảo quanh, bắt gặp một cậu thiếu niên cao lêu nghêu, tay đang cầm một cục đá to tổ chảng đứng ngay trước mặt.

    “Huynh không sao chứ?”

    Nhìn kỹ lại thấy quen quen. Han-wol đang vắt óc nhớ xem đã gặp cậu thiếu niên này ở đâu, thì cậu ta lại cặm cụi nhặt nhạnh mấy nhánh thuốc vương vãi trên nền đất.

    “Toàn là thảo dược quý hiếm thế này, sao lại để rơi rớt ở đây……”

    Nghe chất giọng đang trong giai đoạn vỡ giọng ấy, Han-wol mới mở to mắt kinh ngạc.

    “Cậu… có phải cái lần ở chợ, mua rong biển……!”

    “Dạ? À…….”

    Nếu không lầm thì cậu thiếu niên này chính là thằng nhóc ăn cắp đã xô ngã A-nok rồi định bỏ chạy dạo trước. Thằng bé lấy cắp rong biển vì muốn nấu canh tẩm bổ cho người chị gái vừa mới sinh con.

    Vì quá bất ngờ nên Han-wol buột miệng nói thẳng ra. Thấy cậu thiếu niên đỏ bừng mặt mũi đến tận mang tai, có lẽ vì xấu hổ khi nhắc lại chuyện cũ, Han-wol mới ấp úng xin lỗi.

    “Xin lỗi cậu, tại ngoài lần đó ra thì ta chưa gặp cậu bao giờ…….”

    “Không sao ạ. Lần đó là lỗi của đệ mà. Mà này, chỗ thuốc này là đệ mua cho ân nhân đó ạ?”

    “Ân nhân sao?”

    “Là vị ân nhân đã trả tiền rong biển thay đệ ấy.”

    Chắc chắn là đang ám chỉ A-nok rồi. Han-wol gật đầu, thầm thán phục trí nhớ siêu phàm của thằng bé.

    “Đệ nợ ân nhân ấy một ân tình lớn. Mấy nay cứ băn khoăn không biết tìm ân nhân ở đâu để báo đáp, may quá lại gặp huynh. Huynh có thể cho đệ biết quý danh và nơi ở của ân nhân được không? Mấy vị thuốc này đắt tiền lắm, đệ không thể nào có đủ tiền để đền ngay, nhưng đệ vừa xin được việc trong một y quán, dù có phải làm việc trừ nợ……”

    “Y quán sao?”

    Đang phân vân không biết có nên tiết lộ thân phận của A-nok hay không, Han-wol bỗng sáng rỡ mắt. Thật may quá, lúc đang đau đầu tìm kiếm người có thể hỏi han về thang thuốc này, thì lại vớ được cậu nhóc đang làm việc ở y quán, biết đâu chừng mọi chuyện lại suôn sẻ hơn.

    “Dạ, y quán nhỏ thôi, ngay gần đây ạ.”

    Cậu thiếu niên vừa nhặt nhạnh xong chỗ thuốc, chẳng thèm đoái hoài đến gã đàn ông to xác đang nằm bất tỉnh nhân sự trên đất.

    “Bọn du côn này khét tiếng lắm đấy. Đụng mặt là chúng tống tiền, thấy ai yếu thế là chúng đem bán vào kỹ viện ngay. Lần sau huynh có đi ngang qua đây thì nhớ cẩn thận nhé.”

    “Cảm ơn cậu. Mà y quán đó ở đâu vậy?”

    “À, huynh cứ đi theo đệ.”

    Xem ra cậu thiếu niên này thực sự muốn dùng thảo dược có dược tính tương tự để đền đáp ân tình. Dù mục đích của Han-wol không phải là vậy, nhưng cậu vẫn lẽo đẽo theo sau thằng bé đến y quán.

    Đúng là y quán nằm ngay gần đó thật. Cứ ngỡ mấy đại phu và hiệu thuốc có tiếng ở Thượng Kinh đã bị cậu cày nát rồi, ai ngờ lại có một y quán lọt thỏm trong con ngõ khuất nẻo này.

    “Cái thằng ranh Gyeok này. Đi đâu thì phải mở miệng ra nói một tiếng chứ.”

    “Con xin lỗi ông.”

    Ông lão đại phu già nheo nheo đôi mắt hí gọi cậu nhóc là Gyeok. Han-wol nhìn thằng bé chằm chằm, lúc này cậu ta mới gãi đầu gãi tai giới thiệu mình là Yoon Gyeok (Doãn Cách).

    Yoon Gyeok định mở lời giải thích đầu đuôi câu chuyện, nhưng Han-wol đã nhanh nhảu cắt ngang.

    “Thưa đại phu, không phải chúng cháu muốn mua thuốc đâu ạ. Cháu có việc muốn thỉnh giáo người. Người có thể kiểm tra giúp cháu mấy vị thuốc này được không ạ?”

    Ông lão đại phu già khẽ liếc nhìn Yoon Gyeok, rồi nhìn sang Han-wol, chầm chậm gật đầu.

    Đây là lần thứ mấy cậu bày thuốc ra trước mặt đại phu rồi nhỉ. Han-wol rơm rớm nước mắt, miệng rối rít “Cháu cảm ơn, cháu vô cùng cảm ơn”, rồi run rẩy chìa gói thuốc do Yoon Gyeok nhặt lại đưa cho lão đại phu.

    Sau một hồi tỉ mẩn kiểm tra, phân loại từng vị thuốc, lão đại phu khẽ nhíu mày khó hiểu.

    “Thuốc này toàn là cực phẩm hiếm có cả.”

    “Thật vậy sao ạ?”

    “Cậu bảo đây là thuốc sắc cho chủ tử của cậu uống à?”

    “Dạ vâng, thưa ông.”

    “Câu hỏi này có hơi đường đột, nhưng có phải chủ tử nhà cậu… khó có con không? Hoặc giả nếu là người có hình chất phân hóa, thì đã mấy năm nay không xuất hiện kỳ hỉ lạc rồi?”

    Mới theo hầu A-nok chưa được mấy tháng, Han-wol làm sao biết chu kỳ hỉ lạc của chủ tử ra sao. Nhưng cậu dám chắc một điều, một người vừa mới lên xe hoa thì làm gì có chuyện sốt sắng vì hiếm muộn đến mức phải dùng thuốc kích thích.

    Nhưng để nghe hết những gì lão đại phu nói, Han-wol đành mím chặt môi. Có vẻ như sự im lặng của Han-wol được lão đại phu hiểu là lời thừa nhận, lão bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích.

    “Trong mấy vị thuốc bồi bổ cơ thể thông thường này, có lẫn cả thuốc kích phát kỳ hỉ lạc của Âm nhân. Mấy nhà quyền quý hiếm muộn, trước khi rước dâu về thường hay nhờ bốc lén loại thuốc này. Nhưng vì nguyên liệu quý hiếm, đắt đỏ nên cũng ít ai dám dùng lắm.”

    Thấy Han-wol cố gắng che giấu vẻ sửng sốt tột độ, lão đại phu hắng giọng “khụ khụ”, rồi cẩn thận gói ghém lại thang thuốc.

    “Bất kể mục đích là gì, nếu dùng loại thuốc này trong một thời gian dài, chu kỳ hỉ lạc của Âm nhân sẽ bị rối loạn nghiêm trọng, chắc chắn sẽ gây tổn hại lớn đến cơ thể.”

    Nghe thêm câu cảnh báo đó, hai mắt Han-wol đã đỏ hoe ngấn nước. Trong đầu cậu lúc này chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất: Phải lập tức bay về báo tin này cho A-nok.

    Lảo đảo đứng dậy, Han-wol cuống cuồng chạy ra ngoài, không cẩn thận vấp phải hòn đá ngoài sân suýt ngã sấp mặt, may mà Yoon Gyeok nhanh tay đỡ được.

    Sợ Han-wol lơ ngơ không biết đường về, Yoon Gyeok nhiệt tình hộ tống cậu qua khỏi khu vực ngõ hẻm chằng chịt, sầm uất.

    “Bây giờ huynh tính đi đâu?”

    “Ta về Minh vương phủ.”

    “Dạ?”

    “Câu hỏi lúc nãy của đệ ấy. Đệ hỏi chủ tử của ta là ai đúng không. Ngài ấy… chính là Vương phi điện hạ của Minh Vương.”

    Nhìn vẻ mặt cắt không còn một giọt máu của Yoon Gyeok khi đứng trước cổng Minh vương phủ, Han-wol cung kính gập người cảm ơn rồi hối hả chạy tót vào trong.

    Còn Yoon Gyeok, há hốc mồm đứng ngây ra như phỗng trước cổng Minh vương phủ một lúc lâu, rồi lầm bầm lắc đầu quay gót rời đi.

    Trời sập tối, Han-wol mới hớt hải chạy về đến Nội xá, nhưng phòng ngủ của A-nok lại trống trơn. Cậu tìm thấy y đang ngồi giữa một mớ hỗn độn những tấu chương và những tráp gỗ chạm trổ tinh xảo chứa đầy châu báu, lễ vật trong gian sảnh phụ nằm ngay cạnh Nội xá.

    “Cái đống này là sao đây ạ?”

    “Ta đang xem xét lại danh sách quà mừng cưới gửi đến vương phủ.”

    “Cơ thể ngài còn chưa khỏe hẳn mà, sao lại…….”

    Ở kiếp trước, A-nok quá non nớt nên đã bỏ lơ chuyện ngoại giao, lễ lạt này, dẫn đến những hệ lụy thê thảm. Tin đồn Vương phi bị thất sủng, lại thêm cái tiếng hám của, chỉ biết nhận quà mà không thèm gửi thiệp cảm ơn đã trở thành giọt nước tràn ly, khiến danh tiếng của y bị bôi tro trát trấu ngay từ khi mới chân ướt chân ráo bước vào phủ.

    “Bẩm Vương phi điện hạ, Nội quan họ Im xin được diện kiến ạ.”

    “Vào đi.”

    Dẫu nhìn vẻ mặt bơ phờ, kiệt sức của Nội quan họ Im, A-nok cũng chẳng mảy may bận tâm.

    Vừa nãy, khi nhìn thấy vết thương trên tay Yeo Jae-won, y đã định đánh bạo hỏi xem có phải do chính mình gây ra không. Nhưng cứ đắn đo mãi sợ mình quá phận, nên cuối cùng y vẫn chọn cách im lặng. Yeo Jae-won chắc nghĩ y đang muốn yên tĩnh nghỉ ngơi, nên đã dứt khoát quay lưng bỏ đi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú