Bạn không có cảnh báo nào.

    Kể từ lúc thú nhận kỳ hỉ lạc, A-nok chẳng hé môi thêm nửa lời, điều đó càng khiến những cảm xúc như bất an, bồn chồn và nôn nóng trong Yeo Jae-won dâng lên gấp bội.

    “Xin hãy nói gì đi, Vương phi. ……Biện minh là không phải, hay gật đầu thừa nhận cũng được.”

    Trước lời thúc giục gay gắt, A-nok rụt người lùi lại như muốn chạy trốn. Nhìn bộ dạng kiên quyết cự tuyệt sự đụng chạm của mình, Yeo Jae-won đành thở dài rồi quay lưng bước đi.

    Không thể nào tiếp tục ở chung trong một không gian với y thêm nữa. Hắn phải ra ngoài ngay lập tức, sai Nội quan họ Seok chuẩn bị thuốc sắc để áp chế kỳ hỉ lạc. Nhịp bước hối hả y như sự rối bời trong lòng hắn lúc này.

    Ngay khi chỉ còn cách cánh cửa vài bước chân, một tiếng “rầm” vang lên từ phía sau khiến Yeo Jae-won giật mình ngoái lại. May thay A-nok chưa ngất xỉu, nhưng cả người y đã mềm nhũn, khuỵu gối gục xuống nền nhà.

    Rõ ràng cơn sốt đã bòn rút cạn kiệt chút tỉnh táo của y. Với ý nghĩ mơ hồ rằng không thể để y lịm đi như thế này, Yeo Jae-won vội vã chạy tới, đưa tay áp lên gò má A-nok.

    “Tỉnh lại đi, A-nok.”

    Khoảnh khắc ấy, một ảo giác thân quen đến dị thường xẹt qua tâm trí hắn. Nhưng hắn chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm xem đó là gì. Bởi A-nok vừa cắn phập vào môi dưới đến ứa máu.

    Nhét ngón tay cái vào giữa hai hàm răng ấy chắc chắn sẽ tự làm mình bị thương, thế nhưng Yeo Jae-won vẫn hành động mà không mảy may do dự. Nhưng A-nok dường như ngay cả sự can thiệp ấy cũng không cần, y lắc đầu quầy quậy, cố gắng rứt mình ra khỏi người Yeo Jae-won.

    “……Buông ta ra.”

    “Cái gì?”

    “Bây giờ……, xin hãy buông tha cho ta.”

    Lời thều thào thốt ra chẳng còn lấy một chút sức lực. Ánh mắt đờ đẫn, mờ mịt cùng đôi rèm mi trĩu nặng cứ díp lại chứng tỏ A-nok đã hoàn toàn chạm đến cực hạn.

    Quả nhiên là y muốn bị ruồng bỏ. Y muốn rời đi. Y không hề muốn ở lại bên cạnh hắn. Hóa ra ngay từ đầu, y chưa từng màng tới vị trí này.

    “A-nok, nhìn ta này. Ngươi vừa nói thế là có ý gì? Buông tha á, rốt cuộc là…….”

    Trong thâm tâm, hắn khao khát y sẽ lên tiếng phủ nhận. Nhưng A-nok nhanh chóng ngất lịm đi. Ngay trước khi cơ thể y hoàn toàn đổ ập xuống sàn, Yeo Jae-won vội vàng dang tay đỡ lấy, ôm trọn y vào lòng.

    “A-nok……!”

    A-nok gục ngã vô lực, nhắm nghiền mắt tựa như một người đã chết, còn hắn thì ôm chặt lấy y, hoảng loạn gào thét gọi tên.

    Chính lúc đó. Một luồng ký ức nửa lạ nửa quen không thể gọi tên bắt đầu đâm chém, cào xé mọi ngóc ngách trong tâm trí Yeo Jae-won.

    Nhớ lại đi! Nhớ ra đi! Như thể có ai đó đang gào thét trong đầu hắn.

    ***

    Cơn sốt cao hành hạ thân xác A-nok cuối cùng cũng hạ, nhưng tầm nhìn vẫn còn mờ mịt và ý thức thì mông lung. Chắc hẳn là do y đã ngủ mê man quá lâu.

    Vừa mở mắt ra, y không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra, A-nok đành nằm bất động một lúc lâu, lẳng lặng lắng nghe Han-wol cuống cuồng khóc lóc ồn ào bên cạnh.

    Nghe Han-wol mếu máo nói rằng đã hai ngày trôi qua kể từ lúc y ngất xỉu, và cậu nhóc đã lo lắng đến nhường nào, A-nok mới từ từ chắp vá lại từng mảnh ký ức.

    Y biết rõ đó là thuốc Sa Quý phi ban cho nhưng vẫn uống, rồi khi toàn thân cảm nhận rõ rệt kỳ hỉ lạc đang ập đến, y đã bước vào tân phòng.

    Bàn tay mơn trớn như bỡn cợt của Yeo Jae-won, thứ sắc hương hắn giải phóng mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ, cùng với sức nóng bốc lên ngùn ngụt mỗi lúc một dữ dội…

    Cuối cùng, y muốn buông xuôi tất cả. Thà rằng nói thẳng với Yeo Jae-won xin hắn hãy buông tha cho mình, và trong dòng ký ức mờ nhạt, dường như y đã thực sự thốt ra những lời đó. Nhưng đến việc mình ngất đi mà còn phải nghe Han-wol kể lại mới biết, thì A-nok làm sao chắc chắn được việc mình có thực sự cầu xin Yeo Jae-won buông tha cho mình hay không.

    “Ngài có biết hai ngày ngài hôn mê, đệ đã lo lắng đến mức nào không.”

    Bưng bát thuốc bước vào, hai hàng lông mày của Han-wol cụp xuống hình chữ bát (八). Biết cậu nhóc thực lòng lo lắng cho mình, trên khuôn mặt càng thêm xanh xao, tiều tụy sau hai ngày hôn mê của A-nok khẽ nở một nụ cười nhạt.

    “Thái y nói chỉ riêng cơn sốt thôi cũng suýt chút nữa lấy mạng ngài rồi đấy ạ.”

    Thà rằng cái “chút nữa” ấy xảy ra thật, có khi cõi lòng y lại thanh thản hơn chăng. Dẫu nghĩ vậy, nhưng trước mặt người đã ngày đêm túc trực, lo lắng chăm sóc mình suốt hai ngày qua, A-nok không nỡ thốt ra những lời lẽ gở miệng ấy, đành lặng lẽ uống cạn bát thuốc đắng ngắt.

    “Nếu Minh Vương điện hạ không gấp rút triệu Thái y đến bốc thuốc, thì không chừng đã xảy ra chuyện lớn rồi.”

    “Điện hạ làm thế sao?”

    “Dạ vâng. Suốt hai ngày qua, ngài ấy không kể ngày đêm lui tới Nội xá để đích thân xem xét bệnh tình của ngài đấy ạ.”

    Đưa đĩa mứt mơ nho nhỏ cho A-nok tráng miệng sau khi cạn bát thuốc đắng, Han-wol thao thao bất tuyệt kể lể về việc Yeo Jae-won đã lo lắng cho y ra sao.

    Lặn lội từ Bạch Gia phủ xa xôi đến tận Thượng Kinh này để thành thân, Han-wol từng lén lo sợ rằng ngay cả Minh Vương cũng sẽ hắt hủi A-nok. Nhưng qua sự việc lần này, có vẻ như cậu nhóc đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Yeo Jae-won.

    Người kinh ngạc không chỉ có Han-wol. Chính bản thân A-nok khi nghe kể cũng sững sờ không kém.

    Chuyện gọi Thái y bốc thuốc thì y còn có thể lý giải được. Trừ phi ném một gã Dương nhân khác vào tân phòng, bằng không thì dùng thuốc ức chế là cách giải quyết duy nhất.

    Thế nhưng, một kẻ vốn đã dị ứng với Âm nhân, lại còn đối mặt với một Âm nhân đang phát tình thì đáng lẽ phải tởm lợm, tránh xa vạn dặm mới đúng. Vậy mà hắn lại đích thân lui tới Nội xá……, nếu không phải vì có toan tính sâu xa nào khác, thì thật khó mà tin nổi.

    — Điều kiện ngươi đưa ra nghe cũng hấp dẫn đấy, nhưng chuyện từ hôn thì tuyệt đối không được. Bởi vì ta… rất vừa mắt ngươi.

    Lời nói ấy là thật lòng sao? Việc hắn bảo vừa mắt y ấy……?

    Bất giác, A-nok bật ra một tiếng cười nhạt. Dẫu khó mà tin nổi những lời đường mật của Yeo Jae-won, nhưng giả sử đó là sự thật, y lại thấy tò mò. Rốt cuộc ở kiếp này y có điểm gì khác biệt so với kiếp trước mà có thể dễ dàng lọt vào mắt xanh của hắn đến vậy?

    Ngẫm lại, y thấy cũng chẳng có gì khác biệt cho cam. Chỉ là y không ngu ngốc vấp ngã trước mặt hắn, và có chút to gan, dám thẳng thừng nói ra những điều mình muốn nói. Chẳng qua chỉ có thế.

    Nếu chỉ dựa vào chút thay đổi nhỏ nhoi đó mà đã lọt vào mắt hắn, thì những nỗ lực trầy da tróc vảy, vùng vẫy trong tuyệt vọng để giành lấy một cái nhìn của hắn ở kiếp trước quả thực quá đỗi nực cười và vô nghĩa.

    Vậy nên câu nói đó chắc chắn là một lời nói dối. Và dẫu cho đó là sự thật đi chăng nữa, A-nok cũng cự tuyệt tin vào nó.

    Cắn cắn môi dưới theo thói quen, y tự nhiên nhớ lại cảnh tượng trong đêm động phòng. Nhớ lại lúc y đau đớn cắn chặt môi dưới để gắng gượng, Yeo Jae-won đã chèn ngón tay vào giữa, tự chuốc lấy tổn thương để ngăn cản y.

    Khi một mảnh ký ức về căn phòng ấy hé mở, những dòng hồi ức từng bị vùi lấp dưới lớp ý thức đứt đoạn suốt hai ngày qua bắt đầu chen lấn ùa về mồn một.

    — Làm vậy vì muốn quay về Bạch Gia phủ sao? Về đó để gặp tình lang à?

    Chấp niệm với một gã tình lang không hề tồn tại, vẻ mặt của Yeo Jae-won lúc gặng hỏi câu đó thoáng chốc trở nên tàn nhẫn, sát khí đằng đằng.

    Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là những chuyện xảy ra lúc y bị kỳ hỉ lạc hành hạ đến mức ý thức chỉ còn một nửa. Chẳng có gì nực cười bằng việc dựa dẫm vào mớ ký ức thiếu tin cậy ấy để suy đoán tâm tư của Yeo Jae-won.

    Y không bao giờ muốn giẫm lại vết xe đổ của quá khứ thêm một lần nào nữa: mỉm cười hạnh phúc vì chút dịu dàng vụn vặt hắn ban phát, để rồi lại ủ dột cụp mắt xuống trước bóng lưng lạnh nhạt quay đi của hắn.

    Nếu phải chọn, thà rằng y trở thành một kẻ tàn nhẫn như Yeo Jae-won của kiếp trước. Chiếm thế thượng phong trong tình cảm, nắm giữ mọi quyền định đoạt, và dửng dưng đứng nhìn sự vùng vẫy thảm hại của đối phương.

    ……Giá như y là hắn, có lẽ y đã chẳng tuyệt vọng đến mức muốn từ bỏ sinh mệnh. Nếu hắn mà là y, thì thứ tình cảm rẻ mạt này hắn đã vứt bỏ một cách nhẹ bẫng từ lâu rồi.

    Những dòng suy nghĩ miên man cứ thế kéo dài vô tận, phủ một lớp bóng đen ẩm ướt và đặc quánh lên cõi lòng y.

    Trong lúc A-nok tựa lưng vào vách tường nơi đầu giường, rũ rượi cụp mắt chìm đắm trong dòng suy tưởng, thì Han-wol vừa chạy ra ngoài có việc.

    Cậu nhóc bước vào với dáng vẻ hớt hải, đôi mắt sáng rỡ lên báo tin.

    “A-nok đại nhân, Minh Vương điện hạ sắp tới đây ạ.”

    “Đến đây sao?”

    “Dạ vâng. Nghe tin ngài đã tỉnh lại, ngài ấy liền lập tức bãi triều hồi phủ đấy ạ.”

    Nghe đến hai chữ “bãi triều”, A-nok mới khẽ hé môi thốt lên một tiếng “A” sực nhớ ra.

    Ở kiếp trước, cũng vì uống phải bát thuốc của Sa Quý phi mà kỳ hỉ lạc bùng phát, khiến A-nok vắng mặt trong buổi diện kiến vấn an Hoàng đế và Hoàng hậu cùng phu quân.

    Hậu quả là Yeo Jae-won phải một mình tiến cung để giải trình sự tình với bậc đế hậu. Họa vô đơn chí, tin đồn Minh Vương phi bị ghẻ lạnh ngay đêm tân hôn lại bị lọt ra ngoài vương phủ, khiến A-nok trở thành cái gai trong mắt hai vị bề trên ngay từ những ngày đầu gả vào.

    Lại là sự lặp lại chết tiệt này.

    Thấy A-nok buông tiếng thở dài thườn thượt đầy cam chịu, Han-wol lại xáp tới với vẻ mặt bồn chồn lo lắng.

    “Ngài vẫn thấy trong người không khỏe sao ạ? Thái y bảo ngài đã hạ sốt rồi, chỉ cần uống thuốc bổ đều đặn là sẽ khỏi hẳn mà…….”

    “Thuốc bổ?”

    “Dạ. Không phải cái loại trước đó Sa Quý phi nương nương ban đâu, đây là thuốc mới do chính tay Thái y kê đơn mang đến đấy ạ.”

    À, phải rồi. Thuốc bổ. Từ từ dời thân thể mệt mỏi ra khỏi bức vách lạnh lẽo, A-nok đưa tay tóm chặt lấy cánh tay của Han-wol đang đứng ngay cạnh.

    “Thượng cung họ Jo giờ đang ở đâu?”

    Nhắc mới nhớ, kẻ mang danh là nữ quan thân cận nhất của A-nok đáng lẽ phải túc trực ở đây lại lặn mất tăm. Nhớ đến mụ nữ quan mặt cóc già nua hiểm độc, lúc nào cũng rình rập cơ hội để tống khứ mình đi chỗ khác, Han-wol nghiêng đầu khó hiểu đáp:

    “Nghĩ lại thì… hai ngày qua mụ ta gần như mất hút. Chỉ thỉnh thoảng mới vác mặt ra những lúc Minh Vương điện hạ ghé qua……, thời gian còn lại cứ thấy tất tả lén lút đi đâu ấy ạ.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú